rể quý trời cho chương 22

Sáng sớm, Lâm Thanh Diện ra đi kể từ khu vực căn hộ, lên đường trực tiếp cho tới điểm bữa sớm cơ hội khu vực căn hộ ko xa thẳm.

Vốn dĩ anh tấp tểnh tự động thực hiện bữa sáng sủa, Tống Huyền Khanh rằng ham muốn ăn bánh trứng rán, bèn bảo Lâm Thanh Diện ra bên ngoài mua sắm.

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 22

Mỗi ngày tía bữa, cọ chén bát giặt ăn mặc quần áo vệ sinh ngôi nhà, bao nhiêu trong năm này đều tự Lâm Thanh Diện thực hiện, rằng anh là nội trợ cũng không thực sự.

Có thật nhiều xe cộ chào bán món ăn sáng sủa, bánh bao, bánh quẩy,… số gì cũng đều có.

Lâm Thanh Diện tiếp cận trước xe cộ chào bán bánh trứng, xem sét người chào bán bánh trứng đang được thay đổi trở thành một người không giống.

“Anh trai, mới mẻ cho tới sao, trước đó trước đó chưa từng bắt gặp anh.” Lâm Thanh Diện tùy ý cởi mồm căn vặn.

“Đúng vậy, ngày hôm qua mới mẻ dọn cho tới, bà chị trước bại liệt ko thực hiện nữa, tôi cho tới thực hiện thay cho chị ấy, mò mẫm miếng ăn.” Người con trai trung niên chào bán bánh mỉm cười nói: “Muốn bao nhiêu khuôn mẫu đây?”

“Ba khuôn mẫu lên đường.” Lâm Thanh Diện vấn đáp.

Người con trai trung niên nhanh chóng nhẹn gói tía cái lại, Lâm Thanh Diện nhìn động tác tay của ông tớ, ánh nhìn anh híp lại.

Lẽ này anh nhìn sai lầm rồi?

Ban nãy tích tắc tuy nhiên người con trai trung niên bại liệt nạm ngược trứng, Lâm Thanh Diện đùng một phát xem xét thấy động tác ông tớ đem chút nhòa ám.

Động tác này, chỉ mất những người dân thông thường xuyên luyện võ mới mẻ đem, phiên bản thân thích Lâm Thanh Diện cũng hoặc đem động tác bại liệt, cụ thể này, cũng chỉ mất những người dân luyện võ chân chủ yếu mới mẻ rất có thể xem sét.

Chẳng lẽ anh trai chào bán bánh trứng này cũng là 1 cao thủ?

Lâm Thanh Diện tức khắc để ý người con trai trung niên, xem sét khí hóa học bên trên người ông tớ ko không giống gì đối với những người dân xung xung quanh, chỉ là 1 người chào bán bánh trứng thông thường tuy nhiên thôi.

Hơn nữa Lâm Thanh Diện cũng đùng một phát xem sét tâm lý này của anh ý đem chút hoang phí đàng, nếu như rất thực sự là 1 cao thủ, dĩ nhiên cũng sẽ không còn ở trên đây chào bán bánh trứng đâu.

Có thể là anh đang được nhìn sai lầm rồi.

Lâm Thanh Diện ko nghĩ về nhiều, đợi bánh trứng được sản xuất đoạn, bèn lấy rồi tảo người tách lên đường.

Buổi chiều, Lâm Thanh Diện kể từ ngôi nhà ra đi ngoài, tài xế cho tới câu lạc bộđêm Mãn Thiên Tinh.

Trong một chống bao của câu lạc cỗ, Lý Huỳnh Thái kính cẩn ngồi lân cận Lâm Thanh Diện, sụp đổ cho tới anh một ly rượu.

Cho cho dù thông thường Lý Huỳnh Thái đem ở trước mặt mũi người không giống diễu võ dương oách ra làm sao, tuy nhiên trước mặt mũi Lâm Thanh Diện, anh tớ vẫn luôn luôn đặc biệt thật thà.

Không chỉ cũng chính vì tất cả giờ đây anh tớ đem đều tự Lâm Thanh Diện cho tới, mà còn phải một nguyên vẹn nhân cần thiết hơn thế nữa là, anh tớ ko thể vượt qua Lâm Thanh Diện.

Nếu như anh tớ dám ở trước mặt mũi Lâm Thanh Diện huyênh hoang vùng, Lâm Thanh Diện rất có thể san vày khu vực đầu óc của anh ý tớ.

“Cục diện mới đây của Hồng Thành như vậy nào?” Lâm Thanh Diện tu một ngụm rượu, căn vặn.

“Anh Diện, đem sự cỗ vũ của anh ý, giờ đây người dám ở Hồng Thành đối đầu với tất cả chúng ta cũng chỉ mất Lưu Biên và Long Phi, hơn thế nữa chúng ta đều đã biết em mến tiến công nhau, thông thường họp mặt đều tiếp tục tránh mặt.”

Lý Huỳnh Thái vấn đáp, khuôn mặt còn tồn tại chút đắc ý.

“Năm bại liệt tôi đang được rằng với cậu, tôi không chỉ có ham muốn cậu tranh tài với Lưu Biên và Long Phi, tía năm trước đó tôi kêu cậu chính thức sẵn sàng, cậu cảm nhận thấy giờ đây cậu đang được sẵn sàng như này rồi?” Lâm Thanh Diện rảnh rỗi nhạt nhẽo căn vặn.

Lý Huỳnh Thái tức khắc trở thành tráng lệ và trang nghiêm, nói: “Anh Diện, ý của anh ý là, tất cả chúng ta cần đi ra tay rồi?”

“Ba người những người dân đang được đối đầu cùng nhau vượt lên trước lâu rồi, điểm này đã và đang bình yên tĩnh vượt lên trước lâu, cũng đang đi vào khi cần rối ren lại rồi. Cậu cảm nhận thấy thời điểm hiện nay cậu đang được đem năng lượng hô mưa gọi bão táp bên trên Hồng Thành chưa?” Lâm Thanh Diện căn vặn.

Lý Huỳnh Thái tráng lệ và trang nghiêm gật đầu, nói: “Anh Diện, ban nãy em rằng em đấu tranh giành với Lưu Biên và Long Phi, bại liệt đơn thuần vẻ hình thức, năm bại liệt khẩu lệnh anh uỷ thác cho tới em, em vẫn luôn luôn sẵn sàng, nếu như rất thực sự cần đi ra tay, chỉ việc một điều rằng của anh ý, em đáp ứng rất có thể đem những bằng hữu san vày toàn cỗ Hồng Thành.”

Lâm Thanh Diện gật đầu, ánh nhìn anh vẫn đặc biệt điềm đạm.

“Chỉ là đối đầu với Lưu Biên và Long Phi ko thì vẫn ko đầy đủ, loại tôi ham muốn là cần bắt được vô tay toàn cầu ngầm của Hồng Thành, cậu sẵn sàng lên đường, rất có thể mới đây Lưu Biên sẽ không còn thủ phận, chỉ việc anh tớ đem chút không giống thông thường, tất cả chúng ta tiếp tục khai trừ tức khắc.”

“Vâng, anh Diện!” Lý Huỳnh Thái xác định rằng.

Anh tớ trước đó chưa từng nghi vấn bất kể đưa ra quyết định này của Lâm Thanh Diện, hơn thế nữa anh tớ còn cảm nhận thấy Lâm Thanh Diện rằng ham muốn khai trừ 1 trong tía vị người hàng đầu giớ ngầm của Hồng Thành là Lưu Biên cũng không tồn tại gì phô trương cả.

Nhìn hình thức, toàn cầu ngầm của Hồng Thành là thế kiềng tía chân, tuy nhiên một khi Lâm Thanh Diện đi ra mức độ, phối phù hợp với thu thập bao nhiêu trong năm này của Lý Huỳnh Thái, Lưu Biên và Long Phi ko cần là phe đối lập của mình.

Lâm Thanh Diện ham muốn khai trừ Lưu Biên, ko cần cũng chính vì anh tớ với Hứa Trai Hiệp cho tới trộm đồ vật thời cổ xưa, tuy nhiên chuyện này Lâm Thanh Diện đang được kế hoạch kể từ rất rất lâu rồi.

Hồng Thành thời điểm hiện nay nói theo cách khác là địa phận của Lâm Thanh Diện, mặc dầu thời điểm hiện nay ngôi nhà bọn họ Lâm đem cho những người đi tìm kiếm anh, bảo anh về bên thực hiện người quá tiếp, tuy nhiên chuyện năm này đã khiến cho Lâm Thanh Diện nắm chắc, chỉ lúc nào rất có thể bắt dĩ nhiên vô tay bản thân, thì khi bại liệt tất cả mới mẻ xứng đáng tin cậy.

Thế lực ở trong nhà bọn họ Lâm cho tới dù cho có to hơn lên đường chăng nữa, cũng ko cần của anh ý, hơn thế nữa anh còn mơ hồ nước cảm nhận thấy mục tiêu đợt này ngôi nhà bọn họ Lâm ham muốn đón anh về, e là ko đơn giản và giản dị như thế.

Vì vậy anh cần phải làm cho gia thế vô tay bản thân trở thành mạnh mẽ và uy lực hơn thế nữa, chỉ mất như thế, khi sau này xẩy ra phiền toái, anh mới mẻ rất có thể đơn giản dễ dàng ứng phó.

Buổi tối Lâm Thanh Diện lên đường đón Hứa Bích Hoài tan thực hiện, khi về cho tới cổng khu vực căn hộ, Hứa Bích Hoài rằng bánh trứng buổi sớm ăn thật tuyệt vời, bèn bảo Lâm Thanh Diện lên đường mua sắm thêm thắt một chiếc nữa.

Lâm Thanh Diện tiếp cận trước quầy mặt hàng, rằng với những người con trai trung niên bại liệt ham muốn mua sắm một chiếc bánh trứng.

“Đó là phu nhân cậu à, xinh đẹp mắt thiệt đấy.” Người con trai trung niên mỉm cười rằng.

“Cảm ơn.” Lâm Thanh Diện mỉm cười đáp.

Xem thêm: thập niên 60 gây dựng lại gia đình hằng ngày nuôi con

“Cậu như ý thiệt đấy, lấy được một cô phu nhân chất lượng như thế, cậu cần đối đãi với cô ấy thiệt chất lượng đấy.” Người con trai trung niên cảm thán rằng.

Lâm Thanh Diện mỉm cười, ko rằng gì, sau thời điểm đem chi phí, bèn nạm bánh tách lên đường.

Không cần thiết người con trai trung niên bại liệt rằng, Lâm Thanh Diện cũng biết, anh tiếp tục đối đãi thiệt chất lượng với Hứa Bích Hoài vày không còn những gì anh đem.

Hai ngày sau, Hứa Bích Hoài có được một điều mời mọc của Hứa Trai Hiệp, Hứa Trai Hiệp rằng đợt triển lãm đồ vật thời cổ xưa đợt trước là anh tớ sai, nên là ham muốn rằng một giờ nài lỗi với Hứa Bích Hoài, mời mọc cô ăn một giở cơm trắng.

Hứa Bích Hoài ko ngờ cho tới thái phỏng của Hứa Trai Hiệp tiếp tục thay cho thay đổi như thế, còn dữ thế chủ động ham muốn nài lỗi cô nữa.

Có điều cô cũng ko nghĩ về nhiều, tưởng Hứa Trai Hiệp thiệt sự đang được cảm nhận thấy hối hận lỗi, ko đối đầu với cô nữa.

Hứa Trai Hiệp rằng lên đường rằng lại Hứa Bích Hoài chắc chắn cần nằm trong anh tớ ăn một giở cơm trắng, Hứa Bích Hoài ko cản nổi sự hăng hái của Hứa Trai Hiệp, bèn đồng ý với anh tớ.

Chiều tối, Hứa Bích Hoài ăn diện giản dị, sẵn sàng hoàn thành rồi thoát ra khỏi ngôi nhà.

