vụng trộm yêu thầm không thể giấu truyện tranh chap 67

“...”

Lời này như giờ đồng hồ sấm nổ mặt mày tai Tang Trĩ.

Bạn đang xem: vụng trộm yêu thầm không thể giấu truyện tranh chap 67

Tay chân như khựng lại, cái thìa cố kỉnh bên trên tay cũng ko được Chắn chắn, miếng thạch cứ thể rơi xuống sàn.

Tang Trĩ cúi xuống nhặt lên, rút bao nhiêu tờ giấy tờ đi ra vệ sinh rồi vo lại. Tầm đôi mắt cô gửi cho tới ngón tay vẫn đang được bịa đặt bên trên nút áo của anh ý, tạm dừng bao nhiêu giây, lo ngại ngùng chất vấn lại: “Tự anh không tồn tại tay à?”

Đoàn Gia Hứa khẽ mỉm cười, vô cùng cao bồi nói: “Người chúng ta nhỏ à, em đem biết đồ vật gi gọi là tình thú không?”

“...” Tang Trĩ thực hiện như ko nghe thấy, tay cố kỉnh điều khiển và tinh chỉnh điều tiết, hạ thấp sức nóng phỏng xuống, “Em cho tới xuống 23 phỏng nhé!”

“Lạnh đấy.”

Tang Trĩ vắng lặng để ý, thấy anh nom không tồn tại vẻ đùa như ban nãy, lại chỉnh sức nóng phỏng về như cũ. Cô kế tiếp cúi đầu xé túi giấy tờ, tuy nhiên không hiểu biết nhiều điểm cởi được bám keo dán giấy cường lực chống va đập hoặc gì tuy nhiên cởi mãi ko được.

Kéo mãi điểm cởi mới nhất rách nát đi ra một lỗ nhỏ.

Đoàn Gia Hứa fake tay đi ra lấy túi giấy tờ, xé đầu sót lại rồi fake trả lại cô.

Tang Trĩ nhận lấy, người sử dụng thìa vật liệu bằng nhựa hòn đảo cù lao món ăn phía bên trong. Cô cứ cảm nhận thấy thế này sẽ không trúng lắm, tự động chất vấn lúc này bản thân tuy nhiên đùng một phát lên đường vô chống đem đột ngột vượt lên ko.

Cô phái nam trái khoáy nữ giới công cộng một chống.

Tivi ko cởi, nhị người đều không một ai trình bày gì, vô chống không tồn tại bất kì tiếng động này không giống. Cô hoàn toàn có thể cảm biến được, ánh nhìn Đoàn Gia Hứa ko hề che giấu quanh nom cô để ý.

Ánh sáng sủa vô phòng tiếp khách khá nhòa, đèn rộng lớn ko nhảy, chỉ mất cái đàn bàn bịa đặt cạnh ghế salon tóc đang được sáng sủa. Những tia sáng sủa vàng yếu đuối ớt càng thực hiện bầu không khí nhuốm một màu sắc kiều diễm kỳ lạ lỳ, lại tăng bao nhiêu phần mập nhòa.

Ánh đèn cứ như đem sức nóng phỏng, Tang Trĩ không hiểu biết nhiều sao lại cảm nhận thấy khá rét.

Nhưng Đoàn Gia Hứa vẫn một mực vắng lặng, Tang Trĩ cũng dần dần thả lỏng. Cô ăn hoàn thành thạch, vực lên vứt vỏ vô thùng rác: “Vậy em về —“

Chưa ngóng cô trình bày không còn cậu, Đoàn Gia Hứa đùng một phát đem động tĩnh. Anh ngồi dậy, fake tay níu lấy cánh tay cô, kéo vô vào ngực bản thân.

Lực không thực sự rộng lớn tuy nhiên Tang Trĩ ko hề chống bị nên ngay lập tức tức thì rơi rụng trọng tâm té xuống. Hô hấp của cô ý như ham muốn ngừng lại, vô thức thuận theo đuổi phụ thuộc người anh.

Quần áo ngày hè mỏng mảnh manh, cả nhị đều chri đang khoác trên người áo cụt tay quần đùi ngố.

Tang Trĩ hoàn toàn có thể cảm biến được rất rõ ràng ràng làn domain authority săn bắn Chắn chắn của anh ý bên dưới lớp áo, sức nóng phỏng khung hình anh còn cao hơn nữa cô, còn tồn tại khí tức non rét mướt không xa lạ kề cạnh vô tấc gang.

Toàn thân thích cô cứng đờ, không đủ can đảm động bừa, nhỏ giọng hỏi: “Anh làm cái gi...”

Lòng bàn tay Đoàn Gia Hứa cọ vô cổ tay cô, bịa đặt tay cô lên áo bản thân. Đôi đôi mắt khép hờ, nhòa mờ ảo ả, tiếng nói thiệt trầm: “Ăn hoàn thành rồi?”

“...”

“Thật khéo.”

Đối diện với hai con mắt ăm ắp say hoặc cơ, tâm trí Tang Trĩ trống trải trống rỗng, giống như bị thôi miên. Dừng lại bao nhiêu giây, ngón tay của cô ý lúc lắc lúc lắc, vô thức tuân theo, đủng đỉnh rãi cởi cúc bên trên nằm trong hùn anh.

Cổ áo cứ như thế bị cởi đi ra.

Lộ đi ra xương quai xanh rớt lõm sâu sắc xuống, cực kỳ quyến rũ.

Ánh đôi mắt cô dịch lên, thấy hầu kết của anh ý thông thoáng nhấp nhô tạo nên trở thành một đàng cong thiệt rất đẹp.

Ngay thời điểm hiện tại, Tang Trĩ lấy lại lòng tin. Động thủ công, khuôn mặt như bị châm cháy, trình bày đứt quãng: “Được... được rồi. Em về chống trên đây.”

Đoàn Gia Hứa lưu giữ lấy tay cô: “Qua loa như thế tuy nhiên được à?”

Tang Trĩ khẩn trương ko trình bày trở thành điều, cảm nhận thấy vượt lên nhanh chóng tuy nhiên lại ko biết kể từ chối thế này. Chỉ hoàn toàn có thể nom anh, ánh nhìn càng tăng hoảng sợ.

Thấy được sự không yên tâm của cô ý, Đoàn Gia Hứa ngửa đầu hít lên cằm cô: “Đừng e.”

“...”

“Không làm cái gi em đâu, sao hoàn toàn có thể nhằm Chỉ Chỉ căn nhà tất cả chúng ta Chịu đựng thiệt cơ chứ.” Đoàn Gia Hứa trình bày vô cùng đủng đỉnh, một tay tự động tháo dỡ cúc tiếp sau, “Nhưng em, cũng muốn kiểm mặt hàng trước không?”

Tang Trĩ cảm nhận thấy tim bản thân đang được nảy lên đến cổ rồi.

Một khi lâu sau động tác của Đoàn Gia Hứa mới nhất tạm dừng, mới chỉ toá nửa nút. Đầu ngón tay anh trượt lên bên trên, ngừng tại phần xương quai xanh rớt, từng động đậy đều đem đường nét hấp dẫn, cặp đôi mắt khoan hoa khẽ chớp. Rõ ràng là yêu tinh tinh nghịch team lốt người.

Cả trái đất như dừng lưu lại.

Không biết qua quýt bao lâu, Tang Trĩ nghe thấy anh trình bày.

“Có ham muốn hít không?”

Tang Trĩ trở vô chống tắm nhằm tiến công răng. Cô lấy kem tiến công răng, hoàn toàn có thể thông thoáng nghe thấy giờ đồng hồ Đoàn Gia Hứa đang được trải chóng ở phía bên ngoài. Cô dềnh dàng mãi, tiến công răng hoàn thành cũng ko Chịu đựng ra bên ngoài.

Chẳng bao nhiêu chốc, giờ đồng hồ Đoàn Gia Hứa vọng kể từ ngoài vào: “Đi ngủ sớm lên đường nhé!”

Tang Trĩ kêu bừa một giờ đồng hồ.

Đoàn Gia Hứa: “Thiếu gì thì cứ trình bày với anh.”

Tang Trĩ lại đáp ứng nhu cầu.

Ngay tiếp sau đó là giờ đồng hồ tạm dừng hoạt động.

Tang Trĩ thở hắt đi ra, thời điểm hiện tại mới nhất thoát ra khỏi chống tắm. Cô tiếp cận trước cửa ngõ, tự động đấu giành tư tưởng một hồi, vì thế dự phút chốc rồi thiệt cảnh giác nhẹ dịu chốt cửa ngõ.

