truyện ngắn đại thiếu gia em lạy cậu

                                    
                                              

-"Trước tiên, tao mang đến ngươi 5 phút nhằm tâm lý coi ngươi sai ở đâu?"

-"Dạ, vâng ạ!"

Bạn đang xem: truyện ngắn đại thiếu gia em lạy cậu

5 phút sau.

-"Thế nào?"

-"Em...em suy nghĩ rồi, tuy nhiên tuy nhiên...cậu rất có thể khêu gợi ý một chút ít được không?"

Đại thiếu thốn gia coi nó, ngán chán nản, chán chường.

Thôi, nó tuy nhiên suy nghĩ đi ra nó đang không nên con cái Sen, cậu tương đối ngả nhập cái ghế phí a đằng sau, lên giờ đồng hồ.

-"Vấn đề loại nhất."

-"Dạ..."

-"Tao thưa với ngươi chúng ta là kẻ xấu xí, ngươi ko nghe, tức là ngươi ko tin cậy tưởng tao..."

-"Không nên, ko nên..."

-"Im ngay lập tức, còn cãi à?"

-"Dạ!"

-"Vấn đề loại nhị, tao bảo ngươi chớ cút, tuy nhiên ngươi vẫn cút, ngươi đâu sở hữu nhằm ý cho tới cảm tưởng của tao?"

-"Vâng..."

-"Vấn đề loại tía, tao vẫn xuống nước nằn nỉ, vậy tuy nhiên ngươi..."

Nghĩ tiếp đây, cậu phẫn nộ điên khắp cơ thể.

-"Vâng, bên trên em ko chất lượng tốt, em van lỗi..."

-"Mày cực kỳ khinh thường tao!"

Xem thêm: quán cơm tùy hưu

Sen run rẩy bắt cập, nhi nhí rồi lại chẳng dám sụp thêm thắt dầu nhập lửa nữa. Ngồi ngoan ngoãn ngoãn nghe cậu phân tách không còn toàn bộ những yếu tố.

Cuối nằm trong, cậu tóm lại, một tràng lâu năm.

-"Mày là con cái ngu sáng tạo bên trên kiểu mẫu cuộc sống này, bị bọn chó tê liệt tấn công thì phải nhắc với tao chứ? Bị bắt nạt như vậy, bị tóm gọn thao tác làm việc như vậy, cũng yên tĩnh như hến...đần thối ra! Rồi hôm ấy, tao chỉ việc cho tới lờ lững một phút thì đời ngươi coi như hoàn thành rồi con cái ạ...Hoặc là con cái gấu bông hồng tê liệt, tao fake mang đến ngươi muộn một tý, thôi..."

Sen ngẩn khắp cơ thể, nó kinh ngạc chất vấn.

-"Em gấu bông hồng thì tương quan gì ạ?"

Đúng là trí nhớ giản dị tuy nhiên, nó vẫn suy nghĩ cậu cho tới cứu vớt nó, là vô tình hoặc sao? Cậu thở lâu năm, chẳng thèm phân tích và lý giải.

-"Mà cậu ơi, hôm này mua sắm em em gấu không giống được ko, y hệt em gấu tê liệt ý, khi em tỉnh dậy, ko thấy nữa, rơi mất mặt đâu rồi...huhu..."

-"Sao tao nên mua sắm mang đến mày?"

Cậu rét, Sen hốt hoảng.

-"Em biết em sai rồi, em ngu em dốt nát em sai, kể từ giờ ai bắt nạt em em cũng báo cậu trước tiên, em van lỗi cậu, cậu ơi cậu chớ phẫn nộ em nữa, đại thiếu thốn gia, em lễ cậu luôn luôn, em buồn lắm, em năn nỉ cậu đấy!"

-"Dễ thế hả?"

-"Dạ?"

-"Đi về chống cút, tao tiếp tục để ý ngươi, lúc nào tao thấy được kiểu mẫu thái phỏng sám hối của ngươi, tất cả chúng ta thì thầm tiếp..."

-"Vẫn thì thầm như nhị người rộng lớn à cậu?"

-"Không."

-"Sao lại thế ạ?"

Xem thêm: chứng bệnh ngọc tự nhân

-"Nói chuyện như 1 người mưu trí và một con cái heo..."

-"Dạ?"

-"Dạ dẫm gì, trở nên về chống mày!"