đừng hòng trốn thoát tôi

                                    
                                              

- Các ngươi nhìn thấy ko ?
Mấy thời buổi này thiếu hụt bóng vắng vẻ của cậu khiến cho hắn điên tiết ko thôi, hắn yêu thương cậu, yêu thương cho tới ích kỉ. Muốn giam giữ cậu lại, không thích ai vấp vấp, xúc tiếp với cậu, mong muốn thân ái thể lộn ngược tim của cậu là của hắn, không có ai hoàn toàn có thể với cậu ngoài hắn rời khỏi.
Nghe vậy bao nhiêu thương hiệu vệ sĩ run rẩy như cầy sấy, giọng run rẩy run trả lời
- Thưa ngài, vẫn không tìm kiếm thấy.
Dù tiếp tục Dự kiến trước vẫn ko kìm chế xúc cảm nhưng mà tức phẫn uất trút bỏ phẫn uất lên tường. Tường hiện tại rõ rệt vết lõm xấu xí xí, ngày tiết kể từ tay hắn cứ chảy rời khỏi, chỗ bị thương cũ ck chéo cánh lên chỗ bị thương mới mẻ, dải băng dần dần bị ngấm đỏ loét bởi ngày tiết. Mặc lần đau kể từ bàn tay đang được chảy ngày tiết, rời khỏi mệnh lệnh với hóa học giọng rét mướt băng, tràn trề sát khí
- Ta cho những ngươi 1 thời cơ. Lần này nhưng mà ko tìm ra những ngươi bị tiêu diệt chuồn là vừa phải.
Sau cơ ngay lập tức tách chuồn rồi lên xe pháo dò xét cậu. Hắn người sử dụng toàn bộ tất cả, chợt hắn lưu giữ rời khỏi hắn tiếp tục gắn con cái chíp theo đuổi dõi nhập vào chủ yếu thân ái thể cậu. Liền gọi điện thoại cảm ứng thông minh nhờ thủ hạ tra dấu tích của cậu. Vài phút sau, vị trí của cậu được gửi cho tới. Trung tâm sao? Chờ cơ chuồn, tôi tiếp tục mang lại em biết thế nào là là kết quả của việc dám trốn ngoài tôi!
Ngày ngày hôm qua bị hắn bắt trong nhà ni lại tự động dưng kéo cậu chuồn trung tâm sắm sửa, hắn đang được tấp tểnh thực hiện đồ vật gi vậy. Cậu là mặt mũi yếu đuối thế chỉ đành nhằm hắn mách bảo. Đi cho tới từng cửa ngõ hiệu mua sắm mang lại cậu biết từng nào ăn mặc quần áo, hắn đấy là đang được mong muốn bắt nhốt cậu ở lại căn biệt thự nghỉ dưỡng cơ ư? Nếu ko vì thế sao lại mua sắm nhiều vật dụng cho tới vậy. Nhìn thấu được plan của hắn, cậu tận dụng khi hắn lựa chọn vật dụng nhưng mà lẻn chuồn. Nhưng ko bước thoát khỏi cửa ngõ nhì người đem vest đen thui ngăn cậu lại.
Thôi xong!
  Như nhìn thấy được sự mất tích của cậu, hắn ngay lập tức chạy rời khỏi cửa ngõ. Thấy thân ái hình ảnh nhỏ nhắn ấy ngay lập tức vội vàng vàng chạy lại, bắt tay cậu lôi quay trở lại. Lần này hắn ko hề buông tay lượt nào là, từng lượt mong muốn vùng rời khỏi lại bị hắn siết mang lại đau tới toát các giọt mồ hôi hột, giờ hắn bịa đặt cậu nhập vào tầm đôi mắt ko tách nửa bước. Cậu viện cớ từng lí bởi hắn đều thoái thác bỏ lỡ, hận như mong muốn lấy xích nhốt lại theo người ko mang lại chuồn đâu. Chịu sự giám sát như thế ko vứt trốn được cậu đành ngoan ngoãn ngoãn quay về lồng nhốt lung linh cơ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dưới sự bảo lãnh nghiêm nhặt như thế cậu không thích vứt cuộc thời cơ về lại nhà. Tối cho tới,     tắm cọ kết thúc,hắn ngồi bên trên chóng thấy cậu tắm kết thúc bắt cậu quay về chóng chỉ nhập vị trí trong trái tim hắn. Mặt cậu ngay lập tức khó khăn coi vẫn đành lại ngay gần hắn. Lề mề lờ lững của cậu thực hiện t bất mãn lôi cậu nhập lòng hắn, gác cằm Tột Đỉnh đầu cậu, bao bọc lấy cậu ko buông.
Nếu cứng ko được cậu đành đùa mượt, người sử dụng hai con mắt xứng đáng thương hề hề nom hắn, giọng nhỏ nhẹ nhàng kinh khủng đặc như 1 động vật hoang dã nhỏ chất vấn y
- Tôi... hoàn toàn có thể.. về mái ấm được không?
Nhìn hai con mắt xứng đáng thương ấy thú tính nhập hắn lại mạnh mẽ trổi dậy, nén nhịn thèm muốn xuống còn nếu không tiếp tục doạ cậu kinh khủng. Nhưng câu vấn đáp của hắn vẫn chính là...
- Không được
Em ấy dễ thương và đáng yêu như thế nếu như thả rời khỏi có khả năng sẽ bị cướp lấy, hắn không thích trải lại cảm hứng ấy.
- Nhưng nhưng mà....
- Không!
Hắn trầm giọng quát lác cậu
Cậu vờ vịt kinh khủng đặc như bị doạ, nước đôi mắt lưu lại bên trên khoé mi chỉ chực ngóng rơi xuống, xứng đáng thương cho tới ko thể xứng đáng thương hơn
- Vậy, em... hoàn toàn có thể về mái ấm lấy lại một ít vật dụng... được không?
Y trở ngại nuốt nước bọt
- Được, tuy nhiên sẽ sở hữu người giám sát theo đuổi.
Cậu vui mừng mừng trong trái tim, ko ngờ chỉ việc fake xứng đáng thương lại hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng như thế.
- Vậy, lúc này em chuồn được không?
Nén nhịn thèm muốn đè cậu hung hăng làm sao cho thật tiếp tục, đơn giản dễ dàng đồng ý.
Cậu tách ngoài căn biệt thự nghỉ dưỡng sang chảnh của hắn cậu với cảm hứng như trút bỏ được nhiệm vụ vậy, ko lẽ trước đó cậu với thân quen hắn sao? Hồi tưởng lại cũng chẳng lưu giữ được gì, nhấp lên xuống lắc đầu mang lại phiên bản thân ái tươi tỉnh rồi đi xuống đường rộng lớn, quên khuấy tổn thất nhì người hộ vệ phí a đằng sau.
Khung cảnh bữa tối giờ phía trên yên ổn tĩnh cho tới kỳ lạ thông thường, ở đó cũng ko hề với đèn đàng nom u tối thực hiện người tớ rét mướt tóc gáy. tình cờ cậu nghe nổi tiếng xe pháo kể từ phí a đằng sau ngay gần ngay lập tức tiến thủ cho tới vị trí cậu rồi giới hạn ngay lập tức kế tiếp mặt mũi cậu.
Cửa xe pháo chợt ngỏ rời khỏi, cậu ko nhằm ý ngay lập tức bị người vừa phải bước rời khỏi xe pháo kéo lại, tiến thủ nhập mũi là hương thơm mùi hương sợi mũi nhưng mà thân thuộc.
Thuốc mê!!
Khi ý thức được cũng chính là khi cậu mơ mòng chuồn rồi ngất chuồn nhập tay người nọ.
Ôm người ngất xỉu nhập lồng ngực khoé mồm hắn nhếch lên.
Em trốn ko bay tôi đâu!