truyện đình gia gia xin ra mắt chào em

“Em nói rồi đấy nhá, bà xã~”
Ôi cái giọng chết người này luôn dụ dỗ cô, chẳng bao giờ thoát nổi vành móng của hắn được cả.
Đình Thư Huân kéo cả người cô đứng thẳng dậy, gương mặt xuất chúng cứ cười cười không ngớt.
Cả cô cùng hắn sau đó mới chuồn vào sảnh nhập để tìm chuyện.
Chỉ là ánh mắt của người đàn ông đó nhìn hắn cùng cô hạnh phúc như vậy không cam lòng.

Thật là không cam lòng mà!
***
Sau Khi cúng tang Đình Quân Tâm một ngày sẽ được chôn cất nhập phần một, lãnh đất rộng lớn thuộc Đình gia.
Đình Thiệu Khiêm cũng được thừa hưởng tài sản từ phụ thân mình, cả căn nhà thờ tổ Đình gia được Đình Thư Huân mang đến phép Đào Lực ở.

Bạn đang xem: truyện đình gia gia xin ra mắt chào em

Đình Thiệu Khiêm được nhận căn biệt thự cách Tâm Cung vài mét, gần sát bên nhau.
Đình Thiệu Khiêm cũng rã rời sau một ngày mệt mỏi như vậy đã nghỉ ngơi tại Tâm Cung ở tầng phụ vương.

Đình Thư Huân cũng đưa Thập Lưu cùng Đình Vân Huân trở lại Tâm Cung bàn chuyện sau này.
Chiếc xe cộ của Thập Lưu được Đình Quân Ký mang đến cũng đậu ở sân Tâm Cung, giờ đây những con cái người đang được hội tụ lại ở bàn tròn, xoáy vào trọng tâm bàn chuyện lớn phía trước.
Đình Thư Huân với vẻ mặt nghiêm nghị, hắn nhìn quý phái Thập Lưu vừa mới đến.
“Chú nhỏ, dì nhỏ.”
Thập Lưu cúi đầu mở lời chào Đình Thư Huân cùng Thục Yên, nhận được cái gật đầu kêu ngồi của hắn liền ngồi xuống.
“Hắn tớ mất tích từ hôm qua chuyện đến giờ sao?”
Đình Vân Huân ngoáy ngoáy tai, hắn tớ chán chường ngồi một bên hỏi chuyện.

Bây giờ hắn tớ biết kẻ muốn hại cả đồng đội hắn là Đào Lập Đông rồi, chỉ là không biết lão tớ hiện tại đang được ở đâu thôi.

Đình Thư Huân cũng lắc đầu bảo không.
Ngày qua chuyện vẫn thấy lão tớ ở phòng khách Đình gia, chưa gì lão đã chạy mất cất cánh mất biến rồi.

Cả Đào Lực cũng không biết lão tớ chạy đâu nữa.
Vấn đề là phải tìm đã cho ra Tần Tiêu, mà Lưu Phi vẫn chưa liên lạc được, chẳng biết bây giờ Lưu Phi có ổn thỏa mà tìm được Tần Tiêu chưa.
“Vụ hắn tớ tôi sẽ mang đến người điều tra, bây giờ là anh đó, anh trai!”
Đình Thư Huân đáp lại, vẫn là nên xử lý êm xuôi vụ của anh trai hắn, phòng hờ mọi người sẽ để tâm đến việc có nhì Đình Thư Huân xuất hiện ở Đình gia.
Đình Vân Huân ngẩn mặt, hắn tớ cũng cần nên giải quyết sao?
“Tôi làm sao?”
“Tôi định sẽ để anh xuất hiện ở Đình gia với danh phận anh trai tôi, anh thấy sao?”
“Không thích mang đến lắm, tôi vẫn muốn ở ẩn, với lại…”
Đình Vân Huân gãi đầu, hắn tớ nhìn về Lý Kha bên cạnh mình, tay xoa lấy chiếc bụng phẳng lì này, gương mặt tỏ rời khỏi vô cùng cưng chiều.
“Tôi muốn cùng Tiểu Kha trở về nơi cũ, sinh con cái và nuôi dạy thôi!”
“Anh nhanh chóng vậy sao?”
Đình Thư Huân dâng lên một tia ghen ghét tị, hắn nhìn quý phái Thục Yên vẫn thư thái uống trà mà lòng nóng như lửa đốt.

Anh trai chưa gì đã hơn hắn một bậc, đã trải phụ thân rồi.

Hắn vẫn là muốn làm phụ thân nữa nha.
“Cậu cứ thong thả thôi.”
Đình Vân Huân kéo cả người Lý Kha ngã vào lòng mình.

Mười năm qua chuyện lớn lên cùng Lý Kha, hắn đã yêu cô gái đơn thuần này mất rồi, lại có thêm đứa con cái, hắn sẽ trở thành người chồng vô cùng hạnh phúc.
Tuy không hứa hẹn mang đến cô ấy một ngôi nhà đầy sang chảnh hoặc một chức vị cao quý, nhưng hắn tớ sẽ làm một người chồng biết chăm hồi hộp, vun vén hạnh phúc nha.
“Vậy anh quý phái Canada sống tại nhà bên đó của tôi chuồn, tôi sẽ đưa anh chuồn quản lý một số hầm mỏ ở đó, cũng sẽ ổn định rất nhiều hơn là anh làm việc vất vả.”
“Cảm ơn cậu!”
Đình Vân Huân cảm kích nhìn em trai mình.

Cứ nghĩ em trai mình sẽ không thèm nhìn nhận hắn tớ, có ý xua đuổi.

Xem thêm: thập niên 60 gây dựng lại gia đình hằng ngày nuôi con

Nhưng vẫn không ngờ Đình Thư Huân quá bao dong mọi thứ.

Kể cả việc hắn cố tình hại chết Đình Quân Tâm hắn vẫn không có ý tố cáo Đình Vân Huân.
“Cần gì cứ nói tôi, tôi sẽ bù đắp tất cả mang đến anh.”
“Cả Thập Lưu nữa, nhập tuần này chú sẽ thông báo danh phận mang đến cháu, cháu sẽ là Đình Kỷ Nam, không còn là Thập Lưu nữa.”
“Cảm ơn chú nhỏ!”
Thập Lưu cảm động gật đầu tạ ơn Đình Thư Huân.

Vậy là kể từ bây giờ anh tớ đã có một danh phận đường hoàng, không còn trốn tránh nữa, không còn quan lại tâm Đình Quân Ký mang đến phép hoặc không.

Bọn họ đã không còn ở đây nữa rồi.
Đình Thư Huân tâm lý nói, sau đấy lại quyết định một vài chuyện quan lại trọng tiếp, mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa cả rồi.

Đình Vân Huân cùng Lý Kha sau đấy cũng đã lên phòng nghỉ ngơi, là người có bầu ăn ngủ thất thường cơ mà, anh trai hắn cũng rất chiều chuộng Lý Kha.
Thập Lưu (Đình Kỷ Nam) cũng nài phép được chuồn chơi cùng Tần Tiểu Ô.

Cả nhì người mưa dầm thấm lâu, yêu nhau mà cắn xé nhau, như thể yêu nhau lắm cắn nhau nhức vậy.

Dù vậy Đình Thư Huân cũng chúc phúc mang đến cả nhì, cũng đã mang đến Tần Tiểu Ô một bến bờ hạnh phúc rồi.
Cùng lúc, hắn vừa định vòi vĩnh cô thưởng ở trên phòng, từ túi mình điện thoại hắn reo lên, là Lưu Phi gọi?
Đình Thư Huân nhịn xuống, nhấn nút nghe.
“Tôi nghe!”
Biết hắn đang được bận nghe điện thoại, Đình Thư Huân vừa mới cù qua chuyện, cù lại đã thấy Thục Yên cong chân chạy mất rồi.
“Ông chủ, đã thấy Tần Tiêu ở căn hầm nhà Đào gia.

Xem thêm: trúc mộc lang mã

Đào Lập Đông đã biến mất không chút dấu vết rồi.

Sớm nhất tôi sẽ đưa Tần Tiêu trở về Tâm Cung!”
“Được, chúc mừng cậu, chăm sóc mang đến cậu ấy kỹ càng đấy!”
Đình Thư Huân nâng nhẹ khóe môi, đứng dậy thong thả bước tiến.

Nghe đã tìm được Tần Tiêu hắn cũng chúc mang đến Lưu Phi một câu.
Bên bại đầu giây tràn ngập sướng mừng đáp lại:
“Ông chủ yên tâm, người tôi yêu tôi nhất định chăm sóc.”.