vai ác siêu đáng sợ

Đột nhiên được Đồng Thịnh Chử bao bọc lấy, Tô Đường ngẩn người sau này cũng hạnh phúc choạng tay ôm ngược lại.

Thật tốt!

Bạn đang xem: vai ác siêu đáng sợ

Giao tình đằm thắm cậu và hero phản diện vẫn tiến bộ thêm 1 bước, giờ đây còn biết dữ thế chủ động ôm cậu nữa cơ!

"Đường Đường." Đồng Thịnh Chử tựa đầu chôn bên trên vai Tô Đường.

"Ơi!" Tô Đường nhã hứng đáp lại.

Thật may cậu ko xẩy ra chuyện gì.

Bàn tay hắn bịa đặt sau sườn lưng Tô Đường gắt gao bắt chặt.

Thời gian dối đầu, Tô Đường trong tim Đồng Thịnh Chử cũng chỉ là 1 người xa xôi kỳ lạ, đem hay là không cũng rất được, nằm trong lắm nom chừng cậu nhiều hơn thế một chút ít. Nhưng ngày ngày ở cộng đồng, nhóc ngốc lại càng tiến bộ thiệt thâm thúy nhập tâm của hắn, cho đến giờ đây, cậu đang trở thành một người tuy nhiên hắn ham muốn đảm bảo, ham muốn chở che bên dưới song cánh của tôi.

Ngoài các cụ nước ngoài, cũng chỉ mất Tô Đường khiến cho hắn lưu tâm cho tới vì vậy.

Khi nghe được chuyện Lý Văn Bân sợ hãi Tô Đường nên vào viện, mang 1 ngọn lửa như đang được bừng lên trong tim hắn, thôi cổ động hắn thực hiện rời khỏi những chuyện ko thể vắng tanh hồi.

Tận đến thời điểm trông thấy cậu phía trên chóng bệnh dịch ngủ thiệt ngon, ngọn lửa nhập khung người Đồng Thịnh Chử mới nhất Phục hồi lại như ngày thông thường.

Người cơ từng trình bày, chỉ cần phải có đầy đủ năng lượng, hắn rất có thể đoạt lấy những gì mình thích.

Đồng Thịnh Chử rũ đôi mắt, nom bàn tay đang được bắt chặt của tôi.

Nắm tay quá nhỏ, mức độ lực cũng quá yếu hèn.

Hắn giờ đây vẫn ko đầy đủ mạnh, ko không giống gì một con cái con kiến hôi hạ đẳng chui rúc ráy tham lam sinh sống hoảng hồn bị tiêu diệt, vì thế hắn vẫn ko đầy đủ tư cơ hội. Với một kẻ vô năng như hắn, xứng danh rơi rụng cút loại bản thân quý trọng.

Cũng như cái ngày hắn rơi rụng cút người thân trong gia đình có một không hai nhập đời.

Bảo hộ.

Đoạt lấy.

Những điều này chỉ kẻ mạnh mới nhất đem tư cơ hội chạm cho tới.

Đồng Thịnh Chử nhắm đôi mắt, tiếp sau đó phanh rời khỏi, con cái ngươi thâm kịt cũng không thể rét mướt lùng nữa, tuy nhiên nhiều hơn thế 1 phần kiên tấp tểnh quyết tâm.

Hắn nên phát triển thành kẻ mạnh.

"A Chử?" Thấy Đồng Thịnh Chử vẫn tĩnh mịch, Tô Đường vướng mắc tấp tểnh lùi rời khỏi để xem coi, tuy nhiên khung người bị hắn ôm chặt ko thể động đậy được.

Đồng Thịnh Chử bình phục lòng tin, hắn buông Tô Đường rời khỏi rồi xoay người lấy một loại cho tới cậu coi.

"Tôi đem điều này cho tới đến cậu!"

Tô Đường nom bể thủy tinh ma nhập xuyên suốt mang 1 lũ cua nhỏ đang được tràn trề mức độ sinh sống trườn cho tới trườn lùi, góc nhìn ngay tắp lự sáng sủa trưng.

Cậu thiếu thốn chút nữa quên rơi rụng cua của tôi luôn luôn rồi!

Tô Đường ôm nhập ngực, choạng ngón tay chọt chọt sờ soạng những con cái cua tí xíu thực hiện bọn chúng nó giật thột giương nanh múa vuốt tiến công, tuy nhiên cộng đồng quy cũng không tồn tại từng nào sát thương.

