truyen tinh mang co thuoc ve toi

Tính Mạng Cô Thuộc Về Tôi !

KienSuri

Nguyệt hàm coi kết thúc đọan đoạn phim những hình hình ảnh của cô ấy sinh ra,ko biết thương hiệu này chụp lén cô kể từ lúc nào.

Cô con quay người lại.

Tại ở phía đằng sau,Henry nạm cái bánh sinh nhật vẫn đối nến.

-С Днем Рождения(chúc mừng sinh nhật)_Henry mỉm cười tít đôi mắt nhập cực kỳ dễ thương và đáng yêu.

Nguyệt Hàm thiệt sự bất thần,cứ đứng lag rời khỏi cơ.

-Thổi nến lên đường chứ!_Henry nhướng đôi mắt.

Nguyệt Hàm sở hữu phần cảm động,cô thổi nến.Đã rất rất lâu rồi cô không được thỗi nến bánh kem.Từ khi phụ thân má cô rời khỏi lên đường,ko khi nào cô suy nghĩ cho tới ngày sinh nhật nữa.Lần cô ghi chép nhật kí cơ,là thứ tự cô phát hiện ra đứa chúng ta nhập lớp được chúc mừng và sở hữu bánh kem trong thời gian ngày sinh nhật.Cô lây động nên tối cơ về ghi chép những khảong mộng mơ của tuỗi mới nhất rộng lớn.Cô muốn làm bản thân sở hữu bánh kem,được thỗi nến,được tặng tiến thưởng,được ai cơ chúc mừng.

Henry lại kéo vai Nguyệt Hàm lên trước.Đứng trước ban công,bên trên tòa nha rộng lớn.Nhìn xuống cảnh tối.

Cô tưởng ngàng ko ngờ,Hà nội cũng đẹp nhất kì lạ cho tới thế.Không chỉ mất Washington mới nhất đẹp nhất kì vĩ.Đứng phía trên 1 cảm gíac thiệt sự không giống.Tự vì thế..cô mong muốn tự tại..

-Đẹp lắm nên không?

Nguyệt Hàm như đấm chìm trong mỗi ánh sáng của đèn phia bên dưới,lung linh ảo ảo ,khiến cho cô xao động.

-Ừ! Rất đẹp nhất.

-AAAAAAAAAAAA_Đột nhiên Henry giơ tay la rộng lớn.

-Anh làm những gì thế?_Nguyệt Hàm vướng mắc.

-La test coi,thoãi cái lắm._Henry mỉm cười ,xoa xoa cỗ nhìn thiệt ngố.

-Anh coi phim korea nhiều quá nhiễm nên không?.Trong phim thông thường sở hữu những cảnh này lắm_Nguyệt Hàm nhảy mỉm cười rằng.

-Sao cứ ngay lập tức khi thể trạng thắm thiết là cô cứ hạn chế đứt hoài vậy._Henry mặt mũi cứng nhắc,vờ vĩnh trách móc.

Cuối nằm trong cả hai lại nhảy mỉm cười sãn khaói.

--------------------------------------------------------------------

20h15phút.

Max vẫn ở trước Thành Phố Hải Dương,ngồi vùng tay bên trên mui xe cộ,dông tạc lên trên người hắn,thực hiện tóc hắn cất cánh lên rối tung,tuy nhiên lại khiến cho hắn càng điễn trai rộng lớn,nhìn rất là hấp dẫn.Ánh đôi mắt hắn vẫn sắc bén như con cái dao gâm kinh hãi.Chiếc mũi cao nghệu vẫn kiêu ngạo thử thách.Đôi môi chẻ mỏng dính thông thường luôn luôn sở hữu red color ngày tiết,tuy nhiên giờ vì như thế dông rét nên cũng trở thành tím tái mét.Nước nâu gâm thực hiện hắn cực kỳ nam nhi.Nhưng nhập khảong tương khắc này,nhìn hắn lại nhập sở hữu phần đơn độc.

-Làm sao phía trên,vẫn trể lắm rồi,Shop chúng tôi vẫn ngừng hoạt động có lẽ rằng người anh ngóng ko cho tới đâu,hoặc anh về đi_Anh bảo đảm an toàn tắt đèn đặt chân vào rằng.
Vẫn lưu giữ thái phỏng im re,hắn 1 giờ cũng ko phân phát rời khỏi.Luồn khí vây xung quanh hắn rét buốt người tao khi đứng ngay sát.

-Haiz.._Anh bảo đảm an toàn thở lâu năm rồi bước tiến về.

