văn dục phong

Tần Tình vốn liếng ấn định thẳng lấy áo khoác bên ngoài đồng phục của Văn Dục Phong cho tới ngôi nhà cậu, tuy nhiên khi thân thiết trưa đến lớp, ko biết làm thế nào tuy nhiên gõ cửa ngõ ngôi nhà Văn Dục Phong mãi ko được.
Rơi vô lối nằm trong, cô chỉ hoàn toàn có thể nỗ lực túi áo khoác bên ngoài, đem về bên ngôi trường học tập.
Chuyện loại nhất lúc Tần Tình cho tới chống học tập này đó là lấy vật của tớ fake cho tới bàn học tập đàng sau chống học tập.
Cô vừa phải mới nhất dọn dẹp hoàn thành ngay lập tức nghe thấy Phương Hiểu Tịnh ngồi ở bên cạnh bản thân tai quái khí hé miệng:
"Bây giờ sở hữu nên trong tâm địa cậu cực kỳ đắc ý không?"
Tần Tình ngẩn rời khỏi, tiếp sau đó cô ngồi xuống, quan sát về phía Phương Hiểu Tịnh.
Nữ sinh chuẩn bị trở nên chúng ta nằm trong bàn "tiền nhiệm" của cô ý cũng cười cợt với cô, phân minh nụ cười cợt ấy không tồn tại ý tốt.
Tần Tình mím môi, cô ghi nhớ cho tới tiếng Trác An Khả.
...!Thì rời khỏi quí anh ấy, thực sự sở hữu rất đông người.
"Cậu quí Văn Dục Phong sao?"
"..."
Nụ cười cợt của Phương Hiểu Tịnh cứng đờ, cô tao hé đồ sộ đôi mắt im thin thít coi Tần Tình, qua quýt vài ba giây mới nhất hoàn toàn có thể xác lập tiếng này thiệt sự là kể từ mồm đứa bạn nằm trong bàn an tĩnh tâm sự.
Đợi phản xạ lại, quan sát tiếng khiêu khích của những người cô tao coi là người thất bại khiến cho sắc mặt mày cô tao coi vô nằm trong khó khăn coi.
Cô tao cười cợt thanh lạnh: "Thành tích của tôi đảm bảo chất lượng như thế, vì sao nên quí một học viên dở vĩnh viễn đứng bét lớp còn trốn học tập tiến công nhau?"
Nói hoàn thành tiếng này, Phương Hiểu Tịnh ngay tắp lự ăn năn hận.

Cũng ko nên vì như thế điều gì không giống, đơn thuần cô lo ngại lỡ như Tần Tình lấy chuyện này thưa với Văn Dục Phong, vậy cô tao thiệt sự là tự động mò mẫm lối bị tiêu diệt.
Mà Tần Tình nghe hoàn thành những tiếng này, đợt thứ nhất cảm nhận thấy được một loại xúc cảm thịnh nộ kể từ từng một tế bào vô người cô trị rời khỏi, phút chốc ngay lập tức dồn lên óc.
Ánh đôi mắt của cô nàng đang được đứng bên trên khu vực chậm trễ rãi rét xuống.
________
Tần Tình thời điểm hiện tại vẫn ko biết, tính cơ hội bạn dạng thân thiết cô Lúc càng tức phẫn uất, lại càng điềm đạm cho tới rét nhạt nhẽo.
Biểu tình của Tần Tình không tồn tại đổi thay hoá gì, cô chỉ coi Phương Hiểu Tịnh, nhẹ dịu quay đầu sang một bên.
Động tác này phía trên người cô nàng nhỏ còn tồn tại chút tinh nghịch dễ thương và đáng yêu.

Bạn đang xem: văn dục phong

Chẳng qua quýt tiếng tâm sự nằm trong góc nhìn coi Phương Hiểu Tịnh thì trọn vẹn tương phản với động tác dễ thương và đáng yêu tê liệt.
"Nhìn cậu, tớ đùng một phát quan sát tôi đã sai rồi...!thành tích tiếp thu kiến thức đảm bảo chất lượng hoặc xấu xí, hoá ra thiệt sự ko liên gì cho tới cơ hội hành xử hoặc thực hiện người của người nào cả."
Giọng thưa của Tần Tình nhẹ dịu, tuy nhiên tiết tấu cũng chậm trễ rãi.
Sợ Phương Hiểu Tịnh nghe ko rõ rệt, cô thưa từng chữ một: "Cậu trong cả việc mình yêu thích cũng không đủ can đảm quá nhận, còn mong muốn chửi bươi đối phương chỉ vì như thế hòng cảm nhận thấy thoả mãn, tiếp thu kiến thức sở hữu đảm bảo chất lượng...!có tính năng gì?"
Trong Lúc Phương Hiểu Tịnh trừng đôi mắt rộng lớn, Tần Tình thư thả lấy đồ vật chứa chấp vô cặp, bàn tay nhỏ White nõn vận tải quai cặp vô.
Sau tê liệt nâng đôi mắt, song con cái ngươi White đen giòn rõ rệt giá rét thuần khiết:
"Tạm biệt!"
Nói hoàn thành tiếng giã từ này, Tần Tình ko liếc đôi mắt coi Phương Hiểu Tịnh một chiếc, cô ôm cặp sách của tớ, vòng qua quýt nửa lớp học tập, cho tới địa điểm bàn cuối lớp.
Sau Lúc thả cặp sách xuống, Tần Tình cũng ở trườn rời khỏi bàn học tập.
________
Mẹ ơi, vừa phải nãy doạ người như thế, chắc chắn ko nên là bản thân đúng không ạ...
Tự bản thân yên ủi điềm đạm quay về, Tần Tình mới nhất vực lại niềm tin, chậm trễ rãi ngồi ngay người.
Lúc này học viên lớp 11- 6 vẫn lục sục kéo cho tới lớp học tập.

Hầu như sau khoản thời gian lao vào chống học tập, quý khách đều coi cho tới địa điểm cũ của Tần Tình thứ nhất, sau khoản thời gian xác lập không tồn tại ai, lại quan sát về phía cuối lớp học tập.
Chờ sau khoản thời gian trông thấy toàn thân nhỏ nhắn của cô nàng ngồi sau bàn học tập, học viên lớp 6 ko nhịn được trao thay đổi góc nhìn cùng nhau.
Đối với những ánh mắt để ý tê liệt Tần Tình ko bao nhiêu kinh ngạc, mặc dù sao cũng ko nên trọn vẹn ngoài ý mong muốn.
Trên thực tiễn, khi Trác An Khả thưa bên dưới năm nhất vẫn biết chuyện thì cô cũng Dự kiến được trường hợp này rồi.
Chỉ là cô thiệt sự ko suy nghĩ cho tới, ngày đầu ngồi nằm trong bàn, Văn Dục Phong vẫn vứt cô 1 mình cả giờ chiều.
Tuy Văn Dục Phong ko xuất hiện tại, tuy nhiên hoa khơi héo của cậu lại xuất hiện tại.
Khi Tần Tình lên đường ăn cơm trắng chiều, về bên ngay lập tức thấy bên trên địa điểm của tớ nhằm một tờ giấy má White.
Bốn chữ "cách xa xăm anh ấy" red color đồ sộ tướng mạo, dữ tợn vặn vẹo.
Tần Tình nhăn ngươi với tờ giấy má, do dự một khi rồi vẫn nỗ lực tờ giấy má lên, cấp lại, tiếp sau đó xoay người cho tới thùng rác rến ở bên cạnh ném vô.

Khuôn mặt mày cô nàng nhỏ bạnh rời khỏi xuyên suốt cả giờ tự động học tập bữa tối.
Cô đang được tâm lý, làm thế nào nhằm xử lý người vừa phải mới nhất thưa mong muốn tiến bộ cỗ thì giờ chiều vẫn hớt tóc học tập tê liệt...
Khiến toàn bộ quý khách ngoài ý mong muốn đó là, Lúc tiết thứ nhất của giờ tự động học tập bữa tối qua quýt 50%, Văn Dục Phong vẫn quay về.
________
Cửa trước của chống học tập chợt bị người đẩy rời khỏi, vô lớp quá nhiều người kinh kinh hồn giương đôi mắt coi, ngay lập tức thấy nam giới sinh bên trên người khoác cái áo hoodie ngay lập tức nón black color, phía bên dưới khoác quần jean màu xanh da trời kể từ phía bên ngoài chống học tập tiếp cận.
Mang bám theo bão táp rét của tối cuối hè, trong những khi quý khách để ý, khá thở Văn Dục Phong tạm thời bước về phía cuối lớp học tập.
Trên khuôn mặt anh tuấn không tồn tại xúc cảm gì, duy chỉ song con cái ngươi đen giòn nhánh tê liệt như sở hữu ngân hà sáng sủa rỡ.
Cậu chuyên nghiệp chú coi cô nàng ngồi ở địa điểm của tớ, trái ngược tim thấp thỏm một giữa trưa sau cuối cũng hạ xuống.
________
Cậu thiệt sự kinh hồn cũng chính vì bản thân vắng ngắt mặt mày tiếp tục lại khiến cho cô nàng nhỏ đẩy bản thân rời khỏi xa xăm.
Văn Dục Phong lên đường trực tiếp cho tới địa điểm ở bên cạnh số ghế của tớ mới nhất tạm dừng, cậu chậm trễ rãi kiểm soát và điều chỉnh hô hập, tiếp sau đó cúi người xuống.
"...!Xin lỗi."
Giọng thưa của nam giới sinh đem bám theo vẻ khàn khàn kể từ tính, Tần Tình chìm ngập trong biển cả đề bị tiếng nói đùng một phát xuất hiện tại này đe ko nhẹ nhõm, cô trợn tròn xoe hai con mắt hạnh xinh rất đẹp, chợt ngửng đầu lên không có tội quan sát về phía ở bên cạnh.
Chờ sau khoản thời gian rất rõ nét người cho tới, rốt cuộc Tần Tình kể từ vô hãi kinh lấy lại niềm tin.
Khuôn mặt mày nhỏ của cô ý đợt nữa banh rời khỏi.

Xem thêm: nhân sinh như mộng

Chỉ quan ngại thời điểm hiện tại là tiết tự động học tập bữa tối, cô không thích thưa nhiều, ko nặng nề ko nhẹ nhõm lườm nam giới sinh một chiếc, xoay đầu lên đường.
"..."
Môi mỏng tanh của Văn Dục Phong khá nhếch lên, tâm tình âm u cả một giờ chiều tươi tắn rất đẹp lên quá nhiều.
Chẳng qua quýt ko đợi cậu sở hữu hành vi gì, Tần Tình mặt mày tê liệt cúi đầu lại đùng một phát nâng khuôn mặt mày nhỏ lên, góc nhìn đem bám theo ngờ vực.
Tần Tình ko chớp đôi mắt coi Văn Dục Phong, tầm đôi mắt trang nghiêm quét dọn một lượt kể từ bên trên xuống bên dưới, rốt cuộc tìm kiếm ra khu vực khiến cho bạn dạng thân thiết cảm nhận thấy ko phù hợp.
__________

Xem thêm: tiểu ma vương tìm chồng cho mẹ

Quen biết lâu như thế, trên đây vẫn chính là đợt thứ nhất cô trông thấy cỗ dạng ko khoác đồng phục vô ngôi trường của Văn Dục Phong.
Quả thiệt là cỗ ăn mặc quần áo cực kỳ thông thường, tuy nhiên người này đó là sở hữu dòng sản phẩm dáng vẻ người như móc áo trời sinh, vai rộng lớn hạn hẹp, thân thiết cao người mẫu, lấy dòng sản phẩm áo hoodie black color nằm trong quần jean color lam vẫn giặt rất nhiều lần khoác trở nên khí hóa học như của Brand Name quốc tế nào là tê liệt.
Hơn nữa ko rõ rệt vẹn toàn nhân là vì ánh sáng của đèn vô chống học tập hoặc tự bị dòng sản phẩm áo hoodie black color này thực hiện nổi trội lên, Văn Dục Phong vốn liếng sở hữu làn domain authority White rộng lớn đối với những nam giới sinh không giống, tối ni thoạt coi càng tương đương một khối xuất bán chỉ bạch ngọc.
Còn là loại ngọc được va trổ cực kỳ tinh anh xảo, là loại khởi đầu từ bàn tay nghệ nhân phổ biến.
"Tối ni sao anh lại ko khoác đồng phục?"
Cô rũ đôi mắt xuống coi cái túi bịa đặt mặt mày chân bản thân, đột nhiên sở hữu chút chột dạ.
...Không lẽ là cũng chính vì cô nỗ lực áo khoác bên ngoài đồng phục của những người ta?
Nhiệt phỏng đêm tối xuống thấp như thế, nếu như chỉ khoác một cỗ đồng phục mỏng tanh manh, trái ngược thực tiếp tục rét mong muốn bị tiêu diệt.
Lúc này, cậu ko chút nhằm ý hé mồm, ngữ khí đem bám theo ý cười: "Không cảnh giác thực hiện dơ rồi."
Giống như suy nghĩ cho tới điều gì, tại vị trí Tần Tình ko trông thấy, con cái ngươi đen giòn nhánh của nam giới sinh vụt qua quýt xúc cảm mới lạ.
"Đại khái cũng tổn thất vài ba ngày, trong những khi tê liệt em chỉ hoàn toàn có thể thấy anh khoác ăn mặc quần áo không giống thôi."
"..."
Lời này không tồn tại ý xấu xí gì, tuy nhiên nghe người ở bên cạnh khàn tiếng nói láo nháo giọng cười cợt như thế, Tần Tình chợt cảm nhận thấy mặt mày khá rét mướt lên một cơ hội không có căn cứ.
Có lẽ vì như thế lấp giấu quanh cảm xúc túng quẫn bách này, Tần Tình choạng tay lấy kể từ vô hộc bàn ấy rời khỏi nhị đề Toán.
"Chỗ này một là bài bác tập luyện bên trên lớp, một là bài bác tối ni, anh trốn học tập, vì thế nên vấp ngã túc trước...!không thực hiện hoàn thành, anh chớ về nữa."
Nói cho tới âm cuối, khuôn mặt nhỏ đem chút ân oán khí.
Văn Dục Phong nghe rời khỏi được xúc cảm tê liệt, cậu thở nhiều năm, khoé môi nhiễm một nụ cười cợt mỏng tanh, khá dịch người qua quýt.
"Điềm Điềm, anh thiệt sự ko cố ý vắng ngắt học tập."
Thanh âm của nam giới sinh khá khàn khàn, tuy nhiên âm thanh lại ko thấp cho tới nỗi ko thể nghe thấy, vậy nên tiếng nói vừa phải dứt, tối thiểu nhị người ngồi phần bên trước ngay lập tức ko hứa hẹn tuy nhiên sườn lưng nằm trong cứng đờ.
Tần Tình ngây ngốc một ít.
Cô ko hề suy nghĩ cho tới, người đó lại ở điểm như lớp học tập này tuy nhiên gọi trực tiếp biệt danh của cô ý như thế.
Khôi phục lại niềm tin, khuôn mặt của Tần Tình vẫn đỏ lòm như trái ngược táo.
Nhìn rời khỏi được nếu như còn tiến bộ thêm 1 bước sẽn mang thỏ con cái chọc cho tới xù lông tổn thất, Văn Dục Phong không nhiều nếu không muốn nói là rất ít tiếng nữa, khá cong môi mỏng tanh, nghiêng người về bên.
Sau tê liệt coi nhị tờ đề tê liệt, Văn Dục Phong nâng tay nên nãy giờ vẫn rũ mặt mày người, nỗ lực lấy cây cây bút Tần Tình fake.
Lúc này, lông ngươi sắc bén ko ngoài nhăn lại một ít.
Khi khu vực nhị người yên tĩnh tĩnh lại, những góc nhìn không giống vô lớp cũng đều thu về.
Phòng học tập trở lại yên bình.

Mãi cho tới Lúc Lý Hưởng và Triệu Tử Duệ lấy dạng gần như là "phá cửa" phụt vô chống học tập.
Bên ngoài chống học tập, đám học viên lớp không giống thông thường hay phải đi bám theo sau tía người chúng ta cũng biểu tình ko đảm bảo chất lượng, đang được hùng hổ đứng đợi.
Cái này khiến cho cả lớp đều bị doạ kinh hồn, tuy nhiên nhị kẻ đề xướng vẫn chuẩn bị phụt cho tới đàng sau chống học tập.
Văn Dục Phong cũng nâng đôi mắt, sắc mặt mày giá rét quan sát về phía nhị người.
Triệu Tử Duệ lên đường đằng trước sẽ có được góc nhìn cảnh cáo của Văn Dục Phong, sắc mặt mày khó khăn coi lấy tiếng chuẩn bị thưa xay quay về.
Lý Hưởng vẫn thất thần tiếp cận phần bên trước, khoác mang lại Triệu Tử Duệ kéo một chiếc, lại bị góc nhìn của Văn Dục Phong nhìn qua, tuy nhiên sau khoản thời gian cậu tao thấy dòng sản phẩm tay đang được nỗ lực cây bút của Văn Dục Phong vẫn ko nhịn được tuy nhiên kêu đồ sộ.
"Dục ca, lúc này tuy nhiên anh còn hoàn toàn có thể nỗ lực cây bút giải bài bác nữa?"
Tần Tình đang được bố trí bài bác vở khó khăn hiểu ngước đôi mắt quan sát về phía Lý Hưởng.
Lý Hưởng ko cần thiết suy nghĩ cũng đoán được đấy là đòi hỏi của Tần Tình, cậu tao ấn định thưa gì tê liệt tuy nhiên bị hóa học giọng giá rét của Văn Dục Phong chống lại.
"Câm mồm, ra phía bên ngoài thưa."
Nói hoàn thành, cậu thả cây bút, là kẻ thứ nhất vùng lên tách ngoài lớp học tập.
Lý Hưởng hung hăng trừng đôi mắt coi Tần Tình một chiếc, cũng trở nên Triệu Tử Duệ lôi ra ngoài.
Tần Tình ngồi bên trên khu vực không có tội chau ngươi.
Đang khi cô hồn nhiên không hiểu biết nhiều, địa hình vào bên trong túi rung rinh nhẹ nhõm.
Tần Tình tự dự một ít, lấy địa hình rời khỏi, rũ đôi mắt ngay lập tức trông thấy thông tin báo nhắn mới nhất.
Đến kể từ Trác An Khả.
"Tần Tình, tớ thưa cậu nghe, thân thiết trưa ni đại ca Văn bị group côn vật của Trung học tập số 3 vây tiến công, sở hữu người tiến công lén đâm anh ấy một nhát, tiếp sau đó mạng thật nhiều mũi.

Bây giờ anh ấy không trở nên sao chứ?"
"..."
Cạch, Tần Tình ko nỗ lực cứng cáp nên địa hình ngay lập tức rơi xuống khu đất.
Trong lớp thụ động tĩnh này thú vị quá nhiều góc nhìn.
Chỉ là cô nàng nhỏ ko để ý gì không còn, chỉ ngơ ngẩn phía tầm đôi mắt quan sát về phía bài bác tập luyện thực hiện được 50% ở bên cạnh.
Đến thời điểm hiện tại, trước đôi mắt cô đùng một phát hiện thị lên hình hình ảnh người nọ khoác áo hoodie đen giòn, sắc mặt mày bên dưới ánh sáng của đèn White như ngọc, còn tồn tại khá thở tới tấp tuy nhiên cô trước đó chưa từng nghe thấy.
Suy suy nghĩ cảnh giác hoàn thành, cô nàng nhỏ trong cả địa hình cũng ko buồn nhặt, đứng lên hoảng loàn chạy ra phía bên ngoài.
♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