Lăng Thiên Chiến Thần Diệp Thiên

 - 

Chương 884: hành trình dài mới (Kết)

“Hoặc là, nói một biện pháp khác thì fan không bỉ ổi đã trở nên đào thải từ lâu rồi”, Diệp Vấn Hải đùng một cái bật cười cợt ma mị.

Bạn đang xem: Lăng thiên chiến thần diệp thiên

“Giống như cha mày, Diệp Vấn Thiên kia thôi”.

Nghe vậy, nét mặt Diệp Thiên vẫn không hề biến đổi thái độ, anh chỉ im lặng nhìn ông ta.

“Ông biết tôi ước ao biết điều gì, thời cơ của ông không hề nhiều nữa đâu”.

Diệp Vấn Hải bật cười, ánh nhìn diễu cợt: “Đương nhiên tao biết. Không hẳn mày vẫn luôn muốn biết Diệp Vấn Thiên nơi đâu sao?”

“Trên đời này cũng chỉ có 1 mình tao biết ông ta ở đâu thôi”.

“Chỉ đáng tiếc, mi đừng ý muốn có đáp án”.

“Ha ha ha”, sau tràng cười, Diệp Vấn Hải đùng một phát giơ tay yêu cầu lên, vỗ vào ấn con đường thật mạnh.

Trong chốc lát, máu tươi tuôn ra xối xả. Diệp Vấn Hải vẫn giữ nụ cười, như đang mỉm cười Diệp Thiên, cũng như đang tự mỉm cười mình.

Giây phút sau đó, cơ thể ông ta biến đổi mất, hóa thành vô số mảnh vụn, biến mất trong không trung.

Một đời xưng hùng, cứ chũm mà tiêu tan!

“Chúc mừng Chiến Thần, dẹp sạch mát tàn dư, Long Quốc trăm năm bình an”.

Mặc dù hết sức kinh ngạc nhưng những người phía Thanh Long đều lần lượt quỳ gối, phía sau lũ họ là cả hàng ngàn nghìn binh sỹ lần lượt quỳ theo.

“Chúc mừng Chiến Thần, dẹp sạch tàn dư, Long Quốc trăm năm bình an”.

Tiếng hô hùng hồn, vang vọng khắp Long Quốc. Bạch Cốt Hội giết hại biết bao nhiêu người trong mười năm trời ở Long Quốc, cuối cùng cũng trở thành tiêu diệt.

Nhà họ Diệp lặng lẽ đứng trong bóng buổi tối lũng loạn cũng theo này mà lụi tàn.

Long Quốc trong khoảng trăm năm không xẩy ra chiến sự và toàn bộ mọi thứ đều được Diệp Thiên thay đổi về.

Long Quốc Chiến Thần, Lăng Thiên Chiến Thần, uy danh hiển hách. Chỉ có Diệp Thiên, ngước đầu quan sát vào bầu trời mênh mông nhưng lòng vẫn không yên.

Đứng ở khía cạnh của một quốc gia mà nói thì anh đang chiến thắng. Trận chiến này đổi lại được cả trăm năm của Long Quốc ko lầm than, cũng xứng đáng lắm.

Thế nhưng đứng ở góc độ phiên bản thân anh nhưng nói, anh lại thua đến mức thương tích đầy mình.

Bố Diệp Vấn Thiên, tía rốt viên đang sinh hoạt đâu?

Trừ phi bên trên đời này chỉ có mình Diệp Vấn Hải biết tía ở đâu?

Trận chiến bên trên Bạch Cô Đảo được định sẵn sẽ tiến hành ghi chép trong lịch sử. Sau khi Bạch Cốt Hội bị tiêu diệt, khét tiếng của Diệp Thiên lại càng vang xa. Trường đoản cú Lăng Thiên Chiến Thần phát triển thành người bảo vệ cho cả Long Quốc, đồng thời cũng là người bảo đảm an toàn cho cả cầm cố giới.

Trận chiến đó, làm cho không ít nước nhà lần lượt cho tới Long Quốc sản xuất mối quan hệ, ký kết kết hiệp mong vĩnh viễn không khi nào xâm phạm.

Đây đó là uy lực của Lăng Thiên Chiến Thần.

Vô số bách tính mọi tỏ sự kính trọng với Diệp Thiên, thậm chí là người dân còn đúc tượng của anh ý để cúng bái.

Còn sau trận đánh đó, Diệp Thiên không xuất hiện trong mắt tín đồ đời nữa, giống hệt như mất tích hoàn toàn vậy.

Một mon sau, trong công ty họ Tô sống thủ đô. Tía ngày trước, căn nhà được thắp đèn lồng, dán câu đối đỏ, cảnh tượng hết sức rộn ràng.

Còn từ bây giờ chính là ngày rộn ràng tấp nập náo nhiệt độc nhất vô nhị vì từ bây giờ chính là ngày nhưng mà Diệp Thiên cùng Tô Thanh Thanh kết hôn.

Không kinh hễ đến fan khác, không có Lăng Thiên Chiến Thần, chỉ bao gồm Diệp Thiên cùng Tô Thanh Thanh nhưng thôi.

“Giờ lành đang tới, mời tân lang tân nương…”

Sau tiếng nói của chủ nhân trì, Diệp Thiên mặc vật hỉ phục theo phong thái cổ, dáng tín đồ cao ráo, phong thái linh hoạt khí chất ngời ngời xuất hiện.

Tô Thanh Thanh đứng kề bên anh với dáng người thon thả, dưới lớp khăn trùm đầu red color là lớp make up tươi xinh, song má cô ửng đỏ.

Trải qua bao nhiêu chuyện như vậy, bây giờ cuối cùng cũng đã đi đến ngày hái quả. Chổ chính giữa trạng của tất cả hai lúc này thế nào thì cũng chỉ có đàn họ new thấu. Nghi thức đơn giản nhưng êm ấm và đầy lãng mạn.

Ở ghế chủ trì, Diệp Kính Sơn và Tô Vệ Quốc cảm khái vạn phần, đặc biệt là Tô Vệ Quốc, sống mũi cay cay, chỉ chực rơi nước mắt.

Nếu như vk ông ta có thể thấy cảnh này thì chắc hẳn rằng sẽ vui vẻ lắm.

Nghi lễ trả thành, Diệp Thiên hân hoan vun vải trùm đầu của tô Thanh Thanh, hai người trao nhau nụ hôn say đắm.

Xem thêm: Mùa Đông Trồng Rau Gì - Các Loại Rau Trồng Vụ Thu Đông

“Anh trai, chúc mừng anh”, cho đến khi chúc rượu, em gái Diệp Na vui mừng chúc mừng. Cô đỏ phương diện cúi đầu. Diệp Thiên vỗ vai Diệp Na ko nói gì.

Bên trong khoảng sân, chỉ bày mười bàn tiệc, bao gồm điều phần đa người tiếp đây đều là đều lãnh đạo v.i.p của Long Quốc.

“Thưa anh, có người mang tiến thưởng tới mà lại không viết tên”, Lâm Khuê khôn khéo đi tới trước Diệp Thiên, nhấc lên một hộp gấm.

Diệp Thiên mở ra nhìn, là nhì lọn tóc. Diệp Thiên thở dài, vào lòng phức tạp vô cùng.

Tô Vân Nhi, tô Hồ….

Có lẽ chỉ có thể có duyên mới chạm mặt lại được.

Trong tòa nhà chăng đầy đèn lồng đỏ, không khí khôn xiết náo nhiệt. Chu Hoàng và Bạch Tử U ngồi đối diện nhau, cùng nâng li, vai trung phong trạng phức tạp.

“Chu Hoàng, từng nào năm rồi, cô khong mong muốn tới chúc mừng anh ấy sao?”

“Cô thì sao? bọn họ đều như thể nhau, cô hà tất buộc phải nói vậy?”

Nói rồi, cả hai cô nàng cùng nâng li uống cạn, chỉ là bát rượu đó mang theo dư vị thiệt chua chát.

Ở một góc, Đông Phương Tĩnh thấy cảnh này chỉ biết ngửng đầu chú ý trăng sáng, đôi mắt ươn ướt.

“Mẹ, Thiên Nhi dẫn Thanh Thanh cho tới tăm chị em đây”.

Dung Thành, một ngày trời trong nắng và nóng ấm.

Trên đỉnh núi Tú Tuyết, Diệp Thiên quỳ trước chiêu mộ phần của mẹ, lòng nặng trĩu trĩu. Bên dưới phần đất này an táng động lực nhằm anh cố gắng hơn nhị mươi năm nay.

Tô Thanh Thanh cũng quỳ xuống theo.

“Mẹ, côn trùng thù của bà mẹ con đang báo rồi, chỉ với vẫn không kiếm được bạn đó….”

Anh vẫn tất yêu thuyết phục mình, mà call một giờ cha.

Đây, đây là điều nhưng anh còn nợ mẹ.

“Mẹ lặng tâm, cho dù đi tới chân trời góc bể, con nhất định sẽ tìm kiếm được ông ấy”, Diệp Thiên hứa hẹn với bà bầu rồi đỡ tô Thanh Thanh đứng dậy.

Khi cả hai chuẩn bị quay tín đồ rời đi thì thấy một người đàn ông trung tuổi sải bước tiến tới.

Người này xem chừng hơn tứ mươi tuổi, ăn diện hết sức đơn giản dễ dàng nhưng lại sở hữu khí hóa học hơn người. Ông ta để bộ râu khôn cùng rậm, bịt đi phần làm sao vẻ uy nghiêm của mình.

“Ông là ai?”, góc nhìn Diệp Thiên tạm dừng chỗ ông ta, trong tim anh hôm nay không khỏi hồi hộp, tim đập nhanh hơn.

“Haiz, từng nào năm rồi mà không thể gặp con…”.

Người đàn ông trung tuổi nhìn Diệp Thiên với ánh mắt đầy phức tạp, khi quan sát tới phần mộ, nước mắt ông ta cứ nuốm tuôn trào.

“Tú Tuyết, anh tất cả lỗi cùng với em”.

Ông ta ngừng lời, một không khí như đổ vỡ oà.

Tô Thanh Thanh mở lớn mắt, quan sát lần lượt cả nhị người bầy ông trước mặt nhưng không nói nổi cần lời.

Diệp Thiên quay đầu nhìn người đàn ông kia.

“Ông sinh hoạt đâu?”, người bọn ông trung tuổi định thần lại chú ý Diệp Thiên, mỉm cười nói.

“Nơi này hết sức nguy hiểm, con chắc chắn là muốn cho tới sao?”

“Chắc chắn”, Diệp Thiên không hề do dự, nói năng chấm dứt khoát.

“Đây là di nguyện của mẹ”.

“Rất tốt! Thiên Nhi của ta to thật rồi”, người lũ ông trung tuổi mỉm cười hiền hoà: “Đi tìm kiếm Mạc Huyền, con sẽ biết cánh cửa dẫn cho tới một thế giới khác”.

Nói rồi, láng người lũ ông dần vươn lên là mất.

Xem thêm: Cách Chơi Máy Bay Điều Khiển Từ Xa Cỡ Nhỏ, Hướng Dẫn Cách Chơi Máy Bay Điều Khiển Từ Xa

“Bố đang ở đó đợi con! Đây là căn số của bố, cũng là căn số của con”, nói rồi, bóng fan ông ta bặt tăm trong không gian vô tận.