ký ức độc quyền truyện

----------------------------------------

Ký ức độc quyền Giới thiệu truyện

Bạn đang xem: ký ức độc quyền truyện

 Nữ sinh vào năm phụ vương khoa ngữ văn Anh ngôi trường Đại học tập A – Tiết Đồng vô một lượt coi tư liệu vô chống ganh đua đã biết thành người thầy tươi trẻ “dễ thương” Mộ Thừa Hòa bắt được, kể từ cơ thân thuộc nhì người chính thức mang trong mình 1 “mối duyên nan giải”. trước hết là thầy Mộ cho tới dạy dỗ thế giáoviên đứng lớp môn tự động lựa chọn giờ đồng hồ Nga, Tiết Đồng bị tóm gọn tới trường thêm thắt, khiến cho cô ngày càng hận. Nhưng dần dần già cả cô trị hiện tại thầy Mộ là 1 trong những người thầy đem nội hàm và vô cùng đem mức độ hút…. Sau cơ, trò Tiết Đồng kể từ từ phát sinh tình thương âm thầm kín, sử dụng một câu cổ ganh đua nhằm trình diễn mô tả đó là “Trên núi đem rừng rừng đem cây, lòng tao đem chàng chàng ko hoặc.”

 Đến khi Tiết Đồng chất lượng tốt nghiệp, trải qua loa một trong những việc xẩy ra kể từ mái ấm gia đình và vô việc làm, cô dần dần cứng cáp, cũng ngày 1 hiểu rộng lớn về quá khứ của đối phương, tình thương mung lung lặng lẽ bị đậy điệm ấy kể từ cơ bị vén chuồn, và ….

Xem thêm: truyen tong giam doc xin nhe mot chut

VĂN ÁN

Xem thêm: nhật ký nuôi con của nữ phụ ác độc

"Tiết Đồng là 1 trong những cô phái nữ sinh thơ ngây, vô sáng sủa, đem yếu tố hoàn cảnh đặc trưng, u là công an quản lý và vận hành trại nhốt, phụ vương là lái xe xe taxi, vô một lượt thực hiện việc nghĩa đang được khuất. Từ cơ, cô sinh sống kín rộng lớn, phiên bản thân thuộc cô và u cũng ko thân thương tình thương như nhiều người không giống, cô luôn luôn thấy bản thân thiếu hụt thốn tình thương kể từ những người dân thân thuộc yêu thương.

 
Trong kỳ ganh đua thời điểm cuối kỳ năm nhì của ngôi trường Đại học tập X, Tiết Đồng bị “oan” khi đem tờ phao cho tất cả những người bạn làm việc nằm trong, và này cũng là lượt trước tiên Tiết Đồng bắt gặp Mộ Thừa Hòa.
 
Mộ Thừa Hòa cũng có thể có một tuổi hạc thơ đặc trưng, phụ vương tự động sát vì như thế stress, u tham lam gia sinh hoạt chủ yếu trị, hầu hết không tồn tại thời hạn dành riêng cho anh.
 
Mộ Thừa Hòa và Tiết Đồng là thầy trò, chúng ta tuy rằng là nhì thành viên riêng lẻ, tuy nhiên ẩn sâu sắc ở điểm nào là cơ, chúng ta vẫn đang còn những côn trùng tương đương vô nằm trong khăng khít.
 
Vì thế nhưng mà kể từ hận, oán, ghét bỏ, Tiết Đồng đang được yêu thương Mộ Thừa Hòa, giáo viên của tớ. Nhưng cô không đủ can đảm tâm sự vì như thế sợ hãi trở thành loài kiến.
 
Cuộc sinh sống thời SV cứ thế qua loa chuồn, tình thương yêu nảy nở vẫn nhen group vô tim, tuy nhiên chẳng ai phát biểu với ai, chỉ lặng lẽ ở cùng mọi người trong nhà, hỗ trợ nhau, an ủi nhau.
 
Thế rồi… chúng ta quan sát tình thương yêu nhiều lúc ko thể im thin thít, ko thể lưu giữ mãi mang lại riêng rẽ mình…
 
Một nụ hít êm ả, nhẹ dịu thân thuộc vùng khu đất đại dương mênh mông, vô tối sóng vỗ rì rào đang được khởi nguồn mang lại tình thương yêu và lắng đọng thân thuộc nhì người.
 
Thầy – trò thì đem sao đâu? Miễn là chúng ta cần thiết nhau."