săn tim nàng

Lương Đô

Vân Tu và Nhạc Hoành luân phiên nhau tiếp cận tư cửa ngõ trở thành, tuy nhiên hành vi vẫn chậm rãi rộng lớn Ân Sùng Quyết một bước, tư cửa ngõ Đông, Tây, Nam, Bắc đều đã trở nên quân sĩ canh phòng nghiêm nhặt, đem chạy đằng trời.

Bạn đang xem: săn tim nàng

Trong đám quân sĩ gác cổng trở thành đem đám người của Ân Gia chỉ, Nhạc Hoành cũng biết chúng ta, tất yếu chúng ta cũng biết Nhạc Hoành, Nhạc Hoành đứng kể từ xa cách tức tức giận giậm chân, nhíu chặt mi.

Vân Tu vung đoản dò xét vô tay, liếm môi trình bày, “Không được rồi, chắc chắn nên suy nghĩ cơ hội ra bên ngoài vì thế được, ko fake thiếu thốn phu nhân về được, hoàng thượng chắc hẳn rằng sẽ không còn tha bổng cho tới Vân Tu.”

“Ngày thời điểm hôm nay hoảng là không tồn tại cơ hội này thoát ra khỏi trở thành được.” Nhạc Hoành phiền lòng nói: “Trước đôi mắt dò xét điểm nghỉ tạm, ngày mai rồi hãy trình bày.”

Vân Tu vô thức đáp lời nói đang được quyết định dắt ngựa dò xét điểm kín mít ẩn núp thì chợt phổ biến vó ngựa cộc cộc phía phía nhị người chạy cho tới, giờ vó ngựa nghe đơn độc, không phải như giờ thị vệ hoàng cung lên đường tuần tra, Vân Tu cũng ko nhằm ý, bàn tay cầm chạc cương đem chút hậm hực.

Tiếng ngựa thét nhiều năm, Nhạc Hoành nghe giờ ngựa đem chút thân thuộc, cứng đờ người ngừng bước. Bạch Long đàng sau sống lưng cởi to tướng đôi mắt, đá đá bùn khu đất bên dưới chân, chồm móng trước lên, mừng mừng nhảy phụt lên.

—— “Bạch Long vốn liếng rất rất bhiểu chuyện, chuyện này là sao?” Vân Tu khó khăn hiểu trình bày.

Nhạc Hoành cầm chặt chạc cương Bạch Long, hấp tấp la lên, “Là ngựa của Ân Sùng Quyết, bọn bọn chúng người sử dụng ngựa nhằm dò xét tao, lên đường mau.”

Vừa mới mẻ dứt lời nói giờ bước đi càng ngày càng tới tấp chạy cho tới, ko đợi Vân Tu kịp phản xạ, rộng lớn trăm quân sĩ đã nâng cho tới vây kín xung xung quanh chúng ta, kẻ hàng đầu thân thích khoác áo giáp, kể từ từ lại gần nhìn thiệt kỹ Nhạc Hoành, vô đôi mắt tràn ngập quá bất ngờ, “Hoàng thượng ngược là thánh minh, người sử dụng ngựa nhằm dò xét những ngươi … Vân Tu là người hành tẩu giang hồ nước nhiều năm, tất yếu là biết phương pháp hoàn toàn có thể tách tầm đôi mắt của bọn tao …. Tiếc là lòng người lanh lợi, tuy nhiên ngựa lại ko nghe bám theo …”

Đinh Ninh cũng biết Bạch Long, sơ sơ cũng xem là quen thuộc biết Nhạc Hoành, chặc lưỡi nói: “Tình cảm xưa cũ, trong cả ngựa cũng khó khăn tuy nhiên quên được, Hắc Phong ghi nhớ Bạch Long, Bạch Long ….nhìn qua quýt cũng có thể có vẻ cực kỳ mừng mừng…” Đinh Ninh tiến bộ lên phía đằng trước quỳ trước mặt mày Nhạc Hoành, “Mạt tướng mạo thay cho mặt mày hoàng thượng mời mọc Nhạc tè thư … vô cung bàn chuyện.”

—— “Thiếu phu nhân...” Vân Tu ko chút yếu đuối thế chắn trước Nhạc Hoành vung đoản đao lên hung hăng nói: “Ngươi lại mới gần đây một bước tao tiếp tục giết thịt ngươi.”

Đinh Ninh vực lên cười cợt to tướng nói: “Vân tướng mạo quân danh dũng thiện chiến, tuy nhiên 1 mình ngài sao tiến công lại vòng vây? Chúng tao coi như cũng chính là người quen thuộc cũ, tao không thích thương tổn cho tới ngài, càng ko thể thực hiện thương tổn thiếu thốn phu nhân căn nhà ngài được. Vân tướng mạo quân nên biết, kẻ thức thời mới mẻ là tuấn kiệt, Nhạc tè thư trình bày coi đem đích thị không?”

Nhạc Hoành ko thay đổi sắc mặt mày, vỗ vai Vân Tu nói: “Đinh tướng mạo quân từ trên đầu vẫn trình bày là mời mọc tao, ko nên là bắt tất cả chúng ta, tất cả chúng ta ko lên đường cũng có thể có chút ko nên phép tắc. Trên đầu bên dưới khu đất đều là cương vực của Đại Chu tao, không tồn tại gì nên hoảng không còn. Đi, vô cung coi thế này.”

Đinh Ninh thấy vóc dáng điềm đạm như thông thường của Nhạc Hoành, lòng lòng cũng có thể có chút nghi vấn, fake tay nói: “Nhạc tè thư, Vân tướng mạo quân, van lơn mời!”

—— “Thiếu phu nhân...” Vân Tu thấp giọng hấp tấp la lên, “Không được lên đường a! Đi... hoá ra thế này được?”

“Chúng tao còn lựa lựa chọn không giống sao?” Nhạc Hoành liếc đôi mắt nhìn tầng đẳng cấp lớp quân sĩ, kéo Bạch Long qua quýt trình bày “Đi thôi.”

Lương cung

Năm Nhạc Hoành 15 tuổi tác bám theo phụ vương và huynh trưởng cho tới Liêu Châu vô hoàng cung Đại Tấn họp mặt Vũ Đế, 18 tuổi tác bám theo phu quân Sài Chiêu cho tới Huy Thành vô hoàng cung Đại Chu yết loài kiến thiếu thốn đế Nam Cung Thần, năm trăng tròn tuổi tác này, nường bước đi vô thâm nám cung Lương quốc, vô vô số cơn ác nằm mê khi tối khuya, nằm mê thấy bản thân san vì thế Lương Đô, cưỡi Bạch Long chạy vô cửa ngõ Lương cung, một mũi thương hiệu phun bị tiêu diệt Sở vương vãi Kỷ Minh trả côn trùng huyết oán Thương Châu.

Lần này, nường thực sự vô Lương cung, tuy nhiên hóng nường, ko nên là Kỷ Minh kẻ giết thịt thân phụ và huynh trưởng, xay thân mẫu và tè đệ nên tự động vẫn của nường, tuy nhiên là... người nuôi nấng nường khi nường tụt xuống cơ nhỡ bước.. Nhị ca.

Lương Quốc giàu sang, trước đôi mắt xanh xao vàng bùng cháy rực rỡ, Nhạc Hoành đôi mắt nhìn trực tiếp bậc thang bằng đá tạc đá hoa dựng đứng, ngước đầu nhìn lại, mặt mày trời lặn sau cái Lương Đô, đỉnh năng lượng điện Phượng Loan lừng lững như hùng tâm tưng bừng của những người bại.

Vân Tu còn mong muốn tiến bộ tăng bao nhiêu bước, thị vệ gác bên trên bậc thang đá đá hoa vẫn rét mướt lùng chĩa mũi dò xét ngăn bước hắn lại.

—— “Thiếu phu nhân!” Vân Tu dậm chân trình bày, “Đừng lên đường mà!”

Nhạc Hoành không xoay đầu lại, thản nhiên nói: “Ở trên đây hóng tao.”

—— “Thiếu phu nhân!!”

Đinh Ninh cũng ngừng bước không tồn tại vô năng lượng điện nằm trong Nhạc Hoành, thấy vóc dáng Vân Tu vì vậy cười cợt mỉm cười trình bày, “Vân tướng mạo quân vượt lên trước phiền lòng rồi, hoàng thượng sẽ không còn thực hiện khó khăn Nhạc tè thư, tao ở Ân Gia chỉ vẫn nhiều năm, vô đôi mắt hoàng thượng trước đó chưa từng một vừa hai phải đôi mắt phái đẹp tử này, cũng chỉ mất Nhạc tè thư... khiến cho người thương nhớ, đầy đủ đời khắc sâu vào tâm trí.”

“Ta phỉ nhổ vào” Vân Tu coi thường thông thường nhổ nước miếng, “Nhạc tè thư? Đó là nương nương năng lượng điện hạ Đại Chu tao, ngươi một câu Nhạc tè thư, là phạm vô tội đại bất kính đó!”

Đinh Ninh thực hiện như ko thấy sự tức tức giận của Vân Tu, lẹo tay sau sống lưng nói: “Đến trên đây, Nhạc tè thư đó là Nhạc tè thư, ko nên nương nương của Sài Chiêu, đơn giản … Nhạc tè thư trong thâm tâm hoàng thượng thôi …”

Phượng Loan điện

Cánh cửa ngõ cao ngăn cơ hội Nhạc Hoành và bóng sống lưng to lớn khoác long bào bại, Ân Sùng Quyết khoác một thân thích cẩm bào gold color, thắt sống lưng treo đai ngọc, chỉ là 1 trong những bóng sống lưng cũng đã cho thấy hào quang quẻ lóa mắt chứa đựng, bên trên búi tóc là mão vàng bùng cháy rực rỡ, thể hiện không còn vẻ hoàng phái.

Cánh cửa ngõ trước đôi mắt hoàn toàn có thể băng qua, tuy nhiên góc cửa lòng người vẫn đóng góp thì đầy đủ đời sẽ không còn mở ra. Nhạc Hoành cụp mi đôi mắt, chợt cù sống lưng lại, tỏ vẻ tuyệt vọng bi thương.

Xem thêm: hợp đồng hôn nhân với tổng tài ác ma

Ân Sùng Quyết thấy giờ bước đi lại gần chợt tạm dừng, chậm rãi rãi xoay người, ngắm nhìn và thưởng thức thiếu thốn phái đẹp khoác hoàng sam như xa cách cơ hội một đời, ko biết nên mừng hoặc buồn.

“A Hoành…”

Một giờ này, như thể kể từ lòng lòng vang lên, Ân Sùng Quyết hẳn nhận định rằng bản thân tiếp tục hạnh phúc, tuy nhiên Khi gọi một giờ này, tim hắn vẫn đau tới tận xương, hắn tự nhiên ko biết nên thực hiện sau, hắn ở đỉnh điểm của vinh quang quẻ, tuy nhiên vì như thế sao thanh âm của hắn vẫn tầm thường mọn vì vậy, tầm thường mọn mà đến mức xấu xí hổ không đủ can đảm ngước đầu.

“A Hoành.” Ân Sùng Quyết tiến bộ lại gần góc cửa, vươn tay mong muốn vấp vô ống tay áo Nhạc Hoành, như bao nhiêu năm vừa qua ngồi sát lân cận thiếu thốn phái đẹp tuy nhiên bản thân chiều chuộng, cánh môi thô ráp vuốt ve sầu gò má quyến rũ và mềm mại ửng hồng của nường.

Bàn tay ngừng thân thích ko trung, hắn không đủ can đảm, không đủ can đảm thục mạng, hoảng nường tránh mặt, hoặc là mặc dù nường đem ko đẩy rời khỏi thì vô tay hắn cũng đơn giản thân xác không tồn tại hồn phách.

Nhạc Hoành hít một tương đối thiệt thâm thúy, xoay người nhìn Ân Sùng Quyết, lại thấy vẻ mặt mày khát cầu nằm trong mão vàng loé sáng sủa bên trên đầu nằm trong giờ gọi “A Hoành!”

—— “Đại ca ngươi đang được ở điểm nào?” Nhạc Hoành rét mướt lùng căn vặn.

Ân Sùng Quyết khó khăn nén vẻ tuyệt vọng, cuồng nộ nói: “Chúng tao vẫn rất rất lâu ko bắt gặp, một vừa hai phải bắt gặp muội vẫn cởi mồm căn vặn người ngoài?”

“Đại ca ngươi đang được ở đâu?” Nhạc Hoành tái diễn thắc mắc của tôi, “Vì sao người xưng đế … là ngươi?”

“Vì sao ko thể là trẫm?” Ân Sùng Quyết kiêu ngạo trình bày, “Trẫm văn thao võ lược, hùng tâm tráng chí, vì như thế sao xưng đế ko thể là trẫm?” Ân Sùng Quyết chỉ long dựa dẫm phía xa cách vô năng lượng điện, cụp đôi mắt cười cợt trình bày, “Lúc này đế vị đó là của trẫm, toàn bộ, đều là của trẫm.”

“Ngươi giết thịt... Đại ca ngươi?” Nhạc Hoành lầm bầm lùi rời khỏi đàng sau bao nhiêu bước, “Ngươi mưu lược hoảng đại ca ruột rà của mình?”

Ân Sùng Quyết vung long bào lên, “Đế vị nhuốm ngày tiết thì sao? Con lối đế vương vãi của Sài Chiêu thật sạch sao? Chẳng qua quýt là vì như thế hắn không tồn tại huynh đệ tuy nhiên giành giật giành thôi.”

“Đại ca ăn ở với ngươi đảm bảo chất lượng vì vậy, ngươi lại giết thịt hắn?” Nhạc Hoành vung tay tát thiệt mạnh lên phía trên mặt Ân Sùng Quyết, lốt năm ngón tay in rõ ràng bên trên mặt mày hắn, “Kẻ giết thịt người thân trong gia đình, ko vì thế nỗ lực thú. Ngươi thiệt xứng đáng bị tiêu diệt.”

Ân Sùng Quyết người sử dụng một tay chế trụ cổ tay Nhạc Hoành, kéo nường lại ngay sát nói: “Hắn mong muốn trẫm bị tiêu diệt, trẫm ko giết thịt hắn, thì chủ yếu trẫm bị tiêu diệt, trẫm tuân bám theo ý trời, ko thể bị tiêu diệt được. Nếu người bị tiêu diệt là trẫm đem nên muội rất rất hạnh phúc đích thị không?”

“Ta hận ngươi ko bị tiêu diệt ở Ung Thành!” Nhạc hành gặm răng trình bày, “Đại ca ngươi căn phiên bản tránh việc cứu giúp ngươi, mũi thương hiệu bại... Nên nhằm mũi thương hiệu bại lấy mạng của ngươi, Khi bại nhằm kẻ địch thống khoái, cũng tiếp tục không tồn tại kết viên thời điểm hôm nay.”

“Mũi thương hiệu bại...” nhị đôi mắt Ân Sùng Quyết đùng một cái tối sầm, đôi mắt lòi ra vẻ bất cần thiết.

—— “Nhị ca, nhị ca mau vấn đáp muội, mau vấn đáp muội... Muội là A Hoành, muội là A Hoành đây!”

“Một xung khắc bại tuy rằng rằng ko thể trình bày lên lời nói, tuy nhiên giờ khóc của muội tao nghe rõ ràng mồn một, từng chữ tao đều nghe rất rõ ràng ràng. A Hoành, tao thực sự ko tin cậy muội chỉ coi tao là ca ca…”

—— “Đổi lại là đại ca, tao cũng tiếp tục nhức lòng vì vậy.”

“Ta căn vặn muội một câu sau cuối …. Nếu Sài Chiêu không tồn tại phi vào Ân Gia chỉ, muội đem thực sự mong muốn gả cho tới tao không?”

“Thời lừa lọc một Khi vẫn qua quýt thì ko thể này hòn đảo ngược, nhị ca, đem đích thị không?”

“Thời lừa lọc một Khi vẫn qua quýt thì ko thể này hòn đảo ngược.” Ân Sùng Quyết nâng mí đôi mắt kiêu ngạo, “Mũi thương hiệu bại ko khiến cho tao bị tiêu diệt, đó là thách thức của tao. Hai năm vừa qua tao không tồn tại cơ hội này khắc ghi muội, tuy nhiên thời điểm hôm nay tao vẫn hoàn toàn có thể thực hiện được toàn bộ, bao gồm cả muội, Nhạc Hoành.”

Ân Sùng Quyết dí sát vô thân thích thể rét mướt băng của Nhạc Hoành, cằm khẽ cọ lên bờ vai nường, thổi khí rét mướt vô tai nường, rét mướt rộp nói: “Sài Chiêu đối đảm bảo chất lượng với muội, nhị ca tao tiếp tục đối đảm bảo chất lượng với muội cấp vạn lượt.” Ân Sùng Quyết demo thăm hỏi dò xét ôm vai Nhạc Hoành, thấy nường không tồn tại tránh mặt, trong thâm tâm ngay tắp lự hạnh phúc, “Hắn chỉ bắt gặp một lượt vẫn đồng ý cưới muội, Khi tái ngộ trong cả chuyện muội ko quí ăn cá hắn cũng ko biết, hắn lấy gì rời khỏi tuy nhiên đối với trẫm? Mỗi lượt thấy nhị người tình nồng ý đậm, lòng trẫm đều như bị đao giầy xéo, huỷ trở thành nát nhừ tan … nỗi nhức bại, mãi mãi muội ko hiểu rằng đâu. Trẫm vẫn vạn lượt thề nguyền rằng, những nhức nhối trẫm trải qua quýt, cũng tiếp tục khiến cho kẻ không giống nên nếm demo, ko cần thiết trẫm rời khỏi tay mafia muội về, muội vẫn như trời ban tuy nhiên lấy lại lân cận trẫm … A Hoành.” Ân Sùng Quyết yêu thích vuốt ve sầu vai Nhạc Hoành, nhượng bộ như đang được vuốt ve sầu bảo vật yêu thương quý thất lạc kể từ lâu, “Đây là căn số, muội là của trẫm, sau cuối cũng tiếp tục về mặt mày trẫm.”

Trong chớp đôi mắt, con cái dao găm kể từ vô ống tay áo Nhạc Hoành trượt rời khỏi, thời gian nhanh như tách vẫn áp vô gáy Ân Sùng Quyết, Ân Sùng Quyết quay đầu sang một bên tách lên đường, tuy nhiên lưỡi dao sắc bén vẫn tách vô domain authority thịt hắn, ngày tiết tươi tỉnh tràn rời khỏi, nhuộm lên hoàng bào thêu dragon giống như đoá mai đỏ hỏn, thông thoáng hương thơm ngày tiết tanh tưởi.

Ân Sùng Quyết sử dụng tay bịt mồm chỗ bị thương, tay bại đoạt lại dao găm của Nhạc Hoành, Nhạc Hoành trở tay thu dao, linh động đâm về phía ngực nên của hắn, Ân Sùng Quyết cặp lưỡi dao mỏng tanh như giấy tờ, ánh nhìn hung hăng nhìn chằm chằm Nhạc Hoành, ko can lòng nói: “A Hoành, muội thực sự mong muốn tao bị tiêu diệt sao?”

Lưỡi dao bám theo sơ hở thân thích nhị ngón tay Ân Sùng Quyết thiên về ngực hắn, Ân Sùng Quyết hét rộng lớn một giờ, lưỡi dao bị gãy thực hiện song, giòn dã rơi xuống khu đất, lòng bàn tay Nhạc Hoành chỉ với chuôi dao, lòng cũng ngổn ngang trăm côn trùng.

Ân Sùng Quyết xoè bàn tay nhuốm ngày tiết rời khỏi, nhìn chú ý ngày tiết loãng chảy xuống khu đất cười cợt nói: “Trẫm từng cơ hội cửa ngõ địa ngục duy nhất bước, đâu còn e hoảng gì chứ? Xem rời khỏi Sài Chiêu thiệt sự rất rất nuông chiều chiều muội, tạo cho phiên bản tính cứng đầu của muội còn rộng lớn Khi ở Ân Gia chỉ thật nhiều.”

Tiếng bước đi tới tấp kể từ phía bên ngoài Phượng Loan năng lượng điện chạy lại gần, Đinh Ninh nhíu mi ko mừng nói: “Ở vô cung vội vàng như vậy còn rời khỏi thể thống gì nữa? Hoàng thượng ở đại năng lượng điện đem chuyện cần thiết...”

Xem thêm: tien vo truyen ky

“Chuyện ko đảm bảo chất lượng rồi.” người fake tin cậy vẻ mặt mày White bệch trình bày, “Ung Thành … Ung Thành đã trở nên hạ rồi.”

Ba ngày, vô số lượng giới hạn 10 ngày, đại quân của Sài Chiêu chỉ việc 3 ngày vẫn đoạt được Ung Thành, Ung Thành đại bại chủ yếu ngày Ân Sùng Quyết đăng cơ, hắn sững sờ phía trên năng lượng điện Phượng Loan hồi lâu ko động đậy.

Ân Sùng Quyết chợt ghi nhớ rời khỏi gì bại, dừng đôi mắt nhìn vẻ mặt mày bi thương của Nhạc Hoành, tư đôi mắt rét mướt lùng giằng teo nhau, tương tự là ở vô cánh rừng ở Tuy Thành, Ân Sùng Quyết táp vào vai Thôi Văn, quay đầu sang một bên nhìn thiếu thốn phái đẹp ko biết kể từ điểm này cho tới. Thời lừa lọc hòn đảo lưu, vẫn chính là hai con mắt bại, tràn quật cường, chẳng vao giờ thay cho thay đổi …