sau ly hôn tôi trở thành phú bà bạc tỷ

Chương 32: 32: Sao Cô Có Thể Để Bản Thân Mình Chịu Thiệt Được

Sau khi rất rõ người cho tới, giám đốc Trương trợn tròn xoe đôi mắt không thể tinh được.
“Tổng… tổng giám đốc Phong… sao cậu lại ở đây?”
Sắc mặt mày Phong Ngự Niên tối sầm cho tới kinh sợ, gân xanh rì bên trên trán nổi không còn cả lên, nhì tay cầm chặt phần cổ áo ông tớ siết chặt phiên nữa: “Người ở chống bao nào? Các người ham muốn làm những gì cô ấy?”
Giám đốc Trương bị anh thực hiện mang lại ngại cho tới bị tiêu diệt lên đường sinh sống lại, môi lập cập lẩy bẩy, ko chút khí khái khai đi ra sạch sẽ.
Mặt nhỏ của Khổng Thục cũng ngại cho tới White bệch, lẳng lặng dò la thời cơ tách lên đường.
Lại bị Lưu Niên bắt được kiểm soát một phía.
Phong Ngự Niên uỷ thác nhì người này mang lại anh ấy: “Trói chặt nhập rồi dò la chống này đấy nhốt lại, đợi cho tới tối tôi tiếp tục xử lý sau.

Nói xong xuôi, anh đem từ đầu đến chân đằng đằng sát khí chạy cho tới chống bao.
Đáy lòng mơ hồ nước đem dự cảm ko hoặc.
Vì thương hiệu giám đốc Trương khốn kiếp cơ tiếp tục thú nhận cô tu rượu nho vứt dung dịch rồi, giờ đây đã và đang qua quýt chục lăm phút, ko cần cô đã…
Đôi đôi mắt đỏ tía ngầu của anh ý dần dần nhiễm sát khí.
Đẩy mạnh mẽ của chống bao đi ra.
Thứ thứ nhất đập nhập đôi mắt là vết tiết bừa bến bãi bên trên mặt mày khu đất, tiết tươi tắn kéo dãn dài nhập chống bao đến tới nhập chống dọn dẹp vệ sinh.
Trong chống dọn dẹp vệ sinh liên tiếp vang lên giờ đồng hồ rên của con trai.
Hơn nữa còn là một nhì người!
Phong Ngự Niên trọn vẹn tức giận dỗi, sải bước tiến về phía chống dọn dẹp vệ sinh, tuy nhiên góc nhìn lại vô tình liếc thấy một bóng người rảnh rỗi nhã cơ hội cơ ko xa xôi.
Anh triệu tập nom lại.

Là Sanh Ca!
Gương mặt mày cô make up nhẹ dịu, giờ khắc này đang được phụ thuộc ghế một cơ hội thanh nhã, những ngón tay miếng khảnh thỉnh phảng phất lại gõ nhập chân ghế bị gãy bên trên tay.
Vài đầu đinh vít dựng đứng bên trên nhì chân của cái ghế đẩu, thỉnh phảng phất đem tiết nhỏ xuống khu đất, rất có thể thấy rằng nó sẽ bị trải qua quýt một trận đánh tàn khốc trước cơ.
Phong Ngự Niên cảnh giác nom cô hỗ tương nhì phiên.
“Cô… thiệt sự ko có gì chứ?”
Sanh Ca quay đầu sang một bên, nghiền ngẫm cười: “Sao hả? Anh Phong phía trên hòng tôi xẩy ra chuyện à?”
Đương nhiên là ko rồi!
Anh một vừa hai phải ham muốn phản bác bỏ lại nghe Sanh Ca nói: “Cơ nhưng mà thông tin của anh ý Phong nhạy bén thiệt đấy, này là cố ý chạy cho tới hóng trái khoáy drama rộng lớn của giới vui chơi giải trí hoặc gì?”
“Gì?”
Phong Ngự Niên thiếu hiểu biết đi ra làm thế nào.
Cửa chống dọn dẹp vệ sinh nhảy banh, nhì cái gì cơ ngọ nguậy lăn lộn ra phía bên ngoài.
Nhìn kỹ lại thì.
Không cần cái gì nhưng mà là nhì người con trai bị tiến công cho tới bầm dập cả mặt mày.
Trong cơ mang trong mình 1 người mặt mày đỏ tía cho tới kinh sợ, dường như như thể bị vứt dung dịch, tay an tớ ôm thân ái nhì chân, tiết không ngừng nghỉ chảy đi ra Một trong những ngón tay, vẻ mặt mày thống đau đớn ko thôi.
Người còn sót lại thì nhức lấy sau sống lưng, vết tiết loang lổ, đau tới mặt mày mũi vặn vẹo, nom thảm ko thôi.
Tròng đôi mắt đen sì của Phong Ngự Niên khẽ giật thột, tuy nhiên lại trọn vẹn yên tĩnh tâm.
Lần trước anh vạc xuất hiện Sanh Ca tiến công võ đặc biệt xuất sắc.
Quả nhiên là cô ko nhằm phiên bản thân ái bản thân Chịu đựng thiệt.

Bạn đang xem: sau ly hôn tôi trở thành phú bà bạc tỷ

Giám đốc Vương và giám đốc Lưu thảm thiết trườn cho tới khu vực Sanh Ca cơ hội nhì mét quỳ xuống, đùng một cái mếu máo kêu la.
“Bà hoàng của tôi ơi, đều là công ty ý của nhì thương hiệu khốn giám đốc Trương và Khổng Thục, là chúng ta xúi giục tôi làm! tôi cũng chính là bị xay thôi!”
“Đúng đúng! Chúng tôi sai rồi, cô bỏ lỡ mang lại Cửa Hàng chúng tôi lên đường, Cửa Hàng chúng tôi không đủ can đảm nữa huhuhu…”
Sanh Ca cười cợt rét mướt nỗ lực điện thoại cảm ứng thông minh đi ra, nhắn người lên đường khảo sát tư liệu của nhì người chúng ta.
“Thành viên hội đồng quản ngại trị Thịnh Thị Vương Hoành Đại, ham tài háo sắc, đem sở trường quan trọng, nghiện quấy rầy và hành hạ phụ nữ giới, cho dù là ngôi sao sáng nữ giới hoặc nhân viên cấp dưới nữ giới nhập giới đều sở hữu rất đông người bị ông bạc đãi, tiếp tục diệt năm mạng người nhập tay.

“Ồ, member hội đồng quản ngại trị Thịnh Thị Lưu Hồn thì sẽ càng lợi ngại không chỉ có vậy, nữ giới minh tinh nghịch hoặc đái thịt tươi tắn đều đùa, đùa bị tiêu diệt chục một mạng người, những người dân trình bày demo coi phiên bản thân ái bản thân đem xứng danh buông bỏ đơn giản dễ dàng hoặc không?”
Hai người nghe cô trình bày xong xuôi thì khóc càng thêm thắt thảm thương.
Hai chân lập cập lẩy bà lẩy bẩy.
“Bà hoàng của tôi à, nài cô tha bổng mang lại Cửa Hàng chúng tôi lên đường nhưng mà, Cửa Hàng chúng tôi biết sai rồi, thề nguyền là về sau không đủ can đảm nữa, còn nếu như không ông trời mang lại tiếp tục tiến công bị tiêu diệt ko được yên tĩnh thân!”
Sanh Ca thanh nhã xối một ly rượu nho, nhấp lên xuống nhẹ nhàng bên trên tay.
“Được thôi, nếu như những người dân tiếp tục biết sai, vậy thì đăng đoạn phim nhập Tolet một vừa hai phải rồi lên weibo, công tía trội trạng của tớ, trở thành khẩn nài lỗi người bị ngại, cần làm cho công bọn chúng thâm thúy cảm biến được những người dân khốn nàn cho tới cỡ nào! Làm người tớ phẫn nộ đi ra sao!”
Hai người nghe cho tới thất sắc.
Giám đốc Lưu nhấp lên xuống đầu: “Không… ko được! Nếu thực hiện vì vậy tôi sẽ ảnh hưởng khai trừ thoát ra khỏi hội đồng quản ngại trị, dân chúng toàn nước tiếp tục phỉ nhổ tôi, công an cũng tiếp tục bắt tôi, tôi ko cơ hội này bay ngoài tuyến phố chết!”
Giám đốc Vương cũng phụ họa: “Bà hoàng à, cô ban ơn mang lại Cửa Hàng chúng tôi lên đường, trừ điều này đi ra những loại không giống Cửa Hàng chúng tôi đều rất có thể đồng ý với cô!”
Nếu tội của chúng ta bị phán quyết, trước lúc lãnh án tử còn bị đám tù túng nhập tù tiến công đập quấy rầy và hành hạ, thực sự là chỉ ngẫm thôi tiếp tục thấy ngại rồi…
Phong Ngự Niên yên tĩnh tĩnh đứng ở một phía nghe, mồm thông thoáng cong lên.
Cô chình người tớ thiệt sự là đặc biệt khoan khoái cũng khá sắc bén tàn nhẫn, thủ đoạn cũng tầng đẳng cấp lớp.
Ngược lại đặc biệt tương đương tác phong thao tác của anh ý.

Xem thêm: nhật truyện full

Xem thêm: be yeu truyen

Sanh Ca còn còn chưa kịp trình bày thì hai con mắt đen sì của anh ý tiếp tục mờ mịt quét tước qua quýt nhì người bên trên mặt mày đất: “Làm theo dõi những điều cô Sanh trình bày.

Hai người lại yếu đuối mọn quan sát về phía anh.
Còn còn chưa kịp nài tha bổng thì tiếp tục nghe anh trình bày tiếp: “Hoặc là những người dân ham muốn bị tôi đưa theo, cũng nếm demo vị bị tôi tra tấn thế nào?”
Mặt Sanh Ca chan chứa vết chấm chất vấn.
Hai người bị dọa dẫm cho tới toàn thân ái khẽ lập cập rẩy.
Thủ đoạn ứng phó người không giống của Phong Ngự Niên chúng ta nghe qua quýt vô số phiên, cơ mới nhất thiệt là sinh sống ko vày chết!
Cái gì treo ngược cho tới thô tiết, đồ vật gi nhưng mà rời sinh sống phụ vương mươi ngàn nhát dao…
Hai người càng ngại hãi không chỉ có vậy.
“Chúng tôi đăng, Cửa Hàng chúng tôi đăng mà!”
Tay nhì người vạc lập cập, bên dưới ánh nhìn rét mướt như băng của Sanh Ca đăng tải weibo.
Thấy từng chuyện tiếp tục ngay gần xong xuôi, Sanh Ca xoa xoa cổ tay một vừa hai phải người sử dụng tiến công người, vực dậy thẳng bước thoát ra khỏi chống bao, ko thèm liếc nom Phong Ngự Niên.
Sau khi Phong Ngự Niên gọi năng lượng điện mang lại Lưu Niên cũng xua theo dõi.
Trong chống bao chỉ với lại giám đốc Vương và giám đốc Lưu phụ thuộc nhau gào khóc vô vọng.
Chưa được năm phút toàn social nở rộ.
Lưu Niên báo mang lại công an nhanh gọn cho tới bắt người, nhì người gào thét không được nhì phút đã biết thành công an bắt lên đường.
Bọn chúng ta thậm chí còn còn chẳng kịp lên mạng coi demo bản thân bị mắng cho tới tiết chó chan chứa đầu đã biết thành công an dắt đi ra sau hotel, khóc cho tới thấu ruột thấu gan góc.
Sanh Ca lên đường đặc biệt nhanh chóng, Phong Ngự Niên xua theo dõi ko kịp.
Anh kể từ hotel dò la đi ra cho tới phía bên ngoài, sau cùng bắt gặp bóng hình Sanh Ca ngoài cửa ngõ hotel.
Trời tối dần dần, tuy nhiên đèn ở lối nhập hotel đặc biệt sáng sủa.

Anh thấy Sanh Ca đang được cúi đầu, góc nhìn nom người con trai đang được ngồi xổm tràn trề êm ả xoa chân mang lại cô, là Lộc Hoa.
Lộc Hoa một vừa hai phải xoa một vừa hai phải yêu thương chiều ngửng đầu lên: “Đạp nhức rồi cần không? Lần sau ham muốn tiến công người thì trình bày trước với anh một câu cần thiết gì tự động bản thân đi ra tay.

Sanh Ca cười cợt hì hì: “Đã lâu rồi ko tiến công ai, ko thạo nữa rồi, phiên này sinh hoạt xương cốt niềm tin lại được khoan khoái.

Phong Ngự Niên giật thột sững người bên trên khu vực.
Bị cảnh này đâm nhập lòng thiệt mạnh.
Lộc Hoa massas chân mang lại cô xong xuôi lại tháo dỡ áo khóa ngoài ngoại giả phủ lên khung hình nhỏ nhắn của cô ý rồi phủ đầu cô lên xe pháo.
Lúc cửa ngõ xe pháo đóng góp lại, anh ấy xoay đầu nom chằm chằm nhập Phong Ngự Niên, góc nhìn rét mướt lùng đem ý cảnh cáo.
Sau cơ, con cái Rolls Royce lên đường tổn thất.
Phong Ngự Niên nom chằm chằm phía nhì người tách lên đường, trong tâm cũng ko rõ rệt là vị gì, đặc biệt kỳ tai ác.
Cảnh Lộc Hoa hùn Sanh Ca xoa chân không ngừng nghỉ xuất hiện nhập đôi mắt anh, rất mất thời gian cũng ko thể tan biến.
Lưu Niên kể từ hotel rời khỏi, thấy quản trị căn nhà bản thân hồn cất cánh phách lạc, cô độc đứng một khu vực cũng ko biết là đang được suy nghĩ gì.
“Sếp? Sếp sao vậy?”
Phong Ngự Niên hồi thần, góc nhìn lại mờ mịt như cũ: “Chuyện gì?”
“Vương Hoành Đại và Lưu Hồn đã biết thành đưa theo rồi, còn nhì người bên trên tầng sếp tính xử lý đi ra sao?”
Anh khẽ trầm dìm, cảnh tượng một vừa hai phải rồi lại hiện thị lên trước đôi mắt, giọng điệu đặc biệt rét mướt lùng: “Không xử lý, thả lên đường.

“Hả? Cứ vậy nhưng mà thả ạ?”
Lưu Niên sửng sốt cho tới vạc ngốc, anh ấy tốn biết từng nào mức độ lực mới nhất kéo được nhì người nhập chống tối nhưng mà.
.

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn