quyến rũ yêu nghiệt thủ trưởng

Chương 1
Trong khoảng tầm tối đen sạm sâu sắc thẳm, thời hạn giống như ngừng trôi!

Đào Lộ đùng một cái cảm nhận thấy tim đập cực kỳ nhanh chóng, từng lần không khí lạnh bị hít vô sâu sắc vô phổi, làm cho thở trở ngại nhưng mà ho mạnh.

Lúc này, mới nhất trả tay lên phủ đôi mắt, dựa vào tia sáng sủa yếu đuối ớt của cái đèn bàn, coi quang cảnh xung xung quanh, kinh ngạc trợn tròn trĩnh đôi mắt.

Bạn đang xem: quyến rũ yêu nghiệt thủ trưởng

Chuyện này…Đây chẳng cần là phòng nghỉ của tòa nhà trọ nhì tầng lâu đời nhưng mà ở hồi còn học tập Đại học tập hoặc sao?

cần bị tiêu diệt rồi ư? Hay phía trên đơn thuần cảnh vô giấc mơ?

Đưa tay bấm mạnh vô bắp đùi mịn màng, lần đau xông trực tiếp lên gáy, làm cho càng thêm thắt tin tưởng tưởng cảnh tượng trước đôi mắt bản thân cần là ảo giác, nhưng mà trọn vẹn chân .

chỉ ghi nhớ rằng, Lúc lái xe hơi phóng nhanh chóng lối đường cao tốc, nhưng tại vì trời mưa nên đường trơn trượt, xe pháo bị tảo trượt vài ba vòng, đầu xe pháo xoay ngược lại và đâm vô con xe chuyên chở rộng lớn chạy nằm trong chiều.

Ánh đèn xe pháo thực hiện mang đến mắt chói, tiếp này đó là giờ đồng hồ chạm chạm vô nằm trong mạnh, cửa ngõ kính vỡ đâm vô mặt mũi , khung người bị kẹt vô xe pháo thể động che, ngày tiết chảy dọc toàn thân mật.

Khi ý thức trọn vẹn bị black color chứa đựng, chỉ ham muốn mang đến hiểu được, nếu mà thời hạn tảo quay về, nếu mà được sinh sống lại, ngốc nghếch nhưng mà trốn rời nữa!

Lẽ nào là, ông trời nghe thấy tâm nguyện của ?! Cho được quay trở lại năm năm về trước?

Khi bại, Đào Lộ mới nhất một vừa hai phải chất lượng tốt nghiệp ĐH, là với căn bệnh “Sợ đàn ông”, khôn cùng bài bác xích phái nam, nhân duyên cho tới, qua quýt ra mắt của trai, gặp gỡ nhau, nhì người tương hỗ cùng nhau với thái phỏng cực kỳ rét mướt nhạt nhẽo, ko lúc nào hò hẹn đương tựa như những đôi bạn không giống.

người cuồng việc làm, luôn luôn coi thông thường phụ nữ giới, vẫn hoàn toàn có thể mê hoặc nhiều ham muốn tiếp cận , ham muốn cất cánh lên cành cao thực hiện Phượng Hoàng.

Hai người chính thức lúc nào cũng quên, hoàn toàn có thể là nhiều ngày sinh tình, cũng hoàn toàn có thể là bọn họ cảm nhận thấy đầy đủ phỏng thân mật thiết, nên rõ ràng là hoàn toàn có thể tiến bộ cho tới tiến trình lên chóng.

Cuộc sinh sống của nhì người trôi qua quýt cực kỳ thông thường, tương tự chỉ nếm nếm thêm chút lối vô ly nước cốt chanh, ăn ngon nhưng mà vứt tiếc, so với nhưng mà , phía trên coi như thể việc nhằm ứng phó với việc cần cưới bà xã sinh con!

ghi nhớ khi ăn mặc người cỗ váy white, nằm trong đứng trước mặt mũi phụ vương xứ, sẵn sàng thốt đi ra tiếng tuyên thệ linh nghiệm đùng một cái bị các bạn của cho tới vạch trần về chuyện chết choc của ba mẹ với tương quan cho tới ba mẹ .

thể cưới người biết hung phạm giết mổ ba mẹ bản thân, vậy nên, dứt khoát vứt hoa xuống khu đất, từng cánh hoa rơi nghiền loàn, tim tương đương thể bị bóp nát nhừ, trước mặt mũi người xem, phát triển thành dâu chạy trốn, tách ngoài Đài Loan đi ra quốc tế sinh sống long dong.

Chậm rãi động đậy nhì chân, xuống chóng, đứng trước tấm gương vô chống tắm, đẫn đờ coi vết ấn của tôi, hình dáng vô gương giờ đây quên béng kể từ rất rất lâu rồi!

Mái tóc ngắn ngủi đen sạm nhánh bám chặt vô mặt mũi vì như thế các giọt mồ hôi, mặt mũi tai trái khoáy treo cái hoa tai vàng vô trong cả, lung linh bên dưới ánh sáng của đèn, song lông mi rườm kèm cặp với hai con mắt sáng sủa ngời, cái mũi cao trực tiếp, toàn bộ đều chứng minh mang đến việc quay trở lại năm năm về trước.

Sau Lúc chạy trốn đi ra quốc tế, đem mái đầu nhiều năm mượt của tôi nhuộm trở nên gold color, lông mi được cạo sửa trở thành nhiều năm miếng, động dao kéo hạn chế đôi mắt nhì mí, chỉ mất mũi và môi là sửa, tuy nhiên chỉ việc thay cho thay đổi thành phần thôi là khuôn mặt coi không giống cực kỳ nhiều!

Đào Lộ nhận định rằng chỉ việc thay cho thay đổi vẻ bề ngoài là hoàn toàn có thể thay cho thay đổi cả thể trạng, hoàn toàn có thể quên ký ức nhức xót bại, vứt nó đi ra xa xôi, lúc nào ghi nhớ cho tới nữa!

Nhưng sau cuối mới nhất phân phát đi ra cần vì vậy, đành phát triển thành bản thân trở nên kẻ quáng gà nặng tai, coi nghe thấy thanh kể từ tận sâu sắc cõi lòng lòng bản thân.

Mỗi ngày vẫn vô tư lự vui đùa, mãi cho tới Lúc coi bạn hữu từng đứa từng đứa bước lên thảm đỏ rực, coi dáng vóc chúng ta nuôi dậy con cái, mới nhất chính thức tâm lý cho tới tình cảnh của tôi.

Nhưng thế với tác động gì đâu? vốn liếng còn tư phương pháp để quay trở lại gặp gỡ nữa rồi!

Cho dù là gặp gỡ biết gì với đây? Xin lỗi ? Mong buông tha thứ? Nhận không còn từng lỗi lầm?

với chút tuyệt vời nào là về tình cảnh Lúc hội ngộ , chỉ suy nghĩ lại nở nụ cười cợt nhạt nhẽo, giữ lại thái phỏng xã gửi gắm thông thường.

Mà sau cuối Lúc lấy không còn dũng khí nhằm cất cánh về Đài Loan thăm dò , lại nghe tin tưởng kết duyên, vượt mức thấp thỏm, hốt hoảng tài xế về mái ấm, lối may gặp gỡ tai nạn thương tâm.

giờ, sinh sống lại, vậy cũng Tức là, với thời cơ để thay thế thay đổi lại toàn bộ, với đích ?!

Người ăm ắp các giọt mồ hôi nên thấy cực kỳ không dễ chịu, banh vòi vĩnh hoa sen, tia nước rét mướt ngắt xối vô người, Lúc trí tuệ tươi tỉnh rộng lớn, đùng một cái nhìn thấy bản thân vẫn biết thời điểm hôm nay là ngày nào là, thế là cuống quýt vội vàng vàng tắm mang đến xong xuôi.

cho tới trước bàn, banh địa hình đi ra, giờ đây là giờ sáng sủa, theo đuổi như lịch ngày tiếp theo là ngày sau cuối của học tập kỳ năm tư, ngày mai là sự kiện chất lượng tốt nghiệp.

Nếu ghi nhớ lầm, ngày mai được gặp gỡ

Chương 2
Tháng sáu nóng sốt cho tới, vô sảnh ngôi trường, hoa phượng đỏ rực nở, từng cánh hoa đỏ rực rực rơi xuống, tựa như những con cái bướm tung cánh cất cánh lượn trung, sau cuối đậu trước mặt mũi vô khúc hát giã biệt.

Tham dự xong xuôi sự kiện, Đào Lộ đứng trước tủ bố trí lại đồ đạc và vật dụng, trí tuệ vẫn vô tình trạng lếu láo loàn, mới nhất tảo về bên được một vài giờ, vẫn ko thể thích nghi được Lúc chuyện với bạn hữu, chỉ đành liên tiếp fake ngu mang đến qua quýt chuyện.

“A Lộ, trong ngày hôm qua cậu tổn thất ngủ đấy à? tại vì sao thời điểm hôm nay lại cứ ngơ ngẩn như vậy?” Quý Khách là Lương Hiểu Lam một vừa hai phải dọn dẹp đồ đạc và vật dụng một vừa hai phải căn vặn , đôi mắt ngừng dõi theo đuổi khuôn mặt của Đào Lộ.

“À…Ừ …” Đào Lộ chột dạ vấn đáp, đi ra tối qua quýt ngủ say cho tới chết giả nhân !

Tóc cái trán quá nhiều năm, thực hiện mang đến cần trả tay đi ra hất quý phái mặt mũi, tức thì tiếp sau đó, một loạt giờ đồng hồ hét ngưỡng mộ chói tai vang cho tới.

“A~~ Chị Đào đẹp nhất trai quá ! Mình bị tiêu diệt đây! Trời ơi! Còn đẹp nhất trai hơn hết trai đẹp nhất nữa! Mình chuẩn bị ngất rồi!”

Đào Lộ quá bất ngờ coi bao nhiêu em khóa bên dưới, thấy coi, bọn họ lại đỏ rực mặt mũi rồi chạy , lát sau mới nhất hoang mang lo lắng : “Tiểu Lam, một vừa hai phải rồi…Các em ấy bản thân sao?”

“Chỗ này chỉ mất nhì đứa, cậu dễ thường bản thân à? Nhìn bản thân với ai lại ca tụng đẹp nhất trai chứ! Cậu quên từ xưa cho tới giờ cậu luôn luôn đẹp nhất trai bị tiêu diệt người hả?” Tiểu Lam trêu chọc cười cợt , coi các bạn bản thân ràng là vẫn tồn tại ko tỉnh táo.

Nhờ may với tấm kính ở hâu phương, Đào Lộ mới nhất ý thức được dáng vóc bên trên của tôi, cần là với mái đầu nhiều năm mượt nhưng mà, nhưng mà là nữ giới sinh với phong thái ăn diện trung tính, coi vô nằm trong bụi bờ.

quên mất!

khi còn nỗ lực hấp thụ vẻ đẹp nhất trai của tôi, Lương Hiểu Lam canh ty dọn dẹp xong xuôi, tiếp sau đó kéo ra bên ngoài.

“A Lộ, thời điểm hôm nay bọn chúng bản thân ra phố , lên xe buýt, chen rậm rạp chúc cũng cần tổn thất nửa giờ đồng hồ bại. ” Lương Hiểu Lam nhắc nhở các bạn, đôi mắt banh lớn coi chằm chằm cái xe buýt cho tới cơ hội bại xa xôi.

Tiếp cận mục tiêu! Lương Hiểu Lam với ý nhắc nhở Đào Lộ là cần chen được lên xe pháo mang đến vày được!

Khi cửa ngõ xe pháo banh đi ra, cả gò người xô đẩy nhau nhằm chui lên xe pháo, Đào Lộ cũng theo đuổi bạn dạng năng trả tay về sau lưu giữ chặt lấy tay Lương Hiểu Lam.

khi thì thầm cảm nhận thấy như mong muốn vì như thế lên được xe pháo, giọng nam giới sinh trầm thấp nhàng vang lên hâu phương : “Này …ừm…Xin lỗi, hoàn toàn có thể buông tay tôi đi ra chưa?”

Giọng này nghe nghe lại cả nghìn phiên vô niềm mơ ước tối qua quýt, là giọng của những người nam nhi làm cho ham muốn quên nhưng mà nỡ!

Đào Lộ lừ đừ rãi xoay đầu lại, thấy khẽ mỉm cười cợt, hai con mắt đẹp nhất đem theo đuổi đường nét không có tội, với chút thú vị coi trực tiếp vô .

Lúc này, chục ngón tay của mình đan chặt vô nhau, nhưng mà Đào Lộ vẫn ham muốn buông đi ra, ngược lại còn tồn tại Xu thế tóm chặt thêm thắt, hồi vỏ hộp : “…”

Trầm Úy Vũ hiểu chuyện gì coi cậu nhóc trước mặt mũi, biết nước ngoài hình của cũng ổn định, tuy nhiên người đó lại si mê coi vì vậy, còn chuẩn bị chảy nước miếng, làm cho dở khóc dở cười cợt.

“A Lộ, cậu biết ấy à?” Lương Hiểu Lam đứng kề bên kinh ngạc thốt lên, biểu của khách hàng như thể hội ngộ được các bạn cũ năm xưa vậy, không chỉ có vậy lại còn là một con cái trai!

Nghe Lương Hiểu Lam căn vặn, Trầm Úy Vũ khẽ nhướn song mi thanh tú, góc nhìn với chút phòng ngừa, hỏi: “Cậu biết tôi?”

Trí ghi nhớ của rất tuyệt, chắc hẳn rằng rằng bản thân ko hề gặp gỡ cậu nhóc này, vì thế cực kỳ với năng lực là thấy người quý phái bắt quàng thực hiện bọn họ, cho dù sao kề bên cũng có thể có nhiều ví như vậy rồi!

Theo quán tính chủ quan, suýt nữa là Đào Lộ gật đầu, luyến tiếc buông tay đi ra, cũng chính vì nhận biết biến đổi vô hai con mắt .

lo ngại quá…” hồi vỏ hộp chớp chớp đôi mắt, fake cỗ như với chuyện gì, tuy nhiên góc nhìn vẫn chú ý coi dứt.

Tiếng chuông địa hình vang lên, Trầm Úy Vũ bắt máy: “Alo. ”

Đầu mặt mũi bại truyền cho tới giờ đồng hồ phỏng vấn, trả tay lên khẽ xoa mi tâm, động tác này làm cho già cả con trẻ xung xung quanh coi cho tới si mê.

“A Lộ, cậu với nghe bản thân đấy?” Lương Hiểu Lam coi cỗ dạng tha thẩn của Đào Lộ, hóng nổi nhưng mà gọi hồn lại.

Hôm ni hành động của Đào Lộ quái ác dị, trước đó cứ chạm cho tới nam nhi là đều như thể một vừa hai phải chạm cần con cái loại gián hôi rình dơ không sạch vậy, sao thời điểm hôm nay lại như thế?

“À…Mình nghe đây~ Haha…” Đào Lộ xấu xí hổ cười cợt trừ, cầu ao ước các bạn chớ căn vặn nữa, lại cẩn trọng nhưng mà nhằm lộ sơ hở mất!

May nhưng mà chú ý nghe điện thoại thông minh, để ý cho tới , vày lại bị xem là thương hiệu nam nhi với ý trang bị tình thân với mất!

Biết làm thế nào được, giờ tóc cực kỳ ngắn ngủi, người khoác áo sơ-mi và quần trườn cũ, với góc nhìn thướt tha xứng đáng , chỉ mất khuôn mặt là coi như thanh tú, cần là quá buồn!

thực không tin tưởng hiểu trước bại tại vì sao lại quý trọng cho tới vậy? Trầm Úy Vũ ko lúc nào những câu tình thân với , hoàn toàn có thể là vì cùng bất đắc dĩ mới nhất cần kết duyên cũng nên!

Lúc nào là cũng trở thành động đứng kể từ phía xa xôi yên ắng coi , ở chóng cũng trở thành động, ở công cộng với cũng đơn thuần kiểu dáng nhưng mà thôi!

Nhưng phiên này, cần suy nghĩ đi ra cơ hội làm cho cuồng loạn , tương tự củi thô bốc cháy, với cơ hội nào là dứt đi ra mới nhất được!

Chương 3
Hắc lâu nằm khoèo bên trên điểm phồn vinh náo sức nóng ở trung tâm TP.HCM, tòa mái ấm chục lăm tầng ở trong khu đất nền hoàng kim, ai ai qua quýt cũng đều phải sở hữu tuyệt vời cực kỳ thâm thúy, cũng chính vì toàn cỗ nguyên vẹn vật tư bên phía ngoài đều lấy black color thực hiện chủ yếu, Lúc ánh mặt mũi trời phản vào coi cực kỳ kích ứng cảm giác của mắt.

Vương Thuyên Hằng và Đào Tử Tuấn ngồi trên tầng nhì người sử dụng cơm trắng, chuyện, Đào Tử Tuấn liếc mắt coi ra bên ngoài hành lang cửa số, Vương Thuyên Hằng thấy góc nhìn của những người ngồi đối lập vẫn khuynh hướng về bên phía ngoài, nên cũng tò lần coi theo đuổi.

lão khoác áo sơ-mi đen sạm, quần trườn white xanh rì, body gầy gò gò, động tác Gọn gàng nhưng mà phóng khoáng đỗ xe pháo máy lại, dỡ nón bảo đảm rồi thuận tay úp xuống, phất tay hất tóc quý phái mặt mũi, dung mạo khôn cùng đẹp nhất trai.

Hóa đi ra là coi trai đẹp nhất cho tới thất thần?

Điều này làm cho Vương Thuyên Hằng sởn domain authority gà, tâm tình phức tạp hỏi: “Tử Tuấn, nam nhi đều chỉ coi bao nhiêu em khoác váy có kiểu dáng ngắn, sao người coi lại là…con trai…?”

“Đấy là em tôi! Hôm qua quýt chỉ huy thẳng với tôi là cần tìm kiếm ra thư ký trong thời điểm tạm thời, được lừ đừ trễ!” Đào Tử Tuấn bĩu môi, tức dỗi , nếu như cần em chất lượng tốt văn, cũng đâu đến mức độ cần nhờ người thân chứ?

còn tưởng cần thuyết phục em rất nhiều lần, ngờ lại do dự nhưng mà đồng ý luôn!

Đào Lộ ghét bỏ nam nhi đương nhiên lại thay đổi tính?! Quá là kỳ lạ…

Lúc Vương Thuyên Hằng và Đào Tử Tuấn xuống tầng , Đào Lộ cũng xuất hiện, tươi tắn cười cợt kính chào căn vặn bọn họ, tiếp sau đó tía người cùng với nhau vô cầu thang máy lên tầng 15.

Đào Lộ coi bản thân vô gương, coi thế nào thì cũng thấy kiểu như con cái trai!

Vì ham muốn gặp gỡ , nên tối qua quýt hưng phấn cho tới tổn thất ngủ, banh tủ ăn mặc quần áo đi ra, đắn đo biết nên khoác gì, tuy nhiên trong tủ lại chẳng có thêm cái váy nào là, chỉ toàn là quần áo trung tính.

Tuy rằng cực kỳ ham muốn mượn trang bị của Lương Hiểu Lam, tuy nhiên chắc hẳn rằng là ấy lại căn vặn linh tinh nghịch, không chỉ có vậy cũng khá khó khăn tưởng tượng biết bản thân khoác váy coi như vậy nào?

Nhỡ lại trị heo lành lặn trở nên heo què hư hỏng bét!

Nhìn số lượng cầu thang máy lừ đừ rãi hoạt động, thể trạng của cũng trở thành hồi vỏ hộp theo đuổi, Lúc số 15 lên tất nhiên giờ đồng hồ “Đinh!”, tim của trái khoáy thực là chuẩn bị phun thoát ra khỏi họng rồi.

Vừa bước đi ra cầu thang máy, giọng nhàng dễ dàng nghe vang lên vô gian lận, “Ừ, tối ni tôi với việc cần rồi, ăn được, hôm không giống hội ngộ. ”

Đứng trước cửa ngõ chống thao tác của sếp tổng, Đào Lộ coi Trầm Úy Vũ như lan đi ra ánh hào quang quẻ, body to lớn đứng trực tiếp, tác phong ngạo mạn, như thể đứng hàng chục ngàn người.

chuyện ngắt quãng vài ba câu, sau cuối cũng quắp máy, xoay đầu lại, hai con mắt móc hoa thâm nám thúy coi nhì người bọn họ, nhàng nở nụ cười cợt mê li, lên giờ đồng hồ nhằm gọi tâm trí của đối phương về: “Tử Tuấn, người này là?”

Đào Tử Tuấn nghe vậy, cuống quýt vàng kéo Đào Lộ đứng hâu phương lên làm cho Trầm Úy Vũ coi.

“Xin kính chào giám đốc Trầm, tôi thương hiệu là Đào Lộ, biết còn ghi nhớ tôi ?” muốn…muốn gọi trực tiếp thương hiệu , tuy nhiên trời mới nhất biết là cần kìm nén thế nào mới nhất thốt thoát ra khỏi miệng!

“Ồ, tôi ghi nhớ cực kỳ , tất cả chúng ta từng gặp gỡ nhau xe buýt, tôi thương hiệu là Trầm Úy Vũ. ” coi cậu nam nhi giơ tay đi ra trước mặt mũi bản thân, theo đuổi bạn dạng năng xã gửi gắm cũng tóm lấy tay của đối phương.

Tay của giá, với vị trí còn tồn tại vết chai cực kỳ dày, biết Trầm Úy Vũ là kẻ cuồng việc làm, tuy nhiên ko lúc nào để ý cho tới xúc cảm Lúc được tóm tay , cũng chính vì từng phiên tóm tay, đều hồi vỏ hộp đến mức độ rút gân!

bên trên, mới nhất biết, người nam nhi này luôn luôn dồn không còn tâm tư nguyện vọng và mức độ lực của tôi vô việc làm.

đi ra rất cần được thực hiện vậy, số gia sản ba mẹ nhằm lại cũng đầy đủ canh ty sinh sống tự do tía chục năm, tuy nhiên ham muốn phát triển thành thiếu hụt gia con cái mái ấm nhiều trong cả ngày chỉ biết nghịch tặc bời, lựa lựa chọn kiến thiết nghiệp vày nhì bàn trắng tay.

Xem thêm: thuê người yêu

người nam nhi chất lượng tốt vì vậy, thế nhưng mà lại chạy trốn, thực sự quá ngớ ngẩn!

Đào Lộ tóm tay ham muốn buông, tương đối người sử dụng mức độ ham muốn rút tay đi ra, lại phân phát với hiệu quả!

“A Lộ…” Đào Tử Tuấn thấy với yếu tố, cuống quýt vàng đập nhập vai em coi sếp tổng cho tới tổn thất hồn.

“A…Úy…À…Trí ghi nhớ của giám đốc Trầm chất lượng tốt …” Đào Lộ cố trầm trồ đương nhiên, khẽ cười cợt, kinh khủng phân phát đi ra là si mải miết .

Theo thói quen thuộc trả tay lên xoa chóp mũi, tự nhiên mùi hương mùi hương nam tính mạnh mẽ cất cánh cho tới, làm cho Đào Lộ ngơ ngẩn, khuôn mặt tức mẩn đỏ cơ hội xứng đáng ngờ.

Nhìn đường nét mặt mũi của Đào Lộ, Trầm Úy Vũ vẫn như cũ cười cợt : “Chỗ này giá lắm sao? Nếu sao mặt mũi cậu lại đỏ rực như vậy?”

Chết rồi! Biểu của ràng quá!

“Ha ha…Ừm…Đúng là tôi thấy cực kỳ giá, một vừa hai phải mới nhất ở bên phía ngoài vô mà!” Đào Lộ giơ tay lên quạt dông tố, ngờ thực hiện vậy càng làm cho mùi hương mùi hương của thổi cho tới, tai của lại mẩn đỏ lên rồi.

Đào Tử Tuấn quá bất ngờ coi em , nhì mươi 2 năm qua quýt đấy là phiên trước tiên thấy mặt mũi đỏ rực, không chỉ có vậy còn là một vì như thế người đàn ông!

Bàn tay lớn của gắng điều khiển và tinh chỉnh điều tiết lên, screen hiển thị nhì mươi tía phỏng, dông tố cũng mạnh, suy nghĩ thì thầm thể lực của cậu nam nhi gầy gò gò này tồi tàn, tiếp sau đó mới nhất hạ xuống nhì phỏng nữa.

sao, gò văn khiếu nại bại phiền cậu xử lý giùm tôi. ” trả tư liệu mang đến Đào Lộ rồi lại thanh nhã về bên số chỗ ngồi của tôi, kế tiếp thao tác.

Phù…

thì thầm thở phào, tiếp sau đó cho tới địa điểm ngồi ở cửa ngõ chống tổng giám đốc, nghiền buộc bạn dạng thân mật cần dồn không còn tâm trí vô ck tư liệu bại, ham muốn vì như thế thao tác hiệu suất cao nhưng mà bị xua đuổi đi ra lối đâu.

Bởi vì như thế còn cần ngặt nghèo nhưng mà bắt lấy nữa nhưng mà ~

Chương 4
thực hiện được tía ngày, Đào Lộ từ từ thâu tóm được việc làm, với khả năng nhằm sở hữu tầm quan trọng thư ký, nước ngoài trừ với những khi ngây ngốc coi nhìn người nam nhi vùi nguồn vào việc làm bại.

Ba giờ chiều là thời hạn nhằm chợp đôi mắt, với điều rảnh nhằm nghỉ dưỡng, cũng chính vì còn phụ trách cứ mục tin tưởng vắn cực kỳ phiền toái, trước năm giờ chiều cần report thành phẩm.

quá lâu xúc tiếp với những tính năng của dòng sản phẩm tính, đôi mắt coi chú ý vô gò ký hiệu, huyệt thái dương với chút căng đau!

Nhíu chặt lông mi, khuôn mặt mũi nhắn như ham muốn dán chặt vô screen, làm cho Trầm Úy Vũ coi vô nhưng mà thấy khôi hài.

“Đào Lộ! Cậu chuẩn bị hít chiếc máy tính rồi tề. ” lười biếng,lười nhác biếng phụ thuộc cửa ngõ, nhì tay khoanh trước vùng ngực, đôi mắt phượng coi chằm chằm vô đối phương.

Nghe thấy giọng dễ dàng nghe của , tim của với chút xao động, quá bất ngờ ngấc đầu lên coi , mồm tương đối banh đi ra.

càng coi càng cảm nhận thấy khó khăn hiểu, bao nhiêu thời điểm hôm nay cậu thư ký này thỉnh phảng phất lại lòi ra đường nét mặt mũi ngây ngốc, nam nhi coi nam nhi nhưng mà cũng hoàn toàn có thể si mê cho tới vậy sao?

Có điều, việc này cũng thực hiện cho tất cả những người tớ phấn chấn tai phấn chấn đôi mắt, tuy rằng rằng hầu hết chỉ nhận được để ý của phụ nữ giới, tuy nhiên nếu như được Đào Lộ để ý cho tới cũng sao.

Thấy môi của vẫn tạm dừng ở địa điểm cũ, với dự định gì, lại nở nụ cười cợt hấp dẫn rồi hỏi: “Sao vậy? Có cần thiết tôi canh ty tay ?”

Ầm!!!

Trong nháy đôi mắt, luồng tương đối giá xông trực tiếp lên gò má, Trầm Úy Vũ lại thành công xuất sắc chọc mang đến khuôn mặt của đỏ rực lên rồi. Đào Lộ cuống quýt cúi xuống gật mạnh, ham muốn người sử dụng hành vi nhằm vơi xấu xí hổ.

“Phiền…Úy…À…Tổng giám đốc Trầm coi giùm tôi chút, tấm hình này sắc tố được đẹp nhất lắm…” ham muốn cắm vô lưỡi bản thân cái, phiên nào thì cũng theo đuổi thói quen thuộc ham muốn gọi thương hiệu .

giờ vẫn chưa chắc chắn gì về , chuyên dụng cho cũng phân biệt ràng, chỉ hoàn toàn có thể nghiền buộc bạn dạng thân mật gọi là tổng giám đốc Trầm!

Vài giây sau, Trầm Úy Vũ vòng qua quýt bàn, đứng ở phía đằng sau vị trí ngồi, cúi người xuống, bàn tay lớn gắng lấy con cái con chuột, giọng vang lên đầu : “Để tôi coi nào!”

Mùi mùi hương nhàng thơm sực non của Trầm Úy Vũ tràn ngập lá phổi của , mùi hương thông thoáng của cây bạch trái khoáy bị sức nóng phỏng của đun sôi rồi tản đi ra khí, đem theo đuổi cả mùi hương thơm sực nam tính mạnh mẽ của khung người.

Tâm tư lại bị lấy tổn thất, trọn vẹn nghe thấy gì, kìm lòng được nhưng mà áp người đi ra sau, kề lên ngực , góc nhìn coi vô những ngón tay thon nhiều năm hoạt động.

“Đào Lộ, thế này được chưa?” nghe thấy phụ họa, đành cần căn vặn trực tiếp vào việc.

“À…Vâng…Được…Được ạ…” lắp đặt bắp vấn đáp, thì thầm mắng bạn dạng thân mật triệu tập, phiên này xong xuôi rồi, ham muốn chui xuống lỗ luôn!

Ánh đôi mắt liếc coi khoanh tai dần dần mẩn đỏ của Đào Lộ, đùng một cái với ý trang bị xấu xí, càng thêm thắt cúi thấp người, mặt mũi tai : “Vậy cậu lấy gì nhằm thưởng mang đến tôi đây? Tôi canh ty cậu xử lý mục tin tưởng vắn này ~”

đùng một cái áp sát làm cho Đào Lộ hoảng kinh khủng, mệt mỏi xoay đầu lại coi , suy nghĩ lại bất thần môi chạm môi.

kinh khủng đến mức độ trừng lớn đôi mắt coi !

Cảm giác được làn môi thướt tha của dán lên môi bản thân, tương đối thở giá rộp kể từ mũi phả lên mặt mũi .

Vì khoảng cách cực kỳ ngay sát, Trầm Úy Vũ ngửi được mùi hương mùi hương môi , tương tự mùi hương quýt thơm sực , như viên kẹo và lắng đọng mải miết người, làm cho khẽ trả lưỡi đi ra nếm demo.

Vừa mới nhất liếm láp chút, đột phát hiện ra hai con mắt lên đường nét quá bất ngờ của , nhắc nhở lấy lại tự động mái ấm, tách xa xôi song môi thơm sực ngọt bại.

Giữa khi phấn chấn mừng vì như thế khoảng cách được tinh giảm, Trầm Úy Vũ lại thản nhiên quý phái chuyện khác: “Làm xong xuôi tin tưởng rồi, thời điểm hôm nay cần thiết tăng ca!”

phủ ỉm thể trạng phức tạp của tôi cực kỳ tốt!

hiểu trí tuệ của thời điểm hôm nay làm thế nào nữa, đương nhiên lại dữ thế chủ động hít thư ký mới nhất cho tới, cần thiết nhất, đối phương lại là cậu nhóc!

cần Xu thế nam nữ của với yếu tố đấy chứ? Lại mến người đồng tính?

Ô? Sao đột nhiên cảm nhận thấy bầu khí ở phía trên trở lên trên lù mù ám thế này?

Đào Lộ chỉ ghi nhớ với là “Cậu tấp tểnh lấy gì nhằm thưởng mang đến tôi đây”, ngay lập tức khẽ cười cợt đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc Trầm…chuyện kia…coi như lấy nụ hít thực hiện phần thưởng vậy…”

Lời một vừa hai phải đi ra, tâm tình phức tạp của Trầm Úy Vũ lại nổi lên, vỗ lên vai Đào Lộ, một vừa hai phải về văn chống một vừa hai phải trả lời: “Biết rồi, mau thực hiện nốt mang đến xong xuôi !”

Nhìn bóng sườn lưng tuấn của , nở nụ cười cợt và lắng đọng, sau này lại kế tiếp xoay đầu lại thao tác.

Xưa ni, hề biết khi thao tác Trầm Úy Vũ lại hoàn toàn có thể với những khi êm ả dịu dàng vì vậy.

Hồi bại Lúc ở kề bên , khi nào thì cũng rơi vào cảnh tình trạng mệt mỏi thần kinh trung ương, việc làm với yếu tố cũng lúc nào viết lách lên mặt mũi, là thăm dò người không giống căn vặn, nhì là lên mạng tự động tra tư liệu.

ko lúc nào nhằm Trầm Úy Vũ dạy dỗ bất kể chuyện gì, thực hiện đó là việc thu nhận khẩu lệnh, thực hiện chất lượng tốt được thưởng.

Hóa đi ra là kẻ biết quan hoài vì vậy, biết gặp gỡ trở ngại, coi đi ra được thể trạng cay đắng sở của !

phấn chấn vì như thế hoàn toàn có thể quay trở lại khoảng thời gian rất ngắn này, mới nhất với thời cơ nhằm phân phát thêm thắt nhiều điểm chất lượng tốt của . Đào Lộ cảm nhận thấy lại thêm thắt chút rồi ~

Chương 5
Đào Lộ giơ cổ tay đi ra coi đồng hồ đeo tay, trong tâm thì thầm chửi rủa biết từng nào lần!

Sáng ni, khi cưỡi con xe máy ngang tàng tuyệt đẹp nhất của tôi thực hiện, biết với đắc tội gì mà với thần mưa hoặc nhưng mà trời lại đùng một cái mưa lớn.

Trận mưa bại trái khoáy như thể loại trừ toàn cỗ nước trời xuống vậy, còn còn chưa kịp khoác áo tơi ướt át,ướt đẫm sũng từ đầu đến chân, khi tấp tểnh ngừng xe pháo lại khoác áo tơi lại trời quang quẻ mây tạnh!

Hay đấy!

Toàn thân mật ướt át,ướt đẫm nhẹp, cả đồ lót bên phía trong cũng vậy, ăn mặc quần áo bám chặt vô người làm cho cực kỳ không dễ chịu.

lên tầng 15, Đào Lộ bước đi ra cầu thang máy, ghi nhớ cả việc tính giờ nhưng mà bước trực tiếp vô chống tổng giám đốc, bên phía trong bóng người, điều tiết cũng ko nhảy, coi đi ra còn lâu mới nhất cho tới.

chạy phin vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh được tô điểm giản dị lịch sự vô chống, cửa ngõ còn quên ko khóa chính thức túa ăn mặc quần áo ra!

Mà vô WC chuyên được dùng của tổng giám đốc, Trầm Úy Vũ ham muốn cọ tay lại phân phát không còn xà chống.

Vì vướng căn bệnh tinh khiết nên luôn luôn ham muốn nhì bàn tay của tôi cần tinh khiết, thế cho nên, tảo , tấp tểnh cho tới WC không giống nhằm lấy nước cọ tay.

“Tách!”

Tiếng xuất hiện vang lên, ngấc lên coi, trùng khớp phát hiện góc nhìn của Đào Lộ.

Đào Lộ vốn liếng gắng ăn mặc quần áo tay, mặc dù thế việc xẩy ra bất thần này làm cho hoảng kinh khủng tiến công rơi ăn mặc quần áo xuống sàn mái ấm, thời điểm này, toàn thân mật trần như con con, quá bất ngờ coi khuôn mặt tuấn mỹ của Trầm Úy Vũ.

Trước đôi mắt là thân mật thể thướt tha nữ giới tính, xương quai xanh rì duyên dáng vẻ, cỗ ngực white nõn trưng bày trước khả năng chiếu sáng, nhũ hoa đỏ rực bừng dựng trực tiếp, bên dưới vùng bụng cân đối là thành phần nữ giới tính thoắt thoắt , nằm trong lòng song người mẫu chân dài bóng bóng như ngọc.

Đường cong của cực kỳ đẹp nhất, cho tới nỗi bé xíu và yếu đuối ớt, ngược lại từng vị trí đều đem nét xinh săn bắn Chắn chắn.

Hóa đi ra Đào Lộ là con cái !

Điều này làm cho nhàng thở phào, tối qua quýt còn lăn lộn lộn ngủ được, cũng chính vì luôn luôn tự động căn vặn biết với cần Xu thế nam nữ của tôi với yếu tố hoặc .

ngờ vẻ ngoài coi gầy gò gò vì vậy, thế và lại đem vóc dáng vẻ khiến cho cho tất cả những người tớ ham muốn thăm dò tòi nghiên cứu!

Ánh đôi mắt Trầm Úy Vũ lưu luyến coi , thấy trọn vẹn thể phản xạ lại, lát sau mới nhất run rẩy rẩy lên tiếng: “Tổng…tổng giám đốc…Sao lại…Vào đây?”

Nhận thấy được bản thân vượt mức để tâm vô khung người thướt tha của , ngay trong khi Trầm Úy Vũ ham muốn nhanh gọn bước ra bên ngoài lại nghe thấy giờ đồng hồ bước đi, tiếp sau đó là giờ đồng hồ gõ cửa ngõ.

“A Lộ, ở bên phía trong đích ? Tôi là Thuyên Hằng phía trên, tôi ham muốn nhờ trả tư liệu mang đến giám đốc Ngô!” Giọng điệu của Thuyên Hằng đem theo đuổi chút nhanh nhảu, vì thế với phần lớn giờ đồng hồ.

Trầm Úy Vũ liếc coi Đào Lộ cái, thấy khuôn mặt mũi nhắn của trở thành white bệch, song môi ngập ngừng tự dự biết với nên đáp lại hoặc , nhưng mà ăn mặc quần áo của ràng tương tự một vừa hai phải mới nhất dìm nội địa vậy.

“Thuyên Hằng, đợi chút nữa tôi gắng canh ty !” một vừa hai phải một vừa hai phải túa áo sơ-mi khoác đi ra, vung tay lên, cái áo ngay lập tức rơi xuống đầu .

“Ơ? Sao lại là sếp vậy? A Lộ đâu ạ? ràng tôi thấy ấy thực hiện rồi nhưng mà, lễ tân cũng thế!” Vương Thuyên Hằng hiểu đâu rồi.

Đào Lộ tương đối sửng oi, nhanh gọn khoác áo sơ-mi vô, tuy rằng rằng kiếp trước nằm trong chóng với , tuy nhiên cũng ko cho tới nút khoáng đạt nhưng mà khỏa thân mật cho tới lùi trước đôi mắt .

“Thuyên Hằng, cậu phỏng vấn tôi đấy à?” Giọng Trầm Úy Vũ thấp xuống bao nhiêu quãng, khiến cho cho tất cả những người bên phía ngoài khẽ giật thột.

Vương Thuyên Hằng toát các giọt mồ hôi rét mướt, cuống quýt vàng kính cẩn nhiều chuyện tổng giám đốc, nhanh gọn trả tư liệu mang đến rồi lao nhanh chóng thoát ra khỏi tầng 15.

Trầm Úy Vũ xoay người coi Đào Lộ, thấy áo sơ-mi của người , hoàn hảo và tuyệt vời nhất phủ kín điểm thần túng bấn bại, tuy nhiên vật liệu vải vóc phủ ỉm được nhì trái khoáy mâm xôi trước vùng ngực, ống tay áo nhiều năm phủ kín cả bàn tay bé xíu của .

thể quá nhận, giờ đây tư thế trung tính mạnh mẽ vốn liếng với của trọn vẹn bặt tăm, thay cho vô này đó là thơ ngây không có tội rất rất đáng .

“Ừm…Cảm ơn…Quần áo của tôi bị ướt…Phải sấy khi mới nhất khoác được…” Đào Lộ mặt mũi đỏ rực bừng , cúi đầu coi bàn tay bé xíu của tôi tóm lấy vạt áo.

“Ừ…Đừng lo ngại, hóng tôi lát, khoác size S đích !” Trầm Úy Vũ mỉm cười cợt, một vừa hai phải một vừa hai phải xuất hiện ra bên ngoài.

“Ồ…Vâng…” Đào Lộ khẽ đáp lại , với chút quá bất ngờ coi tách , sau mới nhất suy nghĩ đi ra là ham muốn canh ty mua sắm ăn mặc quần áo, thế là ngồi xuống salon tóc hóng về.

Xem thêm: nhân sinh như mộng

Ngửi được mùi hương thơm sực áo , cảm nhận thấy toàn thân mật cực kỳ thoải mái, tai cũng nóng lên, trong tâm vô nằm trong êm ấm.

Trong tuyệt vời của tôi, ko lúc nào khoác ăn mặc quần áo của Trầm Úy Vũ, thời điểm hôm nay mới nhất phân phát đi ra vóc người của khác lạ quá to đối với , ăn mặc quần áo của được khoác vô tương tự đứa con trẻ khoác ăn mặc quần áo của những người rộng lớn vậy.

trả nhì tay lên, đem ống ống tay áo áp lên chóp mũi bản thân, cảm nhận thấy những tế bào vô khung người như được bơm ăm ắp niềm hạnh phúc.