ông xã là đại nhân truyện tranh

Tôi quá nhận bản thân với tương đối ngốc một chút ít, cũng có thể có nghĩa là tôi khờ, tuy nhiên nhưng mà cứ tía ngày 1 hiểu nhầm nhỏ, năm ngày 1 hiểu nhầm rộng lớn, rối rắm cho tới chuyên môn này ê, tôi đùng một phát thông trong cả.

Vừa thông trong cả một chiếc, tôi ngay tắp lự choáng ngợp.

Bạn đang xem: ông xã là đại nhân truyện tranh

Chẳng lẽ…chẳng lẽ…

Trong đầu tôi chính thức đột biến một loại ý suy nghĩ làm cho mặt mày tôi nhanh gọn rét lên, tôi phủ mặt mày, không đủ can đảm suy nghĩ nữa, điên cuồng lắc đầu, tưởng lấy cái tâm lý này rung lắc văng ra bên ngoài.

Nhưng mà…càng ko thèm suy nghĩ, nó càng chạy cho tới quấy rối.

Chẳng lẽ…chẳng lẽ…Khang Duật…thích…tôi!?

Tôi mặt mày đỏ lòm tai rét cho tới nút đầu chuẩn bị bốc tương đối nước, vôi vàng cúi đầu xuống, phủ mặt mày bản thân thân ái nhị đầu gối, cuồng loạn mắng chủ yếu mình một chút.

Âu Dương Miểu Miểu, mi thiệt sự vô cùng DÂM đãng, loại việc này nhưng mà mi cũng suy nghĩ rời khỏi.

Mắc cỡ bị tiêu diệt chuồn được, vướng cỡ bị tiêu diệt chuồn được

Qua nửa ngày tôi cũng ko ngước mặt mày lên, cho tới khi tôi thở ko được nữa mới mẻ ngước mặt mày lên, kế tiếp cuồng loạn rung lắc đầu, tôi trình bày cho chính bản thân, không tồn tại năng lực, vô cùng không tồn tại năng lực, bao nhiêu chuyện mất mặt mặt của tôi toàn xẩy ra trước mặt mày Khang Duật, hắn làm thế nào rất có thể mến tôi được.

Nhưng mà…nhưng mà…

Những điều Khang Duật trình bày, thời điểm hiện tại ngẫm lại cũng thật…mờ ám.

Mờ ám…làm mang đến quả đât tớ xấu xa hổ.

Xấu hổ cho tới nút tôi chỉ rất có thể phía trên chóng ôm gối lăn qua loa lăn lộn lại…

Lăn một hồi lâu, tôi mới mẻ tạm dừng, bên trên đầu nguyên vẹn một ổ tóc rối, tôi ngồi xếp vì chưng bên trên chóng, càng suy nghĩ trong tim càng hoảng.

Nếu ko thẳng căn vặn Khang Duật?

Không được, ko được, lỡ may căn vặn rời khỏi ko đúng…tôi đây ko cần tự động bản thân nhiều tình, về sau làm thế nào gặp gỡ người không giống nữa.

Nhưng nhưng mà nếu mà ko căn vặn, trong tim cứ nghèn nghẹn cái gì, không dễ chịu mong muốn bị tiêu diệt.

Tôi quá nhận đó là tính cơ hội đà điểu, ko thực hiện đã sợ.

Cái này bất quá là sự việc tưởng tượng của tôi, hắn lại không chủ yếu mồm trình bày, chỉ kinh cho tới khi thực hiện mang đến từng việc trở thành xấu xa hổ, tôi và hắn không chỉ ngồi nằm trong bàn, còn là một nằm trong lớp, còn cần học tập bên cạnh nhau tía năm, sau này biết làm thế nào.

Lại trình bày tiếp, nếu mà hắn mến tôi thiệt, thì tôi vui mừng cái gì?

Đây mới mẻ là chuyện khó khăn hiểu với tôi, tôi ko xinh đẹp, tôi rối rắm ngồi vò vò góc áo gối, trước đó tôi vô cùng xinh đẹp nhất, ai từng gặp tôi đều trình bày tôi tương đương búp bê, tóc quăn queo quăn queo, đôi mắt vừa phải lớn vừa phải tròn trĩnh, vô cùng là một đái Hotgirl, tuy nhiên nhưng mà càng lớn…tôi nhịn ko được chạy cho tới trước gương ngắm nghía chủ yếu bản thân.

Quan sát không còn nửa ngày, ngay tắp lự thực hiện rời khỏi một chiếc tóm lại – tôi tăng trưởng xấu xí xí!!

Vẻ dễ thương và đáng yêu trước đó đang được không hề, chính vì cơ thể không mạnh mẽ, khuôn mặt mày vốn liếng Khủng nom tựa như bị gọt vậy, cằm nhọn dọa người, đôi mắt vẫn lớn, tuy nhiên khuôn mặt mày gầy còm như thế, cặp đôi mắt này tựa như cặp mắt trâu, lớn xịn tía, color domain authority tuy rằng rằng vô cùng White, lại ko hồng hào tí này, sắc mặt nom tựa như bị thiếu hụt đủ chất vậy, không dừng lại ở đó ăn cái gì rồi cũng ko hấp thu nhập được, độ cao thông thường 163cm, trọng lượng lại chỉ mất 85 cân(18), nom thế này đều loại cây gậy trúc.

Ở nhập gương tôi còn tồn tại một ổ đầu rối bời, ngược thật rất tương đương phái nữ quỷ.

Tôi té quỵ trước gương, ai oán suy nghĩ, tính năng này chủ yếu là một thảm kịch nha…

Lúc này, cửa ngõ chống bị hé rời khỏi, em gái Âu Dương Diễm Diễm đang ngậm kẹo mút quý giá trở về phía tôi “Chị, mang đến em mượn cây cây viết xóa.”

Tôi đang được bận tưởng vọng vẻ đẹp nhất thời thơ ấu của tôi, không rảnh nhằm ý cho tới nó.

Diễm Diễm liếc tôi một chiếc, so với loại hành động như vậy của tôi đang được quá không xa lạ, “Lại nổi điên à?”

“Điên cái đầu mày!!” tôi xoay đầu, thực hiện cái mặt mày quỷ với nó.

Diễm Diễm không xa lạ tiếp cận điểm bàn học tập của tôi lấy bút xóa, mỉm cười nhạo trình bày “Không nổi điên thì tóc chị sao tương đương tổ quạ thế.”

Tôi nom nhập gương vuốt vuốt tóc một chút ít, thở phì phì đứng lên “Ai cần thiết mi lo!!”

Vừa bị hình thức của tôi kích ứng xong xuôi, lại nhìn Diễm Diễm, trong tim thiệt tự động ti, hình thức rõ nét tương đương nhau, vậy nhưng mà nó trông lại đẹp lung linh hơn tôi thật nhiều, không chỉ là dáng vẻ người phù hợp, color domain authority cũng trắng hồng, vật gì gọi là trổ mã, bên trên người tôi cũng ko thể hiện nay vật gì, toàn thể hiện phía trên người nó.

Thủy hỏa bất dung, ngược nhiên là thủy hỏa bất dung a.

Thật sự là một trong thảm kịch.

Diễm Diễm phỏng chừng vô cùng hiếm khi thấy tôi nổi nóng, có chút buồn phiền “Làm sao vậy? Giống như hận đời lắm.”

Tôi xoay đầu “Hừ!”

Nó nhún nhún vai tính vứt đi.

Tôi một phen lưu giữ chặt này lại.

Nó xoay đầu, nhíu mi căn vặn “Làm sao?”

Tôi ngắc ngứ trình bày “Có…có chuyện…chuyện mong muốn hỏi…hỏi mi.”

Hiện bên trên tôi cần thiết thăm dò một người chú tâm sự một chút ít, nếu không bữa tối chắc chắn rằng tôi sẽ không còn ngủ được.

Cặp đôi mắt của Diễm Diễm nhanh chóng như chớp hòn đảo qua loa một vòng, tôi mặc dù gì rồi cũng là bà bầu sinh song nằm trong trứng với nó, tròng đôi mắt nó vừa phải chuyển một cái là tôi biết nó mong muốn gì ngay tắp lự.

“Tao rất có thể hùn mi thực hiện bài bác tập luyện ngủ đông đúc.” Tôi vừa rơi lệ trong tim vừa phải trình bày.

Ánh đôi mắt gian ngoan xảo của chính nó tức thời sáng sủa ngời “Thành giao!!” trình bày xong xuôi, đá dép, trèo lên bên trên chóng, ngồi xếp vì chưng, liếm kẹo mút, cười tủm tỉm nom tôi “Nói đi!!”

Tôi lại chính thức bởi dự, bao nhiêu chuyện loại này, ko có xác xác định rõ ràng, thổ lộ vô cùng ngượng, ko trình bày tôi lại càng không dễ chịu.

“Mày nghe xong xuôi ko được trình bày mang đến tía mẹ!!” cần đề phòng trước mang đến cứng cáp.

Thời này, yêu thương sớm vô cùng nguy hiểm nha. Nó gật đầu.

Tôi lại bởi dự thêm thắt bao nhiêu phút nữa, mới mẻ lấy từng chuyện về Khang Duật trình bày sạch sẽ mang đến nó nghe.

Diễm Diễm vừa phải nghe vừa phải liếm kẹo mút, mồm vạc ra tiếng chẹp chẹp chẹp chẹp.

Nói xong xuôi, tôi lại căn vặn “Mày trình bày demo coi, với cần hắn thích tao ko.”

Diễm Diễm suy tư trình bày “Có thể!”

“Mày cũng suy nghĩ là rất có thể hả!” tôi vội vàng vàng gào lớn, leo lên chóng “Vậy mi trình bày demo coi hắn mến tao nơi nào a!”

Diễm Diễm review tôi, nhíu mi trình bày “Em đang dần khó hiểu, hắn mến chị cái gì?”

Đây là những điều em gái nên trình bày sao? Hay là điều người thân nên trình bày.

Mặt tôi trầm xuống “Mày với ý gì?”

Nó thấy tôi chính thức tức dỗi, vội vàng trình bày “Đừng tức, em nói cũng như thực sự nha, cái vật dụng động vật hoang dã đơn bào như chị…”

Tôi giơ quả đấm lên đấm nhập ót nó “Mày mới mẻ là vật dụng động vật đơn bào!!”

Diễm Diễm vuốt ót, nhe răng nhếch mồm trình bày “Chị giỏi thì chuồn căn vặn a, căn vặn hắn mến chị cái gì?”

“Ai nhưng mà thèm, xấu xa hổ mong muốn bị tiêu diệt, ai biết hắn với thật sự…thật sự mến tao…lỡ may hiểu nhầm thì sao, lỡ may hắn nô đùa tao thì sao, mày ko biết…hắn…hắn toàn doạ tao.”

Diễm Diễm kém cỏi mọn trình bày “Xì, rõ nét là bạn dạng thân ái mình nhát gan dạ, không đủ can đảm chuồn căn vặn, lại còn fake bộ!”

Tôi giơ quả đấm lên, mong muốn đấm nó cái nữa, lại bị nó né.

“Nếu ko thì như thế đi…” nó nháy đôi mắt với tôi mấy cái “Em hùn chị nom coi.”

Tôi nghi ngại trình bày “Nhìn? Nhìn như vậy nào?”

“He he, loại tía tuần sau ko cần ngày chị cù về trường phen loại nhị sao, em theo gót chị, núp ở cổng ngôi trường, hùn chị coi hắn.”

Tôi cũng ko cần đứa dễ dẫn đến lừa “Ai nhưng mà tin yêu, tao thấy chẳng qua loa mi mong muốn nom coi hắn nom thế nào, ko chừng trong tim mày còn suy nghĩ, ai nhưng mà ngu dữ vậy chuồn mến tao.”

Xem thêm: chiến long vô song

Diễm Diễm bày rời khỏi vẻ mặt mày đẫy bi thương “Chị làm thế nào có thể trình bày với em gái bản thân như thế, em thực hiện vậy là vì như thế chị nha!”

“Cút lịch sự một phía chuồn, cỗ mi suy nghĩ đôi mắt mi là hỏa nhãn kim tinh ranh như đôi mắt Tôn Ngộ Không hả?” tôi tức dỗi phản chưng lại.

Nó lại rời khỏi vẻ bà cụ non “Làm sao chị hiểu tính năng này được, muốn biết đàn ông với mến bản thân hay là không, cần nom góc nhìn của hắn.”

“Ánh mắt? Nhìn thế nào?” cái phương pháp này mới mẻ à nha, tôi vô nằm trong tò lần, nếu như học tập được, tôi tiếp tục tự động coi, ai cần thiết nhờ nó.

“Chị ngốc thí mồ, trình bày cũng tiếp tục không hiểu biết nhiều, mong muốn hay không mong muốn, một câu thôi.” Nó ngước cằm trình bày với tôi, một cỗ dạng em – vô cùng – giỏi.

Tôi với chút bởi dự, cứ cảm nhận thấy Diễm Diễm thủ đoạn gì ê, nhưng lại ko phân tích rời khỏi được, châm ngôn còn tồn tại câu ‘Ngoài cuộc tươi tỉnh, trong cuộc u mê’ nhưng mà, trình bày ko chừng nó rất có thể nom rời khỏi được.

Nghĩ chuồn suy nghĩ lại, với còn rộng lớn ko.

“Được rồi, bất quá mi cũng ko được giở trò gì hết.” tôi ko thể ko ngừa điều này.