Lò xo vạc trở thành giờ đồng hồ tạch rất rõ ràng ràng.

Cô cũng cứng đờ lại.

Một giây sau, tiếng nói quá lười biếng của Đoàn Gia Hứa truyền tới: “Đề chống anh cho tới vậy cơ à?”

“...” Cách một cảnh cửa ngõ, Tang Trĩ dứt khoát coi như ko nghe thấy, tắt đèn, quay trở lại chóng.

Trên tủ đầu chóng còn nhằm đèn bàn, lan đi ra khả năng chiếu sáng thanh nhàn nhạt nhẽo.

Giường đơn rộng lớn mét rưỡi, ga chóng màu sắc hồng, kề bên còn còn một con cái gấu bông vô cùng to tát. Nội thất vô chống đều được bố trí từ xưa, một chiếc bàn nhỏ và bao nhiêu vật dụng tô điểm vô cùng dễ thương và đáng yêu.

Tang Trĩ nom một vòng, thấy một sườn hình ảnh nhằm bên trên tủ đầu chóng.

Là tấm hình ảnh mới nhất chụp mới đây của cô ý và Đoàn Gia Hứa.

Tang Trĩ ở úp sấp bên trên chóng, quấn một vòng chăn rồi chôn cả khuôn mặt mày vô lớp chăn mượt mà. Cô hoàn toàn có thể ngửi thấy được mừi hương vô cùng thoải mái, còn đem theo đuổi vị của nắng và nóng.

Nhớ cho tới chuyện một vừa hai phải rồi, Tang Trĩ lại cảm nhận thấy ngượng ngùng, quăng quật chăn xuống, trọn vẹn không hề chút buồn ngủ này cả. Cô nom chằm chằm xà nhà, rồi cù quý phái buông bỏ phẫn uất vô con cái gấu bông nhằm vạc tiết xúc cảm.

Muốn hét lên một giờ đồng hồ tuy nhiên lại e chống cơ hội vách nghe thấy.

Phòng cơ hội âm ko chất lượng lắm, Tang Trĩ hoàn toàn có thể nghe thấy giờ đồng hồ Đoàn Gia Hứa di chuyển phía bên ngoài. Cô cố xay cho tới bạn dạng thân thích điềm đạm lại, cố kỉnh điện thoại thông minh địa hình lên, gọi chuyện tranh.

Nhưng lại ko thể này triệu tập được.

Có nên vô cùng rơi rụng mặt mày không?

Tang Trĩ ko hề đem tay nghề vô loại chuyện này, cũng trước đó chưa từng được nghe người xem xung xung quanh trình bày cho tới.

Vậy tuy nhiên cô lại bị sắc dụ!

Quan trọng nhất là.

Cô! Lại! Không! Cưỡng! Lại! Được!

Quá rơi rụng mặt mày.

Không dám bắt gặp ai nữa!

Tang Trĩ nhắm tịt đôi mắt lại, ném địa hình quý phái một phía rồi lại đưa vào chăn. Cô sờ môi bản thân, vô không khí thu nhỏ bên dưới lớp chăn, nhịp thở và giờ đồng hồ tim đập càng trở thành rõ rệt.

Trong đầu lại hiện thị cảnh ban nãy cô hít hầu kết của Đoàn Gia Hứa.

Tay anh sau sống lưng cô khẽ vuốt ve sầu, rồi lại buông đi ra.

Sau nằm trong, anh thở dốc, nói: “Bàn tay này anh ko quản lí nổi, hoặc em trói lại đi?”

Cứ thế lăn lộn qua quýt lăn lộn lại mãi ko ngủ được.

Lúc Tang Trĩ ngủ được trời vẫn về muộn. Sang ngày ngày tiếp theo, mơ nhòa màng màng cởi screen điện thoại thông minh, vạc hiện tại vẫn rộng lớn chục giờ sáng sủa, Tang Trĩ nhảy ngay lập tức dậy ngoài chóng, lên đường tiến công răng rửa ráy rồi ra bên ngoài phòng tiếp khách.

Nhưng lại ko nhìn thấy Đoàn Gia Hứa đâu cả.

Tang Trĩ nghi ngại cởi Wechat.

Khoảng 7h sáng sủa ni, Đoàn Gia Hứa gửi tin nhắn nhắn cho tới cô: [Anh ra bên ngoài đem chút chuyện.]

Đoàn Gia Hứa: [Anh nhằm sẵn cháo vô lò vi tía rồi, em cứ hâm lại là hoàn toàn có thể ăn được.]

Đoàn Gia Hứa: [Khi này dậy ghi nhớ báo cho tới anh.]

Tang Trĩ nhắn lại: [Em dậy rồi. Anh lên đường đâu thế?]

Sau cơ, Tang Trĩ vô chống phòng bếp nhảy lò, ngóng cháo hâm hoàn thành rồi bưng đi ra. Cô lấy một chiếc chén bát nhỏ, san cháo đi ra hoàn thành mới nhất ngồi xuống bàn ăn.

Lúc nom lại điện thoại thông minh, vẫn thấy lời nhắn vấn đáp của Đoàn Gia Hứa: [Anh đang được về rồi trên đây.]

Đoàn Gia Hứa: [Có ham muốn nên ăn những gì ko anh mua sắm cho tới em.]

Tang Trĩ suy nghĩ ngợi một lúc: [Gà rán ạ.]

Đoàn Gia Hứa: [Được.]

Tang Trĩ còn ko ăn không còn chén bát cháo thì Đoàn Gia Hứa vẫn về cho tới. Anh thay cho giầy, nhằm túi món ăn xuống trước mặt mày cô, thuận mồm hỏi: “Sao thời điểm hôm nay em dậy muộn thế?”

Xem thêm: chiến long vô song

“Cuối tuần tuy nhiên, giành thủ ngủ tăng một chút ít.” Tang Trĩ lấy bừa một nguyên do, nuốt hoàn thành miếng cháo, lại hỏi: “Hôm ni anh lên đường đâu tuy nhiên ra bên ngoài sớm thế?”

Đoàn Gia Hứa ngồi xuống đối lập cô, thật thà đáp: “Hôm ni là ngày giỗ của u anh, anh lên đường tảo phần.”

“...” Động tác của Tang Trĩ tạm dừng, ngước đầu nom anh, lúng tớ lúng túng a một giờ đồng hồ.

Thấy vậy, Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Phản ứng này là sao?”

Tang Trĩ buông thìa xuống, nhỏ giọng nói: “Sao anh ko trình bày cho tới em biết, nhằm em lên đường nằm trong anh.”

Dường như Đoàn Gia Hứa không thực sự chú tâm chuyện này, mỉm cười nhạt nhẽo nói: “Đến điểm như vậy dễ dàng tác động cho tới tâm tình lắm, e em lại ko mừng rỡ. Vả lại chẳng bao nhiêu được vào buổi tối cuối tuần, ham muốn nhằm em ngủ tăng một lúc.”

“...” Tang Trĩ trầm khoác bao nhiêu giây, “Ừm.”

Đoàn Gia Hứa cởi cái túi đi ra, lật tờ giấy, Khóe môi anh cong lên, nhắc nhở: “Đừng ăn nhiều vượt lên, lát còn ăn trưa đấy.”

Tang Trĩ kế tiếp ăn cháo, gật đầu đáp ứng nhu cầu.

Đoàn Gia Hứa nom lên phía trên mặt cô bao nhiêu lượt, hỏi: “Hôm qua quýt thức khuya à? Mắt em nổi quầng thâm nám rồi.”

Tang Trĩ gật đầu, trình bày bừa: “Em coi phim.”

Đoàn Gia Hứa: “Hay là lên đường ngủ tăng một lúc lên đường.”

“Không cần thiết đâu.” Tang Trĩ tợp nốt chén bát cháo, rồi đùng một phát ngước lên nom anh, “Đoàn Gia Hứa.”

“Hửm?”

“Đúng vậy,” Tang Trĩ mấp mai môi, tạm dừng hồi lâu. Không hiểu sao cô thấy khá thất bại, mãi sau mới nhất thấp giọng nói: “Anh ko mừng rỡ em hoàn toàn có thể ở kề bên anh.”

“...”

Hai người mặt mày đương đầu bao nhiêu giây.

Tang Trĩ thu tầm đôi mắt lại, đứng lên, tự động nói: “Em lên đường cọ chén bát.”

Đúng thời điểm hiện tại, Đoàn Gia Hứa đùng một phát nói: “Tới trên đây.”

Nghe vậy, Tang Trĩ nom anh. Cô cũng ko chất vấn vẹn toàn nhân gì, ngoan ngoãn ngoãn lên đường vòng qua quýt bàn ăn cho tới trước mặt mày anh.

Lại nom trực tiếp vô đôi mắt anh.

Một lát sau, chỉ thấy nụ mỉm cười bên trên môi Đoàn Gia Hứa thu lại, bỗng nhiên chốc như trọn vẹn rơi rụng lên đường mức độ sinh sống. Anh tựa đầu trước bụng cô, nhị tay quang đãng lên bao phủ lấy cô, ko trình bày một điều này.

Tang Trĩ thông thoáng sững lại, rồi fake tay lên vuốt ve sầu mái đầu anh. Nghĩ ngợi một hồi, cô nỗ lực trình bày lắng dịu, thủ công luýnh quýnh rủ dành: “Anh ham muốn khóc cũng không vấn đề gì đâu.”

“...”

“Em tiếp tục coi như anh là đứa trẻ em thôi,” Tang Trĩ cách điệu, “Cũng ko chê anh là quỷ rên rẩm đâu.”

Đoàn Gia Hứa khẽ mỉm cười.

Tang Trĩ cũng ko biết yên ủi người không giống thế này, buồn chán gãi đầu: “Em trình bày thiệt tuy nhiên.”

“Ừm.” có vẻ như tâm tình Đoàn Gia Hứa đã tương đối rộng lớn, thấp tiếng nói, “Vậy em ôm đứa trẻ em của em nhiều chút.”

Cứ như thế, cả chiều tối Tang Trĩ đều ở kề bên Đoàn Gia Hứa. Cô ko dữ thế chủ động chuyện căn nhà anh, cũng e lỡ điều trình bày điều gì, chỉ hoàn toàn có thể vắng lặng ngồi nối tiếp mặt mày anh.

Anh lên đường đâu cô tiếp tục Từ đó, giống như đùng một phát nhú thêm 1 cái đuôi nhỏ.

Vốn tâm lý của Đoàn Gia Hứa vô cùng tệ, tuy nhiên thấy cô như vậy không hiểu biết nhiều sao moi phiền muộn đều tan phát triển thành. Chẳng bao nhiêu chốc vẫn quay trở lại hiện trạng thông thường, coi như không tồn tại chuyện gì trêu đùa cô.

Tang Trĩ âm thầm ghi nhớ kĩ thời nay.

Cô tự động hứa, thời nay hàng năm sẽ không còn ngủ nướng nữa.

Cả thời nay nhị đứa ở miết vô chống nên cũng quên luôn luôn chuyện gọi thợ thuyền sửa điều tiết chống ký túc. Cô về trọ tại trường lấy thêm 1 cỗ ăn mặc quần áo rồi quay về chống Đoàn Gia Hứa ở lại thêm 1 tối.

Ngay cả việc ở lại tối loại nhị, Tang Trĩ vậy và lại cảm nhận thấy vô cùng sung sướng.

Từ điểm này vô cùng tiện đi làm việc, không như Khi ở ngôi trường, kể từ trọ tại trường cho tới cổng ngôi trường còn một quãng rõ rệt xa cách. Vả lại lúc này vô chống chỉ từ lại 1 mình cô, thỉnh thoảng cũng thấy khá đơn độc thiệt.

Trưa ngày tiếp theo, Đoàn Gia Hứa hùn Tang Trĩ tương tác với thợ thuyền sửa. Đăng ký hoàn thành, tía người nằm trong lao vào, người thợ thuyền bắc thang trèo lên kiểm tra.

Đoàn Gia Hứa đứng cạnh Tang Trĩ, nom tía cái chóng trống trải vô chống.

“Hay là cứ ở tạm thời điểm anh lên đường.”

Tang Trĩ đang được dọn bàn nghe thấy thế, ngước đầu lên nom anh.

Đoàn Gia Hứa: “Khai giảng lại về trên đây.”

Cô ko trình bày gì, kế tiếp dọn dẹp vệ sinh.

Đoàn Gia Hứa cũng không thích xay buộc, đứng tựa vô bàn, nghịch ngợm vật dụng tô điểm nhằm bàn.

Không bao lâu, điều tiết vẫn sửa hoàn thành, thợ thuyền sửa bảo Tang Trĩ nhảy lên demo một khi. Chờ Khi thợ thuyền lên đường ngoài, Đoàn Gia Hứa nom giờ, đề nghị: “Bây giờ cứ ra bên ngoài ăn bữa cơm trắng vẫn, hoàn thành anh fake em về, nhé?”

Tang Trĩ trầm khoác, rồi mời mọc do dự nói: “Anh ra bên ngoài ngóng một khi được không?”

“Hửm?”

“Em ham muốn lấy tăng bao nhiêu cỗ ăn mặc quần áo...” Tang Trĩ nhi nhí trình bày, “Nửa mon chỉ mất nhị cỗ, ko đầy đủ thay cho.”

Cứ như thế, Tang Trĩ và Đoàn Gia Hứa lao vào quy trình tiến độ “sống chung”.

Nhưng tuy nhiên so sánh đi ra thì kể từ này cũng ko trúng lắm, cô cảm nhận thấy gọi là kẻ mướn công cộng căn nhà thì đúng ra. Vì đại nhiều sô thời hạn cô đều ở vô chống, lúc nào cần thiết lấy món ăn mới nhất ra bên ngoài.

Nhưng cô không đủ can đảm kể chuyện này cho những người căn nhà biết.

Lúc đoạn phim điện thoại tư vấn với u Lê Bình, Tang Trĩ nên ra đi ngoài, fake cỗ một vừa hai phải hết giờ làm, lặp lên đường tái diễn bao nhiêu phen. Khi này tuy nhiên quá lười ra bên ngoài, cô tiếp tục trình bày bừa là cho tới nhà của bạn.

Thời gian lận nghỉ ngơi hè trôi không còn rơi rụng kể từ khi này.

Kỳ thực tập luyện của Tang Trĩ kéo dãn dài nửa mon.

Ngày kết cổ động, Tang Trĩ ham muốn tặng đá quý cho tới những người dân chi phí bối vẫn chiếu cô cho tới bản thân. Nhớ cho tới thái phỏng mới đây của Thi Hiểu Vũ so với cô vẫn nâng cấp không ít, Tang Trĩ cũng ko so đọ chuyện trước đó tuy nhiên tặng.

Nhận được đá quý, Thi Hiểu Vũ nom cô rồi rơi rụng đương nhiên nói: “Cảm ơn.”

Tang Trĩ gật đầu, ko ngóng cô trở lại ghế ngồi, Thi Hiểu Vũ lại cởi mồm, ngữ khí chần chừ: “Tang Trĩ, tôi hoàn toàn có thể chất vấn cô một chuyện được không? Quan hệ của cô ý và Khương Dĩnh?”

Tang Trĩ trực tiếp thừng: “Tôi không tồn tại ngẫu nhiên mối liên hệ này với cô ấy không còn.”

Thi Hiểu Vũ thở hắt đi ra, áy náy nói: “Đúng là trước cơ tôi đem nghe cô ấy thì thầm nên mới nhất đem trở thành loài kiến với cô, thiệt sự vô cùng nài lỗi. Nhưng mới đây nhất bắt gặp cô ấy tôi lại thấy ko trúng lắm, cô ấy cũng ko trình bày thiệt với tôi nên mới nhất ham muốn chất vấn cô.”

Tang Trĩ suy nghĩ điều trình bày, đủng đỉnh rãi trả lời: “Vì một vài ba vẹn toàn nhân, cô ấy nhiều chuyện chúng ta trai tôi còn cảm nhận thấy chúng ta trai tôi luôn luôn giắt nợ cô ấy, nên anh ấy nên đền rồng bù, nên phục tòng cô tớ. Chắc là cô cũng từng thấy rồi.”

“...Ừm.”

“Loại chuyện này nếu mà còn tái diễn, tôi chắc chắn tiếp tục báo công an. Vậy nên nếu như cô ham muốn chất lượng cho tới cô ấy,” Tang Trĩ cũng ko ác ý, trình bày, “có thể nhằm cô ấy lên đường bắt gặp chưng sĩ tư tưởng.”

Tang Trĩ tích lũy hoàn thành vật dụng, trước hôm khai học, gửi kể từ căn nhà Đoàn Gia Hứa về Ký túc xá.

Hôm sau, nhị người không giống mới nhất kể từ căn nhà lên, Ninh Vi là kẻ sau cuối. Tang Trĩ lại chính thức vòng lặp lớp học tập – quán cơm trắng – trọ tại trường.

Từ cuộc thi đua trước cơ, mối liên hệ của Tang Trĩ với nhà giáo chỉ dẫn tương đối tốt. Theo ý kiến đề xuất của thầy, cô ĐK nhập cuộc cuộc thi đua cung cấp TP.HCM.

Giải thưởng của cuộc thi đua phen này cao hơn nữa ở ngôi trường thật nhiều, hôm trao giải còn tồn tại sự nhập cuộc của thật nhiều công ty rộng lớn vô ngành. Khác với cuộc thi đua phen trước, phen này là cuộc thi đua những nhân chứ không cần nên thi đua đồng team.

Sang năm nhị, Tang Trĩ thoái lui ngoài Hội SV.

Cuộc thi đua phen này Tang Trĩ nhập cuộc là kiến thiết, nước ngoài trừ những khi lên lớp cô đều ở vô trọ tại trường nhằm vẽ. Thỉnh phảng phất không tồn tại tiết hoặc vào buổi tối cuối tuần, Tang Trĩ tiếp tục đem theo đuổi PC cho tới căn nhà Đoàn Gia Hứa tá túc một tối.

Bất tri bất giác vẫn cho tới kỳ nghỉ ngơi Quốc khánh.

Đoàn Gia Hứa hùn cô bịa đặt vé máy cất cánh tối 30. Lần này tính đi ra được nghỉ ngơi hẳn một tuần ngay tắp lự, anh cũng không tồn tại việc gì tạo ra sự theo đuổi cô về Nam Vu luôn luôn.

Lúc nhị người đáp xuống trường bay Nam Vu mới nhất là rạng sáng sủa.

Vừa xuống máy cất cánh, Tang Trĩ vẫn cố kỉnh điện thoại thông minh hùn anh lần khách hàng sạn: “Tìm sát căn nhà em nhé? Em vốn liếng ấn định nhằm anh trong nhà anh trai em luôn luôn tuy vậy đùng một phát ghi nhớ đi ra là anh trai em còn ở công cộng với mội chị gái không giống, cho dù em cũng chẳng hiểu sao anh ấy lại ham muốn mướn ngoài... còn anh Tiền Phi vẫn kết duyên rồi, anh chỉ hoàn toàn có thể ngủ ngoài hotel thôi.

Đoàn Gia Hứa vâng dạ nghe theo đuổi.

Hai người đều đem không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tư trang hành lý, nên ko cần thiết cho tới cửa ngõ vận gửi ngóng lấy vật dụng, cứ theo đuổi bảng hướng dẫn ra đi ngoài.

Ngoài Dự kiến của Tang Trĩ, cho tới đón chúng ta ko nên Tang Diên tuy nhiên là Tiền Phi.

Tang Trĩ chớp chớp đôi mắt, ko suy nghĩ cho tới bản thân đang được tóm tay Đoàn Gia Hứa. Cô đùng một phát rút tay lại, ngoan ngoãn ngoãn kính chào hỏi: “Anh Tiền Phi.”

Thấy một mùng này rất rõ ràng ràng, Tiền Phi khá trầm khoác rồi mới nhất kính chào lại cô. Sau cơ mới nhất nom quý phái Đoàn Gia Hứa đứng hâu phương, vắng lặng giơ ngón tay cái.

Đoàn Gia Hứa lại nắm tay Tang Trĩ, đuôi lông ngươi khẽ nhếch: “Có gì kể từ từ trình bày.”

Tiền Phi ko Chịu đựng được nữa, cả phẫn uất mắng: “Cầm thú!”

Tang Trĩ: “...”

Đoàn Gia Hứa cù quý phái nom Tang Trĩ, như thể cáo trạng: “Cậu tớ mắng anh cố kỉnh thú kìa!”

“...” Tang Trĩ vì thế dự nói: “Đâu đem nguy hiểm như thế.”

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Tang Trĩ vẫn tức phẫn uất phen trước bị Đoàn Gia Hứa âm hiểm giá chỉ họa, anh chỉ vô Tang Trĩ, phun đi ra nhị chữ: “Hoa nhài,”

Rồi cù quý phái chỉ vô Đoàn Gia Hứa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cắm bến bãi phân trâu.”

“...”