y kiến chung tình

Chương 25

Thật như sét tấn công thân mật trời quang quẻ.
Trường Tình ngây ngốc, hoa cũng đem kệ, đi kiếm Robben mọi chỗ, còn nhờ ông căn nhà cửa hàng mò mẫm chung.
Nhưng mò mẫm mãi vẫn chẳng thấy lông chó đâu chứ chớ rằng là chó.
Trên trán Trường Tình sụp các giọt mồ hôi hột, sắc mặt mày tái ngắt, thiệt ko không giống gì trời sập.
Trước cơ cô gặp gỡ qua chuyện rất nhiều chuyện kiêng dè hãi, thực hiện bài xích thi đua, ko cẩn trọng thực hiện lỗi hình mẫu tẩu mươi bao nhiêu vạn của phụ thân, tài xế của Trường Tâm đâm nhập tường bị hỏng…
Những bọn họ đều là huyết mủ tình rạm với cô, mắng mắng tấn công tấn công là thôi tuy nhiên Tống Sở Di thì không giống, là Yến gia bọn họ cần thiết cho tới Tống gia, anh tao là ông xã chẳng thân mật thiết với cô…ở trong tim anh tao rằng ko chừng cô còn chẳng vị một sợi lông của Robben đâu.
Xong rồi, hoàn thành rồi, cô chắc chắn rằng là kẻ thiếu nữ thứ nhất bị ly hít tống thoát khỏi cửa ngõ vì thế làm mất đi chó rồi.
Còn sở hữu Robben đáng yêu và dễ thương nữa, rằng ko chừng có khả năng sẽ bị bọn họ vô lộc buôn chó này cơ buôn bán cho tới cửa hàng thịt chó, thời điểm hiện tại buôn bán chó hoàn toàn có thể mò mẫm chi phí, trong cả chó bị tiêu diệt bị chôn rồi còn bị móc rời khỏi buôn bán nữa là.
“Ôi siêu mẫu à, chớ sở hữu khóc nhưng mà.” Ông căn nhà an ủi: “Cầm hình ảnh con cái chó dán đi mọi nơi coi sở hữu tìm kiếm được ko.”
“Ông căn nhà à, ông không hiểu biết, con cái chó này sẽ không cần là chó của tôi.” Trường Tình hoảng kiêng dè nói: “Là chó của ông xã tôi đấy.”
“Chẳng lẽ làm mất đi chó thì ông xã cô tiếp tục ăn thịt cô hoặc sao?” ông căn nhà lại rằng.
Trường Tình lập cập rẩy nói: “Ông không hiểu biết đâu, ông xã tôi cần thiết chó chứ không hề cần thiết người?”
Ông chủ: “…”
Trường Tình vội vàng ko biết làm thế nào, hoàn thành rồi, hoàn thành rồi, 2h30 cô còn cần nhập cuộc một hoạt động và sinh hoạt lăng xê thương hiệu, nếu như không lên đường sẽ rất cần thông thường chi phí vi phạm ăn ý đồng.
Cô nhận mệnh nên có thể hoàn toàn có thể gấp rút gọi cho tới Tống Sở Di.
Mới rộng lớn 1h, Tống Sở Di vừa phải ở chống nhà giam rời khỏi, còn ko ăn trưa, anh quan tâm đến nên lên đường ăn hay phải đi đánh giá bao nhiêu ca căn bệnh đặc trưng thì địa hình vang lên.
Trượt nghe, tiếp sau đó nhập điện thoại thông minh truyền cho tới thanh âm nhi nhí của Trường Tình: “Tống Sở Di, tôi rằng với anh chuyện này, anh cần điềm tĩnh một ít, 11h tôi đem Robben lên đường mua sắm hoa, vốn liếng dĩ ko tấp tểnh đem nó theo đòi đâu tuy nhiên nhưng mà nó bám tôi quá, tôi tạm dừng hoạt động nó sẽ bị quậy nhập căn nhà, tôi… tôi ko đành lòng nên đem nó theo đòi, ai nhưng mà biết khi đang được coi hoa thì nó chạy lên đường đâu, rõ rệt tôi đang được buộc này lại rồi…”
Tống Sở Di đứng nhảy dậy, khuôn mặt trầm xuống: “Ai bảo em đem nó rời khỏi ngoài? Em đang được ở đâu?”
Trường Tình báo địa điểm, Tống Sở Di chỉ hận ko thể lột domain authority cô: “Em ngóng ở cơ cho tới tôi, tôi cho tới ngay lập tức.”
“Bác sĩ Tống, cậu lên đường đâu vậy?” chưng sĩ Nghiêm ở lân cận căn vặn.
“Tôi mất mặt chó rồi.”
Tống Sở Di ko kịp ăn trưa, anh vừa phải trở về kho bãi đậu xe cộ vừa phải gọi cho tới chưng sĩ Tân nhờ thay cho ca, ngày hôm nay chưng sĩ Tân trực ca tối đương nhiên sung sướng thay đổi với anh.
Trên lối đi, Tống Sở Di nổi trận lôi đình, Yến Trường Tình này thiệt là được nhưng mà, dọn cho tới bao nhiêu giờ nhưng mà làm nên rời khỏi họa rộng lớn.
Anh thiệt hối hận hận Lúc lựa chọn cần đối tượng người sử dụng kết duyên là cô.
Hôm ni mất mặt chó, sở hữu cần ngày mai ra bên ngoài tiếp tục quên khóa cửa ngõ hoặc không?
Đến cửa hàng hoa và hoa lá cây cảnh, Tống Sở Di trầm mặt mày trải qua, khi thấy Trường Tình, khuôn mặt anh lạnh lẽo thấu, đang được ham muốn giáo dục cô một trận thì đang được thấy cô nước đôi mắt sống lưng tròng nghẹn ngào nói: “Anh… ham muốn mắng… thì mắng lên đường, đánh…Cũng được…tôi…Không cố ý…Chỉ cần…có thể mò mẫm được…Robben, bảo tôi…Làm trâu thực hiện ngựa cho tới anh … cũng rất được.”
Cô khụt khịt, hai con mắt móc hoa ngấn nước đôi mắt, khóc đỏ hỏn cả mũi, cỗ dáng vẻ thiên kiều bá mị, nĩu nịu tựa như hoa hình mẫu đơn sau trận mưa vậy.
Tống Sở Di ham muốn mắng rời khỏi mồm đùng một phát ko mắng nổi nữa.
Trường Tình hít mũi, cù người gạt nước đôi mắt.
Nhìn cô uất ức vì vậy, bất kể người nam nhi này nhìn cũng tiếp tục mượt lòng.
Ngay cả ông căn nhà cửa hàng cũng ko đành lòng nói: “Vị tiên sinh này, cậu chớ mắng bà xã của cậu, cô ấy cũng phiền lòng lắm, chó lên đường lạc cũng chạy mò mẫm mọi chỗ, lại kiêng dè cậu cần thiết chó ko cần thiết cô ấy vì vậy vẫn luôn luôn khóc đấy.”
Biểu tình của ông căn nhà như đang rằng nếu như cậu cần thiết chó nhưng mà ko cần thiết bà xã thì thiệt ko cần nam nhi.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn