vợ cũ quay lại tổng tài biết sai

“Ồ, chuyện là thế này.” Giả quí sơ với Lâm Kính Trạch, An Điềm cảm nhận thấy ko trở thành yếu tố, chính vì thái phỏng của Lâm Kính Trạch chất lượng tốt rất nhiều đối với Lý An Ni. “Hôm cơ, tôi và Tô tổng nằm trong ăn tối…”

“Ối! Lại lôi cả Tô Thanh Dương vô phía trên à? Cô tưởng nêu thương hiệu anh tao rời khỏi phía trên thì tôi tiếp tục bỏ dở mang đến cô sao?” Lý An Ni ngắt ngang điều An Điềm, rồi con quay quý phái thưa với Lâm Kính Trạch. “Kính Trạch, An Điềm ko nhắc đến chuyện này thì em cũng quên luôn luôn đấy!”

Bạn đang xem: vợ cũ quay lại tổng tài biết sai

“Chuyện gì thế?” Lâm Kính Trạch rất rất kiên trì với Lý An Ni quí thực hiện sự không có căn cứ. Anh trả tay rời khỏi xoa xoa đầu Lý An Ni, nhịn nhường như đang được ghi nhớ lại điều gì cơ. “Em thưa chuồn.”

Lâm Kính Trạch yêu thương chiều Lý An Ni như vậy, làm thế nào Lý An Ni ko đắc ý mang đến được?

Cô tao nhướn mi coi An Điềm với vẻ vênh váo hách dịch, tiếp sau đó mới nhất nhấp lên xuống tay Lâm Kính Trạch nũng nịu nói: “Kính Trạch, bên trên anh ko biết cơ thôi. Thủ đoạn của cô ấy An Điềm này cao minh lắm, Hiểu Hiểu cũng trở nên cô tao gạt luôn! Hiểu Hiểu quí Tô Thanh Dương như vậy, tuy nhiên An Điềm một vừa hai phải vờ vĩnh thực hiện bạn tri kỷ của Hiểu Hiểu, lại một vừa hai phải hấp dẫn Tô Thanh Dương đấy.”

“Lý An Ni, cơm trắng hoàn toàn có thể ăn bậy, tuy nhiên thưa thì ko thể thưa bậy. Tốt xấu xí gì cô cũng là 1 ngôi sao sáng, cô hoàn toàn có thể này chớ hòn đảo ngược trúng sai vì vậy không?” An Điềm cảm nhận thấy bức bối trong thâm tâm, thiệt sự ko thể chịu đựng đựng cô Lý An Ni này được nữa.

Thấy Lý An Ni và An Điềm đang được ăn miếng trả miếng, Lâm Kính Trạch cũng ko biết ai trúng hoặc sai. Bản tính Lý An Ni ngược ngạo kiêu ngạo, điều này anh biết, tuy nhiên việc với tương quan cho tới Hiểu Hiểu, nên anh rất cần phải chất vấn mang đến rõ nét.

“An Ni, em thưa Hiểu Hiểu? Hiểu Hiểu thế nào?” Lâm Kính Trạch chính thức trở thành tráng lệ và trang nghiêm.

“Hiểu Hiểu đã biết thành cô An Điềm này lừa lừa lọc rồi!” Lý An Ni bắt gặp cỗ dạng tráng lệ và trang nghiêm của Lâm Kính Trạch, ngay lập tức tăng mắm tăng muối hạt thưa lộn xộn tức thì trước mặt mày An Điềm. “Hiểu Hiểu chỉ biết từng việc tới trường, đâu biết lòng người ác độc thế này. An Điềm mặt mày này thì dây dính với Tô Thanh Dương, mặt mày cơ thì thực hiện chúng ta với Hiểu Hiểu, giờ đây việc gì Hiểu Hiểu cũng nghe theo đuổi cô tao không còn. Hôm cơ, em cho tới tìm hiểu Hiểu Hiểu nghịch tặc, An Điềm còn thực hiện chếch mếch thân thuộc em và Hiểu Hiểu. Dưới sự đầu độc của An Điềm, Hiểu Hiểu vẫn thưa những điều rất rất vượt lên xứng đáng với em, em..., em…”

Lý An Ni ko hổ danh là biểu diễn viên kiêm chân dài, mới nhất này còn yên tĩnh lành lặn, giờ đây vẫn khóc như mưa. Cô tao khóc nức nở rồi sà vô lòng Lâm Kính Trạch: “Em chỉ mong muốn chất lượng tốt mang đến Hiểu Hiểu, vậy nhưng mà Hiểu Hiểu lại thưa thế, em ko thể này ko buồn được. Tuy nhiên, em nghĩ về kẻ đầu sỏ vẫn chính là An Điềm!”

“Cô An à, cô hoàn toàn có thể phân tích và lý giải một chút ít được không?” Mặc mặc dù Lâm Kính Trạch hiểu được Lý An Ni quí thực hiện cỗ thực hiện dáng vẻ, tuy nhiên việc này còn có tương quan cho tới em gái bản thân là Lâm Hiểu Hiểu, nên anh chắc chắn nên chất vấn mang đến rõ nét.

Hơn nữa, cô An Điềm này thực sự ko giản dị và đơn giản, vẫn với tương quan với Tô Thanh Dương đành rằng, giờ đây còn bám líu cho tới anh tía nữa.

“Những điều cô Lý thưa đều là bịa bịa đặt.” An Điềm thưa ko chút vì thế dự. “Tôi ko làm những gì với lỗi với Hiểu Hiểu cả.”

Nhìn thấy vẻ mặt mày ko ngượng với lòng của An Điềm, Lâm Trạch khá khựng lại, tuy nhiên ko chất vấn gì tăng. Với sự nắm vững của anh ý về An Điềm, có lẽ rằng thực sự không thật cường hóa như điều An Ni vẫn thưa.

“Hứ! Chỉ xuất sắc fake vờ!” Lý An Ni hừ một giờ đồng hồ ko thiện cảm. “Đồ kế tiếp mô!”

An Điềm nghe thấy Lý An Ni hạ nhục bản thân như vậy, cô thực sự ko thể chịu đựng được nữa: Còn thưa tôi là lập kế mô? Làm ơn chuồn, Lý An Ni cô mới nhất là người lắm kế tiếp tế bào thì có!

An Điềm mở miệng to rời khỏi, lăm le rộng lớn giờ đồng hồ phản chưng.

Ngay thời điểm hiện tại, một tiếng nói giễu cợt chợt xen vào: “Tôi bảo này Lý An Ni, hôm cơ ở văn chống của tôi, cô vẫn ko có được một bài học kinh nghiệm quí xứng đáng hả? Hôm ni lại chạy cho tới thực hiện chướng đôi mắt tôi nữa rồi?”

An Điềm xoay đầu lại, bắt gặp Lâm Hiểu Hiểu đang được khoanh nhị tay trước vùng ngực, giá buốt lùng coi vô Lý An Ni. Đứng sau cô là 1 nhân viên cấp dưới đáp ứng, anh tao đang được nuốm bao nhiêu cái vỏ hộp vô tay, kiên cố này đó là váy và giầy nhưng mà Lâm Hiểu Hiểu sẵn sàng mang đến An Điềm.

“Hiểu Hiểu, sao em lại thưa với An Ni như thế?” Lâm Kính Trạch tiến thủ lên trước một bước, tuy nhiên giọng trách móc móc vẫn rất rất nhẹ dịu.

“Anh à, anh hoàn toàn có thể này chớ như vậy này nữa không? Anh coi chuồn, cô Lý An Ni này còn có điểm này chất lượng tốt nhưng mà anh cứ cưng chiều cô tao như thế?” Ngay trước mặt mày Lý An Ni, Lâm Hiểu Hiểu vẫn rộng lớn giờ đồng hồ chất vấn rõ: “Vả lại, anh đâu với quí cô tao thiệt sự, nhưng mà chỉ vì như thế cô tao coi tương tự như Thẩm…”

Xem thêm: thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

“Im miệng!”

An Điềm chuyến trước tiên bắt gặp Lâm Kính Trạch quí nô giỡn lại thì thầm rộng lớn giờ đồng hồ cho tới thế với Lâm Hiểu Hiểu, thực hiện cô ngẩn người rời khỏi vì như thế hãi.

Lâm Kính Trạch coi chằm chằm vô Lâm Hiểu Hiểu, song môi mỏng tanh mím chặt, hai con mắt trở thành thâm thúy thẳm.

“Không thưa thì ko thưa, anh làm những gì hung tợn vượt lên vậy...” Lâm Hiểu Hiểu nhâm nhẩm thưa. Mặc mặc dù cô biết anh trai thương bản thân, tuy nhiên thương hiệu của những người cơ luôn luôn là vấn đề kiêng kị vô tim Lâm Kính Trạch. Không ngờ vẫn tư năm trôi qua chuyện rồi, vậy nhưng mà anh vẫn ko thể há lòng được.

“Hiểu Hiểu, anh còn nên bàn chuyện liên minh với doanh nghiệp lớn Tô Thị và anh tía nữa, quý khách ở phía trên nghịch tặc chuồn nhé!” Lâm Kính Trạch hít một khá thiệt thâm thúy, rồi vẻ mặt mày mới nhất coi thư giãn giải trí rộng lớn một chút ít. “Nhớ đấy! Không được bướng bỉnh! Không được cãi nhau!”

Lâm Kính Trạch thưa đoạn ngay lập tức nuốm ly rượu và bước về phần bên trước.

Song, Lý An Ni đang được đứng lân cận chợt trả tay rời khỏi túm lấy Lâm Kính Trạch. Cô tao coi vô Lâm Kính Trạch rồi chất vấn với vẻ ngớ ngẩn: “Anh Trạch, cô nàng bọn họ Thẩm nhưng mà Hiểu Hiểu một vừa hai phải nói tới là ai?”

Cả người Lâm Kính Trạch chợt cứng đờ. Anh rút tay bản thân thoát khỏi tay Lý An Ni, tiếng nói với khá khó khăn chịu: “Những việc tránh việc chất vấn thì chớ chất vấn, em cứ ngoan ngoãn ngoãn ở đấy là được rồi.”

“Em ko chịu đựng...” Lý An Ni lại túm lấy cánh tay của Lâm Kính Trạch, giọng cô tao chính thức nấc nghẹn. Lần này, An Điềm hoàn toàn có thể coi rời khỏi được, Lý An Ni ko hề vờ vịt, cô tao thực sự rất rất buồn.

Lâm Kính Trạch hít một khá thiệt thâm thúy, cố nhẫn nại kế tiếp gạ gẫm dành: “Ngoan này, em vứt tay rời khỏi.”

“Em ko vứt...” Nước đôi mắt của Lý An Ni rơi xuống. “Cô gái bọn họ Thẩm cơ, với nên thương hiệu với cùng 1 kể từ “Sở” không?”

Lâm Kính Trạch tức thời thay cho thay đổi sắc mặt mày. Anh tóm chặt tay Lý An Ni, song lông mày lưỡi mác dựng đứng lên: “Em khảo sát anh?”

“Em làm những gì với đầy đủ quyền năng nhằm khảo sát anh?” Lý An Ni mỉm mỉm cười chua chát, rồi chất vấn ngược lại: “Bộ anh ko biết, mỗi lúc ngủ, anh luôn luôn gọi thương hiệu cô ấy à?”

Nghe thấy thắc mắc của Lý An Ni, trong cả Lâm Hiểu Hiểu cũng sững sờ: Không nên chứ? Đã tư năm trôi qua chuyện rồi, vậy nhưng mà anh vẫn ghi nhớ cho tới cô nàng cơ, trong cả Khi ngủ nhưng mà cũng gọi thương hiệu cô ấy?

Lâm Kính Trạch bị tiêu diệt lặng tức thì bên trên điểm, sau đó 1 khi mới nhất nói: “Em nghe khuyết điểm rồi.”

“Em ko nghe nhầm!” Lý An Ni đùng một phát khích động hẳn lên. “Anh không chỉ có gọi thương hiệu cô nàng cơ Khi đang được ngủ, trong cả trang sức đẹp và ăn mặc quần áo nhưng mà anh tặng mang đến em, cũng đều là phong thái nhưng mà cô nàng cơ quí chứ gì?”

“Lý An Ni!” Giọng Lâm Kính Trạch chợt to hơn thật nhiều. “Tốt nhất em nên hiểu chuyện một chút!”

Xem thêm: thập niên 60 gây dựng lại gia đình hằng ngày nuôi con

Song, Lý An Ni ko hề nhằm ý cho tới điều thưa của Lâm Kính Trạch, cô tao vẫn nhâm nhẩm nói: “Em thưa em quí phong thái tân tiến, tuy nhiên anh cứ mong muốn thuế tầm trang sức đẹp theo đuổi phong thái Rococo thế kỷ 18 mang đến em treo. Em thưa em quí make up đậm, quí phong thái punk, tuy nhiên anh cứ bắt em make up nhạt nhẽo, đem váy như thục nữ giới.”

Lý An Ni nói đến việc phía trên ngay lập tức trả góc nhìn buồn buồn chán quan sát về phía Lâm Kính Trạch đang được sầm mặt mày lại cơ rồi hỏi: “Hôm ni, anh bảo em make up nhạt nhẽo, vậy là em vẫn make up thiệt đậm nhưng mà cho tới phía trên, vậy là kể từ phía trên về sau anh sẽ không còn quan hoài cho tới em nữa? Lâm Kính Trạch, anh thưa mang đến em có thể bước đi. Nếu em ko nên là vật thay cho thế mang đến cô nàng cơ, vậy thì em là gì?”

“Anh chuồn đây!” Lâm Kính Trạch ko vấn đáp những thắc mắc của Lý An Ni, nhưng mà chỉ hất thẳng thừng cô tao rời khỏi rồi con quay người tách chuồn.