truyện ngọc lụa vàng

Chương Chi Vi buông tay rời khỏi, Lục Đình Trấn khép lại vạt áo sơ-mi. Anh ko từng trải qua chuyện tình huống như thế này tuy nhiên vẫn bình thản cài từng chiếc cúc một. Chương Chi Vi để móng tay, ko dài ko ngắn tuy nhiên vừa nãy cô cào rất nặng tay, để lại thân phụ đường màu đỏ bên trên ngực anh, làm nổi bật nhị hạt đậu đỏ to tướng nhỏ ko đều.

Lục Đình Trấn nhìn vết cào: "Hai năm ko gặp, em có thêm thắt gan dạ rồi đấy.”

Bạn đang xem: truyện ngọc lụa vàng

Anh ko giận, vẫn cười tủm tỉm, hỏi: “Em đoán coi là ai báo cảnh sát? Anh chàng mắt xanh rì khờ khạo kia? Hay là cái cô Vivian ở ngoài kia?”

Chương Chi Vi rời khỏi giường: "Chú đến Coventry bao lâu rồi?”

Lục Đình Trấn quỳ một chân xuống đất, lên đường dép lê mang đến cô: "Chưa lâu lắm, tuy nhiên vững là lâu rộng lớn em tưởng đấy.”

Rốt cuộc Lục Đình Trấn đã mở cửa phòng nghỉ rời khỏi trước khi cánh cửa đáng thương đó bị đập rung rinh cả nhà.

Áo sơ-mi của anh ko cài hết cúc, ống tay áo bị Chương Chi Vi túm chặt thành vết nhăn nhúm, căn phòng rất gọn gàng, nhìn ko tương đương có người bị hại ở phía bên trong. Chương Chi Vi lên đường dép lê, ngồi ngay lập tức ngắn bên trên chiếc giường nhỏ, mắt cô rất đỏ, nhìn có vẻ vừa mới khóc hoàn thành.

Lục Đình Trấn phối hợp giơ nhị tay lên, anh trình bày rành mạch với cảnh sát rằng anh đến thăm hỏi người dùng gái, đúng là nhị người vừa xảy rời khỏi một số tranh giành cãi, tuy nhiên bây giờ đã giải quyết vấn đề kết thúc...

Cảnh sát vẫn yêu thương mong chờ anh rời khỏi phòng nghỉ.

Một nữ cảnh sát ở lại, nhìn Chương Chi Vi bằng ánh mắt quan tiền tâm: "Cô vẫn ổn chứ?”

“Rất ổn, cảm ơn cô.” Chương Chi Vi nói: "Cảm ơn.”

Cô cảm ơn nhị lần liền, nữ cảnh sát hỏi: “Người đàn ông ban nãy có làm tổn thương cô không?”

Chương Chi Vi ngây ngẩn giây lát, chậm chạp lắc đầu: "Không có.”

Cô nhớ lúc nãy Lục Đình Trấn đã nhắc đến Ryan và Vivian, nghĩ lại câu “Lâu rộng lớn em tưởng”. Anh có quan tiền hệ làm ăn với rất nhiều người Anh, anh luôn luôn trực tiếp có cách thoát thân ái, đến bây giờ cũng tương đương như vậy.

Cô ko được tùy hứng.

Nữ cảnh sát xác nhận lại: “Có đúng vậy không?”

“Đúng vậy.” Chương Chi Vi đáp: "Đúng là ban nãy chúng tôi đã xảy rời khỏi cãi vã, van lỗi, vững là đã trải người khác hiểu ngầm lầm.”

Nữ cảnh sát ko rời lên đường ngay lập tức, quan tiền sát Chương Chi Vi tới khi chắc nịch bên trên người cô ko có vết thương nào, nom cô rất ổn, có lẽ điều cô nói đúng là sự thật.

Họ thả Lục Đình Trấn, ko làm khó anh. Lục Đình Trấn cũng phối hợp để cảnh sát khám người, bên trên người anh chỉ có ví tiền mà giấy tờ cần thiết, ko có bất cứ vũ khí có thể làm cho thương tích nào, càng ko có súng.

Những vị cảnh sát này rời khỏi đó vô tiếng van lỗi của Lục Đình Trấn.

Vivian vẫn đứng ở dưới nhà, cô ấy đã cởi găng tay cao su đặc, vô tay đang được cầm chổi lau nhà, nhìn Lục Đình Trấn với vẻ bất an.

Nhưng Lục Đình Trấn chỉ mỉm cười với cô ấy: "Mọi người đối xử với Jane rất tốt, cảm ơn mọi người đã thay cho tôi ở mặt mày cô ấy.”

Vivian ko đáp lại.

Trước khi lên tầng, Lục Đình Trấn cầm theo đòi cặp nến long phượng bên trên bàn, người vô buổi tiệc đều bỏ quên nó, không một ai thắp nến.

Mở cánh cửa phòng nghỉ đáng thương vừa bị đập rầm rầm, Lục Đình Trấn để cặp nến lên bên trên bàn, nhìn về phía Chương Chi Vi ở bên trên giường.

Trông cô đã có khí sắc rộng lớn lúc nãy nhiều, song má cũng ửng hồng, chỉ là vẫn ko chịu lên tiếng, ko chịu nói chuyện với anh.

Lục Đình Trấn lấy chiếc bật lửa bạc anh luôn luôn đem theo đòi mặt mày mình, thắp sáng cặp nến.

Chất lượng của cặp nến này ko tồi, ko có khói đen sạm và mùi lạ.

Lục Đình Trấn ngồi bên trên chiếc sofa màu lục sẫm, nhìn Chương Chi Vi: "Vi Vi, tôi đã lên đường tìm em suốt 2 năm qua chuyện.”

“Thoạt tiên, họ nói em chết đuối dưới biển ở Malaysia, nói em lặn xuống biển rồi ko lên bờ nữa. Tôi ko tin tưởng, Vi Vi, tôi dạy em học tập bơi, tôi biết em tập bơi hoặc, em ko thể nào chết ở đó.”

Sáp nến màu đỏ chảy dọc theo đòi thân ái nến, như giọt lệ của mỹ nhân.

Lục Đình Trấn bình tĩnh thuật lại chuyện cũ, như thể anh chỉ là một người đứng mặt mày ngoài quan tiền sát: "Tôi đã đến Malaysia, đến đảo Pangkor, Kuala Lumpur, tôi đã mang đến thằng nhãi Hạ Thành Minh mấy cú đấm, tôi hận ko thể chặt ngón tay cậu tớ, một phát bắn chết cậu tớ.”

“Tôi tìm được lịch sử cuộc gọi của nhị người, tra rời khỏi được kế hoạch của nhị người, lần theo đòi đến Johor Bahru, chặn đường người lên đường kí thác giấy tờ tùy thân ái, lật tung cả bang Johor - Vi Vi, em có biết tôi đã tuyệt vọng đến nhường nào khi nhìn thấy túi xách của em không?”

Chương Chi Vi hỏi: “Túi xách gì?”

“Có một cô gái Hoa kiều bị sát hại, mặt mày cạnh cô ấy là túi xách của em, mọi người đều mang đến đó là em. Tôi đã thu lượm ganh đua thể, xây mộ dựng bia mang đến cô ấy. Vi Vi, tôi cũng nghĩ em thiệt sự đã chết.”

Chương Chi Vi yên tĩnh lặng.

Cuối cùng cô đã hiểu ngầm, vì sao Lục Đình Trấn lại tìm cô lâu như vậy.

Lục Đình Trấn cúi xuống, anh nói chầm chậm: “Tôi rất hối hận, Vi Vi, tôi hối hận vì đã dạy em tập bơi, hối hận vì đem em lên đường du học Malaysia, hối hận... vì ko mang đến em danh phận và địa vị đáng có.”

“Đợi đến khi em xoay về Hồng Kông...” Lục Đình Trấn nói: "Em sẽ là bà Lục, người vợ duy nhất của tôi.”

“Chú Lục.” Chương Chi Vi ngắt lời anh: "Vì sao chú lại nghĩ rằng việc làm vợ chú là sự thỏa hiệp của tôi? Chẳng lẽ chú nghĩ tôi sẽ từ bỏ cái danh “Cô Chương” hoặc “Tiến sĩ Chương” sau này để đem họ của chú, làm “Lục Chương Chi Vi”, làm “Bà Lục” ư?”

Lục Đình Trấn ngồi thẳng lại.

“Trước phía trên là tôi ko hiểu ngầm chuyện.” Chương Chi Vi nói: "Chỉ thường xuyên chăm muốn làm bà Lục, bây giờ thì hết rồi, tôi cảm thấy con cái đường mà chú vạch sẵn mang đến tôi rất tốt. Ra nước ngoài học tập, đăng ký đào tạo sâu xa ở Cambridge hoặc Oxford, học tiến sĩ... ko biết chừng có thể gặp được người cùng chí hướng rồi kết hôn…”

“Chương Chi Vi!” Lục Đình Trấn hạ giọng gọi cả thương hiệu lẫn họ của cô. Anh cầm chiếc bật lửa của mình, nhận rời khỏi mình đang được mất khống chế, anh dịu giọng, dỗ dành cô: “Vi Vi, đừng nói những lời làm tôi nhức lòng, được không?”

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Chương Chi Vi ko bao giờ thấy anh tỏ rời khỏi yếu lòng.

Có trời mới biết lòng dạ của Lục Đình Trấn sắt đá nhường nào, sao anh có thể nhức lòng cơ chứ.

Có lẽ anh chỉ tiếc rẻ vì mình tốn hết tâm tư nguyện vọng, mà lại bồi dưỡng rời khỏi một đứa ko yêu thương chủ cũ, vô ơn vô nghĩa như thế này mà thôi.

“Tôi biết trước phía trên tôi đã chịu nhiều ân huệ của chú, ông chủ Lục và bà Lục.” Chương Chi Vi nói: "Chú yên tĩnh tâm, những thứ mà tôi thiếu chú tôi sẽ ghi nhớ, đợi đến khi tôi lên đường làm kiếm được tiền, tôi sẽ trả hết lại mang đến chú…”

Còn ko nói hoàn thành, Lục Đình Trấn đã đứng lên, anh hỏi: “Em muốn cắt đứt quan tiền hệ với tôi?”

“Tôi ngỡ như là trước đó tôi đã thể hiện rõ thái độ rồi.” Chương Chi Vi nói: "Chú Lục, à ko ngài Lục, cảm ơn ngài và ông chủ Lục đã bằng lòng nhận nuôi tôi, tuy nhiên tôi ko muốn vì báo ơn mà dưng tặng cả đời mình.”

Lục Đình Trấn lại gần cô, anh ko cười nữa, khóe môi mím chặt, đáy mắt toàn là nỗi thất vọng sâu sắc sắc.

“Chỉ là báo ơn thôi sao?” Anh hỏi: "Chẳng phải em nói yêu thương tôi sao?”

Chương Chi Vi ưỡn thẳng sống sống lưng, nom cô như mầm cây nhỏ vươn mình cao cao.

Cô nói: “Là bởi trước phía trên tôi còn ít tuổi, ko hiểu ngầm chuyện.”

Người Lục Đình Trấn lảo đảo chực ngã.

“Bây giờ hiểu ngầm chuyện rồi, cũng biết những lời nói trước phía trên đều là nhăng cuội.” Chương Chi Vi ko nhìn anh, cô nhìn cặp nến long phượng cách đó ko xa thẳm, dòng sáp đỏ ầng ậng, vẻ mặt cô ko một cảm xúc: "Vẫn là ngài Lục nhìn xa thẳm nom rộng, chỉ rõ con cái đường đúng đắn mang đến tôi.”

Lục Đình Trấn đã đến mặt mày cạnh cô, anh cúi xuống, duỗi tay nâng mặt cô lên.

“Vi Vi.” Lục Đình Trấn hỏi: “Em muốn cắt đứt thế nào?”

Chương Chi Vi đáp: “Tôi đã nói rồi, những gì chú xài tốn mang đến tôi, sau này tôi sẽ trả hết mang đến chú, mang đến tới khi chú thỏa mãn mới thôi.”

Lục Đình Trấn cúi đầu, ngón cái khẽ vuốt ve sầu gò má của cô, cô đã gầy đến mức này. Tuy nhiên, quả thiệt cô đã mưu trí rộng lớn, mỗi một câu nói đều khiến anh nghẹn lời, mỗi một câu đều khiến anh muốn nổi điên.

“Trả thế nào? Tiền có thể trả hết, thế còn những thứ tôi đem vào vô em?” Lục Đình Trấn hỏi: "Em định trả thế nào?”

“Chẳng phải những thứ đó đều bắn vào vô bao, vứt vô thùng rác rồi hoặc sao?” Chương Chi Vi nhìn anh bằng song mắt đen sạm trắng rõ ràng: "Bản thân ái chú có sướng hoặc không? Giờ lại đến hỏi tôi?”

“Tôi ko bao giờ nghe nói phụ nữ có thể ép buộc đàn ông làm chuyện ấy cả.” Chương Chi Vi nói: "Những chuyện anh tình tôi nguyện tê liệt ko cần nhắc lại nữa, nếu chú thật sự si say mê cơ thể của tôi thì cũng ko cần lòng vòng, cứ nói thẳng là được.”

Chương Chi Vi cúi đầu, bắt đầu kéo khóa áo, lạnh lùng nói: “Muốn làm thì cứ việc, ko muốn làm thì đừng nói nhảm.”

Lục Đình Trấn ấn tay cô lại, bên trên cổ đã nổi gân xanh rì, anh gằn từng chữ một: “Em nghĩ, tôi tìm em bấy lâu ni chỉ để làm em sao?”

“Nếu ko thì sao?” Chương Chi Vi hỏi ngược lại. Cô dần lấy lại lý trí từ vô cuộc trò chuyện này. Cuối cùng cô cũng hiểu ngầm rời khỏi, ai là người tươi tắn nhất vào lúc này, người đó sẽ chiếm ưu thế vô cuộc trò chuyện này. “Thế ban nãy chú Lục hết ôm ấp lại thơm hít tôi, hóa rời khỏi ko phải để ngủ với tôi sao? Để làm phép hả?”

Căn phòng này, anh ko thể nán lại thêm thắt một phút nào nữa, nếu ko sớm muộn gì anh cũng bị cô chọc tức chết.

Lục Đình Trấn trực tiếp bế thốc cô lên, lên đường xuống dưới nhà. Vivian ko còn ở đó nữa, chẳng ai biết cô ấy đã lên đường đâu.

Xe vẫn đậu yên tĩnh bên trên đường cái mặt mày ngoài căn nhà, lần này nó đã đường hoàng đỗ lại chính diện căn nhà.

Tài xế, lão Tứ vẫn ngồi hóng bên trên xe pháo, nhìn thấy bóng người là họ xuống xe pháo ngay lập tức tắp lự.

Cửa sổ xe pháo đã mở hồi lâu, gió tuyết thổi vào phía bên trong, ko còn mùi thuốc lá nữa. Có điều đầu xe pháo bị lõm mất một mảng, là “Vết tích vẻ vang” của cú đâm xe pháo trước đó. Lão Tứ mở cửa xe pháo, Lục Đình Trấn cẩn thận bế Chương Chi Vi vào xe pháo rồi đóng sập cửa lại.

Lục Đình Trấn bóp huyệt thái dương, hít thật sâu sắc, anh cần phải bình tĩnh, phải bình tĩnh lại.

Lục Đình Trấn đứng vô gió tuyết để bình tĩnh lại, khi tâm trạng đã hòa hoãn, anh mở cửa định nói chuyện nghiêm trang túc với Vi Vi…

Anh chỉ nhìn thấy Chương Chi Vi vo tròn áo ngoài, lạnh lùng ném lên đường. Cơ thể trần trụi, vậy mà cô hoàn toàn ko bận tâm, vẫn còn nói được, mỗi một âm tiết đều như một con cái dao: "Chẳng phải anh muốn tôi như thế này sao? Chú Lục?”

Lửa giận xộc lên vô tim.

Lục Đình Trấn đóng cửa xe pháo cái “rầm”, anh quát nhị người đang được chuẩn bị mở cửa lên xe: “Đứng lại, nhắm mắt lùi rời khỏi sau. Dám nhìn một cái, tôi sẽ móc mắt nhị người.”

Lão Tứ giật bắn cả người, trượt chân ngã phịch xuống đất, tài xế vội vàng túm cổ áo anh tớ, nhờ lực nâng của lớp tuyết bên trên đất, kéo anh tớ rời khỏi xa thẳm nhị mét, cách xa thẳm chiếc xe pháo tê liệt. Sương tuyết chui vào cổ áo, dính vào bàn tọa của lão Tứ, sống lưng anh tớ áp sát mặt đường đóng băng tuy nhiên vẫn ko hó hé nửa lời.

Lục Đình Trấn day huyệt thái dương, thở dài mấy tiếng. Cuối cùng, anh nghiêm trang mặt, mở cửa lên xe pháo.

Khuôn mặt Chương Chi Vi vô cảm, lần này cô đã vo tròn quần lót ném lên mặt Lục Đình Trấn, vừa vặn ném trúng vào trán anh. Người Hồng Kông đều kiêng khem kỵ, người làm ăn càng say mê tín rộng lớn, phía trên là một chuyện cực kỳ xui xẻo.

Mảnh vải hình tam giác từ từ rơi xuống, Lục Đình Trấn chỉ nhìn Chương Chi Vi, ánh mắt vừa yêu thương vừa hận.

Chương Chi Vi nhắm mắt, cô đã chuẩn bị để ăn mắng. Cô chỉ muốn dùng những lời lẽ, những hành vi quá đáng để sỉ nhục anh, phản kháng anh.

Nhưng anh lại giữ yên tĩnh lặng.

Khoang xe pháo tĩnh lặng một lúc lâu.

Xem thêm: mối tình đầu của siêu sao

Chương Chi Vi mở mắt rời khỏi, nhìn thấy Lục Đình Trấn lẳng lặng ngồi vô xe pháo. Xe ko bật đèn, mọi thứ dựa hết vào ánh trăng màu tuyết ở ngoài cửa xe pháo. Anh chỉ trầm mặc nhìn Chương Chi Vi, một lúc sau mới vươn tay sang trọng chỗ cô.

Vòng tay anh chỉ có nỗi trống vắng.

“Vi Vi.” Lục Đình Trấn khẽ nói: "Hai năm rồi, ngay lập tức cả một cái ôm em cũng ko muốn mang đến tôi sao?”