hợp đồng tình nhân (người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình)

Chương 22: Lợi thế buôn bán

Diệu Tinh vẫn luôn luôn phiền lòng phòng ngừa lời nói “Giúp tôi thực hiện một việc” của Tiêu Lăng Phong, cô vẫn đang được tư duy ý tứ nhập bại. Nhưng đợi cho tới ngày loại thân phụ, sau cuối cô đã và đang làm rõ.
Khải trả.
Đây là 1 trong những quán ăn vô cùng có tiếng, Tiêu Lăng Phong sai người gom Diệu Tinh ăn diện chi tiết, dẫn cô chuồn nhập chống bao, Diệu Tinh thấp thỏm theo gót sau sườn lưng Tiêu Lăng Phong. Cô đoán ko đi ra nhập hồ nước lô anh tớ chào bán dung dịch gì. Đi nhập chống, ngay lập tức ngay lập tức cô trông thấy Hạ Cẩm Trình, còn tồn tại một người con trai hói đầu, nhưng mà người này, ko hề xa cách kỳ lạ với Diệu Tinh, Tổng giám đốc của “Trí Viễn”, Triệu Chí Viễn. tụi chúng ta từng liên minh lâu nhiều năm với Trình thị, so với người này, Diệu Tinh ko hề sở hữu tuyệt hảo đảm bảo chất lượng, tham ô lam, háo sắc. Cô lặng lẽ hít một tương đối, Tiêu Lăng Phong, anh mong muốn làm cái gi.
Hạ Cẩm Trình ngồi một phía, vốn liếng dĩ đang được ngán mong muốn bị tiêu diệt, tuy rằng vẫn tách ngoài thành phố Hồ Chí Minh T thân phụ năm, tuy nhiên nhưng mà những người dân ở phía trên còn chưa tồn tại xa cách kỳ lạ. Người trước mặt mày này, nếu mà ko cần vì như thế ăn ý đồng, anh coi thường thông thường ăn cơm trắng công cộng với ông tớ, tuy nhiên khi trông thấy Diệu Tinh, anh trọn vẹn ngây người, cô khoác một cái váy black color, càng tôn vinh toàn thân duyên dáng vẻ, thú vị của cô ấy, nhập hai con mắt bại sở hữu chút không an tâm khó khăn thâu tóm, thực hiện mang lại cô càng nhìn càng thấy lắc động lòng người.
Tay Tiêu Lăng Phong đút vào trong túi quần, thấy Hạ Cẩm Trình vẫn nhìn Diệu Tinh, một nụ mỉm cười nhạt nhẽo rất khó thấy xuất hiện tại bên trên khóe môi.
“Tổng giám đốc Triệu, Tổng giám đốc Hạ, thiệt nài lỗi, đã đi vào trễ, trước tiên tôi tự động trị một ly.” Nói hoàn thành, Tiêu Lăng Phong vắt một ly rượu bên trên bàn lên, tợp tinh khiết. “Để tôi trình làng một ít, đấy là thư ký của tôi, đái thư Trình Diệu Tinh.”
“Lăng Phong, thư ký của anh ý, ăn diện cũng khá đặc biệt quan trọng.” Hạ Cẩm Trình vực lên.
Diệu Tinh tương đối sửng bức, anh tớ sở hữu ý gì, giễu cợt cô? Anh tớ gọi Tiêu Lăng Phong là Lăng Phong, như thế, rằng cách tiếp, chúng ta biết nhau.
“Tổng giám đốc Tiêu, không cần thiết phải trình làng, Shop chúng tôi vẫn biết nhau, đúng không nhỉ, Diệu Tinh!” Triệu Chí Viễn nhìn Diệu Tinh, vực lên. Cái góc nhìn trần truồng Trắng trợn bại thực hiện toàn thân ái Diệu Tinh thấy không dễ chịu. “Quả thiệt Diệu Tinh ngày càng đẹp!” Triệu Chí Viễn khen ngợi ngợi, nghe nhập tai thì tương tự như trưởng bốii đang được khen ngợi ngợi vắng tanh bối, tuy nhiên trong đôi mắt ông tớ lại ăm ắp vẻ thèm thuồng.
“Các người vẫn biết nhau thì sẽ càng dễ dàng xử lý!” Tiêu Lăng Phong mỉm cười. “Nếu người xem đều thân quen biết, vậy thì ngồi đi!” Tiêu Lăng Phong banh mồm. “Diệu Tinh nếu như là kẻ thân quen của Tổng giám đốc Triệu, vậy thì ngồi cạnh thì thầm với Tổng giám đốc Triệu chuồn.”
Diệu Tinh nhíu ngươi, giờ khắc này, sau cuối cô đã và đang làm rõ dụng tâm của Tiêu Lăng Phong, anh tớ coi cô là ưu thế kinh doanh sao? Haiz… Thư ký cuộc sống đời thường. Diệu Tinh kể từ từ bắt chặt bắt tay, Tiêu Lăng Phong, thư ký cuộc sống đời thường của anh ý, trong cả chuyện bên trên nệm anh cũng nhìn nom sao!
“Lại phía trên, Diệu Tinh ngồi phía trên này, tất cả chúng ta đã và đang thân phụ năm ko bắt gặp rồi!” Triệu Chí Viễn kéo một chiếc ghế ở kề bên. Từ bao nhiêu năm vừa qua, khi trông thấy nha đầu này, ông vẫn sở hữu hào hứng, tuy nhiên khi bại, cô là thiên kim mái ấm chúng ta Trình, ông không đủ can đảm thực hiện bậy, tuy nhiên nhưng mà đợt này… Ông không thích bỏ lỡ thời cơ này.
“Đúng vậy, chú Triệu!” Diệu Tinh mỉm cười khẽ. “Là rộng lớn thân phụ năm!”
“Ôi chao, gọi là chú sao, thiệt tương tự như tôi là 1 trong những ông lão.” Triệu Chí Viễn rằng hoàn thành lại lại gần Diệu Tinh tăng bao nhiêu phân. Mùi thơm phức thông thoáng đâm vào mũi ông tớ, suýt chút nữa, Triệu Chí Viễn ko thể kiểm soát chủ yếu bản thân, tuy nhiên khi nhìn cho tới địa điểm Tiêu Lăng Phong, cũng thu lại một ít. Mặc cho dù ý đồ dùng của Tiêu Lăng Phong vẫn vượt lên trên rõ rệt, tuy nhiên tôi cũng tránh việc vượt lên trên nóng tính rời cho những người không giống bắt đằng cán.
“Chúng tớ ăn cơm trắng trước chuồn, chuyện ăn ý đồng, nếu như vẫn là kẻ thân quen, thì toàn bộ đều đơn giản rồi, ko cần sao!” Tiêu Lăng Phong mỉm cười mỉm cười, gọi người đem thực phẩm lên. Triệu Chí Viễn thấy Tiêu Lăng Phong không tồn tại hành vi gì. Lại nhìn nhì chân Trắng nõn của Diệu Tinh, ông tớ bạo phổi kể từ từ trả tay lại gần Diệu Tinh.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn