lăng thiếu đường

MỞ ĐẦU

Ánh nắng và nóng nhè nhẹ nhõm chiếu xuống từng góc trong phòng thờ, thân thiện quang cảnh toàn hoả hồng ở phía bên trong là 1 cặp nàng dâu – chú rể.

Bạn đang xem: lăng thiếu đường

Kỳ Hinh mang trong mình một cái áo cưới white color tinh anh, cô nàng nữ tính đứng nhập một không khí linh nghiệm lại càng tăng đẹp nhất tỏa sáng, song môi đỏ ối mọng của cô ấy tương đối mỉm mỉm cười. Chiếc váy cưới vừa đẹp với dáng vẻ người càng choàng lên sự nữ tính của cô ấy, làn domain authority mềm mượt như khối mỡ tấp nập càng khiến cho người không giống cần say đắm.

Một bàn tay đồ sộ đẫy mạnh mẽ và uy lực bắt chặt bàn trắng tay nõn quyến rũ và mềm mại, Kỳ Hinh ngước hai con mắt thơ ngây coi người chủ sở hữu của bàn tay này – Tuyên Tử Dương, cũng đó là người ck chuẩn bị cưới của cô ấy. Khi coi anh, gò má cô tương đối ửng hồng.

Tuyên Tử Dương với vóc người to lớn và khuôn mặt mũi anh tuấn đã trở nên sự yêu thương kiều của Kỳ Hinh “đánh bại”, nhập đôi mắt anh tràn trề sự nữ tính. Anh cúi người xuống, nhẹ dịu hít lên má Kỳ Hinh. Sau cơ, nhập sự chúc mừng hạnh phúc của người thân trong gia đình và bạn hữu, nhì người chậm rì rì rãi bước cho tới trước mặt mũi phụ vương xứ.

Bà Chúc Bích Doanh – u của Kỳ Hinh thấy đàn bà chuẩn bị gả ck, nước đôi mắt ko nhịn được lại rơi xuống, bà phấn khởi mừng khi đàn bà đang được tìm kiếm được niềm hạnh phúc của tớ.

Cha xứ coi cặp nàng dâu – chú rể trước mặt mũi, trịnh trọng lên tiếng: “Anh Tuyên Tử Dương, anh sở hữu nguyện ý lấy cô Kỳ Hinh thực hiện phu nhân, tuân theo những điều giáo dục của Thánh kinh, nằm trong cộng đồng sinh sống với cô ấy, trước mặt mũi toàn thể quý khách kết thực hiện phu nhân ck, mến thương cô ấy, yên ủi cô ấy, tôn trọng cô ấy, bảo đảm cô ấy, yêu thương cô ấy như yêu thương chủ yếu phiên bản thân thiện bản thân, mặc dù cô ấy buốt nhức bị bệnh hoặc khỏe khoắn, phong phú hoặc túng bấn thì vẫn thủy cộng đồng với cô ấy cho tới khi tách ngoài trái đất này không?”

Tuyên Tử Dương coi Kỳ Hinh đứng kề bên, khóe môi cong lên một nụ mỉm cười đẫy niềm hạnh phúc, hai con mắt thâm tràn ngập nữ tính, vấn đáp đẫy kiên định: “Con đồng ý!”

Ánh đôi mắt của Kỳ Hinh tràn lan sự xúc động, trái ngược tim vốn liếng loàn nhịp giờ tựa hồ nước như đang được tìm kiếm được bến đỗ đáng tin cậy.

Cha xứ gật đầu rồi liếc mắt coi Kỳ Hinh: “Cô Kỳ Hinh, cô sở hữu nguyện ý thực hiện phu nhân của anh ý Tuyên Tử Dương, tuân theo những điều giáo dục của Thánh kinh, nằm trong cộng đồng sinh sống với anh ấy, trước mặt mũi toàn thể quý khách kết thực hiện phu nhân ck, mến thương anh ấy, yên ủi anh ấy, tôn trọng anh ấy, bảo đảm anh ấy, yêu thương anh ấy như yêu thương chủ yếu phiên bản thân thiện bản thân, mặc dù anh ấy buốt nhức bị bệnh hoặc khỏe khoắn, phong phú hoặc túng bấn thì vẫn thủy cộng đồng với anh ấy cho tới khi tách ngoài trái đất này không?”

Kỳ Hinh đang được nghe cho tới nằm trong lòng điều thề thốt này, cõi lòng giá tiền giá bán tương đối run rẩy lên. Cô hít thâm thúy một tương đối, ngước đầu coi Tuyên Tử Dương đẫy tình thân, cũng kiên lăm le lên tiếng: “Con…”

- Cô ấy ko đồng ý… – Một tiếng nói lạnh giá đùng một phát vang lên nhập thánh địa, trái ngược quyết ngắt lời nói của Kỳ Hinh.

Kỳ Hinh nhập cỗ váy cưới đùng một phát run rẩy lên, tiếng nói không xa lạ ấy như 1 loại cùn mị đâm thâm thúy nhập cõi lòng khiến cho cô rất rất phiền lòng. Khi xoay đầu lại, cô ngay lập tức bắt gặp một khuôn mặt mũi anh tuấn và lạnh giá mặc cả đời này cô khó khăn rất có thể quên được.

Tuyên Tử Dương cũng xoay đầu lại, khi anh tớ đang được nhíu chặt sản phẩm lông ngươi coi vị khách hàng ko mời mọc nhưng mà cho tới tự động dưng xông nhập đập đám hít lễ của tớ, anh tớ ngay lập tức trừng rộng lớn nhì đôi mắt.

Lăng Thiếu Đường mang trong mình một cái áo sơ-mi black color thời thượng kết hợp nằm trong quần nhiều năm càng thực hiện tôn vinh đôi bàn chân thon nhiều năm đẫy mạnh mẽ và uy lực của tớ, khuôn mặt mũi anh thời điểm này đẫy vẻ ngỗ ngược như ko thể kìm chế được. Cùng là những người dân nam nhi anh tuấn, tuy nhiên Tuyên Tử Dương thì nữ tính như làn bão táp xuân, một người nam nhi toát rời khỏi vẻ chín chắn và trầm ổn định trong những lúc Lăng Thiếu Đường lại là 1 người rất là mê hoặc, vẻ ngông cuồng và lạnh giá toát rời khỏi kể từ người anh khiến cho người không giống cần run rẩy rẩy.

Tuyên Tử Dương xoay đầu coi thông thoáng qua quýt sắc mặt mũi tái ngắt nhợt của Kỳ Hinh rồi sải bước vào trước mặt mũi Lăng Thiếu Đường, ngăn ngừa bước đi anh: “Anh Lăng, ngày hôm nay là ngày kết duyên của tôi và Hinh Nhi, ao ước anh hãy tự động trọng cho!”

Bà Chúc Bích Doanh – u của Kỳ Hinh và ông Kỳ Chấn Đông – phụ vương của cô ấy cũng đứng nhảy dậy coi Lăng Thiếu Đường đứng nhập thánh địa.

Lăng Thiếu Đường hừ giá tiền một giờ, hai con mắt anh như hai con mắt của bậc quân vương vãi coi lướt qua quýt Tuyên Tử Dương, coi như anh tớ ko tồn bên trên rồi coi trực tiếp về phía Kỳ Hinh, tiếng nói trầm thấp và giá tiền lùng vang lên: “Hinh Nhi, lại đây…”

- Không… – Kỳ Hinh bắt gặp Lăng Thiếu Đường như bắt gặp yêu tinh quỷ, cô ko tự động mái ấm được ngay lập tức lùi về đàng sau bao nhiêu bước – Anh Lăng, tôi với anh không tồn tại mối quan hệ gì cả, anh lên đường đi!

- Vậy à? – Lăng Thiếu Đường giá tiền lùng thưa, tiếp sau đó anh hất cánh tay đang được ngăn lối bản thân của Tuyên Tử Dương rời khỏi, sải bước tiến về phần bên trước, hung hăng siết chặt cằm của Kỳ Hinh, cúi người rồi nở nụ mỉm cười cùn mị – Chúng tớ không tồn tại mối quan hệ gì à? Em vẫn muốn tức thì lúc này tôi kể mang lại phụ vương u và ck sau này của em nghe coi em đang được phía trên chóng lấy lòng tôi ra sao không?

- Lăng Thiếu Đường, anh quá xứng đáng rồi đấy! – Tuyên Tử Dương cũng xông lên ham muốn kéo Kỳ Hinh về phía bản thân.

- Cậu ham muốn Uy Dương rơi vào hoàn cảnh lối nằm trong à? – Giọng thưa của Lăng Thiếu Đường càng tăng lạnh giá, anh căn vặn một câu ngắn ngủi gọn gàng.

Tuyên Tử Dương như đang được cảnh tỉnh, từ đầu đến chân anh tớ run rẩy lên đến mức nấc suýt nữa thì trượt xuống. Hình như anh tớ rất có thể nghe rời khỏi vị khát huyết và tàn nhẫn nhập tiếng nói của Lăng Thiếu Đường. Đúng, anh tớ ko thể đấu nằm trong tập đoàn lớn quốc tế Lăng thị, trong thời điểm tạm thời ko nói đến việc chuyện Lăng Thiếu Đường là đối tác chiến lược liên minh sở hữu uy danh nhất nhập giới thương nghiệp, chỉ việc Lăng Thiếu Đường giá tiền lùng giở thủ đoạn khiến cho người không giống chùn bước thì vấn đề anh tớ ham muốn kiêm tính hoặc đẩy doanh nghiệp Uy Dương nhập bước lối nằm trong là chuyện quá đơn giản và dễ dàng.

Kỳ Hinh coi Tuyên Tử Dương ko thể lên giờ vấn đáp, từ đầu đến chân cô như rơi vào một trong những hố băng ko cơ hội nào là bay rời khỏi được.

Lăng Thiếu Đường mỉm cười giá tiền, giơ tay trái ngược rời khỏi, lối trí tuệ in sâu cũng xuất hiện khi anh banh lòng bàn tay: “Hinh Nhi, bám theo tôi!”. Giọng thưa ấy như đang được mải miết hoặc thực hiện xao động trái ngược tim Kỳ Hinh.

- Tại sao? Tại sao anh ko buông thả mang lại tôi! – Kỳ Hinh vô lực căn vặn, cảm xúc khó khăn rất có thể thay đổi càng ngày càng mạnh mẽ khiến cho cô chỉ ham muốn ngất lên đường.

- Rất đơn giản và giản dị, cũng như chuyến trước em đang được thề thốt trước Chúa, trừ khi tôi bị tiêu diệt, vị ko cả đời này em cần trung thành với 1 mình tôi! – Lăng Thiếu Đường coi Kỳ Hinh, giá tiền lùng gằn từng giờ một.

Kỳ Hinh hít thâm thúy một tương đối, khi coi vẻ mặt mũi của Tuyên Tử Dương thời điểm này, cô đang được biết kết viên của tớ rồi! Cô biết Tuyên Tử Dương đang được lựa lựa chọn lưu giữ lấy sự nghiệp của phiên bản thân thiện anh tớ, vứt vứt cô; còn cô thì chắc chắn cả đời này sẽ không còn thể bay ngoài người nam nhi trước mặt mũi.

Đôi đôi mắt vốn liếng đẫy tình thân của cô ấy thời điểm này được tủ kín vị sự trống vắng và cô tịch, hai con mắt đẹp nhất như làn nước hấp tấp vàng coi phụ vương u và những người dân chúng ta chất lượng tốt ở bên dưới, cô nhằm đem mang lại Lăng Thiếu Đường bắt chặt bàn tay cần đang được sớm giá tiền như băng của tớ.

- Đời này kiếp này em chỉ rất có thể thực hiện người phụ phái nữ của Lăng Thiếu Đường tôi! – Lăng Thiếu Đường ghé sát người lại, cái mũi của anh ý như xuyên qua quýt từng lọn tóc của Kỳ Hinh, tiếng nói trầm thấp vang vọng mặt mũi tai cô.

*******************************************

Giữa điểm trung tâm thương nghiệp phồn vinh nhất là 1 tòa mái ấm cao lừng lững, lúc lắc diện tích S lớn số 1 – cơ đó là tập đoàn lớn Lăng thị. Chính chừng cao quý trăm tầng của tòa mái ấm đang được khoe mẽ rời khỏi sự quyền quý và sang chảnh của chính nó, bên dưới ánh mặt mũi trời, tòa mái ấm ấy như choàng lên đường nét giá tiền lùng khúc xạ những tia nắng và nóng sáng sủa rọi.

Tập đoàn Lăng thị là 1 nhập chục tập đoàn lớn quốc tế về tài chủ yếu hàng đầu trái đất, cùng theo với Hoàng Phủ, Lãnh thị và Cung thị, cả tư tập đoàn lớn được gọi là “tứ đại tài phiệt”. Tập đoàn Lăng thị sở hữu những doanh nghiệp con cái phân chia ở mọi chỗ bên trên trái đất, marketing rộng lớn chục loại ngành nghề nghiệp, nhập cơ tiêu biểu vượt trội nhất là tài chủ yếu, marketing hotel thời thượng, thời trang và năng động và vấn đề.

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Lúc này, nhập văn chống tổng giám đốc to lớn, tương đối giá tiền lan rời khỏi kể từ cái điều tiết nhượng bộ như ko thể đối với vẻ mặt mũi như đang được kết một tầng sương giá bán của Lăng Thiếu Đường khiến cho người không giống chỉ liếc đôi mắt coi một chiếc cũng thấy ko rét nhưng mà run rẩy.

Cô thư ký chần chờ đứng trước cửa ngõ chống tổng giám đốc, bên trên tay cố tách cafe mang lại tổng giám đốc và phó tổng giám đốc. Nhưng cô bởi dự ko biết khi lên đường nhập sở hữu bị thực hiện vật mất mát hay là không, giờ hét một vừa hai phải rồi của tổng giám đốc như ham muốn thực hiện sập cả tòa chung cư.

Lăng Thiếu Nghị ngồi trước mặt mũi Lăng Thiếu Đường, khuôn mặt mũi tuấn tú có vẻ như xám phun, anh tớ rộng lớn giờ hóa học vấn: “Anh cả, rốt cuộc là anh ham muốn thực hiện gì? Kỳ Hinh với anh trọn vẹn không tồn tại mối quan hệ gì cả! Sao anh lại đập hư hỏng hít lễ của cô ấy ấy? Anh hãy buông thả mang lại cô ấy đi!”

Bốp! Đôi đôi mắt Lăng Thiếu Đường tràn lan lửa tức giận, anh đập thẳng tay xuống bàn, bóng dáng thon cao rộng lớn ngay tắp lự đứng nhảy dậy lép vế ánh mặt mũi trời đang được hấp thụ vào căn chống qua quýt hành lang cửa số.

Ánh đôi mắt đẫy lửa tức giận của Lăng Thiếu Đường coi chằm chằm nhập người em trai nằm trong phụ vương không giống u trước mặt mũi, nhì đôi mắt anh như tản rời khỏi làn sương thong manh mịt: “Cậu bạo phổi thiệt đấy, dám nằm trong Kỳ Hinh lường gạt tôi, không chỉ có vậy còn lừa tôi những 2 năm trời…”

- Anh cả, tình hình khi cơ những ai sở hữu đôi mắt đều thấy cả, sao anh lại thúc ép Kỳ Hinh? Chính anh đang được suýt nữa hoảng sợ bị tiêu diệt cô ấy! – Lăng Thiếu Nghị ko hề trầm trồ yếu đuối thế, anh tớ tức tức giận, bất bình kháng đối.

- Cho nên Kỳ Hinh mới mẻ cho tới cầu nài cậu, tiếp sau đó cậu ngay lập tức ngụy tạo ra tử vong của Kỳ Hinh nhằm lừa tôi sở hữu đích không? – Lăng Thiếu Đường với khí thế khiếp người xay căn vặn, sau thời điểm biết thực sự, ý suy nghĩ trước tiên của anh ý là cần tự động tay bóp bị tiêu diệt người em trai này.

- Đúng! Em quá nhận, cũng chính vì nếu như khi cơ em ko thực hiện thế thì Kỳ Hinh tiếp tục bị tiêu diệt thật! – Lăng Thiếu Nghị ko hổ ngượng ngập với lương lậu tâm, lên giờ vấn đáp.

- Hừ… tôi thấy thì cơ hội thao tác của cậu rất là ấu trĩ! – Lăng Thiếu Đường coi Lăng Thiếu Nghị, nghiến răng nghiến lợi thưa.

- Ít nhất trước lúc gặp gỡ anh, cô ấy luôn luôn trực tiếp phấn khởi vẻ! – Lăng Thiếu Nghị cũng vùng lên coi trực tiếp nhập mặt mũi Lăng Thiếu Đường.

Lăng Thiếu Đường cho tới trước mặt mũi Lăng Thiếu Nghị rồi túm chặt lấy phần cổ áo em trai, tiếng nói rất là ngạo mạn vang lên: “Cậu nhận định rằng cả tôi và cậu tiếp tục bỏ dở mang lại Kỳ Hinh?”

Lăng Thiếu Nghị trừng hai con mắt đẫy vẻ khó khăn tin tưởng, hãi kinh lên tiếng: “Rốt cuộc anh ham muốn làm những gì với cô ấy?”

- Cô ấy sinh rời khỏi là kẻ của Lăng Thiếu Đường này thì bị tiêu diệt cũng cần thực hiện yêu tinh của Lăng Thiếu Đường này! – Lăng Thiếu Đường thưa đoạn ngay lập tức hất Lăng Thiếu Nghị rời khỏi, nụ mỉm cười giá tiền tràn trề từng khóe môi.

Anh ngồi xuống cái ghế tổng giám đốc, chân cần thon nhiều năm nhàn nhã nhã gác lên chân trái ngược, từ tốn chứa chấp giọng giá tiền lùng: “Thằng nam nhi không giống ham muốn nhúng chàm Kỳ Hinh thì đợi kiếp sau đi!”

Lăng Thiếu Nghị hừ giá tiền một tiếng: “Chẳng lẽ cần bắt gặp Kỳ Hinh bị tiêu diệt một lần tiếp nữa thì anh mới mẻ hài lòng?”

Lăng Thiếu Đường quét tước ánh nhìn lạnh giá và sắc bén về phần bên trước rồi lên tiếng: “Dù cô ấy vẫn muốn bị tiêu diệt thì tôi cũng tiếp tục đoạt cô ấy kể từ tay Diêm Vương trở về!”

Lăng Thiếu Nghị hít thâm thúy một hơi: “Nếu anh còn tạo ra những chuyện thực hiện hoảng sợ Kỳ Hinh thì em chắc chắn sẽ không còn bỏ dở mang lại anh!”. Anh tớ tuyên phụ vương đẫy nhất quyết.

Lăng Thiếu Đường hừ giá tiền một tiếng: “Anh cảnh cáo cậu, cực tốt là chớ khiêu chiến tính nhẫn nại của anh! Nếu ko mang lại dù là là em trai thì anh cũng sẽ không còn buông thả đâu!”

Bầu ko không khí lạnh lẽo nhập thông thoáng chốc như dừng ứ nhập chống thao tác.

Người thư ký đứng ngoài cửa ngõ toát những giọt mồ hôi giá tiền. Kỳ Hinh? Không cần cô ấy đang được bị tiêu diệt kể từ nhì năm vừa qua rồi sao?

***

Thanh Vận Viên, biệt thự nghỉ dưỡng của Lăng gia ngả l ng ở điểm trung tâm của những ngôi biệt thự nghỉ dưỡng nhiều tiền.

Sau khi bị Lăng Thiếu Đường nhất quyết lôi về phía trên, Kỳ Hinh ngờ ngạc coi từng khóm hoa bỉ ngạn* nhập vườn, từng khóm hoa tươi tỉnh đẹp nhất vẫn còn đó ứ nước. Đây vốn liếng là 1 điểm thanh trang nhất nhập Thanh Vận Viên, trước cơ cô còn đặt điều mang lại điểm này một chiếc thương hiệu rất rất đẹp nhất – Mỹ Ấp.

- Thiếu phu nhân… – Người quản ngại gia thương hiệu Phùng thom thóp lo ngại hoảng sợ gọi Kỳ Hinh đang được ngẩn người. Hôm ni khi bà bắt gặp cậu cả nổi xung đùng đùng dẫn phu nhân về Thanh Vận Viên, bà lúc lắc nảy bản thân, ko cần thiếu thốn phu nhân đang được tổn thất rồi sao? Chẳng lẽ bà hoa đôi mắt rồi ư?

Giữa trưa cũng chính là khi Thanh Vận Viên choàng lên vẻ thanh trang nhất, từng đợt bão táp nhè nhẹ nhõm thổi lướt qua quýt vết mờ do bụi hoa, cơn bão táp thổi qua quýt khiến cho mọi chỗ vương vãi vấn mùi hương hoa thanh thanh.

Kỳ Hinh lẳng lặng đứng nhập rừng hoa, bóng hình xinh đẹp nhất của những người đàn bà đứng Một trong những khóm hoa bỉ ngạn càng đưa đến cảm xúc vừa vặn tuy nhiên cũng tương đối thê lương lậu. Hoa bỉ ngạn được xem là loại hoa ngăn cơ hội thân thiện sinh và tử, loại hoa sở hữu red color tươi tỉnh như màu sắc huyết phủ kín con phố trở xuống địa ngục, sinh rời khỏi xinh tươi như đóa hoa mới mẻ bung nở, khi bị tiêu diệt lên đường cũng yên bình và thanh tú.

Cô nhẹ dịu va vào cụ thể từng đóa hoa, sự xúc tiếp thân thiện đầu ngón tay với những khóm hoa như va cho tới loại tình thân được chôn ỉm ở điểm thâm thúy nhất trong tâm địa cô. Đúng như truyền thuyết của hoa bỉ ngạn, mùi hương hoa rất có thể khơi khêu những ký ức nhức buồn nhất.

Dòng hồi ức của cô ấy chính thức chậm rì rì rãi phiêu giã bên dưới mùi hương hoa nhè nhẹ… Hồi ức trở lại thời khắc 2 năm trước… phiêu về những ngày cô còn ở nằm trong Lăng Thiếu Đường. Lúc cơ nhập vườn tràn lan sắc xanh xao của lá hoa bỉ ngạn, tuy nhiên rồi lá cũng héo thô, chẳng cần cũng như cuộc hôn nhân gia đình của cô ấy với Lăng Thiếu Đường khi cơ hoặc sao…

--------

Xem thêm: hợp đồng hôn nhân với tổng tài ác ma

* Hoa bỉ ngạn tăng thêm ý nghĩa là “phân ly, thống khổ, rủi ro mắn, vẻ đẹp nhất của loại chết”, tuy nhiên nhiều người hiểu được ý nghĩa hoa là “hồi ức nhức thương”.

Tương truyền loại hoa này nở điểm hoàng tuyền. Hoa sở hữu red color tỏa nắng như huyết, phủ đẫy bên trên con phố thông cho tới địa ngục. Theo truyền thuyết mùi hương hoa sở hữu hấp lực, rất có thể gọi về kí ức khi còn sinh sống của những người bị tiêu diệt. Khi vong linh trải qua vong xuyên, ngay lập tức quên không còn toàn bộ những gì lúc còn sinh sống, toàn bộ tất cả đều đánh dấu điểm bỉ ngạn, bước bám theo sự hướng dẫn của loại hoa này nhưng mà hướng về địa ngục của u linh.

Lúc Bỉ Ngạn hoa nở thì ko thấy lá, khi sở hữu lá thì ko thấy hoa, hoa là ko khi nào chạm mặt, đời đời kiếp kiếp dở lỡ. Bởi vậy bao nhiêu sở hữu cơ hội nói: ” Bỉ Ngạn hoa nở điểm Bỉ Ngạn, chỉ thấy hoa, ko thấy lá”. Nhớ nhau thương nhau tuy nhiên vĩnh viễn tổn thất nhau, cứ như vậy luân hồi và hoa lá ko khi nào bắt gặp nhau, cũng có thể có ý tức thị côn trùng tình nhức thương vĩnh viễn ko thể chạm mặt.