Không biết tại vì sao hắn lại chấp nệ vì vậy,cho dù giờ Nguyệt hàm sở hữu cho tới hay là không,điểm phía trên đã và đang đụn cửa ngõ.Chẵng thể coi gì được.

Thật rời khỏi,là hắn mong muốn ngóng điều gì.?

--Bịch---Bịch----

-LÃO ĐẠI---Tiếng vọng rộng lớn kể từ ở phía đằng sau.

Bạn đang xem: truyen tinh mang co thuoc ve toi

KienSuri

Chương 55:Trò đùa trong thời gian ngày sinh nhật.

-Lão Đại-

Nguyệt Hàm thở mạnh,nhìn Dương Vĩ sở hữu chút nơm nớp hãi.
Khi trở lại Lạc Tư rằng cô mới nhất biết hoá ra Lão đại vẫn đợi cô ở phía trên.

Dương Vĩ khuôn mặt rét ngắt.Thế chứ,trong thâm tâm hắn vẫn rét dần dần lại cũng nên.Thấy Nguyệt Hàm quay quồng như vậy,lòng hắn vẫn thông thoáng chút mừng.

Nguyệt Hàm thấy rợn người,để ý nhìn ánh nhìn quỷ mị của Dương Vĩ,tay run rẩy run rẩy.:-xin lỗi,..tôi…

Hắn toá thói bá đạo,bước uy lực về phía Nguyệt Hàm.Cô hỏang lọan ,lùi lại vài ba bước.

Đôi tay rắn chắc chắn rét cóng,đặt trên mặt mũi cô.Hắn tai ngược,kéo Nguyệt Hàm cho tới,phủ lên song môi cô thiệt hung hản.

-ưm..ưm..ư.._Giật bản thân bỡi nụ hít bất thần táo bão,Mắt cô trừng rộng lớn,sở hữu chút dịch chuyển.Hắn ko nhằm yên ổn,sử dụng cả vòng đeo tay rộng lớn siết cô áp cả nhập đằm thắm thể rét ngắt của hắn.

Cô cảm biến được cảm xúc này thiệt quan trọng đặc biệt,cở thể hắn ôm trọn vẹn cô khiến cho người cô như mong muốn tan rời khỏi hòa nhập hắn.Thân sức nóng khoác kệ thời không khí lạnh vẫn nòng dần dần.

Dành trọn vẹn nụ hít và lắng đọng cả 15 phút.Cô như mong muốn bị tiêu diệt ngạt,hắn không thích mang đến cô được luật lệ hoặc sao.Chẵng đấy là loại trừng trị biến đổi thái của thương hiệu Ma Vương này.

Hắn kéo cô rời khỏi,sử dụng ánh nhìn sắc bén ko tách ngoài khuôn mặt cô,rét lùng đựng tiếng:-Tôi chuẩn bị phân phát điên,nếu như cô ko cho tới.

--Thịch—thịch—Nhịp tim Nguyệt Hàm lọan cả lên.Mắt lộng lẫy vĩ đại tròn trĩnh ko thể chóp,tuy nhiên căng ngược lên nhìn hắn.Câu rằng xa lạ ấy phân phát rời khỏi kể từ Tên Vương đãng này sao?

-Tôi…anh…_Cánh môi nhỏ mấp máy,ko biết tâm sự điều.

--Ư..ưm_Hắn hẳn là nghiện vị ngọt của Nguyệt hàm cả rồi,nối tiếp con gián môi quấn lây ko nhằm cô tháot.Như cứ mong muốn xác nhận cô thiệt sự đang được ở phía trên.Tại ngay lập tức sát bên hắn.

Cả nhì kể từ từ buông rời khỏi,hắn nhẹ nhàng giọng:-Có mong muốn coi không?

Hắn bắt tay kéo cô cho tới cửa ngõ Thành Phố Hải Dương.Đèn ngay tắp lự nhảy sáng sủa.

Cả nhì giật thột,cửa ngõ Thành Phố Hải Dương phanh rời khỏi.

Nguyệt Hàm kinh ngạc cho tới ko biết bất đầu rằng vật gì.

Hắn dẫn cô nhập nhập,Nhìn những ánh sáng của đèn lung linh,cả nhửng đàn cá,cô chỉ hả họng mỉm cười tít đôi mắt.

Cô chạy mọi nơi như trẻ con,lầnd 9ầu được ba mẹ kéo đến

-Wow..Lão đại anh cho tới coi này..hihi..dễ thương và đáng yêu quá đi_Cô ngẫu nhiên bắt tay Dương Vĩ yêu thích chỉ tay nhập những loại cá.

Hắn này nhằm lộ kiểu mẫu vẻ mặt mũi yêu thích khi nhìn cô phấn khởi cho tới thế,cứng nhắc mặt mũi mang đến cô kéo lên đường đầy đủ khu vực.Ánh đôi mắt ánh ko tách ngoài nụ mỉm cười của Nguyệt Hàm.Lâu lắm,vẫn gần như là không hề phát hiện ra nụ mỉm cười của Cô sát bên hắn.

Hắn quí cô mỉm cười,tuy nhiên ko khi nào hắn đàng hoàng mang đến cô mỉm cười với hắn.Hắn ghen tuông tỵ với Lạc tư.cũng có thể khiến cho cô nỗi tức giận rồi mỉm cười hạnh phúc.

-----------------------------
Từ xa xăm.

-Quản lí An,tại vì sao cô thực hiện thế_anh bảo đảm an toàn khó khăn hiễu chất vấn.

-Nhìn coi,chúng ta cực kỳ dễ thương và đáng yêu đúng không ạ,cô nàng cơ thiệt sự cực kỳ như mong muốn._Cô tao nhìn Dương vĩ và Nguyệt Hàm vẻ mặt mũi cực kỳ ngưỡng mộ.chủ yếu cô vẫn Open và giúp sức Dương vĩ.

-----------------------------

-Thích vậy sao?_Âm thanh nhàn rỗi nhạt nhẽo phia sau,lại đem ý mỉm cười.

-Tất nhiên,khi nhỏ tôi cực kỳ mong muốn tía kéo đến phía trên,tuy nhiên tía tôi cực kỳ bận,cả mái ấm nhật cũng đi làm việc việc.Trước khi kiểu mẫu ngày cơ xẩy ra một tuần,tía vẫn hứa dẫn tôi cho tới,tuy nhiên sau cùng tía vẫn thất ước,tía tôi bị tiêu diệt và đem lời hứa hẹn cơ theo đuổi._Nguyệt Hàm sở hữu chút trầm tư.

-Cô mong muốn lên đường đâu nữa không?

-Ưm..có._Nguyệt Hàm bắt tay hắn ngẫu nhiên đợt tiếp nhữa lôi hắn lên đường.

Hôm ni hắn không tính phí mang đến cô hoàn toàn có thể thực hiện tất cả,cho dù là đụn nhập người hắn,nhìn đôi bàn tay nhỏ bắt lấy bàn tay hắn lôi lên đường,bên trên môi hắn nỡ 1 nụ mỉm cười tuy nhiên cô ko thể phát hiện ra.Đó hoàn toàn có thể gọi là niềm hạnh phúc ko.

-Này phun lên đường,tôi mong muốn con cái gấu White._Nguyệt Ham 2hối thúc giục chỉ tay nhập con quay phun cung trúng tiến thưởng.

Bị Nguyệt Hàm lôi cho tới khu vực chợ ,phấn khởi đùa sầm uất.Hắn cơ cứng mặt mũi nhìn bao nhiêu người không giống nhìn hắn.Vụ này cũng ko kỳ lạ gì,hắn nhìn sở hữu không giống gì 1 ngôi sao 5 cánh Hollywood chứ.Cạnh ngaòi tàon hàng hiệu cao cấp sang trọng và quý phái,điểm đấy là điểm thông thường không nhiều thấy được anh hùng mắt chói thế bảo sao người tao ko xem xét.

Dương vĩ nhìn cô cứng họng,ko biết tại vì sao minh nên thao tác này.

-Mau lên..mau lên,lấy con cái gấu White nhé!_Nguyệt Hàm mừng thầm,giục tay hắn,nhét thương hiệu phun nhập tay hắn.

-Cô quí gấu White thì về tôi tiếp tục mua sắm cả thùng mang đến cô,thiệt rơi rụng mặt mũi quá lên đường._Hắn kề sát nhập tai cô bảo nhỏ,sượng mặt mũi.Rồi liếc thanh lịch xung xung quanh quý khách ai ai cũng nhìn chúng ta.

-Không quí,anh mau phun lên đường.._Nguyệt Hàm gần như là quên hắn là lão đại,cô tình thực hiện khó khăn hắn.

-Phụt—phụt---phụt---

--hahaha…hay quá lên đường..trúng không còn rồi…_Nguyệt Nhảy lên,di động cầm tay hắn mừng rỡ.

KienSuri

---Bốpp---Mấy giờ vỗ tay của quý khách xung xung quanh,ánh nhìn ngưỡng mộ.\

Hắn phun 3 đều trúng chính tâm ko chếch lên đường đâu cả.Khiến ông mái ấm điểm cơ méo cả mặt mũi.

-Này ông mái ấm,tôi lấy con cái gấu vĩ đại ,chứ không cần nên con cái vịt nhỏ xíu này đâu_Nguyệt Hàm không dễ chịu.

-Trúng 3 thương hiệu,con cái vịt chính rồi_Ông mái ấm này gian dối xảo ,con cái gấu này chỉ nhằm chưng,hẳn không thích trả.

-Lí này,chẳng nên trúng 3 thương hiệu đươc con cái gấu sau.

-Con vịt ko được sao?_Max nhìn nó rằng.

Nguyệt Hàm phịu mặt mũi,rung lắc đầu.

-Mau lấy con cái gấu đi_Mặt rét,hắn lấy lại vẻ mặt mũi sát khí.Lườm qua loa ông mái ấm,thực hiện ông tao lúc lắc cả ngừoi,sinh sống sống lưng cũng rét buốt.Ông tao nhìn cơ hội phun cung của Max vẫn biết thương hiệu này sẽ không nên người bình thương giản dị.Khí thể quỷ quỷ quái của hắn thực hiện ông tao run rẩy rẫy.

--Woa,từ trên đầu trả thì sở hữu nên hoặc là hơn không?_Nguyệt Hàm giựt lấy con cái gấu bên trên tay ông mái ấm.

Max nhìn cô mỉm cười như con trẻ con cái được tiến thưởng,chợt mĩm mỉm cười nhẹ nhàng.Còn quý khách xung xung quanh lại càng xem xét hắn rộng lớn.

Đi từng cả khu vực chợ tối,tiến thưởng hắn giành lấy mang đến cô thiệt nhiều cho tới nên hạn chế lại.

-Gấp lên đường,nhẫn tề,tôi mong muốn cái nhẫn,mau cấp lên đường._Nhìn cái nhẫn với loại hình mẫu cánh nhỏ tăng hột sáng sủa lung linh trong gầm tủ kính.

Hắn chính thức thấy không dễ chịu,đấy là trò quỷ gì,gắp mải vẫn ko lấy được.Đã 30p rồi.

-Đây là trò gì,tại vì sao vẫn ko được_Vẻ mặt mũi đẹp nhất trai rét lùng,chính thức hóa rét.

-Anh thanh lịch một bên lên đường,nhằm tôi coi._Nguyệt Hàm đẩy hắn rời khỏi.

-Này qua loa nên chứ,tăng chút nữa,cô làm những gì thế?_Max bất đầu quan hoài trò này rồi,anh triệu tập nhìn.

-Yên này,chuẩn bị được rồi phía trên._Cô lảu bảu,triệu tập cao phỏng.

-Ya..ya..lên rồi…ahahahahahha!oa yeah được rồi.._Cả 2 mừng hét lên,ôm nhau nhảy tưng tưng.

-Nhìn coi anh 1 cái tôi 1 cái,là cặp cánh cơ,đẹp nhất quá lên đường._Nguyệt Hàm vô tư lự treo nhập,trả mang đến Max cái nhẫn cái cánh sót lại.

Max gỡ rời khỏi,rét lùng nói:-Tôi ko treo._Tay quăng quật cái nhẫn vào bên trong túi.

Nguyệt Hàm chu mỏ:-Không treo thì thôi,bản thân tôi treo vậy.

Nguyệt Hàm ko suy nghĩ cho tới,hắn ko treo tuy nhiên cũng ko quăng quật,tuy nhiên đựng vào bên trong túi.

-Này anh đẹp nhất trai,hoàn toàn có thể chụp với tôi một tấm hình không_Những cô nàng ngạoi quốc phát hiện ra ngay tắp lự bu lại,khiến cho Nguyệt Hàm bị đẩy rời khỏi.

-Này,sao thứ tự này bản thân của bị thẩy sang một mặt mũi không còn vậy_Nguyệt Hàm hậm hực.

-Anh sở hữu bạn nữ ko,cô nàng cơ là em gái anh hả?

Xem thêm: chiến long vô song

-Anh là ngôi sao 5 cánh nên không?

-Anh thương hiệu gì thế.?

Max còn chưa kịp rằng,sở hữu chút không dễ chịu.

Đột nhiên Nguyệt Hàm kết thúc tới:-ai rằng tôi em gái,tôi là bạn nữ anh tao đấy,thực hiện ơn lên đường không còn được rồi,ok!

Nguyệt Hàm kéo hắn vòng đeo tay bản thân lại,vênh mặt mũi lên.

Làm cả bọn quê mặt mũi con quay lên đường.Nhìn hắn luyến tiếc.

Cô mỉm cười mừng thầm,ko biết khuôn mặt phía trên sở hữu chút mỉm cười.:-cô là bạn nữ tôi khi nào?

Cô giựt bản thân,mím môi,vì thế bị quăng quật sang một mặt mũi nên không can tâm,quỷ xui quỷ khiến cho lấy dũng khí này lên đường mạnh mồm.

-Tôi..đang được hùn anh tuy nhiên,ko nên anh cũng ko quí phiền nhiễu sao?..hì.hì.

-12 giờ rồi,chợ tối chuẩn bị dọn rồi,bản thân về thôi!_cô lãng thanh lịch chuyện không giống,loại bỏ trước.

-Sao lại cho tới phía trên,ko về sao?_Ngồi nhập xe cộ.Nguyệt Hàm nhìn rời khỏi đài phun nước.

-Sinh nhật cô_Max nạm cái vỏ hộp ném qua loa người cô.
-Cám ơn anh.

Không rằng được giờ chúc mừng,tuy nhiên phía trên coi như tiến thưởng chúc mừng.

-Trước ni tôi ko ngóng ai,thời điểm ngày hôm nay cô hẳn nên bị trừng trị nặng trĩu.

-Xin lỗi,sao anh hứa tuy nhiên ko năng lượng điện thọai tôi,Lạc Tư ko rằng tôi cũng ko biết.

-Cô ko gọi tờ giấy tờ sao?

-Giấy gì?

Max không thích song teo nữa.

-Dù sao cũng nên trừng trị.

Hắn chòm cho tới người cô.

-Hôm ni làm thế nào thế,thiệt không giống.._Cô thấy thể trạng Max ko soa hiểu nổi,hốt nhiên rằng.

-Chúng tao đùa 1 trò đùa đi!_Hắn quỷ mị rằng,khá thở uy lực áp hòn đảo tâm trí cô.

-Để coi nếu như tôi yêu thương cô thì tôi tiếp tục trả thù oán mang đến cô,và nhằm cô được tự động do…_anh đôi mắt băng lãng,song quyển rủ của hắn gần như là chuẩn bị phủ lên khung người cô.

-Con nếu như cô yêu thương tôi trước,cả đời nên thực hiện tình nhân mang đến tôi,đáp ứng tôi,ko tách ngoài tôi nữa bước.Và..tự động tay lấy mạng Tống A Vĩnh.

KienSuri

--Trò quỷ gì thế,tôi thiệt ko hiễu,Sau nên qua loa yêu thương lại,rằng thế chẳng thà tôi ko yêu thương anh,chứ không cần thịt a Vĩnh.Anh Không cần thiết nơm nớp.Để coi ai yêu thương ai nhiều hơn nữa._Nguyệt Hàm ngấc mặt mũi,tuy rằng teo phần ko hiễu,tuy nhiên mong muốn trả thù oán nên mượn tay hắn,cô mong muốn tách ngoài kiểu mẫu thể giới quỷ quỷ này.

Hắn nhếch môi,vẻ mặt mũi đẹp nhất điểu của hắn thực hiện cô lúc lắc bản thân.
Chưa gì cô gần như là bị sắc đẹp của hắn thực hiện lung lắc rồi.

Hắn đang được thách thức cô,thách thức cả chủ yếu bản thân,Hắn mong muốn biết hắn sở hữu thiệt tiếp tục yêu thương cô,tiếp tục bỏ lỡ thù oán hận,và nếu như hắn yêu thương cô,tất nhiên ko nhằm cô sát bên hắn nữa.Đó là cơ hội bảo đảm an toàn người hắn yêu thương.

Còn nếu như cô yêu thương hắn,là cơ hội cô lựa chọn chôn bản thân bên dưới đằm thắm hắn.Hắn con cái mong muốn coi cô tự động tay thịt bị tiêu diệt người cô từng yêu thương thế này.Con trai của kể thù oán cô khinh ghét nhất.

-Tôi mong muốn bếit 1 điều,trước lúc tôi đồng ý._Nguyệt Hàm xoay qua loa đối lập với Max.

Max nhếch môi,tỏ ý ngóng thắc mắc.

-Anh … so với tôi như vậy là bên trên sao?.Anh sẽ không còn yêu thương tôi,chính chứ.?..Ruốt cuộc,anh coi tôi là gì hả?,Tình nhân,nô lệ,khoản thiết bị chi phí khiển.._Nguyệt Hàm run rẩy giọng,điều rằng thiệt sâu sắc torng tâm cô luôn luôn mong muốn chất vấn hắn.Hắn mong muốn gì ở cô chứ.

Mặt cũa hắn càng ngày càng giá rét,hai con mắt quỷ mị rạm sâu sắc quấn lấy khuôn mặt khống đau đớn của Nguyệt Hàm.:-Những loại cơ điều là một cả.Tình nhân,nô lệ,khoản thiết bị chi phí khiễn không tồn tại gì không giống nhau đâu,và cô quy tụ toàn bộ những vấn đề đó.Cô chất vấn tôi coi cô là gì?....Vậy..cô suy nghĩ coi tôi xem là gì nhỉ?..._Max dời đôi mắt bản thân lên đường,nhìn một điểm hun hút này cơ,như mò mẫm 1 đáp an,chủ yếu hắn củng mong muốn được giài đáp.:…Đến khi trò đùa này kết thúc giục,cô (hắn) sẽ có được được đáp án.

-Anh…_Nguyệt Hàm áp bức tất cả,gần như là mong muốn nỗ tung vì như thế hắn,kẻ đang được thách thức trái ngược tim cô.Cô thấy hãi,hãi bản thân tiếp tục thua thiệt cuộc.

Cả 2 người chúng ta,đang được đùa 1 trò đùa vẫn sở hữu đáp an kể từ khi chính thức,tuy nhiên chủ yếu chúng ta không sở hữu và nhận rời khỏi.

-------------------------------------

-Từ ni,trách nhiệm của cô ấy được rút ngoài,tôi tiếp tục nhờ người không giống thay cho thế cô._Lạc Thần nhạt nhẽo giọng,tay cho vô túi.

-Tai sao?.Tôi vẫn ngay sát mò mẫm rời khỏi được rồi.Không thể rút.Tôi từ chối._Nguyệt Hàm chắt nịch,quyết phản đối.

-Đây ko chuyện tôi hoàn toàn có thể giải quyết và xử lý,Max vẫn rời khỏi mệnh lệnh cô cứ tuân theo lên đường.

-Lão Đại.._Nguyệt sở hữu chút ngây người.:-Tôi lên đường chất vấn rõ rệt._Xoay gót cô 1 chân lên đường trực tiếp.

---Cạch---

-Lão Đại,tại vì sao lại huy quăng quật trách nhiệm của tôi chứ_Nguyệt Hàm cao giọng,khó khăn chịu đựng.

-Cô.._mắt hắn ngước lên,xoay ghế lại so với Nguyệt Hàm,trạng thái sặc mùi hương sát khí,chống thái thực hiện người tao thấy run rẩy hãi.Hắn giỡ hộc tủ bàn rời khỏi.Lấy rời khỏi cái đồng hồ đeo tay,thảy lên bàn.

Nguyệt Hàm khò hiễu,bước cho tới vài ba bước.

Ngạc nhiên.!

-Đồng Hồ.._Nguyệt Hàm kinh người nheo ngươi.”Là của Henrry”

-Nhận rời khỏi người chủ sở hữu nó ko.?_Hắn quỷ mị hỏi:-Tại sao này lại ở nhập nhà đất của cô_Hắn chính thức gằng giọng.

-Chuyện..chuyện này…!_Nguyệt Hàm ngắc ngứ.:-Không nên như anh suy nghĩ.

-Rầm---

Kinh người.

Max chớ nhảy dậy,bàn tay vĩ đại rộng lớn đập xuống bàn,bước cho tới ngay sát Nguyệt Hàm.

Ánh đôi mắt lênh láng hung hẵng,dồn Nguyệt Hàm cho tới vách tường rét,bàn tay bóp chặt càm cô.:-Nói coi,tại vì sao hắn tao lại nhằm quên đồng hồ đeo tay nhập mái ấm hả?

Nguyệt Hàm phát hiện ra sự tức giận dự nhập Max,gần như là mong muốn nuốt chững cô.

KienSuri

Chương 56:Sự thiệt lại lộ diện.

-Cô hoặc thiệt nhỉ.Đàn ông này cô cũng hoàn toàn có thể lẵng lơ được.Cô nên lưu giữ cô là con cái thiếu nữ của người nào._Mắt hắn phân phát rời khỏi lửa như mong muốn thắp cháy khắp cơ thể Nguyệt Hàm.Max trở thành rơi rụng kìm nén kể từ khi này.

Nguyệt Hàm đau nhức vì như thế bị hắn bóp chặt,cô đau tới run rẩy rẫy,tuy nhiên lời nói lăng nhục của hắn,thực hiện cô tức cho tới trừng đôi mắt,gạt bỏ đau nhức.

-Anh..chớ quá xứng đáng.Tôi rằng mang đến anh rõ rệt,tôi chẵng là của người nào cả.Cho cho dù tôi sở hữu ngủ với những người không giống anh cũng đều có tư phương pháp để lăng nhục tôi._Giọng cô càng điên tiết.Cô nhìn hắn trừng trừng,cô quát mắng rộng lớn.---------Bỡi vì như thế chủ yếu anh là kẻ biến đổi tôi trở thành con cái thiếu nữ như vậy đấy.ANH VỪA LÒNG CHỨ.

Tim hắn gần như là nỗ tung,ánh nhìn vừa phải tức giận,vừa phải thóang đường nét nhức.Max nghiến răng.—Được.. tôi tiếp tục cô biết đằm thắm biết phận.

Tay hắn thô bạo giựt mạnh nút quần Nguyệt Hàm rời khỏi.Những ngón tay không ngừng nghỉ chuyễn động mạnh điểm mật đạo cô.Bao nhiêu mức độ lực,lửa tức giận như dồn nhập cánh tay hắn.

Cô đau nhức,kêu lên:-Á..A..Anh điên rồi.

Nguyệt Hàm mong muốn vùng ngoài hắn,tuy nhiên có hại,sức khỏe hắn quá to,cô bị hắn đè nghiền sát bức tường chắn rét.Đầu cô nhức buốt.

Hắn không ngừng nghỉ sử dụng tay tăng cường nhập mật đạo đằm thắm 2 đùi cô,cô chỉ hoàn toàn có thể cắm răng,ko phân phát rời khỏi giờ,cũng ko khóc.Cô nhìn hắn lênh láng uất hận.Ánh mặt mũi điên loạn của hắn khiến cho tim cô nhói.

Vậy tuy nhiên cô từng lỗi nhịp,mong đợi chút gì cơ điểm hắn.Hôm trước ,sinh nhật cô hắn thực hiện cô niềm hạnh phúc,hắn khiến cho cô thấy ấm cúng.Cô suy nghĩ hắn tiếp tục thay cho đỗi.Nhưng cô vẫn sai,loài người bá đạo,ác quỷ như hắn ko thể thay cho đỗi,hắn sẽ không còn khi nào yêu thương cô như cô suy nghĩ.

Cô cố gằng từng giờ.

-Nếu anh cứ như vậy,thì trò đùa này chắc chắn rằng tôi tiếp tục thắng.Vì người như anh,cả đời này tôi cũng sẽ không còn yêu thương.KHÔNG BAO GIỜ.

Tiếng rằng thất thanh,lênh láng cay ghét bỏ,Làm hắn bức bối,Hắn cắm răng,thô bạo sử dụng muống phủ lên cô,hắn như mong muốn nhai nuốt cô nhập bụng hắn ngay tắp lự.

Nhìn ngày tiết bên trên cơ hội môi cô nhảy rời khỏi.Mùi tanh tưởi thực hiện hắn như bừng dậy.Lòng hắn nghẹn lại,hai con mắt phát hiện ra khuôn mặt nhỏ nhắn lênh láng quật cường,sự câm ghét bỏ nhập hai con mắt cô tuy nhiên hắn không dễ chịu.Hắn buông cô rời khỏi.

---Chát---

Nguyệt Hàm điên tiết tát hắn trực tiếp tay.

Lần thứ nhất,hắn bị 1 người phụ phái nữ tiến công.Một lão đại lênh láng quyền lực tối cao như hắn lúc này đang được rơi rụng lên đường sự trấn áp vốn liếng sở hữu.Sự rét lùng,bình tĩnh,luôn luôn lãnh đạm và hoan độc của từng khi lúc này bặt tăm nhập phút chốc.

Cái tiến công,không chỉ thực hiện hắn bìnht ĩnh tuy nhiên no như một ngòi dung dịch nỗ bị châm ngòi.Tay hắn nỗi lênh láng gân lên,nhìn rất rất đáng hãi.

-Vậy thì kết thúc giục trò đùa cơ lên đường,tôi cũng chẵng còn hào hứng._Hắn vừa phải rằng môi vừa phải nhếch lên kinh hãi.---Đã thế thì tôi tiếp tục kết thúc luôn luôn cả cô.

Gằng rộng lớn.Hắn nhấc bổng Nguyệt Hàm lên,đẩy ra phía bên ngoài cửa ngõ kính.Phân nữa người cô ở ko trung.Đây là tầng lầu tối đa tòa biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp,nếu như cô rơi xuống hẳn sẽ không còn toàn thay cho.

Gió mạnh ghé nhập mặt mũi cô.Tay hắn bắt lấy vai cô.lối gân bên trên tay Max nỗi càng ngày càng rõ rệt.hai con mắt hắn rỏ ngầu kinh rợn.

-Tôi mang đến cô thời cơ.Cầu xin xỏ lên đường.Từ ni ko được trái ngược ý tôi,vô cùng ko mối liên hệ lộn xộn với nam nhi nữa.

Ánh đôi mắt cô tuy rằng lênh láng hãi hải,tim cô đập nhanh chóng mà đến mức cô hoàn toàn có thể nghe thấy thiệt rõ rệt.Tuy vậy,cô lại càng không thích khuất phục,hắn khiến cho cô thương tổn nhiều như vậy.Lăng nhục cô như vậy,cô sẽ không còn cầu xin xỏ hắn.

-Anh buông tay rời khỏi lên đường.Tôi gật đầu chết choc,cũng ko cầu xin xỏ anh.

Nhìn nhập hai con mắt con kiến quyết,1 chút sợ hãi cũng ko phát hiện ra.Hắn tức tức giận nghiến răng,mặt mũi lênh láng sát khí.

-Cô suy nghĩ tôi không đủ can đảm sao.

Nguyệt Hàm mỉm cười với việc thống đau đớn,nụ mỉm cười nhạt nhẽo cho tới bất cần thiết.---Thế thì anh hãy buông tay lên đường.

-Cô…Cô thiệt mong muốn bị tiêu diệt,_Đôi đôi mắt hắn hiện thị lên khổ cực.Nhưng thực chất hắn,vốn liếng tính hắn ngông ngạo.Chưa suy nghĩ sở hữu dự định nhường nhịn bước trước 1 ai.

Cô suy nghĩ."Cô đành xin xỏ lỗi ba mẹ bản thân ko thể triển khai việc trả thù oán.Cô tiếp tục lên đường nằm trong chúng ta,có lẽ rằng chúng ta đang được ngóng cô ở điểm này cơ bên trên khung trời.Cô ko thấy nam nhi này nữa.Hắn thiệt sự xấu xí."

-Tôi cũng mệt rũ rời lắm rồi,tôi không thích bị anh trói buộc nữa,nếu như anh thấy ngán ghét bỏ như vậy thì giải bay mang đến tôi lên đường.Tôi bị anh lăng nhục,coi thông thường như vậy quá đầy đủ rồi.

Max rét tức giận,tay anh bất đầu buông nhẹ nhàng rời khỏi.Cô nhường nhịn như chuẫn bị niềm tin ,đôi mắt cô nhắm lại.

Cuối nằm trong tay hắn buông vai cô rời khỏi.Người cô như dịch trả chính thức thả tự tại.

---RẦM--
--LÃO ĐẠI---ĐỪNG..!__Lạc Tư và Phúc Hoàng nằm trong LowRand nhảy nhập chống,hét rộng lớn.

---Phựt-----

Một đôi bàn tay rộng lớn này cơ,bắt chặt lấy bàn tay nhỏ nhỏ xíu của Nguyệt Hàm lại.Cô giật thột,vì như thế trang thái đang được tạm dừng,cô treo lơ lững đằm thắm ko trung.

---Lão đại—

-Max---

Xem thêm: truyện con đường bá chủ truyenfull

3 người hốt hoảng lại đồng thanh,nhảy cho tới.

Nguyệt Hàm nhắm đôi mắt,cảm xúc như một sức khỏe kể từ đôi bàn tay không xa lạ kéo thiệt mạnh lên.

Cô trượt xuống sàn.Mắt phanh dần dần.
-Muốn được giải thóat sao.Đừng suy nghĩ cho tới nữa,tôi ko nhằm cô đơn giản dễ dàng như vậy đâu._Lời rằng rét buốt cả trái ngược tim,âm khí lênh láng tối tăm,đem chút hận,chút bi,chút thương.