người giám hộ xin phê chuẩn

Edit: Điềm Điềm

***********************

Trác Duyên xem sét Tống Nham. Quan hệ thân mật Tống Nham và Lục Kinh tựa như mối liên hệ thân mật Hàn Xương và cậu vậy, kể từ nhỏ bên nhau tăng trưởng, vì vậy nó và Lục Kinh cũng chính là phú nhị đại, không dừng lại ở đó còn ko cần phú nhị đại thông thường.

Bạn đang xem: người giám hộ xin phê chuẩn

Kiếp trước, Lục Kinh được xưng là Diêm Vương mặt mũi đen ngòm, Tống Nham này là Hồ ly mặt mũi ngọc. Tống Nham vẻ ngoài vô cùng nho nhã, dung mạo lại thanh tú đoan chủ yếu, khi cười cợt rộ lên tựa như một anh trai láng giềng, rất dễ dàng khiến cho người tớ yên lặng lòng ko cảnh giác. Lừa gạt một kẻ ngốc nghếch như Hàn Xương một chiếc là xong xuôi, ko, nhìn vẻ mặt mũi của Hàn Xương, ngay tắp lự biết tuyệt hảo trước tiên của hắn so với Tống Nham vô nằm trong đảm bảo chất lượng.

“Bạn học tập nhỏ này là?” Tống Nham cười cợt hiền hòa thân mật thiết, quan sát về phía Hàn Xương căn vặn.

“A, van nài kính chào, tôi thương hiệu là Hàn Xương, là các bạn nối khố của Yến Tử.” Hàn Xương ngờ ngạc báo thương hiệu bản thân.

Vẻ mặt mũi Tống Nham bất biến, vô cùng lễ phép tắc gật đầu, ánh nhìn lại rơi xuống bên trên mặt mũi Trác Duyên: “Hiện bên trên gửi lên đường sao?”

Trác Duyên cũng không tồn tại dự định cứ vì vậy ngây ngốc ngọt ngào và lắng đọng nhằm Tống Nham thẳng nhập chống bản thân, về phần vẹn toàn nhân, vậy thì tương đối lâu năm, phải ghi nhận rằng cậu là kẻ oán vô cùng mềm.

“Có thể mang lại tôi coi minh chứng thư một chút ít không?”

Tống Nham tương đối sửng oi, phân minh ko nghĩ về cho tới bản thân sẽ ảnh hưởng một học viên trung học tập thông thường thực hiện khó khăn dễ dàng, tuy nhiên xưa ni nó ko đơn giản và dễ dàng nổi nóng, huống hồ nước, lấy minh chứng thư nhưng mà thôi, cũng ko cần là chuyện rộng lớn.

“À, minh chứng thư của tôi, thứ tự này cũng nên tin cậy rồi chứ?” Tống Nham rút minh chứng thư kể từ nhập ví đi ra, fake cho tới trước mặt mũi Trác Duyên, ko nghĩ về cho tới thương hiệu nhóc này còn vô cùng cảnh giác.

“Ừm, anh sở hữu Smartphone không?”

Tống Nham đương nhiên sở hữu, tuy nhiên mà: “Cậu căn vặn điều này thực hiện gì?” Y đang được sở hữu dự cảm nhóc con cái này dường như sẽ không còn đơn giản và dễ dàng nhằm nó nhập, vốn liếng tưởng rằng người được các bạn nối khố giám hộ đơn giản nghé con cái, ko nghĩ về cho tới còn tồn tại chút khó khăn ứng phó.

“Anh gọi Smartphone mang lại Lục Kinh, tôi xác nhận với anh tớ một chút ít.” Trác Duyên cố ý lòi ra cỗ dáng vẻ ko tin cậy tưởng.

Tống Nham kể từ lúc nào bị người tớ đối đãi như vậy? Giống như mình thích đột nhập căn hộ, hù giậm dọa thiếu niên vậy. Rõ ràng trước cơ bản thân bất khả bại trận nhưng mà, sao ở trước mặt mũi thương hiệu nhóc đó lại chạm cần vách tường vậy chứ? Nhưng nhưng mà nó trọn vẹn ko tức dỗi, đơn giản cảm nhận thấy sở hữu chút ý tứ.

“Được, tôi gọi.” Y phát biểu xong xuôi ngay tắp lự gọi Smartphone mang lại Lục Kinh.

“Chuyện gì?” Giọng Lục Kinh tương đối sở hữu chút sát khí kể từ nhập micro truyền đi ra.

“Cậu Lục, tôi bị kể từ chối, thiếu niên căn nhà cậu cần gọi năng lượng điện xác nhận với cậu một chút ít.” Tống Nham cười cợt cho tới nheo đôi mắt lại, nó luôn luôn cảm nhận thấy cuộc sống thường ngày trong tương lai của khách hàng nối khố của nó có lẽ rằng tiếp tục không hề áp lực ko thú vị nữa.

“Đưa Smartphone địa hình mang lại cậu tớ.”

Tống Nham fake Smartphone địa hình black color mang lại Trác Duyên, Trác Duyên đặt tại mặt mũi tai: “Lục Kinh.”

“Xin lỗi, ngày hôm nay tôi bận, ko dành riêng được thời hạn canh ty cậu gửi căn nhà, nhằm Tống Nham canh ty cậu lên đường.” Đầu micro ngừng một chút ít, Lục Kinh mới mẻ nối tiếp nói: “Buổi tối tôi tiếp tục về bên.”

Tống Nham ở một phía rõ nét cảm hứng được giọng điệu Lục Kinh khi rỉ tai với Trác Duyên rất khác thông thường, hình như thể, đem bám theo chút hiền lành lành lặn.

Hiền lành… Y vẻ ngoài vẫn chính là cỗ dáng vẻ hiền hòa nho nhã, tuy nhiên trong bụng đang được sớm cười cợt nghiêng trời, Lục Kinh ko cần là đối đãi Trác Duyên như nam nhi chứ?

“Anh nhập lên đường.” Trác Duyên phát biểu xong xuôi trả lại Smartphone mang lại Tống Nham: “Đồ đạc khá nhiều, còn cần nhờ anh.”

Xem thêm: câu dẫn cha của bạn học

“Yến Tử, cậu ở một phía nghỉ dưỡng lên đường, tớ cho tới canh ty cậu.” Hàn Xương hưng phấn bám theo Trác Duyên nhập phòng: “Nói lên đường, ham muốn gửi loại gì?”

Tống Nham đứng ở phòng tiếp khách, cẩn trọng để ý căn nhà Trác Duyên, vạc hiện tại nép dọn vô cùng thật sạch sẽ, ko ngoài lặng lẽ gật đầu.

“Anh Tống, những cuốn sách này quá nặng nề, anh hoàn toàn có thể canh ty tôi không?” Trác Duyên kể từ bên dưới gầm chóng của tớ lôi ra bao nhiêu loại thùng, nhập thùng đều là sách giáo khoa trung học tập.

Tống Nham “Ừ” một giờ đồng hồ, một vừa hai phải toan tiếp cận, Hàn Xương ngay tắp lự nhanh gọn tiếp cận cạnh bên Trác Duyên, fake tay kéo một chiếc thùng: “Yến Tử, cậu nhằm chớ động đậy, nhằm tớ!”

Trác Duyên:…

Tống Nham ko ngoài cười cợt đi ra giờ đồng hồ, tình đồng đội đơn giản đảm bảo chất lượng đẹp nhất cỡ này phía trên.

Bận rộn nửa ngày, bọn họ mới mẻ lấy không còn đồ vật lên xe cộ, phụ vương người đều là các giọt mồ hôi váy đìa.

“Lên xe cộ, bên trên xe cộ sở hữu điều tiết.” Tống Nham ngồi lên ghế lái, phát động xe cộ nhảy điều tiết.

Hàn Xương cảm biến được một luồng gió máy đuối rét mướt đập nhập mặt mũi, ko ngoài thở lâu năm một tiếng: “Thật tự do thoải mái, anh Tống, xe cộ này của anh ấy thiệt đẹp!”

Tống Nham bị câu nói. ca tụng mộc mạc của hắn chọc cười: “Cảm ơn.”

“Buổi sáng sủa tôi và Yến Tử còn trông thấy con xe này của anh ấy ngừng ở đầu ngõ cơ, ko nghĩ về cho tới lúc còn sinh sống còn hoàn toàn có thể ngồi lên khoan khoái một phen, he he.” Hàn Xương rõ nét cảm nhận thấy vô cùng phấn khích.

“Buổi sáng? Ồ, khi cơ tôi đi làm việc việc ngay sát cơ, tuy nhiên lúc về thì thấy nhập ngõ sở hữu công an, đang được xẩy ra chuyện gì?”

Hàn Xương ghi nhớ cho tới câu nói. Trác Duyên phát biểu với hắn, chỉ nói: “Ừm, đó là một người thực hiện người không giống bị thương.”

Trác Duyên vẫn ko phát biểu gì thời điểm hiện nay tự nhiên ngỏ miệng: “Anh Tống, khi anh ngừng xe cộ đi làm việc việc, nhập ngõ sở hữu không giống thông thường hoặc không?”

Tống Nham nhìn Trác Duyên qua loa gương sau một cái: “Không sở hữu.”

“Xe của anh ấy sở hữu thi công camera hành trình dài không?”

“Cậu biết thật nhiều.” Tống Nham cười cợt, gật đầu.

“Vậy khi anh ngừng xe cộ, camera vẫn đang được hoạt động và sinh hoạt thông thường chứ?”

“Ừm, đương nhiên, điểm này giám sát quá không nhiều, nếu như sở hữu người ko cẩn trọng chạm lỗi xe cộ của tôi lại đùa xấu xí, vậy tôi cần làm thế nào bây giờ?”

Trác Duyên nhếch khóe môi, tìm kiếm ra triệu chứng cứ rồi.

Xem thêm: mối tình đầu của siêu sao

“Anh Tống, tất cả chúng ta trước tiên ko cho tới căn nhà Lục Kinh, cho tới viên công an lên đường.”

***********************

- -----oOo------