truyện cây nấm nhỏ

Nấm Nhỏ 小蘑菇

Tác giả: Nhất Thập Tứ Châu 一十四洲

Bạn đang xem: truyện cây nấm nhỏ

Thể loại: Khoa học tập viễn tưởng, lãnh khốc quan toà fake công X đáng yêu và dễ thương nấm thụ, sau này, tận thế, với tag đồng thoại (chớ tin)

Nguồn: Tấn Giang

Nguồn QT: Kho Tàng Đam Mỹ – Fanfic

Độ dài: 84 chương.

Biên luyện và share tại: Your Lie In April

VĂN ÁN

An Chiết là 1 trong những cây nấm, thiên chức xuyên suốt đời đó là nuôi rời khỏi một chiếc bào tử thuộc sở hữu phiên bản thân thuộc bản thân.

Có một ngày, cậu làm mất đi bào tử rồi.

Cậu chuồn từng trần thế dò thám rất mất thời gian, rốt viên bên trên thông tin thấy được một chiếc bào tử nom thân quen đôi mắt.

An Chiết vô vọng gõ cửa ngõ ngôi nhà vị thượng tá quân team nọ.

“Tiên sinh, xin chào ngài. Hạng mục nghiên cứu và phân tích vì thế ngài quản lý và vận hành bại tổ chức tiện lợi sao? Nghiên cứu vãn hoàn thành hoàn toàn có thể trả nam nhi lại cho tới tôi được không?”

Thượng tá giá thành lùng nom lại: “Con trai của cậu?”

“Tôi sinh QAQ.”

Thượng tá: “Tôi nuôi.”

“Thật bại, tiên sinh, chủ yếu tôi sinh nó QAQ.”

“Sinh thêm thắt loại nữa tôi coi này.”

An Chiết: “Hức.”

Note: – Bào tử ko nên sinh con cái.

Đất hoang toàng khoa học tập viễn tưởng, tè dải ngân hà Cthulhu

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

PHẦN THỨ NHẤT: NGÀY PHÁN XỬ

Chương 1: Cậu Chỉ Là Một Cây Nấm Bé Nhỏ

Hang động tối tăm lúc nào cũng ẩm ướt, được thực vật trừng trị rời khỏi yếu ớt ớt ánh huỳnh quang quẻ rọi sáng sủa.

Dây leo quấn vòng xung quanh vách đá, xanh rớt sẫm, tím than thở, đen sạm quánh, đẩy đà, như 1 đám xà dây dính cùng nhau.

Một con cái côn trùng nhỏ black color lảo hòn đảo cất cánh cho tới, nó với sáu loại cánh rắn rỏi, nằm trong phụ thân chiếc miệng.

Một giây sau, đám chạc leo xoắn vô nhau bại tự nhiên phù lên một khối lớn rộng lớn color tím sẫm, nó Cấp Tốc nứt rời khỏi, giống như há rời khỏi một chiếc mồm, ở một xung khắc tiếp sau ngay tắp lự thích hợp lại, nuốt trọn vẹn con cái côn trùng nhỏ bại vô vào bụng.

Đám chạc leo đủng đỉnh rãi động che, loại thành phần phù lên bại kể từ từ xẹp xuống, về bên tình trạng thuở đầu.

Trong động phảng phất vang lên giờ đồng hồ vỗ cánh, một giọt chất nhớt kể từ nóc động kéo một đàng lâu năm rơi xuống, lộp độp, tiến công lên lớp rêu nhày nhụa, chỉ vô thông thoáng chốc, giọt chất nhớt bại ngay tắp lự bị hấp thụ thật sạch sẽ, không hề bóng hình.

Góc – bị chân trùng màu xanh lá cây lục rọi ánh huỳnh quang quẻ phát sáng. Trong khe hở thân thuộc lớp nham thạch nằm trong thổ nhưỡng, một màng lưới hệ sợi bao quấn một vùng to lớn, giống như thủy triều sôi trào, Trắng rợp một mảng. Nó phát triển, tràn trề, vươn rời khỏi hàng nghìn triệu xúc giác, nằm trong thiên về TW động đậy, thích hợp lại, kết nối, kéo dãn, tạo nên trở nên một chiếc hình thể. Một chân bước lên lớp rêu dày nặng trĩu bám nhớp, đám rêu tủa rời khỏi vây hãm lấy, chỉ lòi ra mắt cá chân chân Trắng như tuyết.

An Chiết cúi nom mắt cá chân chân của tôi – đó là một thành phần thuộc sở hữu quả đât, một trong những tứ chi được kết cấu kể từ khuông xương, hệ cơ nằm trong domain authority thịt gân máu tuy nhiên trở nên, tuy vậy khớp xương hoàn toàn có thể sinh hoạt, mặc dù vậy cốt cơ hội giới hạn tạo nên tính hoạt bát cũng trở thành giảm sút. Chất sừng tạo nên trở nên móng tay, mượt tuy nhiên trong xuyên suốt, là thành quả của quy trình tha hóa, tới từ cỗ nanh vuốt sắc bén của loại thú săn bắn bùi nhùi.

Cậu giơ chân lên, bước một bước, đám rêu lúc nào cũng ẩm ướt lạnh giá lại rất là co dãn và đàn hồi, sau khoản thời gian cẳng bàn chân cậu tách ngoài, bọn chúng tức thì tức thời tụ luyện lại cùng với nhau, giống như trùng khu đất dựng trực tiếp.

Lần này, cẳng bàn chân giẫm nên loại không giống, là 1 trong những cái xương cánh tay thuộc sở hữu quả đât.

Trong ánh sáng vừa đủ tối, An Chiết quan sát về phía bộ khung thô bại.

Chân trùng, chạc leo vẫn cắm rễ tận sâu sắc vô lớp xương cốt, xương hông, xương đùi đều quấn một vòng chạc leo xanh rớt lục, bên trên xương sườn, một cây nấm sắc tố xinh đẹp mắt an vị bên trên bại, giống như một đóa hoa kiều diễm.

Nấm dạ quang quẻ kể từ vô hốc đôi mắt nằm trong hàm răng lưa thưa lập lòe lan sáng sủa, màu xanh lá cây huỳnh quang quẻ giống như phân tử cát thân thuộc hồ nước, vô hố động quáng gà sương, lù mù mờ ảo ảo.

An Chiết nom nó, nom rất mất thời gian, sau cùng cậu cúi xuống, nhặt lấy cái túi balo vì thế domain authority thú ở lân cận bộ khung thô bại. Đồ vật bên phía trong túi balo vẫn còn đấy thoáng đãng, bao gồm bao nhiêu cỗ ăn mặc quần áo, thực phẩm đồ uống của quả đât, và một tấm thẻ năng lượng điện tử màu xanh lá cây lam lớn vì thế nửa lòng bàn tay, bên trên với xung khắc một chuỗi số: 3261170514.

Ba ngày trước, bộ khung thô này vẫn còn đấy là 1 trong những quả đât sinh sống sờ sờ.

“3261170514,” thanh âm của một quả đât con trẻ tuổi hạc vang lên, ánh huỳnh quang quẻ xanh rớt lục chiếu rọi lên khuôn mặt mày hắn, “Là ID của tôi. Đây là thẻ ID của tôi, nuốm nó theo dõi tôi mới nhất hoàn toàn có thể quay về địa thế căn cứ của quả đât.”

An Chiết hỏi: “Tôi hoàn toàn có thể hùn anh về bên sao?”

Nhân loại mỉm cười mỉm cười, bàn tay nên mượt rũ, rủ xuống lân cận, tấm thẻ kể từ vô tay hắn rơi rời khỏi, láo nháo vô vào lớp rêu lúc nào cũng ẩm ướt. Hắn dựa sống lưng vô vách đá, đầu ngước lên, tay trái khoáy ấn lên lồng ngực – điểm bại với 1 mồm chỗ bị thương thật to, một chiếc sợi xương xám Trắng xuyên kể từ đằng trước rời khỏi sau sống lưng, domain authority dẻ xung xung quanh vẫn thối rữa, một trong những phần phủ ăm ắp lớp phần lông tơ Trắng xám chứa đựng ở mặt ngoài sợi xương, một thành phần không giống thì lại xuất hiện sắc xanh rớt sẫm, theo dõi từng nhịp tương đối thở, tiết đen sạm tanh tưởi tưởi không ngừng nghỉ nhỏ xuống.

Hắn thở hào hển bao nhiêu loại, nhẹ nhõm giọng nói: “Tôi về bên ko được, nấm nhỏ à.”

Áo sơ-mi bị tiết nhuốm đẫm, domain authority dẻ tái ngắt nhợt, song môi thô nứt, thân thuộc thể lại không ngừng nghỉ lập cập lẩy bẩy.

An Chiết nom hắn, ko biết nên rằng đồ vật gi, sau cùng chỉ nhâm nhẩm phát âm thương hiệu người này: “An Trạch?”

“Cậu tuồng như vẫn học tập được ngữ điệu của quả đât rồi.” Nhân loại cúi đầu nom xuống thân thuộc thể của tôi.

Bộ thân thuộc thể này nước ngoài trừ mưng mủ thối rữa, vết tiết, còn tồn tại một đám sợi Trắng như tuyết phụ thuộc vào, bại là 1 trong những phần thân thuộc thể của An Chiết. Hệ sợi bay bổng phát triển, ngặt nghèo phụ thuộc vào từng tất cả chỗ bị thương nhiều ít bên trên thân thuộc thể An Trạch, phiên bản ý chỉ mong sao cầm và dữ không để máu chảy quá nhiều tương hỗ nhân loại đang được vô thời xung khắc lâm chung này, mặc dù vậy khởi đầu từ phiên bản năng, hệ sợi lại cũng mặt khác hấp thụ, hấp thụ loại tiết mới nhất mẻ liên tiếp trào rời khỏi.

“Ăn gien của tôi, ngay tắp lự hoàn toàn có thể tạo nên cậu học tập được rất nhiều loại như thế sao? Nơi này chỉ số ô nhiễm và độc hại quả thực đặc biệt cao.” Nhân loại rằng.

Vụn lặt vặt học thức vô đầu An Chiết tổ chức thực hiện, sau năm giây quy đổi, cậu nghe biết chỉ số ô nhiễm và độc hại tỉ trọng với vận tốc trả hóa gien. Hiện bên trên, tới từ quả đât gien đang được theo dõi loại tiết của An Trạch chảy vô thân thuộc thể cậu.

“Có lẽ… Chờ Khi tôi bị tiêu diệt, cậu ăn toàn cỗ thân thuộc thể tôi đi…. Còn hoàn toàn có thể hấp thụ được rất nhiều loại rộng lớn.” An Trạch nom nóc hố động, khóe môi khẽ nhếch: “Vậy thì tôi thiệt tương tự thực hiện một chuyện ý nghĩa, tuy rằng rằng ko biết so với cậu cho tới tột nằm trong là việc tốt hay những xấu xa nữa.”

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

An Chiết ko rằng gì, toàn bộ cơ thể dịch phía An Trạch, cậu người sử dụng cánh tay của nhân loại một vừa hai phải mới nhất nhú rời khỏi, ôm siết lấy vai An Trạch, lượng rộng lớn hệ sợi ùa cho tới, ck hóa học ở lân cận, vì thế hắn chống hứng thân thuộc thể lảo hòn đảo bại.

Trong hố động yên ổn tĩnh, chỉ mất giờ đồng hồ thở dốc của một quả đât chuẩn bị tử vong.

Một khi lâu, An Trạch mới nhất há miệng: “Tôi là 1 trong những sinh sống cũng không tồn tại chân thành và ý nghĩa gì.”

“… Không với bất kì điểm chất lượng này, cho nên vì vậy chúng ta quăng quật tôi lại, là chuyện đặc biệt thông thường. Thật rời khỏi, ko về bên địa thế căn cứ của quả đât, tôi còn phấn chấn ấy, điểm bại với vùng dã nước ngoài như là nhau, đều là…. ai có mức giá trị mới nhất hoàn toàn có thể còn sinh sống. Tôi vẫn suy nghĩ về tử vong của tôi kể từ lâu rồi, tuy nhiên song ko ngờ cho tới trước lúc bị tiêu diệt lại hoàn toàn có thể bắt gặp được một loại vật hiền hòa như cậu, nấm nhỏ ạ.”

An Chiết thiếu hiểu biết nhiều lắm chân thành và ý nghĩa của bao nhiêu danh kể từ bại, ví như độ quý hiếm, như tử vong, tuy nhiên cậu chỉ nhằm ý cho tới loại danh kể từ phen loại nhị nghe cho tới, quả đât địa thế căn cứ.

Cậu nhờ vào vai An Trạch, nói: “Tôi ham muốn cho tới địa thế căn cứ của quả đât.”

An Trạch: “Tại sao?”

An Chiết khẽ nâng cánh tay trái khoáy lên, ngón tay khẽ bắt, như ham muốn tóm lấy một bắt không gian hư hỏng vô, tuy nhiên cậu lại chẳng bắt được cái gì.

Giống như thân thuộc thể này.

Thân thể cậu trống không trống rỗng.

Một khoảng tầm trống không lớn rộng lớn kể từ tận sâu sắc vô thân thuộc thể cậu sinh rời khỏi, không tồn tại cơ hội này lấp kín, không tồn tại cơ hội này khép lại, tùy từng tuy nhiên cho tới đó là vô hạn hư vô nằm trong khủng hoảng rủi ro, những loại này ngày qua quýt ngày quấn chặt lấy cậu.

Cậu tổ chức triển khai ngữ điệu quả đât, đủng đỉnh rãi nói: “Tôi làm mất đi rồi… thực hiện bất bào tử của tôi.”

“Bào tử?”

 
“Ừm… phân tử như là của tôi.” Cậu ko biết nên phân tích và lý giải ra sao.

Mỗi một cây nấm đều sở hữu bào tử, với loại với vô số loại, với loại chỉ tồn tại một, Bào tử là phân tử như là của nấm. Nó tiếp tục kể từ trùng điệp bên phía trong sinh rời khỏi, theo dõi gió máy cất cánh chuồn, cho tới vô rừng rườm, tùy điểm đặt điều chân, bám rễ sinh chồi, trở thành một thành viên nấm, tiếp sau đó, cây nấm này tiếp tục từ từ lớn mạnh, sở hữu bào tử của riêng biệt bản thân. Dưỡng dục một bào tử lớn mạnh là sứ mệnh có một không hai vô chu kì sinh sống của một cây nấm, tuy nhiên cậu lại làm mất đi bào tử có một không hai của tôi rồi, trong lúc bào tử còn thiệt lâu nữa mới nhất trở nên thục trọn vẹn.

An Trạch chầm đủng đỉnh xoay đầu, An Chiết hoàn toàn có thể nghe thấy giờ đồng hồ xương cốt vận động trừng trị rời khỏi từng giờ đồng hồ kèn kèn, như 1 cái máy cũ kĩ rỉ sét.

“Đừng chuồn vô vào bại,” tiếng động của quả đât khàn khàn, vận tốc lại tăng thời gian nhanh, “Cậu tiếp tục bị tiêu diệt.”

An Chiết tái diễn loại kể từ kia: “… Chết?”

“Chỉ với quả đât mới nhất hoàn toàn có thể chuồn vô địa thế căn cứ của loại người, cậu chạy ko bay hai con mắt của cục quan toà.” An Trạch ho khan bao nhiêu loại, tiếp sau đó nặng nhọc thở dốc: “Đừng đi… nấm nhỏ à.”

An Chiết sầm uất nói: “Tôi…”

Con người đùng một cái bắt lấy hệ sợi của cậu, hắn người sử dụng thiệt nhiều mức độ lực, giờ đồng hồ thở dốc ngày càng nhanh lẹ.

“Nghe lời nói,” sau đó 1 hồi kịch liệt lập cập rẩy nằm trong thở dốc, An Trạch đủng đỉnh rãi nhắm đôi mắt lại, tiếng nói nhỏ dần dần, “Cậu không tồn tại lực đả kích gần giống năng lực phòng vệ, cậu chỉ là… một cây nấm nhỏ nhỏ bé tuy nhiên thôi.”

Có khi, An Chiết rất là hối hận hận việc bản thân rằng cho tới An Trạch ý ham muốn tiếp cận địa thế căn cứ của quả đât.

Nếu như cậu ko rằng cho tới An Trạch biết, thì nó sẽ không còn dành riêng trọn vẹn thời hạn sau cùng nhằm ngăn chặn cậu. Cậu có lẽ rằng còn hoàn toàn có thể nghe An Trạch kể một mẩu truyện, có lẽ rằng còn hoàn toàn có thể dẫn hắn tách ngoài hố động tối tăm này, một phen sau cùng ngắm nhìn và thưởng thức đặc biệt quang quẻ bên trên khung trời. Mà An Trạch hai con mắt sẽ không còn lúc nào há rời khỏi nữa.

Kí ức cộc ngủi tan biến vô không gian, lại giống như sinh mệnh của An Trạch chợt nhiêu tan biến ngoài trái đất này, trước đôi mắt An Chiết chỉ với lại một bộ khung Trắng.

Thế tuy nhiên, cậu vẫn ham muốn vi phạm ý nguyện của An Trạch.

——cậu đủng đỉnh rãi há rời khỏi năm ngón tay.

Trong lòng bàn tay lạnh giá, một cái vỏ đạn color đồng lẳng lặng ở, lượng với chút nặng trĩu, mặt mày bên trên xung khắc họa tiết khó khăn tuy nhiên lí giải được, tuy nhiên vô cùng ko hề tầm thông thường 1 chút nào – vỏ đạn này cậu nhìn thấy ở ngay sát bên điểm bào tử bị mất mặt chuồn, kể từ Khi phát hiện ra nó đến giờ cậu ko hề thả rời khỏi.

Giả như còn tồn tại một trong những phần vạn năng lực hoàn toàn có thể nhìn thấy bào tử, thì vật này đó là điểm nhằm cậu kí thác mong muốn, bởi vì nó là tạo nên vật của nhân loại.

Khẽ thở lâu năm một tương đối, cậu gọt vỏ đạn vô vào túi balo domain authority thú vì thế An Trạch ghi lại, cúi người, nhặt lên cỗ ăn mặc quần áo An Trạch từng khoác. Chiếc áo sơ-mi lâu năm tay xám Trắng nhuốm ăm ắp tiết tươi tắn, quần yếm vải vóc thô black color, nằm trong song ủng đen sạm.

Làm hoàn thành bao nhiêu việc này hoàn thành, cậu chuồn hướng ra phía ngoài đấm động. Trong khi dịch chuyển, ăn mặc quần áo thoáng rộng cọ xát vô làn domain authority, một loại năng lượng điện nhỏ nhỏ bé truyền qua quýt rễ thần kinh truyền cho tới TW, khiến cho cậu phen thứ nhất người sử dụng hình phân mục người dân có chút ko thích nghi. An Chiết nhăn ngươi, xắn ống tay áo lên.

Sơn động một vừa hai phải lâu năm lại oằn èo, chạc leo trườn ăm ắp vách động, bọn chúng nó chen lấn xô đẩy, mỗi lúc An Chiết trải qua bọn chúng nó ngay tắp lự như thủy triều, ào ào trườn cho tới nóc động.

Sau Khi rẽ phụ thân loại khúc xung quanh, gió máy thổi cho tới, đặc biệt lúc nào cũng ẩm ướt. Nấm nhỏ vén đám chạc leo vẫn thô héo rủ xuống cửa ngõ động rời khỏi. Là nấm, đồng loại của cậu, xuất hiện nay vô tầm đôi mắt cậu, kể từ ngay gần cho tới xa vời, mênh mông vô bờ. Chúng nó phảng phất cao đến tới tận khung trời, không còn thảy thường rất yên ổn tĩnh, tĩnh lặng ko một giờ đồng hồ động. Mũ nấm phủ cả không gian, chỉ mất chút chút tia sáng sủa u ám hấp thụ vào, khung trời là color xám, điểm xuyết một không nhiều ánh huỳnh quang quẻ xanh rớt lục. An Chiết ngửi thấy nước mưa, sương quáng gà, ngửi thấy khí vị của vỏ rắn lột nằm trong đám thực vật bị phân diệt.

Bây giờ đang được là nhá nhem, cậu ngồi xuống bên dưới gốc một cây nấm ngay gần cửa ngõ động nhất, nuốm tấm phiên bản đỏ rực gold color sẫm kể từ vô túi balo rời khỏi, bên trên phiên bản vật dụng với những vùng sắc tố đậm nhạt nhẽo không giống nhau, kí hiệu không giống nhau bộc lộ phỏng nguy hại không giống nhau. An Trạch từng chỉ cho tới An Chiết biết địa điểm phiên phiến của nhị người chúng ta, đó là điểm sắc tố sẫm nhất vô toàn phiên bản vật dụng, đem chân thành và ý nghĩa cường độ nguy hại xếp loại 6 sao, chỉ số ô nhiễm và độc hại đạt cung cấp sáu, gọi là ‘Vực Sâu’. Trên phiên bản vật dụng, điểm Vực Sâu bộc lộ thật nhiều kí hiệu hình thù oán bí ẩn, An Chiết men theo dõi ghi chú bên dưới góc nên từng loại so sánh, những kí hiệu bại bao hàm, nấm với tỷ lệ phân bổ đặc biệt cao, chạc leo ăn thịt người, cái cây ăn thịt người, quái quỷ vật với vú hình hài giản đơn, quái quỷ vật với vú láo thích hợp hình, trườn sát thông thường, trườn sát kịch độc, quái quỷ vật với cánh, quái quỷ vật lưỡng thê, quái quỷ vật láo thích hợp nhiều mẫu mã, quái quỷ vật hình người…. Đồng thời, vô Vực Sâu còn tồn tại thung lũng, ngọn núi, bình địa, trở nên thị bỏ phí, con phố di chỉ.

Trên bắc bên dưới nam giới, tầm đôi mắt của cậu một đàng phía lên bên trên, ở góc cạnh ở bên phải phiên bản vật dụng, với 1 điểm sắc tố Trắng tinh ma, người sử dụng một hình ngôi sao sáng năm cánh đỏ rực tươi tắn nhằm xác định, lân cận chú giải thương hiệu mục tiêu: địa thế căn cứ phương bắc.

Lục quang quẻ bên trên khung trời ngày càng mạnh mẽ và tự tin, nền trền càng ngày càng đen sạm quánh. Nửa tối, An Chiết miễn chống phát hiện ra đám sao bên trên trời, cậu biết vì thế sao sáng sủa nhất bại đó là sao Bắc Cực, hoàn toàn có thể chứng minh phương phía.

Vì thế cậu lấy mũi thương hiệu góc bên trên phía bên trái phiên bản vật dụng nhằm mục đích trực tiếp sao Bắc Cực, giẫm bên trên mộc mục, lá rụng, rễ cây nằm trong bùn khu đất, từng bước từng bước tiến ra phía bên ngoài.

Buổi tối ko hề tối tăm, thân thuộc khung trời, lục quang quẻ đổi mới ảo – quả đât gọi này là đặc biệt quang quẻ, với đặc biệt quang quẻ chiếu rọi, An Chiết phát hiện ra sản phẩm dãy lớp lớp cây nấm.

Màu vàng, red color, gray clolor, đều sở hữu loại nón đẩy đà.

Những loại nhỏ rộng lớn, lít nha lít nhít nhú bên trên tảng đá.

