truyện tình nhân

Truyện nằm trong tác giả:

  • Đánh Mất Em

  • Giam Em Cả Đời

  • Cưỡng Yêu

  • Buông Tha

  • Độc Chiếm Tình Yêu

  • Xem thêm thắt...

“Muốn thực hiện người của tôi? Vậy thì học tập cơ hội thoả mãn nam nhi trước đi!”

Bạn đang xem: truyện tình nhân

Vừa dứt câu nói., Đông Quân Hạo ngay lập tức ngay tức khắc đẩy trượt cô nàng xuống nệm. Cô không đủ can đảm phản kháng, tuy nhiên nước đôi mắt thì vẫn không ngừng nghỉ rơi xuống. Án tay cô bắt chặt vô ga nệm.

“Em đó là của tôi…”

Cô chỉ cảm nhận thấy kinh tởm cái cảm hứng thời điểm này, vậy và lại ko thể làm những gì cả.

“Sau này… tôi tiếp tục so với em thiệt tốt…”

“Từ ni về sau, tôi là người sở hữu của em. Tên em được xem là Tịch Lam. Tôi gọi em là Lam Nhi, hiểu chứ?”

Tịch Lam mặc dù mệt mỏi lử thì vẫn nỗ lực ngồi dậy, gật đầu. Thực tình, cô thiếu hiểu biết Đông Quân Hạo đang được thưa gì cả. Hắn luồn tay qua loa mái đầu lâu năm của cô ấy.

“Nói lại lần tiếp nữa cút, Lam Nhi.”

“Tịch… Tịch Lam…”

Đông Quân Hạo rõ nét đang được mỉm cười, tuy nhiên Tịch Lam lại thấy rét sinh sống sống lưng. Cô run rẩy rẩy. Trong đôi mắt cô, đó là một con cái hung quỷ đến từ địa ngục.

Sau cơ, Đông Quân Hạo lấy một vỉ dung dịch kể từ vô ngăn mang ra.

“Uống cút, đảm bảo chất lượng cho tất cả em và tôi.”

“Uống?”

Đông Quân Hạo chợt ghi nhớ rời khỏi người phụ nữ này đã biết thành mất mặt trí ghi nhớ trọn vẹn, cô thiếu hiểu biết gì cả. Lúc bấy giờ, trí tuệ của cô ấy còn chẳng vị một đứa con trẻ tía tuổi hạc.

Trong tự điển của Đông Quân Hạo không tồn tại nhị chữ dịu dàng êm ả. Hắn nhét viên dung dịch vô vào mồm Tịch Lam, sụp đổ cả nửa ly nước khiến cho cô ko thể ko nuốt xuống.

Tịch Lam ho sặc sụa.

“Hiểu chưa?”

Tịch Lam không đủ can đảm thực hiện trái khoáy. Cô gật đầu, nhị bàn tay bắt chặt tấm chăn mỏng dính đang được che cút khung người của tớ. Cô thiệt sự cực kỳ ghét bỏ sự tàn bạo vừa vặn rồi của Đông Quân Hạo, tuy nhiên cô buộc cần thoả mãn cái thú tính cơ của hắn.

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Đông Quân Hạo là điểm sau cùng tuy nhiên cô hoàn toàn có thể nương tựa rồi.

Nhìn Tịch Lam nuốt xuống viên dung dịch cơ, Đông Quân Hạo mới mẻ yên tĩnh tâm được. Đó là dung dịch rời bầu, hắn không thích đem con cái, không thích đem bất kể nhược điểm nào là.

Thà rằng hắn không tồn tại con cái, còn rộng lớn là đem rồi thì lại cần nhằm hắn chủ yếu tay thịt bị tiêu diệt nó.

“Tôi lúc này nên làm những gì với em nhỉ?”

Đông Quân Hạo ngồi xuống nệm, kéo Tịch Lam lại ngay gần bản thân. Hắn vuốt ve sầu khung người cô, thực hiện Tịch Lam rùng bản thân. Hắn tự động chất vấn vì sao hắn hoàn toàn có thể nhặt về được một cô xinh đẹp nhất tương tự một cục cưng vậy nhỉ?

Nhưng hắn cũng ko biết bao lâu nữa thì Tịch Lam tiếp tục trở thành một con cái búp bê rách rưới rưới, cũ rích rồi bị vứt vứt điểm đầu đàng xó chợ. Dù sao thì sử dụng mãi một số vật thì cũng tiếp tục ngán tuy nhiên.

Những người phụ phái nữ rộng lớn Tịch Lam đâu đem hiếm? Hắn đơn thuần tức thời phát sinh hào hứng với khuôn mặt thánh thiện này của cô ấy.

“Sao cần hãi tôi như vậy? Tôi mang lại em ăn, mang lại em khoác, chẳng cần rất hay sao?”

“Rất tốt…”

“Ừ, tôi chính thức quí tiếng nói của em rồi đó.”

Tịch Lam chỉ hoàn toàn có thể khoác kệ Đông Quân Hạo ham muốn làm những gì thì thực hiện. Cô tự động dặn dò phiên bản đằm thắm là chỉ việc nhẫn nhịn một ít thôi, qua loa một thời hạn nữa là tiếp tục thân quen.

Cô ko thể nào là trở lại trước cơ được.

Nhiều ngày trước lúc bắt gặp được Đông Quân Hạo, Tịch Lam vẫn là 1 trong những cô nàng cút long dong ngoài đàng, vì thế ham muốn sinh sống sót tuy nhiên cút cướp món ăn ở chợ. Hôm nào là suôn sẻ thì mang 1 bữa tiệc no, hôm nào là xui xẻo thì có khả năng sẽ bị lôi rời khỏi tấn công đập, sỉ vả.

Và đương nhiên số phen xui xẻo nhiều vô kể, cho nên vì vậy bên trên người Tịch Lam mới mẻ có không ít chỗ bị thương cho tới thế.

“Nhớ đấy… em là của tôi… là vật đùa của tôi… cần nghe theo dõi tôi. Ngoài vấn đề này ra… em ko cần phải biết cái gì nữa…”

Bởi vì thế hắn ham muốn tẩy óc Tịch Lam, ham muốn cô cần phục tòng bản thân trọn vẹn. Đông Quân Hạo ko ngu cho tới nỗi ko coi rời khỏi con cái chim hoàng yến của hắn tiếp tục ham muốn bay ngoài cái lồng son sớm thôi.

Xem thêm: quán cơm tùy hưu

Chỉ là hắn tiếp tục khiến cho cô tự động bẻ gãy song cánh của tớ.

“Lặp lại, tái diễn cút, Lam Nhi. Tôi quí nghe.”

“Lam Nhi… Lam Nhi là của ngài… Lam Nhi tiếp tục nghe câu nói. ngài…”