truyện người chồng tốt

Lúc Đông Húc Lãng về ngôi nhà, ko hề bất thần Khi bắt gặp một cô nàng xinh rất đẹp ngồi bên trên ghế sofa vô phòng tiếp khách. Anh cũng ko hề lưu ý, mơ hồ nước thấy làn tóc nhiều năm của cô nàng cơ rất rất thướt tha, phong thái nhã nhặn nhã nhặn, ăn mặc quần áo nằm trong loại giản dị nhã nhặn. Không không giống những người dân trước từng nào, đó là khuôn con cái dâu vô đôi mắt u anh, một ít phát minh mới nhất cũng không tồn tại. Anh rung lắc đầu bước lên phòng nghỉ ở lầu nhị, ko hề xin chào căn vặn khách hàng.

Trong phòng nghỉ, anh kể từ từ thay cho binh phục, tiếp sau đó lười biếng,lười nhác biếng tựa sống lưng vô đầu chóng phát âm tập san quân sự chiến lược, thiệt lâu sau anh vẫn ko thấy động tĩnh ngoài cửa ngõ, anh chính thức cảm nhận thấy khá hào hứng. Thật sự là không giống những lượt trước, cô tao ko dữ thế chủ động tăng trưởng bắt chuyện với anh. Anh bước tiến nhè nhẹ nhàng nghe ngóng, vì thế lòng tò mò và hiếu kỳ của tớ đôn đốc giục nên anh xuống lầu họp mặt “vị khách hàng quý”

Bạn đang xem: truyện người chồng tốt

Đông Húc Lãng tiếp cận ghế sofa đối lập cô nàng ngồi xuống, vốn liếng tưởng rằng cô tiếp tục kinh hãi hãi đứng lên tự động trình làng, ko suy nghĩ cô lại im re ngồi yên ổn vị trí cũ, biểu cảm vô nằm trong đương nhiên lật coi cuốn sách vô tay.

Đông Húc Lãng nhăn ngươi lại, vì thế quá yên tĩnh tĩnh nên cảm nhận thấy ko phấn khởi. Tốt xấu xa gì thì đó cũng là nhà đất của anh, cô phụ thuộc vào đồ vật gi trong cả xin chào cũng ko xin chào, còn trọn vẹn coi anh như ko tồn bên trên. Thôi, anh sẽ không còn so đọ với phụ nữ giới, anh nỗ lực lễ phép nhìn cô hỏi: “Thưa cô, xin xỏ căn vặn cô lần ai?”

Lâm Sâm Sâm đang được đắm chìm vô hải dương chữ thì nghe phổ biến trình bày nên ngấc đầu nhìn người đối lập, chỉ thấy ngồi trước mặt mày bản thân là 1 người nam nhi ngươi rậm rì đôi mắt to tướng, một người khí thế ngất trời. Cô khá ngẩn rời khỏi, tiếp sau đó hiểu tức thì anh là nam nhi của dì Thẩm, công ty tòa nhà này. Cô lo ngại nhìn xung xung quanh, một vừa hai phải rồi cô canh ty việc sở hữu châm trà mang đến cô, ko biết giờ đây đã từng đi đâu. Có lẽ bạn dạng thân thiết đợi ở trên đây vẫn gây phiền hà ngôi nhà anh, cô cúi đầu nhìn đồng hồ thời trang, vẫn đợi rộng lớn nửa giờ rồi nhưng mà dì Thẩm còn ko về, có lẽ rằng lượt sau cô tiếp tục quay trở về.

Cô bịa đặt sách lại bên trên kệ sách sát bên ghế sofa, vùng dậy chào: “Thật lo ngại quá, tôi cho tới lần dì Thẩm, tuy nhiên dì không tồn tại trong nhà thì lượt sau tôi rẽ lại vậy.”

Đông Húc Lãng ko suy nghĩ cho tới cô tiếp tục lên đường nhanh chóng như thế, nhận định rằng cô xấu xa hổ. Kỳ thực anh vẫn thân quen với mánh khóe này của u anh, phái mạnh nữ giới theo dõi xua nhau trước không còn là họp mặt, thân thiết thiết, tiếp sau đó tiếp tục tác thành. Đáng tiếc họp mặt cũng đơn giản họp mặt, tầm đôi mắt của nam nhi bà rất rất cao, rất rất khó khăn khuất phục khẩu lệnh của tía u. Nếu là ngày thông thường, anh chắc chắn ước gì cô nàng cơ nhanh chóng nhanh chóng tách lên đường, tuy nhiên ngày hôm nay ko biết vì thế sao lại cảm nhận thấy không can tâm. Cảm giác xa xăm kỳ lạ này thực hiện anh ko kịp trở tay. Vừa rồi, Khi cô ngấc đầu lên chớp đôi mắt, anh thấy cặp đôi mắt xanh ngắt, khá lạnh lẽo lùng, khá phiếm màu sắc hổ phách sáng bóng loáng thực hiện tim anh ngừng đập vài ba giây, tương tự một chàng trai ngốc nghếch khẽ nhếch mồm cười cợt nhìn cô há mồm xin chào rời khỏi về.

Anh tách ngoài hai con mắt cô, nhanh gọn lẹ nhìn lướt qua chuyện mặt mày cô. Khuôn mặt mày nhỏ nhắn, làn domain authority coi như White nõn, mũi rất rất trực tiếp, môi một vừa hai phải cần, cảm hứng thanh tú còn tồn tại chút ngang bướng. ương bỉnh? Tính cơ hội của cô ấy tiếp tục như thế sao?

Đông Húc Lãng đột cảm nhận thấy hào hứng, nên cười cợt tươi tắn xin chào hỏi: “Không sao, cô ngồi lên đường, u tôi vững chắc cũng chuẩn bị về rồi.”

Lâm Sâm Sâm lạ lẫm ở cộng đồng với những người nam nhi xa xăm kỳ lạ, cố ý cần lên đường, nhẹ dịu tiếp cận cửa ngõ thì lại bắt gặp gia chủ, Thẩm Bích Tâm.

Thẩm Bích Tâm thấy cô ham muốn lên đường thì vội vàng vàng hăng hái lưu giữ lại: “Sâm Sâm, sao lại lên đường, con cháu coi món ăn dì đã và đang mua sắm về rồi, ở lại ăn bữa rau xanh dưa với dì vẫn.”

Lâm Sâm Sâm nhìn túi rộng lớn túi nhỏ bên trên cánh tay của Thẩm Bích Tâm, khách hàng khí nói: “Không cần thiết đâu dì Thẩm, đó là loại bà nội Diệp trình bày con cháu đem qua chuyện mang đến dì, con cháu trở về trước ạ.”

Thẩm Bích Tâm cố ý thực hiện mặt mày ngặt, nói: “Con nhỏ này, còn khách hàng khí với dì Thẩm nữa hả, dì và tía u con cháu vẫn sở hữu từng nào năm gửi gắm tình, ăn một giở cơm trắng thôi mà còn phải rời khỏi mức độ kể từ chối, con cháu còn như thế dì tiếp tục tức giẫn dữ cơ.”

Lâm Sâm Sâm ko đành lòng thực hiện ngược ý người rộng lớn, đành cần ở lại. Cô quay về vị trí cũ ngồi xuống, cố gắng cuốn sách khi nãy chính thức phát âm, ko hề sở hữu ý bắt chuyện với Đông Húc Lãng. Đông Húc Lãng cảm nhận thấy ko thú vị, đành cho tới chống phòng bếp lần u thủ thỉ phiếm.

“Mẹ già nua, tối ni thực hiện đồ vật gi ngon mang đến con cái vậy?” Đông Húc Lãng đứng ở hâu phương Thẩm Bích Tâm xoa Ьóρ nhị vai của bà.

Ngày thông thường Đông Húc Lãng đều ở lại vô học viện chuyên nghành mặt hàng ko chẳng quân, chỉ mất loại bảy mới nhất về ngôi nhà ngủ một tối, công ty nhật lại cần quay trở lại. Thẩm Bích Tâm chỉ tồn tại một người con này, tất yếu là vô nằm trong mến yêu, từng lượt anh về đều tự động bản thân xuống phòng bếp vài ba số anh quí ăn. “Lại ăn vụng trộm món ăn, nhằm ý nóng! Lát nữa dọn bàn rồi, vội vàng đồ vật gi.”

Đông Húc Lãng lên đường thanh lịch sát bên bốc tức thì một từng miếng thịt trườn phiến cho vô mồm, đứng sát bên bà lẩm bẩm hỏi: “Cô gái bên phía ngoài cơ lai lịch ra sao vậy?”

Thẩm Bích Tâm liếc đôi mắt nhìn anh: “Người tao lai lịch ra sao tương quan gì cho tới con?”

Xem thêm: tổng tài cưng chiều bảo bối nghịch ngợm

Đông Húc Lãng gật đầu thiệt mạnh: “Được, u hãy lưu giữ những tiếng này, về sau chớ trình làng đối tượng người dùng mang đến con cái nữa.”

Thẩm Bích Tâm đứng sát bên thái rau xanh lẩm bẩm đáp lại anh: “Không trình làng cũng rất được, con cái đem về mang đến u một cô nàng đứng đắn, u tiếp tục buông buông tha mang đến con cái. Cũng ko ngẫm lại bạn dạng thân thiết vẫn từng nào tuổi hạc, quay trở lại xa xưa thì con cái đã từng ông nội rồi cơ, sao lại ko nóng bức ruột. Con tưởng con cái vẫn còn đấy nhỏ lắm sao? Khóe đôi mắt đã và đang sở hữu mối nhăn. Sớm biết con cái quí thực hiện hòa thượng, trước khi u nên trả con cái lên Thiếu Lâm Tự ở.”

“Aizzz” Đông Húc Lãng cười cợt cười cợt, cố gắng một chiếc ngược táo vệ sinh nhị khuôn lên áo rồi há mồm gặm nhị miếng thiệt to tướng gặm, vừa miệng một vừa hai phải đứng sát bên nghe u già nua lài nhài mặt mày tai.

“Con trình bày u làm thế nào trình bày con cái chất lượng tốt được chứ? Trước cơ con cái còn trẻ em, một lòng một dạ ở lại địa thế căn cứ ko quân vì thế vương quốc nhưng mà góp sức thì u cũng cỗ vũ, người nam nhi chất lượng tốt là nên lấy sự nghiệp thông thường đáp tổ quốc thực hiện trọng, ko uổng công tía con cái giáo dục con cái. Về sau vương quốc coi con cái là tinh nhanh, trả con cái lên đường tu dưỡng ở quốc tế, u cảm nhận thấy vô nằm trong kiêu ngạo và kiêu hãnh về con cái, người người đều trình bày u khéo nuôi con cái, tiếp cận đâu cũng cảm nhận thấy mát mày mát mặt mát dạ. Khó khăn lắm mới nhất đợi cho tới ngày con cái về nước thực hiện giảng dạy viên, tuy nhiên con cái vẫn cà lơ phơ phất ko đứng đắn như trước đó, con cái trình bày u hoàn toàn có thể không lo ngại sao? Sao so với chuyện tình yêu con cái lại ko tráng lệ và trang nghiêm, chú tâm như thể việc làm của tớ đi? Mẹ giờ đây chỉ tồn tại một tâm nguyện, bất luận thế nào là con cái cũng cần cam kết với u trước 35 tuổi hạc cần kết duyên.”

Đông Húc Lãng trấn an ý thức mang đến Thẩm Bích Tâm: “Mẹ già nua chớ rét, thuyền cho tới phía trên đầu cầu đương nhiên trực tiếp. Nói ko chừng ko cần thiết đợi cho tới 35 tuổi hạc vẫn hoàn toàn có thể thực hiện mang đến u được như yêu cầu nguyện. Mẹ trước không còn trình bày mang đến con cái biết về cô nàng ở bên phía ngoài cơ lên đường, ko chừng hoàn toàn có thể trở thành cơ.”

Thẩm Bích Tâm nghe câu trước của anh ý còn tưởng anh vẫn sở hữu đối tượng người dùng, đang được ham muốn nở hoa trong tâm, tuy nhiên nghe cho tới câu sau thì lòng bà lạnh lẽo hẳn: “Con bé bỏng bên phía ngoài con cái chớ hy vọng.”

Đông Húc Lãng thực hiện cỗ ko hiểu: “Hắc, vậy u dẫn cô ấy cho tới ngôi nhà bản thân làm những gì chứ?”

Thẩm Bích Tâm đáp: “Hôm ni con cái bé bỏng cho tới lần u là vì bà nước ngoài của con cái nhờ con cái bé bỏng đem qua chuyện mang đến u vài ba loại. Vốn u tính bố trí mang đến con cái một đối tượng người dùng, tuy nhiên cô nàng cơ lại sở hữu việc ko cho tới được, tuần sau bố trí lại.”

Đông Húc Lãng âm thầm nghĩ: Khó trách! Mọi lượt ở trước mặt mày mặt ngôi nhà gái Thẩm Bích Tâm luôn luôn cường điệu anh lên tận trời, lấy toàn bộ quân hàm và công trạng của anh ý lý giải cẩn thận, ngày hôm nay lại ko hề thấy sở hữu động tĩnh, về ngôi nhà vô trực tiếp ngôi nhà phòng bếp. Hóa rời khỏi ko cần là con cái dâu được bà lựa chọn.

Thẩm Bích Tâm thấy Đông Húc Lãng còn ngẩn người thì tráng lệ và trang nghiêm nhắc nhở anh: “Con nghe tiếng của u ko sai đâu, Lâm Sâm Sâm, đó là cô nàng đang được ngồi bên phía ngoài cơ với con cái không tồn tại kỹ năng, con cái chớ tâm trí nữa, cô nàng chất lượng tốt còn nhiều. Lát nữa u tiếp tục mang đến con cái coi hình vài ba người, con cái thấy tiếp tục quí tức thì.”

Đông Húc Lãng nghe vậy thì khá bực bản thân, nhiều năm mặt mày nói: “Con quí cô ấy, sở hữu đồ vật gi ko được?” Trong lòng ân oán giẫn dữ, trở ngại mới nhất sở hữu một người lọt được vào đôi mắt, u lại từ chối.

Thẩm Bích Tâm thở nhiều năm, ngàn vạn lượt tránh việc khiến cho Lâm Sâm Sâm chạm chán bảo vật của bà, bà nhất quyết nói: “Không được đó là ko được, tính cách của con cái bé bỏng ko thông thường. Nói rời khỏi tiếp tục thực hiện con cái kinh hãi, con cái bé bỏng theo dõi bụt, không ăn mặn, cuộc sống đời thường tương tự sư ni, còn tuyên thân phụ cả đời tiếp tục sinh sống đơn thân ko gả mang đến ngẫu nhiên ai.”

Đông Húc Lãng nghe hoàn thành thì phân phát hoảng, thấy cơ hội ăn diện của cô ấy hợp ý thời như thế, rất khác người dân có tư tưởng ko chính đại quang minh như thế, không lẽ sở hữu người ác ý bịa đặt? “Mẹ, u chớ nghe người tao trình bày bậy.”

Thẩm Bích Tâm sầm mặt mày xuống: “Ai trình bày bậy? Chính mồm con cái bé bỏng trình bày mang đến u cơ.” Bà hạ giọng xuống, ra quyết định phân tích ràng với Đông Húc Lãng: “Việc này thổ lộ thì nhiều năm, u trình bày ngắn ngủn gọn gàng mang đến con cái nghe. Mẹ và tía u của con cái bé bỏng là láng giềng, nghịch tặc cộng đồng cùng nhau kể từ nhỏ cho tới rộng lớn, tình thương tương tự người thân trong gia đình. Về sau u và tía con cái thân quen nhau nên chia ly với bọn họ rồi tách ngoài quê, bà nước ngoài của con cái nhiều năm vừa qua đều nhờ bọn họ bảo vệ, u vô nằm trong cảm kích bọn họ.”

Xem thêm: trúc mộc lang mã

“Bà nước ngoài của con cái ghi chép thư mang đến u thông thường xuyên nhắc cho tới Lâm Sâm Sâm, bảo rằng còn bé bỏng kể từ nhỏ vẫn lanh lợi rộng lớn người, kết quả học hành luôn luôn đứng nhất, về sau đua ĐH đậu thủ khoa ngôi trường ĐH khét tiếng. Bà nước ngoài con cái trình bày sau này ham muốn mang đến con cái bé bỏng thực hiện con cháu dâu trong phòng tất cả chúng ta, u cũng ngóng nhìn được như thế. Lúc ấy u cảm nhận thấy rất rất hạnh phúc, cảm nhận thấy mái ấm gia đình nhị mặt mày rất rất sở hữu duyên, ko suy nghĩ cho tới sai Khi con cái bé bỏng chất lượng tốt nghiệp thì về lại quê. Mẹ thông thường quan tâm thăm nom con cái bé bỏng, con cái bé bỏng cũng khá lễ luật lệ, từng lượt kể từ quê lên đều đem đầy đủ loại mang đến u.”

“Có một quãng thời hạn, sở hữu thật nhiều chàng trai tài hoa, xuất sắc ưu tú theo dõi xua con cái bé bỏng tuy nhiên con cái bé bỏng ko hề động tâm tâm trí. Lúc cơ con cái đang được ở quốc tế giảng dạy sâu xa, u kinh hãi con cái bé bỏng bị người không giống lấy tổn thất, nên đem chuyện của con cái trình bày với con cái bé bỏng, ko cho rằng con cái cự tuyệt, còn trình bày với u quyết tâm sinh sống đơn thân, ko kết duyên. Mẹ cảm nhận thấy rất rất tiếc, không ngừng nghỉ thực hiện công tác làm việc tư tưởng với con cái bé bỏng, tuy nhiên con cái bé bỏng ko hề đáp lại, tiếp sau đó u thiệt sự không còn kỳ vọng. Mẹ thủ thỉ này với bà nước ngoài của con cái, bà nước ngoài con cái cũng cảm nhận thấy một con cái bé bỏng xinh rất đẹp lại tài chất lượng tốt như thế tuy nhiên ko nhằm ngẫu nhiên người nam nhi vô đôi mắt cũng kỳ kỳ lạ. Chuyện đó là như thế, còn chớ tự động thực hiện bản thân tổn thất mặt mày.”

Tuy rằng Thẩm Bích Tâm vẫn lý giải vô nằm trong rõ rệt, tuy nhiên Đông Húc Lãng vẫn cảm nhận thấy vô nằm trong không dễ chịu, một cô nàng sao hoàn toàn có thể vô duyên không có căn cứ ham muốn sinh sống đơn thân cả đời? Cô chắc chắn là sở hữu chuyện gì cơ. Anh càng sở hữu hào hứng với cô rộng lớn.