Túi bào tử rơi bên trên mặt mày khu đất, sau khoản thời gian trở nên thục, phun rời khỏi từng đám từng đám mây bào tử.

Những bào tử này rơi xuống khu đất, vô lớp khu đất bùn bên dưới đám lá rụng lúc nào cũng ẩm ướt chính thức phân loại, phát triển trở nên một cây bắt song lập giống như khung hình u.

Cũng với loại nấm không tồn tại nón nấm, bọn chúng tồn bên trên bên dưới dạng thể sợi, white color hoặc vàng, gộp lại cùng nhau, hoặc tách rời khỏi, giống như rong biển khơi lửng lơ vô không gian.

Nhưng điểm này cũng ko nên trái đất của riêng biệt bản thân loại nấm, còn tồn tại chạc leo, rêu, cái cây, cây hoa ăn thịt người nằm trong cây trồng với hình thù oán bí ẩn, lẳng lặng núp vô mùng tối. Trong rừng cây, một không nhiều bóng đen sạm, một không nhiều hình thể kỳ quái quỷ, động vật hoang dã, hoặc lai tạp thân thuộc quả đât nằm trong động vật hoang dã, bọn chúng chạy trốn, bọn chúng gào thét, tiến công nhau, động vật hoang dã nằm trong động vật hoang dã tiến công nhau, động vật hoang dã nằm trong thực vật tiến công nhau, hoặc thực vật nằm trong thực vật xung đột. Từng giờ đồng hồ kêu gào nhiều ít không giống nhau truyền vô vào tai An Chiết, tảng đá nằm trong bùn khu đất trộn đầy đủ loại tiết tươi tắn, cậu tận đôi mắt phát hiện ra một gốc cây thông cúi xuống, nuốt lấy một con cái rắn với nhị loại đuôi, một thân thuộc vảy giáp đen sạm kịt, cũng phát hiện ra một con cái cóc – một con cái cóc đẩy đà, xoạc rời khỏi loại lưỡi đỏ rực tươi tắn bắt lấy một con cái dơi bên trên sống lưng nhú rời khỏi cánh tay nhân loại, năm phút sau khoản thời gian nó nuốt con cái bùi nhùi xuống dưới bụng, một song cánh black color nhú lên bên trên loại sống lưng phủ kín nhọt nhọt nằm trong chất nhớt, mềm mại và mượt mà cuộn tròn xoe, phía trên chỉ là 1 trong những phần vạn cảnh tượng vô thực tiễn, cậu vẫn sớm thân quen rồi.

Nhưng vô thời điểm hiện tại, một con vật color xám tiếp cận, nó với tứ con cái đôi mắt, bên trên người phủ kín vảy, lông chim nằm trong lông thú, đầu tựa cá sấu, lại nhang nhác sói lớn, bảy cái răng chỉa rời khỏi bên phía ngoài, nó dí sát vô An Chiết, loại mũi đỏ rực như tiết ngửi ngửi.

An Chiết ko động đậy, cậu lẳng lặng nhờ vào thân thuộc nấm, thở túc tắc, mãi đến tới tận toàn thân thuộc bị ngửi từng một lượt.

Xem thêm: nửa vòng tròn

Quái vật lớn rộng lớn cảm nhận thấy không tồn tại gì xứng đáng thu hoạch, kéo bước đi áp lực xoay đầu tách chuồn.

An Chiết ý thức được những loại vật không giống ko hề xem xét cho tới bản thân, mặc dù cho cậu đang được dùng tầm dáng của nhân loại – có lẽ rằng cũng chính vì ở phía trên đâu đâu cũng hoàn toàn có thể phát hiện ra nấm, không tồn tại đủ chất cũng không tồn tại đặc thù đả kích, có những lúc lại sở hữu độc. Vì thế cậu nằm trong bọn chúng nó phảng phất như loại vật của nhị trái đất, bình an vô sự.

Có lẽ tương tự An Trạch vẫn rằng, cậu chỉ là 1 trong những cây nấm nhỏ bé nhỏ tuy nhiên thôi.