“Không trở thành yếu tố, ra quyết định như thế.”

“Ừ!”

“Vậy chừng này chị thực hiện bài bác tập luyện ngủ đông đúc giùm em?”

“…”

TNND(19), tôi quên mất mặt còn nợ nó tính năng này.

Thật bi ai!!

Đến loại tía, tôi không an tâm quay trở lại ngôi trường, Diễm Diễm nói sẽ tách ở vết mờ do bụi hoa ngay lập tức cổng ngôi trường, kêu tôi dẫn Khang Duật cho tới, thủ thỉ mấy câu là được.

Tôi ngẫu nhiên nghe theo gót, chẳng qua loa vừa phải thấy hắn, không hiểu sao tôi ngay tắp lự xấu xa hổ.

May mắn, hắn ko vạc sinh ra.

Nộp bài bác tập luyện ngủ đông đúc xong xuôi, lại nghe giáo viên nhắn gửi dò mấy câu xem xét tin cậy khi ngủ đầu năm mới là kết thúc đẩy buổi triệu tập.

Cùng nhau ra đi cổng ngôi trường cũng ko cần việc khó khăn, đằng này thì về căn nhà cũng cần trải qua cổng ngôi trường, yếu tố là cần trình bày vật gì với hắn, tôi đang được nỗ lực tự động căn vặn bản thân, trình bày thiệt tôi còn ko suy nghĩ rời khỏi.

Nhìn thấy tới đây cổng ngôi trường, tôi chính thức cuống lên, trong đầu nỗ lực thăm dò chủ đề, thành phẩm ko nom đàng, chuồn chênh chếch qua loa một bên…

Đột nhiên với người kéo tôi kể từ hâu phương, tôi xoay đầu, dĩ nhiên là Khang Duật.

“Cậu làm cái gi vậy, chuồn cũng ko thèm nom đàng.” hắn kéo tôi qua loa một phía, kéo về phía cổng ngôi trường.

Lúc này tôi mới mẻ vạc hiện nay, tôi đang được đứng cơ hội hồ nước sen cạnh cổng chỉ mất vài ba bước, nếu như Khang Duật ko lưu giữ tôi lại, chắc chắn rằng tôi sẽ ngã nhập.

Tôi gãi gãi đầu, không đủ can đảm nom trực tiếp hắn, ko chỉ lúc này, nguyên vẹn ngày hôm này tôi cũng ko nom trực tiếp hắn một phen này, cứ cảm thấy ngường ngượng, ghi nhớ cho tới cần trình bày bao nhiêu câu với hắn, tôi đùng một phát vạc hiện đây đó là thời cơ chất lượng.

Tôi ngay lập tức rộng lớn lời nói với hắn “Cám ơn, cám ơn!!”

Cái này cũng tính là thủ thỉ chuồn.

Khang Duật hồ nước nghi kị nom tôi, nom cho tới nút tôi cảm thấy chột dạ.

Tôi mỉm cười gượng gạo “Haha, về căn nhà, về nhà!!!” tôi sải chân đi nhanh chóng về phía đằng trước.

Khang Duật ko truy vấn tôi, trình bày bao nhiêu câu với thương hiệu con trai đứng kề bên, hình như thể chuẩn bị chuồn đá bóng, tôi liếc nom vết mờ do bụi hoa một chiếc, thấy Diễm Diễm vươn tay rời khỏi tan vệt OK.

Tâm trạng không ổn định của tôi, sau cùng cũng bình tĩnh lại.

Nhưng và lại suy nghĩ cho tới chuyện Khang Duật với mến tôi hay ko, trong tim lại chính thức hồi vỏ hộp, cũng ko biết là thế nào, có chút kinh hãi, lại cũng có thể có chút hưng phấn.

Tôi quá khi quý khách ko xem xét, đâm vào vết mờ do bụi hoa, bụi hoa tùng ngay lập tức cổng ngôi trường này vô cùng kín, rõ nét là một trong điểm trốn tuyệt vời, có thể để ý cổng ngôi trường trong những khi không biến thành ai nhận ra, tôi và Diễm Diễm núp nhập vết mờ do bụi hoa, đợi tụi Khang Duật chuồn không còn rồi mới mẻ chui rời khỏi.

“Thế nào?” tôi gấp rút căn vặn.

Diễm Diễm lại trình bày “Em đói bụng, em mong muốn ăn đậu hũ nướng(20).”

Tôi vội vàng cho tới nỗi chuẩn bị giơ chân “Đậu vật gì nhưng mà đậu, nói nhanh lên.”

Nó ko thèm nhằm ý, nhắm trực tiếp quán đậu đối lập đi tới.

Tôi vội vàng vàng xua theo gót, chắc chắn là nó cố ý.

Không còn cơ hội này không giống, tôi chỉ cần móc bóp rời khỏi, mua một phần đậu mang đến nó “Bây giờ trình bày được rồi chuồn.”

“Em mong muốn ăn thịt dê xiên nữa!!”

Tôi cầm tay, trình bày mang đến chủ yếu bản thân cần kiên trì, chẳng qua nó xài không còn chi phí tiêu xài lặt vặt rồi, thèm ăn mới mẻ dòm nom tài chính tôi.

Tôi mua!

Lúc ê, xung quanh ngôi trường có khá nhiều mặt hàng buôn bán món ăn lặt vặt, giá rất rẻ mạt, đậu phụ 8 xu 5 viên, thịt dê 1 xu 1 xiên, còn tồn tại mứt hoa quả trái cây, dù mai, kẹo mạch nha, giá bán đều là 1 trong những xu, nhờ vào chi phí tiêu xài lặt vặt mỗi tháng của tôi, rất có thể mua cho nó ăn no căng.

Nhưng nhưng mà tôi lại ko ngờ rằng Diễm Diễm lại ăn nhiều tới như thế, vừa miệng vừa phải trở về, tội nghiệp bóp tài chính tôi chỉ từ lại domain authority bọc xương.

Về cho tới căn nhà, tôi ngay lập tức kéo nó nhập chống, kháng nạnh, mắt lóe rời khỏi tia sáng sủa “Rốt cuộc mi với trình bày hoặc không!!”

Diễm Diễm xoa xoa chiếc miệng đẫy mỡ, tu một miếng nước cam vắt tôi vừa phải mua sắm mang đến nó, coi như thỏa mãn, trình bày với tôi thiệt nghiêm trang túc “Em nom thấy!!”

“Nhìn thấy cái gì?” tôi kéo ghế dựa qua loa ngồi trước mặt nó, đang được vội vàng cho tới phỏng ko đợi được.

Diễm Diễm ợ một chiếc, cái hương thơm đó…là láo lếu ăn ý vô cùng nhiều thứ, thực hiện mang đến tôi nhịn ko được lấy ghế dịch rời khỏi phía sau.

Nó rốt cuộc im re, nom nhập đôi mắt tôi, còn vô cùng nghiêm túc trình bày “Hắn – thiệt – đẹp nhất trai!!!”

Tôi nhảy dựng kể từ ghế lên, lấy tay bóp cổ nó “Tao bóp chết mi, vật dụng vô lương lậu tâm.”

Nó giãy nảy dụa trình bày “Chị vội vàng vật gì, em còn ko trình bày xong mà.”

Lần này tôi mưu trí, bóp cổ nó tuy nhiên ko dùng lực, chỉ nhằm nguyên vẹn dạng ê “Nói mau!! Không thôi tao bóp bị tiêu diệt mi.”

“Được rồi, được rồi, em nói…” nó ngước đầu lên, vẻ mặt còn vô nằm trong trung thực “Em nhận ra, nhận ra sự biến đổi thần kì nhập ánh mắt hắn.”

Tôi nhíu mi “Biến hóa gì?”

“Lúc hắn nom những người dân không giống, góc nhìn nhập trong cả như mắt em nhỏ xíu sơ sinh vậy, vậy mà mỗi khi nom chị này lại dơ như viên đờm.”

Mẹ nó chứ!! Diễm Diễm học tập văn vô cùng kém cỏi, tôi biết, nhưng mà…kém cho tới nút sử dụng loại đối chiếu thực hiện cho những người tớ cảm nhận thấy gớm guốc này, thật sự là…

Bà phía trên trọn vẹn ko biết!!

“Mày thực hiện ơn trình bày giờ đồng hồ người giùm tao!!”

Nó bày rời khỏi vẻ mặt mày chị ngược nhiên là vật dụng ngốc, tính năng này còn không hiểu.

Tôi thiệt sự không hiểu biết nhiều, tôi rung lắc đầu.

“Hắn thiệt sự mến chị nha, chị!!”

Câu này, tôi hiểu.

Hiểu xong…mặt tôi cũng đỏ lòm.

Xem thêm: đứa bé không phải con của anh

Ai thực hiện ơn trình bày mang đến tôi biết, tiếp sau tôi nên thực hiện như thế nào?

Đầu óc tôi cứng đờ, tôi đỏ lòm mặt mày bóp cổ Diễm Diễm “Tao vẫn mong muốn bóp bị tiêu diệt mày!!”

“…”
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn