vương phi có độc

                                    
                                              
                          

Từ khi mặt mày trời nhú phương sầm uất cho tới khi mặt mày trời chuẩn bị lặn.

Lục Oanh đứng bên trên lầu những, khí hậu dần dần trở thành giá rét, nường phụ thuộc lan can quan sát về phương xa xăm. Kinh đô bên dưới những bông liễu cất cánh lở tở, trở thành mơ hồ nước mung lung.

Bạn đang xem: vương phi có độc

Mắt nên lúc lắc không ngừng nghỉ, hẳn là kết quả của bao nhiêu tối ko ngủ. Lục Oanh ko lưu tâm, kể từ khi nường vô Vương phủ cho tới ni, trước đó chưa từng ngủ được một giấc an ổn định, chẳng qua loa ngày mới đây càng thêm thắt phiền lòng tuy nhiên thôi.

"Gió lên rồi. Nương nương, tất cả chúng ta xuống lầu lên đường." Bích Lạc tri kỷ phát biểu.

"Ừ."

Ngoài phủ đùng một cái nghe giờ đồng hồ xe cộ ngựa huyên náo rầm rĩ, Lục Oanh giới hạn cước cỗ, híp đôi mắt quan sát về phía ngoài. Đoàn người ngược đang được dạt dẹo về phía Vương phủ, ngày càng ngay sát.

Tiếng vó ngựa vang lừng, đợi bọn họ lại gần chút nữa, Lục Oanh mới mẻ rất rõ con xe ngựa cơ. Chính là con xe buổi sáng sớm Cố Thanh Trản ngồi vô. Cũng trúng, thời điểm hiện tại bọn họ cũng nên quay trở lại sau chuyến vây săn bắn.

Nhìn lại vài ba phen, cũng không tồn tại gì quái quỷ kỳ lạ, Lục Oanh ko nhằm ý cho tới nữa, xoay người xuống lầu.

Lúc này, ngoài phủ lại là tình cảnh láo lếu loàn.

Xem thêm: đấu phá thương khung full

Trong xe cộ ngựa, Cố Thanh Trản khí tức mỏng manh manh, thần sắc đang được trở thành xanh lơ tím, độc châm trước vùng ngực sớm nhập vô thân thuộc thể, bên dưới lớp hoa phục phủ vết, ko thể thấy rõ rệt mồm chỗ bị thương ở điểm này. Trịnh Triệu nâng nường, rống lớn, "Đi triệu Hàn tiên sinh, thời gian nhanh đi!"

"Vương gia..." Cố Thanh Trản hao không còn chút khí lực sau cuối cầm ống ống tay áo Trịnh Triệu.

"Ngươi chớ phát biểu nữa, Hàn tiên sinh ngay lập tức sẽ tới." Trịnh Triệu một tay nâng sống lưng một tay vòng qua loa chân bao bọc lấy nường, nhảy xuống xe cộ ngựa.

Cố Thanh Trản vẫn há lớn đôi mắt, cố rất là phát biểu, "...Vương gia... Thần thiếp khoác kệ trong tim ngươi... trong tim ngươi còn tồn tại ai... Ta gả vô Vương phủ... Chỉ cần thiết Vương gia một ngày ko quăng quật tớ... Ta ngay lập tức tiếp tục... ngay lập tức tiếp tục thực hiện một Chiêu Vương phi chất lượng... trúng nhiệm vụ của một thê tử..."

Tuy Trịnh Triệu được xưng là "lãnh diện la sát" bên trên mặt trận, tuy nhiên cũng ko nên là kẻ trọn vẹn ngày tiết giá tiền vô tình, bởi ko cũng sẽ không còn tình sâu sắc vô cùng theo với Từ Dục như thế. Nếu ko nên khi ấy Cố Thanh Trản ko nhằm ý an nguy hiểm bản thân tuy nhiên hộ trước người hắn, độc châm này đó là thẳng đâm vô hắn, "... Ta cả đời này vốn liếng là phụ ngươi, ngươi không cần thiết phải trả giá chỉ gì không còn, tội gì mà thay cho tớ trúng độc châm này."

Xem thêm: quán cơm tùy hưu

Hắn chinh chiến rơi ngôi trường đang được lâu, sở hữu loại thương thế gì ko Chịu đựng qua loa, có một cây độc châm cũng ko lấy được xem mệnh hắn, tuy nhiên độc châm này đâm vô người Cố Thanh Trản, lại hoàn toàn có thể mong muốn nửa loại mạng của nường.

Cố Thanh Trản rung lắc đầu, "... Vương gia sau này... sau này là kẻ trở thành đại sự... Không thể sở hữu... nửa phần sơ xuất... Thần thiếp thời điểm ngày hôm nay... nếu như hoàn toàn có thể vì thế vương vãi gia tuy nhiên bị tiêu diệt... cũng... cũng ko ân oán ko hận..."

Hay cho 1 câu ko ân oán ko hận. Trịnh Triệu cúi đầu, mới mẻ phát hiện thiệt sự là nợ nữ giới tử này thật nhiều. Lúc này, Cố Thanh Trản đang được mê mẩn, song gò má Trắng bệch và song môi đen thui tím tạo hình trái lập cho tới mắt chói...