hello hoắc thiếu kiêu ngạo

Lúc Hoắc Cảnh Thành lái về biệt thự nghỉ dưỡng Kinh Sơn, thì thấy trước cửa ngõ đang được đỗ 1 con xe.

Dưới đèn đàng, Mộ Vãn ngủ thiếp cút vô xe pháo.

Bạn đang xem: hello hoắc thiếu kiêu ngạo

Hoắc Cảnh Thành lại gần, gõ cửa ngõ xe pháo, thời điểm hiện tại cô mới mẻ tỉnh lại. Nhìn thấy anh, đôi mắt cô sáng sủa lên, ý thức phấn chấn.

“Anh về rồi sao?” Mộ Vãn xuất hiện xe pháo, ra phía bên ngoài.

“Sao em lại ngủ ở đây?”

“Em mới mẻ cút công tác làm việc về, lưu giữ đi ra ngày hôm nay là 1 ngày quan trọng đặc biệt, hoảng hồn anh không dễ chịu, cho nên vì thế cho tới trực tiếp phía trên luôn luôn. Nhưng anh lại ko ở trong nhà.”

“Em nên gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang lại tôi.”

“Công việc bận vượt lên trên, điện thoại cảm ứng thông minh của em không còn pin, tắt máy rồi.” Mộ Vãn nom anh: “Anh lại húp rượu hả?”

“Một chút thôi.”

Mặt Mộ Vãn ngặt lại: “Anh nên bảo đảm an toàn chất lượng tốt sức mạnh của tôi, mặc dầu ko cần vì thế anh, thì cũng chính là vì thế chưng gái.”

Hoắc Cảnh Thành không thích phát biểu bao nhiêu chuyện này nữa, cúi đầu coi đồng hồ: “Đã trễ lắm rồi, nhằm anh trả em về.”

Mộ Vãn sở hữu chút thất vọng: “Em cũng đang đi đến cửa ngõ căn nhà anh rồi, anh ko thể mời mọc em vô ngồi một chút ít sao?”

Anh như thể thiếu hiểu biết nhiều đối phương đang được ám chỉ điều gì, chỉ giá buốt nhạt nhẽo rút lấy khóa xe xe pháo vô tay cô: “Lên xe pháo cút, anh trả em về.”

Mộ Vãn cúi đầu.

Nhìn tấm sườn lưng ê, cười cợt cực.

Người con trai này, mang lại mặc dù có bất kì người phụ phái nữ này đứng trước mặt mũi cũng cực kỳ giá buốt nhạt nhẽo, ko lúc nào sở hữu bất kể hành động vượt lên trên vượt mực thước này cả.

Cô nên sung sướng mới mẻ đúng

Nhưng thiếu hiểu biết nhiều sao lại vô cùng tuyệt vọng.

Bởi vì thế, cô cũng là một trong những vô thật nhiều cô nàng ê.

“Cảnh Thành.” Ngồi bên trên xe pháo, Mộ Vãn gọi anh.

“Hửm?”

Cô si mải miết nom sườn mặt mũi anh: “Có song khi, em cực kỳ tò mò mẫm, liệu sở hữu cô nàng này hoàn toàn có thể khiến cho anh tổn thất kiểm soát, khiến cho anh không hề là bản thân ko. Thế tuy nhiên, em lại cực kỳ hoảng hồn người ê xuất hiện tại.”

Xem thêm: thuê người yêu

Hoắc Cảnh Thành cau chặt mặt mũi lại.

Lúc Mộ Vãn phát biểu điều này, vô đầu anh đùng một phát xuất hiện một khuôn mặt-- khiến cho anh phiền óc.

“Nếu mệt mỏi thì ngủ một lúc cút, tí nữa về cho tới căn nhà, anh tiếp tục gọi em.” Anh cảm nhận thấy chắc chắn là vì thế tối ni bản thân sở hữu húp chút rượu, còn nếu như không thì vì sao hoàn toàn có thể lưu giữ cho tới cô như thế.

Mộ Vãn ko biết tâm lý trong tim anh, tuy nhiên nghe anh phát biểu vậy cũng biết anh ko quí chuyện này, vậy nên cô lạng lẽ, ko phát biểu đồng thời.

- - -

Đêm ni.

Tâm sự nặng nhọc.

Cảnh Phạm lăn lộn qua loa lộn lại, mãi cho tới màn đêm mới mẻ ngủ thiếp cút.

Ngày ngày tiếp theo, cô hứa hẹn Cảnh Uyên ăn cơm trắng ở bên dưới căn nhà ăn của doanh nghiệp lớn.

Sau Lúc ngồi xuống, Cảnh Uyên thấy bên trên cổ cô dán băng gạc.

“Làm sao vậy?” Anh phiền lòng vén tóc điểm cổ cô lên: “Bị thương à? Sao lại trở thành thế này?”

“Là em ko cảnh giác, ko có gì đâu, đơn thuần yếu tố nhỏ thôi.” Cảnh Phạm sờ sờ băng gạc. Đó là bị Hoắc Cảnh Thành gặm.

Buổi sáng sủa cô soi gương nom rất rất lâu, vết răng rất rõ ràng. Sợ là vô thời hạn ngắn ngủn khó khăn hoàn toàn có thể tan được.

“Dạo này em thường hay bị thương vượt lên trên đấy?”

“Đúng vậy, chắc hẳn rằng gặp gỡ cần vận đen ngòm gì ê.” Cứ gặp gỡ Hoắc Cảnh Thành, là không tồn tại thời buổi này cô tiện nghi cả.

Cảnh Phạm không thích nhằm anh phiền lòng cho chính mình, cho nên vì thế lấy 1 tờ chi phiếu vào trong túi đi ra trả mang lại Cảnh Uyên: “Vừa đích thị 10 vạn đồng.”

Cảnh Uyên nom tờ chi phiếu, ngay tắp lự thấy 3 chữ "Hoắc Cảnh Thành".

“Xảy đi ra chuyện gì vậy?”

Xem thêm: hào môn gả hào môn

“Hoắc Cảnh Thành giờ đây là ông căn nhà của em và Gia Ngôn, đó là chi phí thưởng ông căn nhà mang lại Gia Ngôn, Gia Ngôn mang lại mang lại em. Anh rứa trước cút.” Cảnh Phạm chính thức đơm đặt.

Cảnh Uyên đẩy tờ chi phiếu về: “Em trả lại mang lại Gia Ngôn cút, anh ko thể nhận tờ chi phiếu này được.”

“Anh, anh chớ đẩy cho tới đẩy tháo lui với em nữa, rứa cút.”