vương phi muốn tái giá rồi

“A!”
Hỉ nướng thét chói tai, cả phủ pháo nổ vô nằm trong náo nhiệt: “Tân nương tử, nàng…nàng tao chết giả rồi!” Khách khứa chúc mừng trước của Phong vương vãi phủ ngay tức khắc cả kinh.
*Đã chết?” Thân hình to lớn rộng lớn đang được đem hỉ phục cảu Phong vương vãi gia tạm dừng một chút ít, ánh nhìn ánh lên sự giá buốt lùng, xẹt qua loa chút châm chọc: “Trực tiếp trả về Tướng phủ, chớ thực hiện dù uế Phong vương vãi phủ của ta”.
Các tân khách hàng thì thì thầm nghị luận: “Nghe bảo rằng tuy rằng Phong vương vãi đem thơm ước với đại đái thư tướng tá phủ, tuy nhiên lại nhất loài kiến cộng đồng tình với loại muội của nường tao, cũng từng nhị lượt thỉnh cầu Thải Hầu kể từ thơm, tuy nhiên Thái Hậu ko ân chuẩn chỉnh, thời điểm hiện nay mới mẻ
miễn chống đồng ý nhằm cả nhị nằm trong vô vương vãi phủ.
Đại đái thư này thì được như ước nguyện, sao lại thực hiện rời khỏi loại chuyện này được chứ?”.
Đây là lượt trước tiên hỉ nương gặp gỡ loại chuyện này, đành táo bạo đứng lên, lập cập rẩy kéo khăn long phượng của tân nương xuống, choạc tay thăm hỏi thám thính khá thở của nương tử.
Tân nương tử vô kiệu hoa như đang được lâm chung thì bỗng nhiên khi đó lại tự nhiên hé to lớn đôi mắt, hỉ nương kinh hoảng cho tới nấc giật thột, lùi về sau nhị bước, trượt ngồi bên trên mặt mũi khu đất.
“Không, ko chết!” Lãnh Băng Cơ trở ngại động che khung người, từ đầu đến chân nhức cho tới nấc cần kêu lên.
Không chết? Đây là đâu?
Khi bản thân đang được phân tích virus thì một đám bắt cóc đột nhập vô, mong muốn tấn công cắp những phân tích tiên tiến nhất tuần trả nano của nường.
Nó như 1 cái nhẫn nhỏ tuy nhiên đem không khí to lớn phía bên trong, vô không khí này đựng nhiều dược phẩm, nói cách khác dược phẩm vô không khí này sẽ không hề hết sạch, nếu như rớt vào tay bọn tội phạm thì kết quả khó khăn tuy nhiên lường được.

Nàng được người không giống yếm hộ, đem theo dõi cái nhẫn này chạy trốn tới tầng tối đa, Khi đương đầu với những thương hiệu tội phạm tàn tệ đang được từng bước nghiền sát, nường ko tự dự tuy nhiên nhảy trực tiếp kể từ tầng tía mươi xuống, bảo đảm cái nhẫn cơ, như thế nường chắc hẳn rằng ko sinh sống được.
Nàng đang được chết mệt đem cúi đầu, thì thấy phiên bản thân thích đang diện hỉ phục kiều diễm nón phương khăn choàng, một red color kể từ vô kiệu cho tới bên phía ngoài.
Một đái nha trả búi tóc nhị mặt mũi đang được ở kề bên kiệu ngạc nhiên hô to lớn, nước đôi mắt nước mũi chảy lênh láng mặt: “Không bị tiêu diệt, đái thư căn nhà tao ko chết! Phong vương vãi gia, cầu van ngài, mau thám thính đại phu mang đến địa đái thư, đái thư căn nhà tao rất có thể cứu giúp chữa trị kịp”
Tiểu thư? Phong vương vãi gia? Đây là chuyện gì? Lãnh phẳng Cơ tức thời choáng ngợp, Hay những phiên bản thân thích ko bị tiêu diệt và lại xuyên qua? Lần đầu tiến thủ đầu bầu ko kịp luân hồi tuy nhiên xuyên qua loa gả ck sao?
Máy kiểm thon nhiều năm của Mộ Dung Phong nhíu lại, ngán ghét bỏ xoay người nhìn cỗ kiệu cơ, giá buốt giọng phần phỏ: “Truyền lương y trung”
Lang trung vô phủ lấy theo dõi hòm dung dịch chạy hồng hộc cho tới, thân thích thể gầy gò gò bước cho tới sát, nhìn qua thương thể của nường, bắt mạch, sắc mặt mũi trở thành khó khăn coi.
Ngồi dậy, bảo nhỏ giọng: “Vương gia, chào qua loa mặt mũi này thì thầm.”
Khách khứa xung xung quanh vây kín kiệu hoa, coi náo nhiệt độ, Mộ Dung Phong chỉ rất có thể tiến thủ lên nhị bước, bước sát cho tới cửa ngõ kiệu một chút ít, giá buốt nhạt nhẽo mấp môi: “Sống hoặc bị tiêu diệt trình bày cút, không vấn đề gì cả” Lang trung cẩn trọng thám thính kể từ ngữ tương thích, kề sát vô hắn nói: “Thương thể không tồn tại gì trở lo ngại, ko tương quan cho tới tim.
Nhưng mà…Vương phi chừng như mang bầu.”
Âm thanh đặc biệt nhỏ, tuy nhiên Lãnh Băng Cơ phụ thuộc kiệu lại nghe rõ ràng.
Nữ căn nhà chỉ từng nào tuổi tác thôi? Dân phong ở phía trên phóng khoáng cho tới vậy sao?
Nàng ko tin cậy được sử dụng đầu ngón tay bắt mạch của tôi, vô nháy đôi mắt mạch đập đặc biệt nhanh chóng, như vó ngựa phi.
“Tốt, đặc biệt tốt!”.

Bạn đang xem: vương phi muốn tái giá rồi

Mộ Dung Phong trình bày liên tục nhị kể từ chất lượng tốt, hàn Khi như bao quấn xung xung quanh, lương y trung bất giác lùi lại.
Sau cơ hắn tiến thủ lên, ngữ không khí lạnh tự cho tới nấc thấu xương: “Tả tướng tá chất lượng tốt lắm, chăm sóc rời khỏi một phái nữ nhi tốt!”
Lãnh Băng Cơ thay đổi ko thông, thế ra tổn thất rất nhiều máy đầu váng đôi mắt hoa, lúc này óc thiếu hụt oxy trọn vẹn trống không trống rỗng.
Một đoạn ký ức như xông vô óc nường, ký ức cơ chừng như ko cần là của nường.
Người này một thần khí hóa học sát trị, tuấn lãnh bất phàm, phía trên đó là phái nam nhân tuy nhiên bản thân sớm đem thơm ước, đương kim Nhị hoàng tử, chiến thần truyền thuyết của vương vãi triều Trường An – Phong Vương!
Nghe trình bày, kể từ nhỏ hắn tiếp tục theo dõi nước ngoài tổ An Quốc Công chinh chiến rơi ngôi trường, thông đạt binh pháp mưu mẹo lược, thắng với lối tấn công bất thần, rất nhiều lần lập kỳ công, là tấm gương chon phái nam tử, là phu quân xứng đáng mong ước của những khuê phái nữ,
Nguyên căn nhà nằm trong hắn sớm đem thơm ước, chỉ tiếc, nguyên vẹn căn nhà vì thế một mon trước thắp hương vô miếu, bên trên lối về căn nhà bị kẻ xấu xa làm mất đi tiết trinh.
Quan trọng rộng lớn, ngày hôm qua nường mới mẻ phân phát hiện nay bản thân mang bầu, chính vì vậy mong muốn bị tiêu diệt mang đến rồi!
Đội nón xanh lơ mang đến hoàng tộc, đó cũng ko cần trò đùa, còn ko gả thì lại kháng chỉ.
Cho nên, nguyên vẹn căn nhà nằm trong lối không đủ can đảm đương đầu đành tự động tử bên trên kiệu hoa.
Lẽ rời khỏi cần bị tiêu diệt ko tranh cãi, tuy nhiên lại thực hiện mang đến phiên bản thân thích xuyên cho tới, cũng đó là sớm ko bị tiêu diệt muộn ko bị tiêu diệt, lại bị tiêu diệt thời điểm hiện nay.

Xem thêm: Chính sách bảo mật B52 tổng hợp thông tin mới cập nhật 2024

Lãnh Băng Cơ hô to lớn.
“Thả rời khỏi, buông tao ra!”
“Buông rời khỏi ngươi? Bổn vương vãi chất vấn người, tướng tá phủ những người dân coi Phong vương vãi phủ là ở đâu hả? Lãnh phẳng Cơ, ngươi ko cần mong muốn bị tiêu diệt sao? Bổn vương vãi ngay lập tức trở thành toàn ngươi!”
Toàn thân thích Lãnh Băng Cơ như rút cạn mức độ lực, trượt qua loa mặt mũi Mộ Dung Phong.
Mộ Dung Phong ánh nhìn trầm xuống, lùi qua loa một bước, Lãnh Băng Cơ không tồn tại điểm tựa, từ đầu đến chân bị trượt ngã bịch bên trên khu đất.
“Tiểu thư” Nha trả nhào cho tới, tuy rằng rằng kinh hoảng hãi đến mức độ lập cập từ đầu đến chân, những vẫn lấy không còn dũng khí bảo lãnh đái thư sau người: “Vương gia tha bổng mạng, đái thư căn nhà tao trọng thương, ngài tấn công nữa tiếp tục thực hiện nường bị tiêu diệt mất”
Mộ dung kỳ bước tới sát nường, khuôn mặt khía cạnh rõ nét hiện thị tức phẫn uất thực hiện người tao kinh hoảng hãi: “Chết ko không còn tội” Lãnh Băng Cơ stress, cảm nhận thấy nghẹt thở, ngực bị thương, chỗ bị thương cơ rất rất đáng kinh hoảng.
“Vương gia!”.
Nhị đái thư Tướng phủ Lãnh Băng Nguyệt được bà tử hứng cho tới, đi qua chỗ đông người, xốc khăn lên, lòi ra khuôn mặt mũi nhỏ nhu nhược dễ thương và đáng yêu, như dương liệu vô dông tố, sửa đổi quần áo quỳ xuống trước mặt mũi Mộ Dung Phong.
“Ngàn sai vạn sai đều là Băng Nguyệt ko chính, nhất quyết đối nghịch ngợm tỷ tỷ gả mang đến Vương gia.
Tỷ tỷ tính cách cương liệt, nên mới mẻ thực hiện rời khỏi chuyện này, nếu như Vương gia trách cứ tội, Băng Nguyệt nguyện ý thay cho tỷ tỷ nhận tội”
Một câu cơ như năn nỉ canh ty, tuy nhiên lại ấn tấp tểnh tội danh ghen tị tị nạnh của phẳng Cơ.
Đám người cơ nhanh gọn lẹ bàn luận: “Muội muội của phiên bản thân thích đều dung ko được, phía trên rõ ràng là sụp phụ, tiết hạnh thông thường, khó khăn trách cứ Phong vương vãi không thích lấy”.
“Đúng vậy, nhìn nhị đái thư nhẫn nhịn như thế, cũng đầy đủ biết đại đái thư vô Tướng phủ ương ngạnh kiêu ngạo cỡ nào!” Mộ Dung Phong âm trầm, ánh nhìn đen thui như mực nhìn Băng Nguyệt, lại trở thành nhu hòa rộng lớn, nhìn nường rồi vương vãi đôi bàn tay thon dài: “Nàng tao tự động mong muốn bị tiêu diệt, đem can hệ gì cho tới nường chứ? Nơi này sẽ không cần tướng tá phủ nường ko cần thiết nghiền dạ cầu toàn”

Lãnh phẳng Nguyệt nhin lên, ánh nhìn như ma mãnh mị, nhíu ngươi lá liễu, trả đôi bàn tay nhỏ nhỏ nhắn nhu nhược vô lòng bàn tay hắn: “Tỷ tỷ đem thơm ước với Vương gia từ xưa, tỷ tỷ không thích Băng Nguyệt vô cửa ngõ nằm trong đem lý của tỷ.
Mong Vương gia ân chuẩn chỉnh, trả Băng Nguyệt về Tướng phủ, rời tình yêu tỷ muội bị sứt sẹo mẻ”.
Mộ Dung Phong tự động hứng nường tao lên, ko vui mừng hừ lạnh: “Nực cười cợt, đời nào bổn vương vãi hấp thụ trắc phi còn cần được nường tao đồng ý? Nàng ko cần thiết phiền lòng gì cả, nên cút cũng đó là nường ta! Người đầu, lấy phái nữ nhân này trở lại Tướng phủ, nhằm tưởng gia dạy dỗ bảo lại nường tao thiệt chất lượng tốt đi!”
Lời vừa vặn tâm sự, thực hiện mang đến người xem ồ lên.
Ngày đại thơm bị hưu, đại đái thư này sẽ không biết chất lượng tốt xấu xa, đắc tội Phong Vương, thiệt thực sự tự động rước cực vô người.
Nha trả vội vàng cho tới phỏng tay chân luýnh quýnh, lãnh Băng Cơ điềm đạm lại.
Tốt mang đến chiêu lấy lùi thực hiện tiến thủ, thực hiện nhức phiên bản thân thích nhằm giành thắng lợi! Thứ muội này vô cùng ko giản dị và đơn giản, khó khăn trách cứ rất có thể giẫm trượt nguyên vẹn căn nhà đấy phiên bản thân thích Tột Đỉnh.
Lãnh Băng Cơ ko giành giật cãi, nguyên vẹn căn nhà cũng ko trong sáng nữa, Mộ Dung Phong cũng tiếp tục không ít nể mặt mũi tướng tá phủ, không thể khai, nếu như còn mặt dạn mày dày ở lại không khác gì tự động đem nhục.
Nàng trở ngại đứng dậy: “Nhi Nhi, cút thôi”.
Lãnh Băng Nguyệt rũ đôi mắt, giấu quanh ánh nhìn đắc ý.
Mộ Dung Phong hừ lạnh: “Xem như người tức thời”.