hôn nhân chớp nhoáng quấn quýt chồng yêu

Chương 62: Em Chỉ Xứng Với Cái Giá Này

Những tờ chi phí red color cất cánh phơ phới ở trước mặt mũi cô, tương đương tựa như những đám mây bên trên trời đang được theo lần lượt rơi xuống mặt mũi hải dương trở thành từng phi thuyền nhỏ red color.
Một cơn sóng kinh hoàng tấn công cho tới, toàn bộ bọn bọn chúng đều bị nuốt trộng mà đến mức không hề một vết tích nào là.
“Đừng mà—— Đừng mà——” Cô liều mình kêu lên, liều mình gào thét với trong cổ họng khan quánh của tôi.
Thế tuy nhiên Lục Cẩn Ngôn ko thèm nhằm ý, nhập đầu anh chỉ mất sự tức phẫn nộ, một sự tức phẫn nộ vô vàn ko thể kìm nén được.
Dây thần kinh trung ương của cô ấy bị kéo căng mà đến mức vô cùng hạn, tiếp sau đó ngay tắp lự đứt “phựt” một giờ, cô “oa” một giờ tuy nhiên thảm thiết khóc lên.
Biết bao sự uất ức, tức phẫn nộ, bất lực, khổ đau và vô vọng đều trở nên những giờ khóc nhức xót, nước đôi mắt trào đi ra kinh hoàng như thủy triều, ko thể nào là tạm dừng được.
Anh xoay đầu lại, coi nhập cô với vẻ mặt mũi dữ tợn như quỷ dữ Santa bước đi ra kể từ địa ngục.
Thế tuy nhiên một giây sau, vẻ mặt mũi lạnh lẽo lùng tối tăm của anh ấy vẫn bặt tăm không hề vết tích, chỉ từ lại sự chế nhạo và tức phẫn nộ.
“Hoa Hiểu Bồng, tôi còn u nó còn ko vày nhị mươi triệu ở nhập đôi mắt em à!”
Anh đùng một phát rộng lớn giờ cười cợt lên, nụ cười cợt coi vô nằm trong thê lộc, vô nằm trong mai mỉa, vô nằm trong rỗng tuếch trải!
Trong lòng anh như 1 chậu mỏ hàn lật úp, ngọn lửa thiêu nhen khiến cho đầu anh choáng ngợp, hai con mắt trở thành u ám, nội tạng hòn đảo lộn, nó nhen cháy mà đến mức khiến cho từng sợi rễ thần kinh của anh ấy đều xoắn lại.
Từ trước cho tới giờ anh trước đó chưa từng nghĩ về cho tới nhập đôi mắt của những người phụ nữ giới này, vậy tuy nhiên phiên bản thân thuộc lại ko ngay số chi phí nhị mươi triệu rất ít cơ.

Cô người sử dụng mức độ cực mạnh nhằm cắm chặt môi bản thân, thậm chí còn cắm rách nát cả khóe môi, ngày tiết tươi tắn chảy ra: “Hai mươi triệu ko xứng đáng là cái gì so với anh, tuy nhiên cơ là một trong số lượng vĩ đại so với tôi, cả đời này tôi cũng ko thể tìm được.
Anh căn phiên bản không hiểu biết trái đất của tôi, mãi mãi cũng sẽ không còn hiểu!” Cô điên loạn tỉ ti gào thét, cô kêu lên với giọng điệu hung hăng, tối tăm, tức phẫn nộ và vô vọng.
“Tôi không nhất thiết phải hiểu về trái đất của bao nhiêu người xoàng hạ!” Vành đôi mắt của anh ấy đỏ chót bừng như ngày tiết, gân xanh rờn bên trên trán rung rinh nảy, một nụ cười cợt lạnh lẽo lùng tối tăm và dữ tợn khi trả thù địch hiện thị mặt mũi khóe môi của anh ấy.
Anh bước cho tới nhặt một tờ chi phí rơi xuống khu đất, tiếp sau đó nhét nhập túi của áo của cô: “Gái cung cấp thân thuộc thấp xoàng chỉ xứng với giá này.

Màn tối vắng ngắt lạnh giá, cơn dông tố lạnh lẽo cứa nhập khuôn mặt ngấm đẫm nước đôi mắt của cô ấy tựa như những lưỡi dao.
Cô bị Lục Cẩn Ngôn vác về bên như vác một chiếc xác chuẩn bị bị tiêu diệt vậy.
Anh túa chão trói, vứt cô xuống rồi tự động bản thân rời cút, nhằm đem cô tự động sinh tự động khử, không thích coi thêm thắt đợt nào là nữa.
Một bản thân cô cuộn người bên trên trước ghế sô trộn, ko hề nhúc nhắc như 1 khúc mộc vẫn rơi rụng cút vong hồn.
Những chuyện xẩy ra trong thời gian ngày ngày hôm nay thiệt sự vượt lên trên kinh sợ rồi, cô thiệt sự không tồn tại cơ hội nào là nhằm hấp thụ.
Lục Cẩn Ngôn chắc chắn là không hề ham muốn cô nữa.
Sau khi ly hít, anh tiếp tục thu không còn sính nghi về bên.
Bọn bọn họ nên trả nợ thế nào phía trên.
Bọn bọn họ chắc chắn là ko thể coi đợi nhập mái ấm gia đình chưng cả được, chúng ta lòng tham lam ko lòng, chỉ nghe biết quyền lợi của phiên bản thân thuộc tuy nhiên ko hề quan hoài cho tới bạn bè cật ruột.
Câu phát biểu sẽ không còn lấy lại 50% sính nghi cơ chắc chắn là là lừa lật chúng ta, chỉ việc Hoa Mộng Lê vừa vặn kết duyên với Lục Cẩn Ngôn thì chúng ta sẽ tới yêu sách lại ngay lập tức ngay lập tức.
Một khóc nhị sinh sự thân phụ dọa nạt tự động tử là tuyệt chiêu của chưng cả, nếu mà ko fake mang đến bà tao thì bà tao tiếp tục quậy cho tới long trời vì đã dùng lâu. khu đất, ko nhằm cho tất cả mái ấm cô được sinh sống yên lặng ổn định.
Nếu như cô đoán ko sai thì ko bao lâu sau chúng ta sẽ tới Long Thành.
Bà tao và Hoa Mộng Lê sẽ không còn lúc nào Chịu bỏ lỡ một người con rể đảm bảo chất lượng cho tới như thế.
Cô nên làm thế nào đây?
Cô cảm nhận thấy vô nằm trong muộn phiền, xuyên đêm ko ngủ.
Vào buổi sớm ngày ngày tiếp theo, khi chuẩn bị thoát ra khỏi cửa ngõ, cô xem sét phiên bản thân thuộc ko biết nên cút đâu nữa.
Cô còn hoàn toàn có thể trở về quê hương bọn họ Lục không?
Không thể về bên nữa, ko chừng giờ đây chúng ta đang được thảo luận về chuyện ly hít rồi.
Cô chắc chắn là tiếp tục nên trắng tay đi ra cút, lặng lẽ cho tới và cũng lặng lẽ rời cút, ko đem theo đuổi một áng mây nào là tuy nhiên cút một cơ hội nhẹ dịu.
Chắc hẳn cô nên về bên nép dọn đồ vật của tôi rồi sẵn sàng thực hiện giấy tờ thủ tục ly hít, tuy nhiên nếu mà thời điểm này về bên, ngày mai tiếp tục nên lôi tiếp cận Cục Dân Chính rồi.

Bạn đang xem: hôn nhân chớp nhoáng quấn quýt chồng yêu

Cô ko thể về bên, ko thể ly hít, cô nên tâm lý cơ hội xử lý vừa mới được.
Ngày trong ngày hôm qua khi thoát ra khỏi cửa ngõ, cô chỉ đem theo đuổi một dế yêu, giờ đây số chi phí độc nhất cô sở hữu đó là tờ chi phí 100 tệ tuy nhiên Lục Cẩn Ngôn mang đến cô.
Biệt thự cơ hội nội thành của thành phố xa tít, cô đã đi được rất mất thời gian vẫn ko bắt gặp con xe công nằm trong hoặc xe cộ xe taxi nào là.
Cho dù cho có gọi xe cộ cô cũng ko biết hoàn toàn có thể tiếp cận điểm nào là.
Điều xui xẻo nhất là chừng như cô vẫn lạc lối rồi, ko biết nên cút phía nào là nhằm cho tới nội thành của thành phố nữa.
Cô lấy Smartphone đi ra coi số Smartphone một chút ít, cô chỉ hoàn toàn có thể cầu cứu vớt nhị người, một là Quách Lộ Lộ, một là Hứa Nhược Thần.
Mẹ của Quách Lộ Lộ đang đi tới rồi, nếu như cô trải qua cơ chắc chắn là sẽ không còn tương thích, chính vì thế chỉ hoàn toàn có thể cầu cứu vớt Hứa Nhược Thần một chút ít.
Cuộc gọi vừa vặn vang lên nhị giờ thì Hứa Nhược Thần vẫn tiếp máy.
“Thật khan hiếm sở hữu, cút nghỉ ngơi cũng hoàn toàn có thể lưu giữ cho tới tôi, cũng muốn cho tới vị trí tôi ăn bánh chưng không?” Anh tao trêu chọc phát biểu.
“Hứa Nhược Thần, tôi…… tôi sở hữu một chuyện ham muốn phiền phức anh.
” Cô nhỏ lời nói.
“Có chuyện gì cứ việc phát biểu, mặc dầu tôi nhảy nhập dầu sôi lửa rộp cũng ko khước từ.
” Anh tao mỉm cười cợt phát biểu.
“Tôi đang được ở bờ hải dương, ko về bên được, anh hoàn toàn có thể cho tới đón tôi ko.
” Cô phát biểu với giọng điệu khá áy náy.
Hứa Nhược Thần ko hề dò la nguyên vẹn nhân tuy nhiên chỉ nhắn gửi dò: “Cô lần một điểm an toàn và đáng tin cậy đợi tôi, ngỏ xác định nhập Smartphone đi ra, tôi sẽ tới lần cô.

“Được, xin xỏ lỗi vì như thế đã trải phiền anh.
” Cô vô nằm trong hàm ơn phát biểu.
“Giữa đồng minh mãi mãi ko cần thiết phát biểu những câu nói. xin xỏ lỗi này.
” Hứa Nhược Thần phát biểu với giọng điệu vô cùng thực tình.
Nơi này cơ hội nội thành của thành phố vượt lên trên xa vời, Hứa Nhược Thần nên rơi rụng không còn nhị giờ đồng hồ đeo tay nhằm cho tới phía trên, tuy nhiên ở đầu cuối cũng tìm ra cô.
Hứa Nhược Thần bước đi ra kể từ nhập xe cộ, bắt lấy bẫy vai của cô ấy, cẩn thận kiểm tra toàn bộ cơ thể cô.

Xem thêm: tổng tài cưng chiều bảo bối nghịch ngợm

Cô coi vô nằm trong nhếch nhác, bên trên mặt mũi vẫn còn đấy những vệt nước đôi mắt ko thô, bên trên người sinh ra từng màu xanh tím tương tự như một loài vật nuôi long dong bị người công ty vứt vứt vậy.
“Cô chớ phát biểu với tôi là Lục Cẩn Ngôn vẫn tấn công cô rồi lại vứt rơi cô ở điểm bị tiêu diệt tiệt này đấy.
” Đôi đôi mắt gray clolor trà của anh ấy tao lóe lên một ngọn lửa khó chịu dội.
“Không nên, anh tao không tồn tại tấn công tôi.
” Cô rung lắc đầu, cong khóe môi cười cợt với anh tao, tuy nhiên nụ cười cợt còn ko nở đi ra thì vẫn bặt tăm như bị một cơn dông tố lạnh lẽo thổi tan vậy.
Hứa Nhược Thần fake cô lên xe cộ, tiếp sau đó fake một chai nước suối xay ngược cây mang đến cô: “Vậy cô vẫn gặp gỡ nên người xấu xa à?”
“Không sở hữu, anh hoàn toàn có thể chớ căn vặn nữa ko, giờ đây nhập đầu tôi vô cùng rối, không tồn tại cơ hội nào là vấn đáp anh ngay lập tức ngay lập tức được.
” Cô ngỏ chai nước suối xay tợp một ngụm, giờ đây cô thiệt sự vừa vặn khát vừa vặn rét, mặt mũi trời phía bên ngoài rét như lửa nhen, cô cũng chuẩn bị say nắng nóng rồi.
Hứa Nhược Thần coi đi ra cô khá yếu ớt ớt nên đoán rằng cô vẫn ko ăn cơm trắng, sau thời điểm về bên trung tâm TP.HCM thì fake cô cho tới nhà hàng quán ăn trước.
Cô thiệt sự vượt lên trên đói rồi, kể từ tối qua loa cho tới giờ đây vẫn ko ăn cơm trắng rồi lại bị Lục Cẩn Ngôn giầy vò một trận, bao tử cũng đói cho tới nhức nhối lên rồi.
Cô ăn như hổ đói, ko thèm quan hoài cho tới kiểu nghi lễ gì nữa, nên ăn no tợp đầy đủ thì trí tuệ mới mẻ hoàn toàn có thể sinh hoạt được, như thế mới mẻ sở hữu mức độ nghĩ về cơ hội.
Hứa Nhược Thần bắt gặp vậy ko ngoài cảm nhận thấy nhức lòng, trong tâm lặng lẽ nhiếc mắng Lục Cẩn Ngôn, chính là một trong thương hiệu nổi tiếng là tảng băng, thiệt sự ko hề sở hữu lòng thương hoa tiếc ngọc một chút ít nào là cả.
“Ăn chậm rãi một chút ít, chớ nhằm bị nghẹn.
” Anh tao múc một chén chờ cho cô.
“Cảm ơn.
” Cô phát biểu với giọng điệu mơ hồ nước.
Anh tao thở lâu năm một cái: “Lục Cẩn Ngôn là một trong tảng băng phổ biến, nếu mà cô cứ theo đuổi anh tao thì trong tương lai còn nên Chịu đau đớn nữa.

Cô tợp một thìa nấu canh rồi vệ sinh mồm, mặt dưới đôi mắt hiện thị vài ba tia nhức buồn: “Không cho tới bao nhiêu ngày nữa thì tôi hoàn toàn có thể nên ly hít rồi.
”.

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn