rể quý trời cho chương 169

Bên nhập siêu thị vật trang sức đẹp, Lâm Thanh Diện ko hề hoặc biết chuyện xe pháo của anh ấy đã trở nên đập, anh đang được thường xuyên tâm nằm trong Hứa Bích Hoài coi vật trang sức đẹp.

"Lâm Thanh Diện, vật trang sức đẹp điểm này cũng quá vướng rồi, một chiếc vòng đeo tay đang được phụ thân trăm ngàn, mặt mũi bại mang 1 cây xoa, em thấy như là với loại nhưng mà Hứa Bích Uyên treo, trái ngược nhiên nhì rộng lớn 6 trăm ngàn, vậy cũng quá xa thẳm xỉ rồi."

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 169

Hứa Bích Hoài coi ở chính giữa siêu thị trang sức đẹp trưng bày những vật trang sức đẹp bại, vô nằm trong ngạc nhiên.

"Đồ trang sức đẹp điểm này sẽ không cần đồ vật thời cổ xưa giá đắt, cũng chính là kiệt tác của những thẩm mỹ và nghệ thuật đại sư, vướng một ít là đem đạo lý, em coi coi mến loại nào là, anh mua sắm cho tới em." Lâm Thanh Diện cười cợt trình bày.

Hứa Bích Hoài tức thì nhấp lên xuống đầu, nói: "Hay là thôi chuồn, vật trang sức đẹp điểm này quá vướng, còn nếu như không tất cả chúng ta vẫn nên chuồn nơi khác coi chuồn, mua sắm bao nhiêu loại rẻ mạt một ít, lường gạt u em à được."

Lâm Thanh Diện ngay lập tức tức thì chưng vứt ý nghĩ về này của Hứa Bích Hoài, nói: "Tặng cho tới em, đều cần là cực tốt. Em ko cần thiết lo ngại yếu tố chi phí, em chỉ việc lựa chọn bao nhiêu loại em mến là được, thuận tiện lựa chọn cho tới u một số."

Hứa Bích Hoài thấy Lâm Thanh Diện kiên trì như thế, cũng chỉ rất có thể kế tiếp coi chằm chằm những vật trang sức đẹp nhập siêu thị trang sức đẹp, đơn thuần coi hồi lâu cũng không tồn tại ý mong muốn mua sắm, dẫu sao thiệt sự là quá vướng rồi.

Hai nhân viên cấp dưới siêu thị theo gót Lâm Thanh Diện mặt mũi giàn giụa ghét bỏ vứt coi nhì người chúng ta, nhập đầu nghĩ về ko mua sắm nổi còn tiếp đây coi đồ vật gi, tiêu tốn lãng phí thời hạn của cô ấy tớ.

Lúc này Liễu Văn Thúy chuồn nhập vào siêu thị, chính vì cô tớ là khách hàng quen thuộc cũ của siêu thị, tức thì đem nhân viên cấp dưới siêu thị mừng đón, năng nổ xin chào chất vấn.

"Chị Liễu, chị lại cho tới rồi, phiên này mong muốn mua sắm đồ vật gi đây?"

"Các cô lựa chọn cho tới tôi bao nhiêu số vật trang sức đẹp thích mắt, tôi mong muốn tặng cho tất cả những người tớ." Liễu Văn Thúy hé mồm.

Hai nhân viên cấp dưới siêu thị tức thì gật đầu, đem Liễu Văn Thúy chuồn nhập vào siêu thị.

Lâm Thanh Diện thấy Hứa Bích Hoài chỉ coi ko mua sắm, trình bày với cô: "Em đang được tuyển chọn được loại mình yêu thích chưa? Nếu như em ko trình bày, anh tiếp tục thay cho em thực hiện công ty."

Hứa Bích Hoài thấy Lâm Thanh Diện trình bày như thế, trả tay có một song hoa tai nhập quầy mặt mũi bại, nói: "Em thấy song hoa tai bại khá đẹp nhất đấy."

Lâm Thanh Diện quay đầu sang một bên trình bày với nhân viên cấp dưới siêu thị ở hâu phương lưng: "Phiền cô canh ty tất cả chúng ta gói lại song hoa tai bại, cám ơn."

Anh căn bạn dạng ko coi song hoa tai bại từng nào chi phí, mặc dù sao so với anh nhưng mà trình bày, coi như thể thâu tóm về toàn cỗ siêu thị cũng chẳng là gì.

Nhân viên siêu thị thấy Lâm Thanh Diện chúng ta rốt cuộc mua sắm vật, biểu tình bên trên mặt mũi cũng hòa dừng rộng lớn, sau cùng không tồn tại thực hiện ko công.

Lúc này Liễu Văn Thúy cũng tiếp cận mặt mũi này, ánh nhìn cô tớ cũng rơi song hoa tai bại, nói: "Đôi hoa tai bại ko tệ, gói lại cho tới tôi."

Hai nhân viên cấp dưới siêu thị sau sống lưng cô tớ tức thì gật đầu, mong muốn chuồn lấy song hoa tai bại rời khỏi.

Nhân viên siêu thị theo gót Lâm Thanh Diện tất tả vàng hé miệng: "Xin lỗi a, hoa tai này chúng ta phát hiện ra trước, muốn làm mua sắm rồi."

Liễu Văn Thúy tức thì trợn đôi mắt coi nhân viên cấp dưới siêu thị bại, mắng: "Cô cô nàng nhỏ này là đôi mắt quáng gà sao? Không biết tôi là ai à?"

Nhân viên siêu thị bại coi chằm chằm Liễu Văn Thúy coi, đùng một phát mặt mũi thất sắc, nói: "Chị Liễu, mới mẻ một vừa hai phải rồi em ko xem xét, ko nghĩ về cho tới là chị, hy vọng chị Liễu tách giận dỗi."

Liễu Văn Thúy liếc đôi mắt về phía cô tớ hỏi: "Vậy giờ đây tôi mong muốn song hoa tai này, còn tồn tại yếu tố gì không?"

"Không... Không trở thành yếu tố." Nhân viên siêu thị vấn đáp.

Lâm Thanh Diện tức thời nhíu ngươi một chiếc, nói: " Xin lỗi, song hoa tai này là tất cả chúng ta phát hiện ra trước, điểm này hẳn chú ý cho tới trước cho tới sau chuồn."

Nhân viên siêu thị bại quay đầu sang một bên quan sát về phía Lâm Thanh Diện, nói: "Hay là nhì người coi loại không giống chuồn, Chị Liễu là khách hàng quen thuộc ở điểm này của công ty chúng tôi, công ty chúng tôi cần ưu tiên đáp ứng cô ấy."

"Tôi chỉ biết là cho tới trước cho tới sau, bà xã tôi coi trúng song hoa tai bại rồi, những không giống đều ko mến." Lâm Thanh Diện rét lùng trình bày.

Liễu Văn Thúy thấy Lâm Thanh Diện vẫn cố ý mong muốn mua sắm song hoa tai này, tức thì mong muốn hé mồm mắng chửi người.

Chỉ là cô tớ còn ko hé mồm, nhân viên cấp dưới siêu thị bại đang được quở trách móc Lâm Thanh Diện: "Anh người này tại vì sao như thế, chị Liễu là bà xã của anh ấy Cổ gia gia công ty, anh cũng đều có tư cơ hội cướp vật với chị Liễu? Anh ở trên đây chuồn loanh xung quanh nửa ngày, mới mẻ trình bày mong muốn mua sắm một song hoa tai, chị Liễu người tớ cho tới siêu thị tất cả chúng ta bao nhiêu phút mua sắm bao nhiêu thứ đồ vật đảm bảo chất lượng rồi, anh rất có thể nằm trong người tớ sánh sao?"

Lâm Thanh Diện khá tĩnh mịch, ko nghĩ về cho tới nhân viên cấp dưới siêu thị đó lại quở trách móc bản thân, hoá ra anh coi nhiều một ít, là sai rồi.

"U, hóa rời khỏi là nhì kẻ túng a, tôi còn tưởng rằng những người dân có tương đối nhiều chi phí lắm, dám nằm trong tôi cướp vật, những người dân như thế, cũng dám cướp vật tôi coi trọng? Coi như tôi giờ đây nhằm cho tất cả những người ném nhì người rời khỏi, cũng không có bất kì ai dám trình bày gì." Liễu Văn Thúy khí thế hung hăng trình bày.

Hứa Bích Hoài thấy Liễu Văn Thúy rất khó chọc, kéo cánh tay của Lâm Thanh Diện, nói: "Hay là tất cả chúng ta ko mua sắm loại bại nữa, coi thêm thắt chút nữa coi loại không giống chuồn, nhường nhịn cho tới cô ấy là được rồi."

Lâm Thanh Diện quay đầu sang một bên coi Hứa Bích Hoài, nói: "Đồ em mến, tôi chắc chắn tiếp tục mua sắm cho tới em."

Liễu Văn Thúy bỉu môi, nói: "Ai thiu, thiệt là cười cợt bị tiêu diệt tôi rồi, nhóc con cái, anh chỉ hoảng hốt là sinh sống ở nhập nằm mê rồi? Anh ko nghe thấy cô tớ một vừa hai phải trình bày tôi là ai sao? Tôi là chị dâu của Cổ gia gia công ty, anh cũng đều có tư cơ hội ồn ào với tôi?"

"Vậy thì ra làm sao, coi như thể Cổ gia gia công ty ở trên đây, cũng không đủ can đảm rỉ tai với tôi như thế." Lâm Thanh Diện rét lùng nói

"Anh cũng ko soi lại gương, coi một ít vóc dáng của anh ấy chuồn, anh cho rằng anh là ai a, mau cút cho tới tôi, còn nếu như không, tôi tiếp tục làm cho hộ vệ ném nhì người ra bên ngoài." Liễu Văn Thúy ko khách hàng khí trình bày.

Xem thêm: thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

"Hai người còn đứng ngây ở bại làm những gì, chuồn nhanh chóng lên chuồn, những người dân ko chọc nổi chị Liễu đâu." Mấy nhân viên cấp dưới siêu thị cũng hát đệm theo gót.

Lâm Thanh Diện coi chằm chằm nhì người vệ sĩ sau sống lưng Liễu Văn Thúy cười cợt rét một giờ, nói: "Tôi ngược lại mong muốn coi coi, nhì người vệ sĩ này của cô ấy rất có thể ném tôi ra bên ngoài hay là không."

Liễu Văn Thúy thấy Lâm Thanh Diện ko hoảng hốt một chút nào nhì vệ sĩ của cô ấy tớ, nhíu ngươi.

"Anh cũng ngang thiệt đấy, cái Land Rover đậu ngoài bại chắc chắn ko cần là của anh ấy chứ?" Liễu Văn Thúy đùng một phát chất vấn một câu.

Lâm Thanh Diện gật đầu, nói: " Không sai, là của tôi."

Liễu Văn Thúy đùng một phát ha ha cười cợt rộng lớn, nói: "Tôi trình bày rồi, khó khăn trách móc anh lại ngang như thế, một cái Land Rover cũng dám lúc lắc địa điểm đậu xe pháo của tôi, anh thiệt thực sự không tồn tại nửa điểm tự nhủ bản thân."

"Chỗ đậu xe pháo phía bên ngoài là của công nằm trong, khi nào là trở thành của cô ấy rồi?" Lâm Thanh Diện rét lùng nói

"Tôi trình bày là của tôi, thì bại đó là của tôi, con xe bại của anh ấy đã trở nên tôi đập rồi, trên đây đó là thành quả của việc anh cướp vật với tôi, tôi khuyên răn anh vẫn nên nhanh gọn tách ngoài địa điểm này, còn nếu như không ngóng lát nữa nên đập, đó là anh!" Liễu Văn Thúy khinh thường thông thường trình bày.

Trong long Lâm Thanh Diện tức thời trầm xuống, tức thì rời khỏi ngoài coi, trị hiện tại xe pháo của anh ấy đã trở nên đập không thể hình dạng.

Sau khi anh trở về, nổi xung đùng đùng coi Liễu Văn Thúy, nói: "Cô dựa dẫm nhập đem bao nhiêu đồng xu tiền, nhập đôi mắt không thể vương vãi pháp sao?"

Liễu Văn Thúy một ngước đầu, nói: "Vương pháp? Nói cho tới anh biết, tôi đó là vương vãi pháp, anh đang được nằm trong tôi tiêu tốn lãng phí thời hạn tại đoạn này, tôi làm cho anh không tồn tại thành quả tốt"

Tiếng trình bày của cô ấy tớ một vừa hai phải dứt, nhì người vệ sĩ sau sống lưng cô tớ phía Lâm Thanh Diện tiếp cận, mong muốn động thủ với anh.

Hứa Bích Hoài mặt mũi giàn giụa khẩn trương, ko nghĩ về cho tới chuyện tiếp tục trở thành như thế.

Lâm Thanh Diện cũng ko khách hàng khí một chút nào, tăng trưởng tấn công nhì người vệ sĩ trượt xuống khu đất.

Liễu Văn Thúy thấy vệ sĩ của tôi đơn giản bị Lâm Thanh Diện xử lý, bên trên mặt mũi giàn giụa ngạc nhiên.

Cô lùi về hâu phương nhì bước, khá hoảng hốt hãi coi chằm chằm Lâm Thanh Diện, nói: "Anh... Anh lại dám tấn công vệ sĩ của tôi, tôi là kẻ của Cổ gia, anh không thích sinh sống sao!"

"Cổ gia thì ra làm sao, đó là mượn cớ khi rỉ tai ko trình bày đạo lí sao?" Lâm Thanh Diện rét lùng trình bày.

Liễu Văn Thúy thông thường điểm nào là đã trở nên người tớ đối đãi như thế, giờ đây vệ sĩ của cô ấy tớ lại bị tấn công trượt rồi, cô tớ trong những lúc tức thời cũng ko biết nên làm những gì.

"Nơi này xẩy ra chuyện gì?" Vừa khi bại, một thanh âm vang lên, toàn bộ người xem quay đầu sang một bên coi rời khỏi cửa ngõ.

Lạc Tâm chuồn nhập vào siêu thị, mới mẻ một vừa hai phải rồi cô phát hiện ra một con xe bị đập ở trước cửa ngõ, cho rằng nhập siêu thị này đang được xẩy ra chuyện gì.

Sau khi bao nhiêu nhân viên cấp dưới siêu thị thấy Lạc Tâm, tức thì nghênh đón, đều là kính cẩn kêu một tiếng: "Bà công ty."

Liễu Văn Thúy ko nghĩ về cho tới Lạc Tâm tiếp tục xuất hiện tại ở trên đây, không chỉ có thế bao nhiêu nhân viên cấp dưới siêu thị vậy và lại gọi cô tớ là bà công ty, điều này thực hiện cho tới cô tớ vô cùng ngờ vực.

Chẳng qua quýt cô tớ biết thân mật phận của Lạc Tâm, không đủ can đảm bởi dự, tất tả vàng chạy cho tới, kính cẩn trình bày với Lạc Tâm: "Cô Lạc, chị sao lại tiếp đây vậy? Em còn trình bày ngóng lát nữa đi kiếm chị đâý."

Lạc Tâm coi Liễu Văn Thúy, nói: "Hai ngày trước tôi chuồn đi dạo cho tới trên đây, thấy điểm này sẽ không tệ, mua sắm siêu thị này rồi, giờ đây tôi là bà công ty chủ ở trên đây."

Liễu Văn Thúy trong tim cả kinh, nhập đầu nghĩ về Lạc Tâm ko hổ là kẻ của Lâm gia ở Kinh Đô, lại mua sắm siêu thị trang sức đẹp lớn số 1 Hồng Thành, đối với cô tớ còn khoáng đạt rất là nhiều.

"Cô Lạc thiệt là thiệt lợi sợ hãi, lại mua sắm điểm đó lại, tôi còn trình bày tiếp đây mua sắm cho tới chị bao nhiêu số lễ phẩm trên đây, giờ đây dường như ko cần thiết nữa rồi, siêu thị này đều là của Lạc rồi." Liễu Văn Thúy lúng túng trình bày.

"Chiếc xe pháo phía bên ngoài bại là như vậy nào?" Lạc Tâm hé mồm chất vấn.

"Là như thế, con xe bại cướp địa điểm đậu xe pháo của em, em tức giận dỗi, nhằm cho tất cả những người đập con xe bại chuồn." Liễu Văn Thúy hé mồm.

Cô cảm nhận thấy Lạc Tâm là kẻ Kinh Đô, hẳn càng rõ rệt việc người dân có chi phí rất có thể mong muốn làm những gì thì thực hiện, cho nên vì vậy cũng ko ỉm giếm.

Lạc Tâm nhíu ngươi, minh bạch so với hành vi của Liễu Văn Thúy vô cùng bất mãn, cô coi nhập phía bên trong, sau khoản thời gian thấy Lâm Thanh Diện nằm trong Hứa Bích Hoài, trong tim cũng là 1 trong trận ngạc nhiên.

"Ở bại sao sao vậy, tôi nghe những em mới mẻ một vừa hai phải rồi chừng như đang được cãi vã?" Lạc Tâm ko vội vàng tiếp cận trước mặt mũi Lâm Thanh Diện, nhưng mà là chất vấn một câu.

"Bà công ty, nhì người phía bên trong bại mong muốn nằm trong chị Liễu cướp vật, tuy vậy vật bại là chúng ta phát hiện ra trước, tuy nhiên chị Liễu là khách hàng quen thuộc của siêu thị, công ty chúng tôi mong muốn buôn bán song hoa tai bại cho tới chị Liễu, thành quả nhì người bại ko biết cần trái ngược, nhất quyết ko nhường nhịn, thời điểm hiện nay mới mẻ rùm beng." Một người nhân viên cấp dưới trình bày.

Mấy người đều thấy Lạc Tâm chắc chắn sẽ hỗ trợ Liễu Văn Thúy rỉ tai, cho nên vì vậy vốn liếng ko coi Lâm Thanh Diện nằm trong Hứa Bích Hoài nhì người rời khỏi gì.

Xem thêm: truyện tranh cố tiểu thư và khúc tiểu thư

"Các cô trình bày ko sai, nhì người bại cũng thiệt ko biết cần trái ngược, lại còn mong muốn nằm trong em cướp vật." Liễu Văn Thúy khinh thường thông thường trình bày.

Hứa Bích Hoài thấy bà công ty người tớ cũng cho tới rồi, không chỉ có thế còn quen thuộc biết Văn Thúy, biết kế tiếp giành cãi chúng ta xác định thất bại thiệt, mong muốn nằm trong Lâm Thanh Diện van lơn lỗi Liễu Văn Thúy.

Vừa khi bại, Lạc Tâm đùng một phát nâng tay lên, một chiếc tát giáng xuống bên trên mặt mũi của nhân viên cấp dưới bại, quát mắng lên: "Cô trình bày ai ko biết cần trái? Hai người chúng ta là con cháu tôi và con cháu dâu tôi, cô cũng đều có tư cơ hội trình bày như vậy?"