rể nuôi từ bé

Mộc Thanh Sương dễ dàng xúc động, tuy nhiên nường ko nên đồ gia dụng ngốc.
Hạ Chinh nhất quyết không sở hữu và nhận thân thuộc phận “rể nuôi từ bé của Mộc Thanh Sương”, nường đem chút nhằm ý. Nhưng hít cho tới thứ tự loại tía, nường xúc cảm đem gì cơ ko đúng…
Người này quyết tâm kín mồm chỉ nhằm lừa nường hít nhiều hơn! Hừ hừ.
Hạ Chinh tâm cơ bị “gậy ông đập sống lưng ông”, Mộc Thanh Sương sung sướng như con chuột rơi hũ gạo, hứng chí kêu chít chít.
Hắn nghĩ về bản thân tĩnh mịch lừa bịp thành công xuất sắc, lại ko biết nường tương tiếp tựu tiếp, thiện chí chấm mút.
Lão sói và con chuột nhắt so kè cùng nhau. Ai lắc điều của người nào, vượt lên trước khó khăn trình bày.
Tiểu cô nương khàn giọng cười cợt trộm mắng “Nhận hoặc không”, trao nụ hít vừa phải ngọt ngào và lắng đọng vừa phải đắng cay, quyết tâm cho tới Khi hắn Chịu đựng thất bại mới nhất thôi. Thiếu niên xưa ni vốn liếng lạnh lẽo lùng thanh đạm bị chọc hừng hực lửa giá buốt, tràn trề từng khung hình.
Hạ Chinh kịp tạm dừng trước lúc từng chuyện trở thành khó khăn ko chế, chạm bình dung dịch nhập môi Mộc Thanh Sương.
“Sàm sỡ đầy đủ chưa?” Lão sói thở hào hển mắng.
Chuột nhắt cười cợt trộm, càn rỡ đáp: “Thì sao? Muội nhân thời cơ sàm sỡ huynh đấy! Nếu huynh không can tâm bị muội chèn lấn, sao ko đẩy tè hái hoa tặc nhập sông?”
Lão sói Hạ Chinh biết “gian kế” của tôi bị nhìn xuyên thấu, xấu xí hổ ko biết giấu quanh mặt mũi nhập đâu. Trong khi túng quẫn bách, hắn ôm chầm tè cô nương nhập lòng.
May mắn ánh trăng tối mò mò, bao phủ giấu quanh khuôn mặt mũi đỏ tía au của hắn.
“Chưa thấy Đại tè thư này cao bồi như muội!” Hạ Chinh nhìn cô nương cười cợt hì hì trong thâm tâm, nghiến răng nghiến lợi mắng.
Mộc Thanh Sương lắc đùi đắc ý, mỉm cười cợt khiêu khích, “Diễn, huynh trình diễn tiếp đi! Rõ ràng ham muốn muội hít huynh, lại fake bộ…”
“Còn nói?!” Hạ Chinh ko kháng nâng được, giơ tay bịt kín mồm nường.
Mộc Thanh Sương trừng đôi mắt, khàn giọng lẩm bẩm: “Rồi rồi, ko trình bày nữa.”
Chinh ca ngôi nhà nường dễ dàng xấu xí hổ, nường hiểu. Nên thu liễm thì rộng lớn.
Thấy Mộc Thanh Sương yên lặng tĩnh, Hạ Chinh buông nường đi ra, hừ nhẹ nhàng trừng nường, tĩnh mịch bắt tay nên nường.
Mộc Thanh Sương cúi đầu nhìn bám theo, thời điểm hiện nay mới nhất vạc hiện tại lòng bàn tay bị thương.
Nhớ lại trước khi tay ko bẻ gãy thanh giáo của quan lại quân, nhưng vì ăn “Trảm hồn thảo” nên ko nhức, kể từ cơ cho tới giờ không sở hữu và nhận đi ra.
Hạ Chinh tiếp tục sớm biết nường người sử dụng “Trảm hồn thảo”, động tác bôi dung dịch mượt nhẹ nhàng cảnh giác, tương tự như nường là búp bê sứ.
Lớp chai mỏng manh của thiếu hụt niên lướt qua chuyện lòng bàn tay Mộc Thanh Sương, tựa nước giá buốt vuốt ve sầu, êm ả dịu dàng quấn chặt tứ chi nường.
Mộc Thanh Sương cúi đầu, lông nheo cong nhiều năm chớp chớp, nũng nịu hô: “Chinh ca, muội ko nhức.”
Đầu ngón tay Hạ Chinh khá ngừng lại, ko ngửng đầu, “Huynh nhức.”
Hắn thì thì thầm cực kỳ nhỏ, tương tự như trình bày cho chính bản thân nghe.
Chỉ nhị chữ thông thường, tiếng động bé bỏng nhỏ, lại như thể tảng đá đập nhập miếng hồ nước yên lặng tĩnh, khích động cho tới nút lòng Mộc Thanh Sương nở hoa.
Hai người ko trình bày gì.
Dưới ánh trăng, một không khí lưu luyến lắc động tràn trề, lại khiến cho người tớ đỏ tía mặt mũi xấu xí hổ rộng lớn nụ hít rộng lớn mật vừa phải rồi.
Chờ Hạ Chinh bôi xong xuôi, nường giơ tay lên ngửi, già họng cãi láo bao phủ giấu quanh xấu hổ thùng.
“Đây là dung dịch muội đem mang đến huynh đích thị không? Sao còn nhiều vậy?”
“Ồ, hóa đi ra mang đến huynh?” Hạ Chinh ngửng đầu, thản nhiên nhìn nường, “Huynh tưởng mang đến Tử Đô, không đủ can đảm mặt dạn mày dày người sử dụng.”
Mộc Thanh Sương cười cợt rúc rích, vờ vịt cau mũi ngửi, khàn giọng hỏi: “Chinh ca, huynh ngửi thấy mùi hương chua không?”
“Đại tè thư người sử dụng Trảm hồn thảo, mũi rơi rụng linh.” Hạ Chinh mặc nhiên như thông thường, ngặt trang cúi đầu, “Huynh chỉ ngửi thấy mùi hương nước quáng gà tạc tuy nhiên thôi.”
...
Bôi dung dịch xong xuôi, Mộc Thanh Sương ngừng trêu hắn, ghi nhớ cho tới chuyện chủ yếu.
“Chinh ca.”
“Ừ?” Hạ Chinh tựa sống lưng nhập tảng đá, cúi đầu nhìn bên dưới chân.
“Nếu muội kể từ quăng quật thứ tự khảo thí này…” Mộc Thanh Sương nhìn hắn, thấp thỏm ko yên lặng, “Huynh có…” Xem thông thường muội không? Cảm thấy muội bỏ lỡ thân thuộc chừng, bùn nhão ko trét nổi tường?
Theo quy tắc, ngày loại 2 năm lớp tiếp tục lếu chiến.
Nhưng hoàng hít ngày mai toàn cỗ lớp Mậu – bao hàm cả nường – đều vì như thế “Trảm hồn thảo” không còn ứng dụng tuy nhiên không thể mức độ lực. Nếu nhất quyết nhập cuộc trận đánh, nước ngoài trừ khoác người tớ xâm lăng, cả lớp không thể cơ hội này không giống.
Nếu chỉ vậy, Mộc Thanh Sương đang không phát sinh ý nghĩ về bỏ lỡ thân thuộc trận.
Đáng bị tiêu diệt ở vị trí khoảng thời gian rất ngắn đi ra tay giúp sức lớp Giáp xả giận dỗi, tuy vậy nường đoán được tè công tử áo thâm là kẻ phủ Sóc Nam Vương, cũng đo lường kỹ lưỡng với đồng chúng ta lớp Mậu, tuy nhiên ko ngờ người này đó là tè thiếu hụt gia Triệu Mân ngôi nhà Sóc Nam Vương.
Triệu Mân ko chức tước đoạt binh quyền, tuy nhiên người nào cũng nhìn đi ra Vương phi nuông chiều hắn tớ. Lớp Mậu cứng đối cứng với hắn tớ, trước lúc chuồn Mộc Thanh Sương còn ném bóng nước quáng gà tạc trực tiếp mặt mũi hắn tớ. Với cá tính đem oán vớ báo của Triệu Mân, chắc chắn hắn tớ sẽ không còn kể từ quăng quật ý đồ gia dụng.
Thấy Hạ Chinh cúi đầu mím môi không nói, Mộc Thanh Sương hốt hoảng, hắng giọng giải thích: “Tại hắn tớ vô sỉ trước. Lớp muội ko thực hiện sai, cũng ko hoảng hắn tớ trả oán. Nhưng muội nghĩ về nếu như thực hiện rộng lớn, lớp muội ko rời không bị phủ Sóc Nam Vương cất binh vấn tội.”
Nếu phủ Sóc Nam Vương phong lan thông tin Hách Sơn, khiến cho chúng ta ko thể cầu cứu vãn người thân, vậy chỉ đành khoác người nắn bóp. Lúc cơ ko biết cả đám tiếp tục hứng chịu hậu quả gì.
Hạ Chinh ngửng đầu, điềm tĩnh nhìn nường, “Muội ham muốn lớp Mậu về nhà?”
“Dạ. Hừng sầm uất bảo Lệnh Tử Đô dẫn lớp Giáp chuồn trước, muội điều động ám vệ hộ vệ nhị mươi kiểu mốt người về vị trí quan lại ngôi nhà sự.” Mộc Thanh Sương mím môi gật đầu, chột dạ nói: “Hoàng hít cả lớp không thể mức độ, chỗ bị thương bên trên người vẫn tồn tại mới nhất, chỗ bị thương bám nước quáng gà tạc cũng vạc tác. Mọi người vờ vịt đau nhức, chắc chắn quan lại ngôi nhà sự tiếp tục cho tất cả đám về ngôi nhà.”
Học sinh lớp Mậu đều là con em của mình môn phiệt. Chờ chúng ta về ngôi nhà, nếu như phủ Sóc Nam Vương ham muốn cất binh vấn tội, chúng ta vẫn đang còn người thân chở che, không ngại Chịu đựng thiệt.
“Đã đo lường vậy rồi…” Hạ Chinh mỉm cười cợt, êm ả dịu dàng xoa đầu nường, “Cứ tuân theo plan, ngày mai về Tuần Hóa. Huynh và muội thuộc sở hữu.”
Mộc Thanh Sương kinh ngạc, “Huynh…”
Tuy thứ tự khảo thí này Hạ Chinh không thích nổi trội, tuy nhiên Mộc Thanh Sương biết hắn ko nên loại người bỏ lỡ thân thuộc chừng.
“Vừa hoặc huynh đem việc vội vàng cần thiết thương lượng với thiếu hụt soái.” Hạ Chinh lẹo tay sau sống lưng, xoay đầu quý phái mặt mũi, “Thuận lối thôi.”
Mộc Thanh Sương phì cười cợt, ko chọc thủng điều dối trá của hắn.
Rõ ràng phiền lòng, ham muốn tự động bản thân đỡ đần nường, tưởng nường ko nhìn ra? Hừ.
...
Mộc Thanh Sương sung sướng lẹo tay sau sống lưng, nhảy chân sáo trở lại.
Lệnh Tử Đô và Tề Tự Nguyên bám số lượng nước quáng gà tạc rộng lớn, dìm nước sông khoảng tầm một nén nhang tiếp tục cảm nhận thấy thả giàn thật nhiều. tụi chúng ta con quay về bên tương hỗ thắp lửa, nhằm lớp Mậu xuống sông.
“Mộc Thanh Sương, ngươi cho tới vừa phải kịp.” Lệnh Tử Đô mỉm cười cợt nhìn Mộc Thanh Sương, “Ta và Tự Nguyên bắt được bao nhiêu loại cá, nướng xong xuôi ăn được luôn luôn.”
“Vậy chất lượng vượt lên trước, ăn mãi lộc thô cũng vô vị.” Mộc Thanh Sương ko kể từ chối, thân thuộc thiết lại sát, “Ta trên đây ko khách hàng khí nữa.”
Tề Tự Nguyên đang được nướng cá cười cợt nói: “Đừng khách hàng khí. Lớp Mậu trượng nghĩa, lớp Giáp ko nên sói đôi mắt trắng! Lần này coi như ân cứu vãn mạng, về sau Tề Tự Nguyên tớ khoác những ngươi sai bảo.”
“Hừ, già họng cãi láo.” Mộc Thanh Sương ghét bỏ quăng quật khoát tay.
“Hửm, ngươi thấy A Chinh đâu không?” Tề Tự Nguyên khó khăn hiểu nhìn xung xung quanh, “Từ khi về cho tới giờ ko thấy bóng hình, ko có thể bước đi đâu chểnh mảng biếng.”
Mộc Thanh Sương mỉm cười cợt ngồi cạnh hắn tớ, “Không biết. Vừa rồi tớ cũng đi tìm kiếm huynh ấy, thực sự thần long thấy đầu ko thấy đuôi.”
“Mộc Thanh Sương.”
Lệnh Tử Đô ngồi phía bên trái Tề Tự Nguyên nhào cho tới đem nhánh cây mang đến nường, “Ngươi nhìn đỡ đần ta coi, tớ quyết định bện cái nón như thể lớp những ngươi, thiếu hiểu biết sao mãi ko trở nên hình? Bện vài ba thứ tự đều rơi lở tở.”
“Còn chất vấn vì như thế sao?” Tề Tự Nguyên cười cợt rộng lớn, “Tại ngươi què tay chứ sao.”
Lệnh Tử Đô bị cười cợt nhạo tát hắn tớ một chiếc, suýt nữa nướng hắn tớ với bao nhiêu loại cá nhập đụn lửa.
Đôi mặt mũi cười cợt đùa, Mộc Thanh Sương vùng lên ngồi cạnh Lệnh Tử Đô, vậy cái nón lụp xụp nhập tay hắn tớ.
“Như thế này… Trước tiên nên bện vì vậy trước…”
Dưới ánh lửa, tè cô nương nở nụ cười cợt êm ả dịu dàng, đôi mắt hạnh phiếm hồng nhìn cái nón nhập tay. Mười ngón tay linh động hòn đảo thoăn thoắt, cảnh giác lý giải từng bước.
Lệnh Tử Đô ngơ ngẩn nhìn sườn mặt mũi nường, trong cổ họng nghẹn ứ, hồi lâu không nói.
“Nhìn chuồn, như này sẽ không rơi nữa.” Mộc Thanh Sương giơ cái nón mới nhất bện lên, “Nhưng ngươi lựa chọn cành này sẽ không ổn định. Ít lá, tránh việc người sử dụng.”
Nàng thấy Lệnh Tử Đô ngơ ngẩn, nhịn ko được đá chân hắn, “Mộc phu tử giảng bài bác mang đến ngươi, ngươi dám ko nghe?!”
Lệnh Tử Đô hồi hồn, xấu xí hổ cười cợt nói: “Ta ghi nhớ lại vừa phải rồi những ngươi đấu với quan lại quân, thực sự ngông cuồng.”
Hắn tớ ngẫm nghĩ về, giơ ngón tay, “Tuần Hóa Mộc gia ko hổ chúa tô lâm, ngày hôm nay ngươi uy phong lắm!”
“Đương nhiên.” Mộc Thanh Sương đắc ý hếch cằm, thuận tay team nón cỏ lên đầu hắn tớ, “Ngươi tiếp tục thực tình biểu dương ngợi, Mộc phu tử cực kỳ ưng ý, mang đến ngươi!”
Lệnh Tử Đô dở khóc dở cười cợt, “Chiếc nón này…” Hắn tớ ko quí sắc tố của nó!
Còn ko dứt điều, chỉ thấy Hạ Chinh thâm mặt mũi tiếp cận, để ý nhìn nón cỏ bên trên đầu Lệnh Tử Đô.
“A Chinh, ngươi hầm hè nhìn nón của tớ thực hiện gì?” Lệnh Tử Đô u ám và đen tối, toá cái nón xuống, “Nếu ngươi quí, tặng ngươi đấy.”
____________
Lời tác giả:
Chiếc nón bị ghét bỏ vì chưng sắc tố của nó: Ta thực hiện sai cái gì? Ta chỉ là 1 trong cái nón đơn giản thôi →, →
Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn