giữa cơn bão tuyết truyện full

Lâm Diệc Dương và Ngô Ngụy đứng cạnh một kho bãi đỗ xe cộ khá rộng lớn ngóng coi bus.

Dù bao nhiêu ngày hôm nay không khí tiếp tục rét lên, tuy nhiên khi sẩm tối vẫn đang còn gió máy mạnh, sức nóng phỏng xuống thấp.

Bạn đang xem: giữa cơn bão tuyết truyện full

Ngô Ngụy đút nhị tay vào bên trong túi áo phao cứu trợ, rét cho tới nỗi giậm chân liên tiếp.

Lâm Diệc Dương đang được nghịch tặc điện thoại thông minh vị một tay, tuồng như còn đang được mỉm cười.

Cười gì vậy nhỉ? Ngô Ngụy ham muốn nhìn lịch sự, tuy nhiên Lâm Diệc Dương huých khuỷu tay đẩy anh tớ rời khỏi.

Đúng khi cơ một cái xe buýt của những người Hoa nhộn nhịp nghịt người đi qua, tài xế phát hiện ra Lâm Diệc Dương qua chuyện cửa ngõ kính xe hơi bèn giẫm phanh lại, hét to: “Về Thành Phố New York hả? Đi nằm trong không?”

Lâm Diệc Dương bấm một vài điện thoại thông minh, nhân khi ngóng liên kết bèn vấn đáp lái xe: “Xe lênh láng rồi, lên đường trước lên đường.”

Lái xe cộ mỉm cười mắng “Đừng fake đò” rồi búng tàn dung dịch.

Tàn dung dịch đỏ au rực vẽ trở nên hình vòng cung, suýt nữa thì rớt vào ăn mặc quần áo của Lâm Diệc Dương.

Anh lùi xuống nửa bước rời lên đường.

Đúng khi điện thoại thông minh được liên kết.

“Giúp tớ tiếp đãi nhị người các bạn, giờ tớ bận việc đột xuất ko cho tới được.” Anh rằng với những người ở đầu mặt mày kia: “Được, vụ cá cược cơ đồng ý với cậu.”

*****

“Em đồng ý rồi à?” Ân Quả kinh ngạc.

Cửa cầu thang máy ngỏ rời khỏi, nhị người con trai ăn diện tương đương thương nhân lao vào, đứng thân thiết nhị bà mẹ bọn họ.

“Nói lên đường coi này.” Ân Quả dựa sườn lưng vô vách cầu thang máy, nhỏ giọng cổ động giục vị giờ đồng hồ Trung.

“Chưa ạ, anh ấy rằng bảo các bạn cho tới giao dịch.” Cậu em bọn họ vòng đeo tay rời khỏi sau nhị người con trai, trả điện thoại thông minh mang đến cô coi, “Em vấn đáp là, các bạn anh cho tới cũng ko sai, tuy nhiên chi phí em chi.”

Ân Quả nhìn lướt qua chuyện cuộc chuyện trò thân thiết nhị người bọn họ.

Theo như lời nói của Lâm Diệc Dương thì anh đang được bên trên về Thành Phố New York, nhị bà mẹ cô là khách hàng kể từ xa thẳm cho tới, đang đi đến trên đây nghịch tặc đương nhiên anh nên tiếp đón chu đáo rồi.

Tục lệ của những người Trung Quốc là vậy, mặc dù ở nới khu đất khách hàng quê người cũng nên lưu giữ gìn.

Vốn Mạnh Hiểu Thiên toan chào anh ăn cơm trắng, nên tất yếu cậu ko chịu đựng nhằm anh thực hiện thế.

Lát sau, Lâm Diệc Dương gửi lịch sự quan hoài thăm nom tình hình của mình ở Washington.

Mạnh Hiểu Thiên rằng Ân Quả ko thể rời ngoài Thành Phố New York vượt lên trước lâu, nên có thể bịa đặt phòng tiếp khách sạn một tối, chiều mai nên về rồi.

Cậu cũng căn vặn Lâm Diệc Dương lúc nào về trên đây, anh bảo chưa chắc chắn thời hạn ví dụ.

Tin nhắn sau cuối của anh ý là…

Lin: “Rồi tiếp tục hội ngộ thôi.”

Kết ngược thương hiệu yêu tinh đói Mạnh Hiểu Thiên tuy rằng tiếp tục kể từ chối lời nói chào của Lâm Diệc Dương vẫn lưu luyến nhà hàng quán ăn cơ, về cho tới chống, việc thứ nhất cậu thực hiện là bịa đặt điểm, tuy nhiên tiếc thay cho nhà hàng quán ăn tiếp tục kín bàn.

Hai người ăn uống hàng ngày giản dị và đơn giản ở nhà hàng quán ăn vô hotel.

Ăn hoàn thành bữa tối, cô dẫn Mạnh Hiểu Thiên cho tới lối quốc bộ ngay gần White House tự sướng, tiếp sau đó về trực tiếp hotel.

Do ban đêm hôm ấy ở Thành Phố New York bịa đặt chống vượt lên trước cấp nên chỉ từ lại một chống chóng song sau cuối, nhị bà mẹ một đứa ở cuối chóng một đứa ở đầu chóng, ngủ cho tới tội nghiệp.

Đến Washington, việc thứ nhất Ân Quả thực hiện là bịa đặt luôn luôn một chống nhị chóng đơn, sau cuối tiếp tục hoàn toàn có thể ngủ tự do.

Tắm cọ hoàn thành, xa lánh tức đưa vào vô chăn.

Xem thêm: vi phu từng là ngạo thiên

“Mai em nên dậy sớm đấy, lên đường tham lam quan lại thời gian gần đây, có rất nhiều kho lưu trữ bảo tàng lắm.” Đó là lời nói sau cuối trước lúc Ân Quả ngủ say.

Ánh nắng nóng chiếu lên gò má thực hiện cô tơ tưởng tỉnh lại.

Trên bàn ăn nhỏ và bàn sách vô chống nhằm vỏ hộp cơm trắng mua sắm bên phía ngoài, có lẽ rằng gọi kể từ tối qua chuyện, còn cậu em bọn họ ko thấy bóng hình đâu.

Cô ở trườn bên trên chóng, gọi bao nhiêu giờ đồng hồ “Mạnh Hiểu Thiên” tuy nhiên chẳng thấy ai đáp lại.

Ân Quả uể oải ôm gối, nhắn tin cậy WeChat mang đến Mạnh Hiểu Thiên: “Em đang được ở đâu đấy? Viện kho lưu trữ bảo tàng à?”

Thiên Thiên: “Đang ở Georgetown ạ.”

Tiểu Quả: “Em tự động lên đường à?”

Thiên Thiên: “Không ạ, sáng sủa ni anh Lâm gọi em dậy, nhờ các bạn tài xế cho tới đón em.

Anh ấy rằng nhỡ trong năm này ko van nài vô được Đại học tập Thành Phố New York, lịch sự năm hoàn toàn có thể test ngôi trường này coi sao.”

Tiểu Quả: “Anh tớ đảm bảo chất lượng với em thiệt đấy.”

Thiên Thiên: “Đúng thế, anh ấy đảm bảo chất lượng tính lắm.

Chị ngóng chút nhé, lát nữa em về mua sắm cơm trắng trưa ở bên dưới tầng mang đến chị luôn luôn.”

Ân Quả trở người xuống chóng.

Con người ấy thoạt nhìn rét mướt nhạt nhẽo, tuy nhiên thiệt rời khỏi đặc biệt quan hoài cho tới Mạnh Hiểu Thiên.

Cô lên đường vô chống tắm, ngỏ ngăn kéo nhìn thấy một vỏ hộp bàn chải tiến công răng mới mẻ.

Cô chợt khựng lại, trở lại buồng nghỉ mò mẫm điện thoại thông minh bên dưới gối rời khỏi, nhắn tin cậy cảm ơn Lâm Diệc Dương.

Tiểu Quả: “Cảm ơn anh tiếp tục năng nổ nhờ các bạn trả em tôi cho tới ngôi trường tham lam quan lại.”

Lin: “Không với gì đâu.”

Tiểu Quả: [Icon sung sướng vẻ]

Lin: [Icon cà phê]

Hình như không còn gì nhằm rằng cả.

Cô tựa người vô tường, gõ nhẹ nhàng cạnh điện thoại thông minh vô vách tường, sự rét mướt nhạt nhẽo của anh ý khiến cho cô dè chừng, không nhiều khi cô gặp gỡ nên người kiệm lời nói cho tới vậy.

Hình như anh còn phù hợp với cậu em bọn họ hơn hết cô.

Thôi, ko nghĩ về nữa, lời nói cảm ơn đã và đang rằng rồi.

Sau hôm ấy, Ân Quả ko nhắn tin cậy riêng rẽ với Lâm Diệc Dương nữa.

Anh cũng đơn giản người các bạn mới mẻ của em bọn họ bên trên khu đất Mỹ, ko tương quan gì cho tới cô.

Sau khi nhị bà mẹ về Thành Phố New York, hotel được thêm chống trống rỗng, cô nhanh gọn lẹ thay đổi lịch sự nhị chống chóng đơn, bổ sung cập nhật thêm thắt tương đối vật dụng cá thể, đầu tiên chính thức cuộc sống đời thường không quá lâu ở trên đây.

Lần trước cô cho tới trên đây với Trịnh Nghệ thực hiện hướng dẫn viên du lịch, chương trình tham lam quan lại đều là những dự án công trình bản vẽ xây dựng nổi trội.

Năm ni sư không thích cho tới những điểm cơ nữa nên nhằm Mạnh Hiểu Thiên tự động mò mẫm mẫm, mặc dù sao với Google Map vô tay, lên đường đâu cũng không ngại lạc lối.

Xem thêm: mối tình đầu của siêu sao

Hằng ngày kể từ sáng sủa cho tới trưa, nhị bà mẹ long dong từng vùng, đa phần là ăn uống hàng ngày.

Sang giờ chiều từng người một nẻo, ai thao tác làm việc người nấy.

Dù gì cô vẫn tồn tại trọng trách tranh tài, nên rèn luyện theo như đúng plan..