Nếu Một Ngày Em Chán Anh

 - 
Lúc bắt đầu yêu nồng nàn say đắm mong ngóng từng giây phút bên nhau khiến chúng ta mộng tưởng về một tình cảm vĩnh hằng, chẳng tưởng tượng được mẫu ngày mình ngán nhau. Thế nhưng cái ngày đầu ấy, dòng ngày cả ngồi cùng mọi người trong nhà vẫn thấy nhớ nhau ấy cũng sẽ phai nhòa theo năm tháng, nó cứ êm đềm âm thầm ra đi bởi thế thôi, còn đâu cảm giác yêu yêu đương thuở ban đầu, chẳng đề nghị lỗi của ai cả, chỉ cần anh đã ngán em thôi, nếu như một ngày anh chán em thì có tác dụng ơn hãy nói cho em biết.


Bạn đang xem: Nếu một ngày em chán anh

*

Em chẳng sợ cuộc sống ngoài cơ đầy sóng gió, em chỉ hại một ngày như thế nào đó bọn chúng mình lạc mất nhau, em chẳng ghi nhớ rõ đã bao nhiêu lần em hỏi anh cùng hỏi chính phiên bản thân mình ‘’Vì sao anh lại yêu em và rồi anh đã yêu em trong bao lâu’’? 

 

*

 

Em chẳng sợ cuộc đời ngoài cơ đầy sóng gió, em chỉ sợ một ngày nào đó chúng mình lạc mất nhau, em chẳng ghi nhớ rõ đã từng nào lần em hỏi anh và hỏi chính bản thân bản thân ‘’ vị sao anh lại yêu thương em với rồi anh đang yêu em vào bao lâu’’? 

 

Em - một đứa phụ nữ bình thường, tính cách ngang bướng, thất thường, không dịu dàng cũng chẳng và ngọt ngào như bao cô nàng khác, em chỉ biết yêu với yêu anh cố thôi, em không biết mình hoàn toàn có thể giữ được trái tim anh bao lâu, giả dụ một ngày nào kia anh ngán em thì sao nhỉ? 

Vào một trong những buổi sáng đẹp mắt trời anh thức giấc dậy tốt mỗi buổi tối trước lúc đi ngủ anh nhìn trên màn hình smartphone nhưng lại cảm thấy nghêu ngán vị những lời nhắn chúc ngủ ngon giấc hay đông đảo tin nhắn chào buổi sáng từ em thì anh ơi, anh hãy dành riêng lại một phút hồi tưởng, chẳng phải trước đây anh mong chờ và anh đã cảm giác hạnh phúc ra làm sao khi dìm được rất nhiều tin nhắn ấy từ em. 

 

Khi tình yêu những ngày đầu là tích tắc tưởng như chỉ mong "bùng cháy" vày nhau, là hồ hết ngày lúc nào cũng bám dính lấy cái điện thoại cảm ứng để hoàn toàn có thể tỉ tê hàng vạn câu chuyện, là phần đông ngày mong mỏi ngóng mang lại cuộc hẹn để hoàn toàn có thể đươc nhìn thấy nhau, là đông đảo ngày "em làm gì tôi cũng thấy dễ dàng thương", là phần nhiều ngày "tình cảm tôi giành cho em lớn đến cả ngày mai tôi hoàn toàn có thể cưới em ngay được"... Tiếp theo sau đó là cung bậc bước đầu chán nhau, nếu tất cả duyên thì còn, vô duyên thì rã... 

 

Nếu một ngày...anh ngồi mặt em, bọn họ ngồi cùng nhau nhưng xúc cảm như có một tảng đá chắn ngang làm việc giữa, gần nhưng không thể nào chạm tới, là lúc các chiếc nắm tay trở đề nghị xa vời, nụ hôn trao mang lại em cũng chẳng còn nồng dịu như trước, là cái ngày nhưng mà anh chẳng ghi nhớ về em như em vẫn lưu giữ anh cùng với nỗi nhớ cảm giác cồn cào da diết. 

 

Gặp được nhau vẫn khó, trên con phố đi cho tình yêu thương của bọn chúng mình, anh cùng em phần đông đã thừa qua băn khoăn bao nhiêu đèn xanh, đèn đỏ, mất bao nhiêu sức lực lao động để có thể đi cùng nhau cho tới ngày hôm nay, vậy buộc phải anh à, ví như một ngày nào đó anh tự dưng thấy chán em thì anh cũng hãy đừng ngần ngại mà nói mang lại em biết nhé! 

 

*

 

Cuộc tình cẩn trọng của bọn chúng tôi dè chừng sẽ êm ả như thế, ngày tôi dấn được cái tin nhắn "Dừng lại thôi... Anh ngán em rồi" tôi như bị tiêu diệt lặng. Tôi bắt đầu lục tung đầu óc xem mình đã gây nên lỗi lầm gì, tôi bước đầu từ dày vò rằng hay do tôi ko xinh đẹp, ko thông minh, không tốt giang, hay vị tôi quá dễ dàng và đơn giản và không cuồng nhiệt... Tôi ban đầu tự trách móc, hành hạ bản thân...

Và nếu bao gồm chán em thì hãy nhớ lại đông đảo kỉ niệm của bọn chúng mình, lần thứ nhất hẹn hò nạm tay nhau đi dưới mưa, mọi lúc hôn nhau trong những lúc đang cười đùa, cùng nhau ăn uống những món ăn do cả hai cùng mọi người trong nhà vào bếp, lưu giữ lại những lúc với mọi người trong nhà vui vẻ cùng rồi ngủ một giấc, bữa sau lại yêu nhau anh nhé... 

 

Tình yêu thương của công ty chúng tôi đang làm việc giai đoạn bắt đầu chán nhau, chỉ có điều anh là người nản lòng trước... Anh vô cùng phũ, anh im lặng hoàn toàn và tự chối đương đầu với tôi. Anh chẳng thể vượt qua quãng thời hạn nãy, anh không cần tôi nữa, anh hy vọng đẩy tôi đi thật xa cuộc sống anh. Một nam giới trai nữ tính tôi yêu đã mất nữa, anh giá buốt băng và nhất quyết ra đi lúc tôi níu kéo. 

 

Tôi cứ đi như fan mất hồn, tôi lại say, đầu tôi chỉ luẩn quẩn lời nói của anh "Em không không nên gì hết, nguyên nhân là anh ngán em thôi" rồi tôi lại mơ hồ hồi tưởng tới lời nói ngày đầu mới yêu "Tình cảm tôi dành cho em lớn tới cả ngày mai tôi rất có thể cưới em ngay lập tức được"... Tôi cứ khóc rồi cười cợt trong mớ láo lếu độn đó.

Xem thêm: Đọc Truyện Manh Nương Võ Hiệp Thế Giới, Đọc Truyện Manh Nương Vũ Hiệp Thế Giới


Xem thêm: 7 Mẹo Quan Trọng Cho Việc Sử Dụng Shortcode Là Gì, Shortcode Wordpress Là Gì


Tình thương tuổi 25 của tôi cứ ngỡ sẽ có một chữ phận nhưng toàn bộ chẳng còn điều gì khác nữa. Anh đã đại bại cuộc và tôi sẽ tổn thương.

 

Có thể rồi họ sẽ chán nhau, vì chủ yếu những gì đang khiến bạn dạng thân mình lâm vào cảnh tình yêu cơ hội trước. Tuy vậy suy mang đến cùng, yêu hay không cũng chỉ với cảm giác. Đừng trách bạn bội bạc, chỉ là thời hạn đã cuốn theo xúc cảm bỏ đi vượt nhanh… 

 

*

 

Nếu tất cả một ngày anh chán em với yêu người con gái khác, hãy nói với em một lời. Em đã từng vấp ngã trong tình yêu nên em sợ, sợ hãi một đợt nữa mình bị lừa dối. Em sẽ không thể đủ mức độ để chịu đựng tiếp mọi nỗi đau. 

Đã có lần em nói với anh là em đang đánh bạc đãi phải không? và ván bội bạc này em đã lose rồi. Một ván bạc duy duy nhất của cuộc đời. Anh đang có mối đon đả khác, mục tiêu khác rồi à. Anh cứ nói với em, nó dễ dàng và đơn giản lắm anh ạ, em sẽ xử lý mọi câu hỏi theo ý anh anh mà. 

 

Lời kết: xúc cảm của một người con gái cho em biết anh không còn yêu em như trước đó nữa nhưng em ko đủ kiêu dũng để hỏi thẳng anh có phải anh đã ngán em rồi cũng ko đủ dũng mãnh để xa lánh anh. Phần nhiều lời ngọt ngào ban sơ thật sự đã khiến cho em như rơi vào hoàn cảnh mộng tưởng vậy. Nhưng mà xin anh nếu như đã chán em rồi thì nên để lại cho chúng ta một lối thoát, một thời gian suy xét lại.