Lâm Thanh Diện thấy vậy, bèn hỏi: “Em ham muốn lên đường đâu?”

Hứa Bích Hoài thì thầm Hứa Trai Hiệp mời mọc cô ăn cơm trắng với Lâm Thanh Diện, Lâm Thanh Diện hòn đảo đôi mắt, nói: “Anh lên đường cùng theo với em lên đường.”

Nếu như thể trước bại liệt, Hứa Bích Hoài chắc chắn tiếp tục kể từ chối Lâm Thanh Diện, đem điều sau thời điểm trải qua chuyện khoảng tầm thời hạn này, Hứa Bích Hoài cũng không hề xa thẳm cơ hội với Lâm Thanh Diện rất nhiều nữa.

“Được thôi.” Hứa Bích Hoài gật đầu, tiếp sau đó nằm trong Lâm Thanh Diện ra đi ngoài.

Khi xuống tầng, Lâm Thanh Diện lấy điện thoại cảm ứng thông minh đi ra, gửi một lời nhắn cho tới Lý Huỳnh Thái.

“Chuẩn bị hành vi.”

Lúc nhì người tiếp cận cổng khu vực căn hộ, Lâm Thanh Diện đùng một phát nói: “Anh lên đường mua sắm một cái bánh trứng, Hứa Trai Hiệp mời mọc em ăn cơm trắng, chắc hẳn rằng ko nhằm ý cho tới anh đâu.”

Hứa Bích Hoài nghĩ về một khi cũng cảm nhận thấy chính, bèn gật đầu với Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện tiếp cận quầy bánh trứng, rằng với những người con trai trung niên bại liệt ham muốn mua sắm một chiếc.

Người con trai trung niên thực hiện bánh đoạn đem đến Lâm Thanh Diện, tiếp sau đó mới mẻ nhìn xung xung quanh, thấp giọng nói: “Cậu cẩn trọng một ít, mới đây nghe đâu đem người đang được nhắm vô cậu hoặc phu nhân của cậu.”

Lâm Thanh Diện ngơ đi ra một khi, ko ngờ người con trai trung niên lại rằng với anh điều này.

Nhưng anh cũng ko căn vặn nhiều, tuy rằng điều của những người con trai trung niên khiến cho anh cảm nhận thấy ông tớ chắc hẳn rằng ko cần một người đơn giản và giản dị, đem điều anh biết từng người đều phải sở hữu kín đáo của riêng biệt bản thân.

Người tớ đem ý chất lượng nhắc nhở là đầy đủ hàm ơn lắm rồi.

Lâm Thanh Diện tức khắc cảm nhận thấy thiện cảm rộng lớn với những người con trai trung niên này.

“Cảm ơn.”

Lâm Thanh Diện đáp một câu, rồi đưa bánh trứng tách lên đường.

***

Trong một quán ăn thời thượng ở Hồng Thành.

Hứa Trai Hiệp và Hứa Bích Uyên ngồi bên nhau.

“Anh Trai Hiệp, thiệt thiếu hiểu biết nhiều vì sao anh lại mời mọc ả tiện nhân Hứa Bích Hoài bại liệt ăn cơm trắng, hơn thế nữa còn ham muốn nài lỗi chị tớ, anh là kẻ quá tiếp sau này ở trong nhà bọn họ Hứa, không cần thiết phải khách hàng khí với chị tớ như thế.” Hứa Bích Uyên coi thường thông thường rằng.

Hứa Trai Hiệp tức khắc nở một nụ mỉm cười xấu xí, nói: “Em tưởng rằng anh thiệt sự ham muốn nài lỗi cô tớ sao, anh chỉ ham muốn gài bẫy cô tớ tuy nhiên thôi.”

“Bẫy? Bẫy gì chứ?” Hứa Bích Uyên trợn đôi mắt.

Hứa Trai Hiệp bèn kể không còn plan đem Hứa Bích Hoài cho tới địa điểm Lưu Biên cho tới Hứa Bích Uyên.

“Mẹ nó, anh Trai Hiệp, chiêu này của anh ý ác thiệt đấy.” Hứa Bích Uyên rằng.

“Có là gì đâu chứ, ai bảo Hứa Bích Hoài cứ nhất quyết đối đầu với anh, hơn thế nữa sau chuyện đợt trước, ông nội lại càng coi trọng ả tiện nhân Hứa Bích Hoài bại liệt rộng lớn, nếu như còn nhằm tiếp nối như thế, e là cô tớ tiếp tục tranh giành gia tài nằm trong anh mất mặt thôi.” Hứa Trai Hiệp mỉm cười rét.

“Đúng vậy, cô tớ là 1 người đang được gả ra bên ngoài, mặc dầu là con cái rể cũng không tồn tại tư cơ hội phân loại gia sản ở trong nhà bọn họ Hứa, hơn thế nữa rằng ko chừng Lâm Thanh Diện ham muốn nhằm mục tiêu vô gia sản ngôi nhà bọn họ Hứa, cố ý nhằm Hứa Bích Hoài đối đầu với tất cả chúng ta, tất cả chúng ta ko thể nhằm chúng ta thành công xuất sắc được.” Hứa Bích Uyên rằng một cơ hội ngược quyết.

“Haha, thằng ngu Lâm Thanh Diện bại liệt, một cắc chi phí ở trong nhà bọn họ Hứa anh cũng sẽ không còn nhằm nó động vô, hơn thế nữa ngày hôm nay chỉ việc nó dám cho tới trên đây, anh tiếp tục nhằm nó nhận ra dáng vóc nhát mọn của Hứa Bích Hoài bên dưới thân thích Anh Biên.” Hứa Trai Hiệp nở nụ mỉm cười xấu xí.

Hứa Bích Uyên hòn đảo đôi mắt, nói: “Đến khi bại liệt tất cả chúng ta tiếp tục nhằm lộ chuyện này đi ra, nhằm Hứa Bích Hoài thân thích bại danh liệt, khiến cho cả đời này cô tớ cần đem danh con cái đĩ thõa, như thế thì rất có thể xua cô tớ thoát ra khỏi ngôi nhà bọn họ Hứa, anh thấy thế nào?”

Hứa Trai Hiệp ngơ đi ra, ko ngờ cho tới Hứa Bích Uyên còn gian ác hơn hết anh tớ, không chỉ có khiến cho Hứa Bích Hoài mất mặt lên đường sự vô Trắng, mà còn phải nhằm chuyện này truyền ra bên ngoài nữa.

“Em gái đo lường và tính toán thiệt xuất sắc, nghe theo đuổi em không còn, đến thời điểm bại liệt tất cả chúng ta tiếp tục thì thầm này với ông nội, rằng cô tớ ko lưu giữ đạo thực hiện phu nhân, hấp dẫn Lưu Biên, khiến cho cô tớ mất mặt không còn lên đường nổi tiếng trong nhà bọn họ Hứa.” Hứa Trai Hiệp đồng ý rằng.

Xem thêm: truyện tranh cố tiểu thư và khúc tiểu thư

Hứa Bích Uyên mỉm cười, nhường nhịn như đặc biệt mong chờ dáng vóc thân thích bại danh liệt của Hứa Bích Hoài.

“Anh Trai Hiệp, em lên đường trước đó, một khi nữa là ả tiện nhân bại liệt cho tới rồi, ngày hôm nay anh chắc chắn cần nhằm Anh Biên nghịch tặc cho tới tự do nha.” Hứa Bích Uyên vùng dậy tách ngoài quán ăn.

Hứa Trai Hiệp nở một nụ mỉm cười xấu xí, thỏa sức tự tin nói: “Hứa Bích Hoài, đặc biệt nhanh chóng thôi tôi tiếp tục cho tới cô hiểu rằng, kết viên của việc đối đầu với Hứa Trai Hiệp tôi, còn tồn tại Lâm Thanh Diện, tôi tiếp tục khiến cho anh ham muốn bị tiêu diệt cũng ko được, ham muốn sinh sống cũng ko đoạn.