"A Chử, cậu thiệt chất lượng tốt." Tô Đường mỉm cười hì hì: "Tớ gần như là quên rơi rụng bọn chúng nó luôn luôn."

Đồng Thịnh Chử nom Tô Đường thiệt thâm thúy, trang nghiêm nói: "Tôi đều lưu giữ rất rõ ràng."

Tô Đường ko xem xét cho tới hai con mắt của Đồng Thịnh Chử tuy nhiên nom chằm chằm nhập lũ cua, suy nghĩ lại những câu nói. bàn sinh hoạt nhập lớp từng trình bày, nuốt một ngụm nước miếng: "A Chử, thiếu thốn chút nữa tụi bản thân rơi rụng cút số cua hấp thơm và ngon rồi." Cậu khẳng khái vỗ bẫy vai của hắn rồi kiểm đếm số cua nhập bể: "Một, nhì, tía... bảy. Có bảy con cái cua, ngóng bọn chúng nó rộng lớn cậu ăn tư con cái, tớ ăn tía con cái nha!"

Ban đầu Tô Đường tính lúc lắc phần nhiều, tuy nhiên suy nghĩ lại phiên này nhờ đem Đồng Thịnh Chử nhìn thấy còn nếu như không trong cả một con cái cũng ko được ăn, bởi vậy Tô Đường tự do thoải mái phóng khoáng cho tới hắn nhiều tăng 1 phần.

Toàn cỗ thành phẩm đánh giá của Tô Đường vẫn đem, Lan Tĩnh thấy những trị số đều thông thường không tồn tại gì không ổn định cũng yên ổn tâm rộng lớn, cô đem nhì đứa nhỏ thực hiện giấy tờ thủ tục xuất viện rồi trở về quê hương chủ yếu của Tô gia.

Cụ Tô vừa phải mới nhất về hưu ko lâu, thường ngày trừ khi dắt thú nuôi cút dạo bước rời khỏi thì mò mẫm chúng ta già nua tiến công cờ. Đến vào cuối tuần ngóng Tô Đường về ngay tắp lự ngồi trong nhà nghịch tặc với con cháu, sinh hoạt tự do thoải mái nên lòng tin cực kỳ sáng sủa láng phấn khởi.

Chuyện Tô Đường thiếu thốn chút nữa xẩy ra tai nạn đáng tiếc xe pháo cụ Tô ko hề biết, tuy rằng rằng khung người ông vẫn khỏe khoắn tuy nhiên cho dù sao đã và đang rộng lớn sáu mươi, tuổi hạc rộng lớn ko thể Chịu đựng nổi khích động vậy nên Tô Triết đành nên lấp liếm nhẹm cút.

Lúc cụ Tô về bên kể từ cuộc họp mặt mũi nghịch tặc cờ với bao nhiêu ông chúng ta già nua vẫn trông thấy đằm thắm hình tròn trụ tròn xoe của Tô Đường đang được ngồi bên trên ghế tụt xuống lông ăn bánh. Khuôn mặt mũi ông ngay tắp lự mỉm cười tươi tắn như 1 đóa hoa cúc.

"Bảo bối Đường Đường của ông, sao về mái ấm ko trình bày với ông nội một giờ." Cụ Tô cút như cất cánh thông qua đó, vươn tay ham muốn bế Tô Đường lên: "Biết thế ông nội về sớm rộng lớn một chút ít nhằm nghịch tặc với Đường Đường."

Tô Đường thả bánh xuống, ngoan ngoãn ngoãn nhằm cụ Tô ôm kể từ ghế tụt xuống lông đứng lên, tiếp sau đó trong tim yên lặng kiểm đếm tía giây đoạn vỗ vỗ lên bẫy vai ông: "Đường Đường nặng trĩu lắm, ông nội thả Đường Đường xuống cút mà!"

"Không nặng trĩu, ông nội ôm được." Cụ Tô tuy rằng mồm trình bày vì vậy vẫn đem Tô Đường buông xuống. Nếu ko Chịu đựng thả người, con cháu trai tiếp tục tức giận dỗi cơ, rõ nét tuổi hạc ông còn con trẻ lại cực kỳ khỏe khoắn, chắc chắn là ôm nổi Đường Đường tuy nhiên.

Sau Lúc thả Tô Đường rời khỏi, cụ Tô mới nhất vạc hiện nay Đồng Thịnh Chử đang được ngồi lặng yên nối tiếp mặt mũi.

Xem thêm: tổng tài cưng chiều bảo bối nghịch ngợm

Ánh đôi mắt trước tiên Lúc trông thấy khuôn mặt cơ, cụ Tô sửng oi một chút ít. Đứa nhỏ này dường như đem chút thân quen đôi mắt, tuy nhiên ông suy nghĩ mãi ko rời khỏi tôi đã từng bắt gặp ở đâu.

"Ông nội, chúng ta ấy là Đồng Thịnh Chử, là bạn tri kỷ của con cháu." Tô Đường năng nổ ra mắt, rồi lại chuyển hướng làn phân cách trình bày với Đồng Thịnh Chử: "A Chử, đó là ông nội của tớ."

Hai đứa nhỏ ko hề xem xét cho tới, thời gian cụ Tô nghe được con cháu trai ra mắt thương hiệu của Đồng Thịnh Chử, nụ mỉm cười bên trên mặt mũi ngay tắp lự dừng trệ.

Chờ nhì người bọn họ ngấc đầu nom cụ Tô, ông mới nhất Phục hồi dáng vóc tươi tắn cười: "Đứa nhỏ ngoan ngoãn, ông từng nghe Đường Đường kể về con cháu, ko ngờ cho tới lại dễ thương vì vậy. Buổi tối ở lại ăn cơm trắng với mái ấm ông được không?"

Tô Đường ở một phía nghe cực kỳ đắc ý, như người được cụ Tô biểu dương là cậu chứ không hề nên Đồng Thịnh Chử, cậu vỗ ngực mình: "A Chử là dễ thương nhất."

"Còn nữa ông ơi..." Tô Đường hưng phấn: "A Chử ham muốn ở lại mái ấm bản thân vài ba ngày."

"Được được." Cụ Tô năng nổ trình bày với hắn: "Ông cũng tương tự như Đường Đường gọi con cháu là A Chử được không? A Chử ở phía trên cứ tự do thoải mái ngẫu nhiên như mái ấm bản thân, ông già nua rồi rất rất quí nom trẻ nhỏ giống như những con cháu vui đùa náo sức nóng."

"Ông nội ko già nua đâu mà!" Tô Đường rì rầm phản chưng.

"Ha ha, được rồi!" Cụ Tô xoa xoa đầu Tô Đường: "Ông vẫn tồn tại con trẻ tuổi hạc lắm!"

Cụ Tô ngồi bên trên ghế tụt xuống lông một hồi lại ko yên ổn, trình bày với nhì người họ: "Ông nội đùng một cái lưu giữ rời khỏi đem việc nên xử lý, nhì đứa ngồi ở phía trên ăn bánh đi! Lát nữa ông nội xuống ăn cơm trắng với nhì đứa được không?"

"Dạ được." Tô Đường gật đầu, nom bóng hình cụ Tô tăng trưởng lầu. Sau Lúc tịch thu góc nhìn, cậu đem chút vướng mắc hỏi: "Kì kỳ lạ thiệt, thời điểm hôm nay ko nên vào cuối tuần, vậy tuy nhiên ông nội ko chất vấn tại vì sao bản thân lại về phía trên." Tô Đường rất rất nhanh chóng dứt quăng quật nghi ngại, nối tiếp ăn bánh ngọt bên trên bàn.

Bởi thời điểm hôm nay cậu nên trải qua không ít chuyện kinh xịn nên Lan Tĩnh quan trọng đặc biệt độ lượng ko giới hạn con số bánh ngọt, còn dặn dò dò la dì Lưu thực hiện thêm vào cho chúng ta ăn rồi mới nhất vội vàng ra phía bên ngoài.

Khó đem thời cơ ăn cho tới sướng mồm, toàn cỗ tâm tư tình cảm của cậu đều đổ vào lên bánh ngọt, làm cái gi còn thời hạn suy nghĩ cho tới chuyện không giống.

Ngược lại đối với Tô Đường ham ăn, Đồng Thịnh Chử như đem điều tâm trí tuy nhiên nom thông thoáng qua chuyện điểm cụ Tô rời cút.

Phần bánh ngọt của Tô Đường rất rất nhanh chóng đã không còn, cậu đem góc nhìn ko vẫn ghiền nom chằm chằm phần của Đồng Thịnh Chử. Chẳng biết hắn đang được suy nghĩ gì, chỉ cầm cố nĩa rồi ngồi bất tỉnh chứ không hề ăn. Tô Đường rét mướt lòng, cậu gặm ngoạm thìa nhỏ, chọt cánh tay của Đồng Thịnh Chử: "A Chử, sao cậu ko ăn? Bánh dì Lưu thực hiện ngon lắm, cậu mau nếm test đi!"

Đồng Thịnh Chử nom trực tiếp nhập hai con mắt thèm khát của Tô Đường, đẩy dĩa bánh ngọt về phía cậu: "Cậu ăn đi!"

"Tại sao?" Tô Đường sửng oi, tuy rằng cậu rất rất ham muốn ăn, tuy nhiên đó là phần của Đồng Thịnh Chử. Làm sao cậu rất có thể giành món ăn với con trẻ con cái được cơ chứ!

Không trưởng thành và cứng cáp tí nào!

"Tôi ko quí bánh kẹo."

Đồng Thịnh Chử một câu tiến công gãy hành vi tính đẩy bánh trả về điểm cũ của Tô Đường, cậu ngạc nhiên há miệng to, như loại ko tin tưởng bên trên trái đất này còn tồn tại người ko quí ăn ngọt.

"Thiệt hả?" Tô Đường thiếu tín nhiệm.

Hắn cứng rắn gật đầu.

Tô Đường lưu giữ cho tới người anh trai ở đời trước của cậu cũng ko quí bánh kẹo, thời điểm hiện nay mới nhất yên ổn tâm lấy thìa múc ăn.

Vừa ăn còn vừa phải tự động hỏi: Rõ ràng bánh ngọt tiêu hóa vậy tuy nhiên...

Cậu ăn bánh ngọt của A Chử, nên lát nữa chắc chắn nên chất vấn A Chử quí ăn số gì, trong tương lai cậu tiếp tục nhường nhịn cho tới A Chử ăn.

Thời điểm Tô Triết nằm trong Lan Tĩnh mệt rũ rời về cho tới mái ấm chủ yếu vẫn chính là giờ cơm trắng chiều, còn cụ Tô rốt cuộc cũng lưu giữ rời khỏi thời điểm hôm nay ko nên vào cuối tuần. Ông ko gấp rút chất vấn tức thì bên trên bàn ăn, tuy nhiên là đợi sau thời điểm cơm trắng nước đoạn ngay tắp lự gọi Tô Triết nhập thư chống bên trên lầu nhì.

"Nói cút, vẫn xẩy ra chuyện gì?" Cụ Tô góc nhìn lợi sợ hãi khôn khéo khéo: "Cư nhiên rất có thể khiến cho con cái nên đem Đường Đường về phía trên."

Tô Triết lù mù đoán được ko thể lấp liếm ông lâu nhiều năm, vì vậy hắn đem từng chuyện kể rõ ràng, cũng cật sức giản lược sự tình Tô Đường thiếu thốn chút nữa bắt gặp tai nạn đáng tiếc xe pháo.

"Hoang đường!" Cụ Tô nổi xung đập mạnh lên bàn thao tác, râu mép vì như thế thở mạnh tuy nhiên lập cập lên: "Kẻ như vậy nên bị tống nhập tù."

Cụ Tô trước giờ hận nhất những kẻ thực hiện ăn phi pháp, nhất là yếu tố tương quan cho tới phụ nữ giới và trẻ nhỏ không có tội.

"Nếu lực lượng lao động của con cái ko đầy đủ, cứ việc điều động đứa ở đây" Cụ Tô thở phì phì: "Nếu vẫn ko được thì kêu Tô Học về bên. Mấy chuyện khảo sát này nó thông liền nhất, bắt được bọn bọn chúng càng cấp tốc càng chất lượng tốt, rời được thêm người bị sợ hãi."

"Con vẫn bố trí kha khá ổn định rồi thưa tía." Tô Triết nói: "Chờ tăng bao nhiêu ngày sẽ có được thành phẩm."

"Trong lòng con cái biết là được rồi." Cụ Tô trình bày đoạn tấp tểnh phất tay ý ham muốn xua Tô Triết cút, tuy nhiên tay vừa phải giơ lên đằm thắm chừng ngay tắp lự ngừng lại: "Còn nữa, lai lịch của đứa con trẻ cơ, con cái đem biết không?"

Tô Triết sửng oi.

Cụ Tô thở nhiều năm một giờ, cho dù sao người cơ cũng chỉ nhờ duyên phận đem đẩy ông mới nhất đem thời cơ được bắt gặp một phiên.

Xem thêm: đấu phá thương khung full

Sau Lúc Tô Triết rời ngoài thư chống, cụ Tô rốt cuộc nhắc nhở một câu: "Đứa con trẻ cơ, bọn họ Đồng."

Tô Triết vừa phải tiếp cận cửa ngõ đùng một cái phanh to tướng nhì đôi mắt, tiểu đồng thu hẹp.

Đồng!