dục tu ký

Chương 2: Nổi Khổ Tâm Của Lý Quý

Lữ Lỗ là tạp vụ đáp ứng cơm trắng nước mang đến nước ngoài môn môn đệ, thấy Lý Quý hắn đang được trải qua hậu viên Thần Kiếm Tông ngay lập tức trình bày với thương hiệu tạp vụ bậm bạp mặt mày cạnh:- Đại Hổ, ngươi coi, cái thương hiệu Lý Quý này domain authority mặt mày cũng thiệt là dày a.

Suốt 1 năm qua loa nghe biết bao câu nói. đàm tiếu nhưng mà hắn vẫn không tồn tại chút xấu xa hổ a.
Nếu là tớ, lần một miếng đậu phụ đập nguồn vào bị tiêu diệt mang đến rồi.Tiếng mỉm cười ha hả lẫn lộn trêu chọc ghẹo kể từ tạp vụ chống truyền nhập tai hắn.Lý Quý khuôn mặt mày đỏ tía bừng, nhì tay bất giác cầm chặt, liếc nhìn bọn bọn chúng mỉm cười rét, tuy nhiên chẳng dám trình bày lại, chỉ lẳng lặng chuồn tiếp.Tư hóa học của Lý Quý thậm chí còn nước ngoài môn môn đệ của trường phái cũng ko bởi vì, nên một năm qua loa hắn chỉ trong cả ngày ru rú ở nội môn.Sợ ra bên ngoài sẽ rất cần nghe vô số câu nói. châm chọc bại.Nếu ko vì thế sư tỷ Văn Tịnh Kì nhờ hắn lấy một không nhiều linh dược ở đan chống cho tới hắn cũng chẳng ra bên ngoài làm cái gi a, từng lượt ra bên ngoài lại xấu xa hổ ko thôi.phần lớn khi hắn ham muốn kết thúc đẩy cuộc sống xấu xa số của tôi, bị tiêu diệt quách mang đến hoàn thành, tuy nhiên nghĩ về rồi lại thôiLý Quý hắn vẫn kinh sợ bị tiêu diệt rộng lớn...xấu xa hổ a.Mang linh dược quay trở lại lừa lọc mái ấm mộc của tôi.Từ xa xôi tiếp tục thấy Văn Tịnh Kì đang được ngồi mặt mày bờ suối, bên trên tay nường đang được vậy một nhánh cây nhỏ, tinh nghịch với bao nhiêu loài cá bên dưới.Mé cạnh Văn Tịnh Kì, với cùng một nha trả đang được để ý cọ bao nhiêu ngược cây dở hơi mặt mày suối.Nha trả bất giác thấy hắn quay trở lại, bèn nháy đôi mắt, lè lưỡi trêu chọc hắn cỗ dạng với chút dễ thương.Hắn thấy cỗ dạng thực hiện trò quỷ của nha trả bại thì bất giác khẽ mỉm cười.Liếc sang trọng Văn Tịnh Kì, khuôn mặt mày hắn với chút giãn nở ra.Văn Tịnh Kì ngồi bại đang được mang 1 cỗ thanh sam white, khuôn mặt mày white tách lòi ra nhì má lúm đồng xu tiền, nhãn thần toát đi ra vẻ xinh đẹp mắt dễ thương ko có gì miêu tả xiết.Văn Tịnh Kì không chỉ là là tình nhân nhập chiêm bao của hắn nhưng mà còn là một thần tượng của đại hầu như nước ngoài môn lẫn lộn nội môn môn đệ.Lý Quý liếc nhìn nường như 1 kẻ si tình.Chỉ cần thiết Văn Tịnh Kì sư tỷ lý tưởng, xấu xa hổ một ít cũng xứng đáng a.Hắn nỗ lực sửa sang trọng khung hình sao mang đến phong lưu xài trệu một ít, tiếp cận kề bên nường.- Sư tỷ, linh dược của ngươi trên đây.Văn Tịnh Kì khẽ con quay mặt mày, nụ mỉm cười giống hệt như nắng và nóng thân mật ngày đông.- Lý sư đệ, cám ơn ngươi a.Lý Quý hắn nhìn nường như si ngốc, cỗ dáng vẻ phong lưu xài trệu biến hóa đâu thất lạc dạng.Lần nào thì cũng vậy, mỗi lúc phát hiện ra nụ mỉm cười Văn Tịnh Kì, hắn đều thất thần vì vậy.- Sư tỷ, dạo bước này ngươi cho tới thăm hỏi tớ càng không nhiều a.Lý Quý kể từ nhập miên man ấn định thần, thì thào trình bày.Văn Tịnh Kì nghe hắn căn vặn vậy cũng có thể có chút bất thần, góc nhìn với chút thất thố:- Lý Sư đệ, tớ mới gần đây nhận không hề ít trách nhiệm trường phái, không tồn tại nhiều thời hạn rãnh rỗi như lúc trước.Lý Quý nghe nường trình bày với chút trầm khoác.Hắn cũng ko ngu ngốc, Văn Tịnh Kỳ vốn liếng là môn đệ chưởng giáo Mặc Long yêu thương quý nhất.Chưởng giáo hẳn sẽ không còn bắt nường thực hiện trách nhiệm bại, tác động tu luyện a.Trong đầu nghĩ về vậy tuy nhiên hắn cũng không tồn tại thổ lộ.Văn Tịnh Kì phát hiện ra Lý Quý với chút buồn buồn bực, khoé đôi mắt loé lên một tia áy náy.Nhưng nường nhanh gọn lẹ bình phục tâm trạng:- Lý sư đệ, tiếp đây tớ ko thông thường xuyên cho tới đùa với ngươi được.
Ngươi tuy vậy ko có… ngươi nỗ lực chuyên cần, ghi nhớ chớ bỏ bễ tu luyện.- Sẽ thực hiện chưởng giáo buồn lòng a.Văn Tịnh Kì ấn định trình bày hắn tuy vậy không tồn tại linh căn, tuy nhiên lại kinh sợ thực hiện hắn buồn, nên đành lảng sang trọng chuyện không giống.Lý Quý hắn làm thế nào lại ko nghe đi ra ý của nường.Hắn chỉ nhìn Văn Tịnh Kì mỉm mỉm cười, nỗ lực kìm chế xúc động của tôi.Không biết qua loa bao lâu, bóng hình Văn Tịnh Kì cưỡi phi lần ngay lập tức khuất xa xôi....Lý Quý buồn buồn bực ở lên chóng, bên trên tay ko biết kể từ khi nào là với cùng một viên ngọc màu xanh lá cây dương đang được vạc sáng sủa.

Bạn đang xem: dục tu ký

Đây là Văn Tịnh Kì tặng hắn.Tâm trạng đang được vô cùng buồn chán, thực hiện từng cơ hội cũng ko thể hít vào linh khí.Hắn cũng biết cảnh giới võ học tập ít nhất cần là Nhân Tiên kỳ.Nhân Tiên sơ kỳ là tầng trệt cho tới 3, trung kỳ là kể từ 4 cho tới 6, hậu kỳ là kể từ 7 cho tới 9.Đột huỷ tầng 9 tiếp tục tựa như chú cá chép vượt lên trước long môn, trở nên cường fake Địa Tiên chân chủ yếu.cũng có thể tự do thoải mái hành tẩu tu chân giới, ko thể hùng bá 1 phương như sư phụ Mặc Long tuy nhiên cuộc sống thường ngày tiếp tục tự do thoải mái ko cần hồi hộp nghĩ về.Thế tuy nhiên chỉ biết trách cứ hắn không tồn tại cơ duyên.Linh khí nồng đậm xung xung quanh hắn tựa như mang đến trườn ăn linh chi vậy.Chẳng thể hấp thụ, chẳng hữu ích gì.Mấy ngày qua loa hắn chỉ biết lần chuyện quậy huỷ mang đến không còn ngày, ko thì một ngày dài ở ườn ngủ.Thỉnh phảng phất vẫn lại tật xưa, rình lần những nước ngoài môn môn đệ tắm táp.Các sư tỷ thông thường hoặc cho tới thăm hỏi và chỉ dạy dỗ mang đến hắn tuy nhiên chẳng với tiến bộ cỗ gì.Dần dần dần những nường cũng chán nản lòng, nhiều ngày chính thức sinh đi ra cảm xúc ngán ghét bỏ hắn.Có lẽ sư tỷ Văn Tịnh Kìcũng vậy.ắn không chỉ là không tồn tại tiềm năng và lại còn vô nằm trong lơ là nhác.Lý Quý nghĩ về nhiều khi hắn ham muốn van nài sư phụ về quê nhằm thực hiện một nông phu thông thường, an an ổn định ổn định.Nhưng cũng chỉ tâm lý chứ còn chưa đầy đủ gan dạ nhằm trình bày với ông tớ.Mặt không giống Văn Tịnh Kì cũng là một trong trong mỗi nguyên vẹn nhân hắn còn lưu luyến Thần Kiếm Tông.Nghĩ cho tới viễn ảnh hắn tách trường phái, Lý Quý hắn sẽ không còn khi nào được thấy nường nữa.Đang tâm lý bâng khuâng, nhập đầu bất giác hiện thị lên dáng vẻ Liễu phu nhân.Cảm giác với Liễu phu nhân thì lại không giống, bà tớ cần trình bày là xinh đẹp mắt bay tục, Lý Quý thông thường lén ngắm nhìn và thưởng thức Liễu phu nhân mỗi lúc bà xuất hiện tại.Liễu phu nhân chiếm hữu khung hình hoàn thiện, toàn thân mật trắng nuột như ngọc.Hắn nghĩ về bất kì nam giới nhân nào là ấn định lực ko chất lượng tốt, nếu như thấy bà cũng tiếp tục bất giác nhấc lên một ít cùn niệm.Nhưng Lý Quý hắn chỉ dám liếc nhìn chỉ vì thế nét xinh bay tục của bà, ko hề với chút tâm lý nào là không giống.Với hắn, Liễu phu nhân là một trong người hiền khô lành lặn, đoan trang nhưng mà Lý Quý hắn rất đỗi tôn trọng.Từ khi bịa chân cho tới Thần Kiếm Tông, đã và đang rộng lớn 1 năm, Lý Quý hắn luôn luôn được Liễu Thanh rất đỗi chiếu cố, giống hệt như một người u hiền khô.bất ngờ trong tâm hắn nhấc lên một cỗ ấm cúng....Ngày qua loa ngày, rốt cuộc ngày đông cũng cho tới.Tuyết phủ rộng đỉnh núi Bắc Long Sơn, sương thong manh lép vế sát nửa đỉnh núi tạo ra 1 tràng cảnh vĩ đại.Trên đỉnh núi, thỉnh phảng phất còn tồn tại một vài ba cự điêu trắng nuột, sắc sải cánh rộng lớn cho tới bao nhiêu trượng đang được cất cánh lượn.Mặc Long từng lượt ngày đông cho tới đều cần xuất môn vài ba mon, hùn những trở thành phụ cận ứng phó với bão tuyết.Vài ngày trước ông tiếp tục với nhắn gửi dò thám qua loa với những môn đệ, thời điểm hôm nay là ngày xuất hành, cũng luôn ghi nhớ cho tới tòa nhà mộc của Lý Quý.Lý Quý thấy ông tớ thông thường rét nhạt nhẽo với bản thân, ni đích thân mật cho tới cũng thấy với chút ấm cúng.Mặc Long đứng trước lừa lọc mái ấm mộc, lẹo tay sau sống lưng nhìn đi ra xa xôi xôi.Không biết ông đang được nghĩ về gì, Lý Quý thì đứng sau cung kính, chỉ biết cúi gằm mặt mày xuống.Sau một khi, chỉ nghe Mặc Long thở dài:- Ta tiếp tục xuất môn 1 thời hạn, ngươi ở trường phái chớ bỏ bễ tu luyện.Lý Quý đoán ông vẫn tin yêu với cùng một ngày hắn tiếp tục hít vào được linh khí, tuy nhiên bạn dạng thân mật hắn biết việc bại khôn cùng xa xôi vời.Tuy nghĩ về vậy tuy nhiên cũng không đủ can đảm nhằm Mặc Long biết, chỉ ậm ừ:- Dạ, Sư phụ ! Ta tiếp tục chuyên cần tu luyện, tuyệt ko phụ kì vọng của những người.Mặc Long vẫn đứng bại ko vấn đáp, một khi sau, ông mới nhất thở nhiều năm nói:- Ta biết ngươi lơ là nhác, chỉ biết quậy huỷ, ko hề để tâm tu luyện- Sư phụ!Lý Quý chỉ cúi gằm mặt- Ta tiếp tục mang đến ngươi ĐK cực tốt trong cả môn đệ nội môn cũng tự động mắc cỡ ko bởi vì , thôi thì trở thành bại tuỳ duyên ngươi....tự động suy tính lấy.Lý Quý chỉ im thin thít ko biết trình bày gì, tuy nhiên hắn cũng tương đối tấm tức.Hắn đã trải từng cơ hội tuy nhiên không tồn tại tiến bộ triển, với trách cứ thì cần trách cứ hắn không tồn tại linh căn a.Ngay thời điểm hiện tại, đột phổ biến gió máy vút cho tới, Liễu phu nhân ko biết phi hành kể từ đâu tới từ kể từ hạ xuống, động tác rất là phiêu dật.Liễu phu nhân tuy rằng hiệ tượng trạc khoảng tầm 40 tuy nhiên đôi mắt phượng mi liễu rất là kiều mị.Hắn ko đoán được tuổi hạc thiệt của bà là từng nào, mặc dù sao tu sĩ cao giai vốn liếng tuổi hạc lâu rất là nhiều năm.Sở thanh hắn xanh rờn ngần phủ khắp cơ thể cũng ko thể bao phủ được những lối cong vưu vật của bà, Lý Quý khẽ lén nhìn bà như si ngốc.Liễu Thanh liếc nhìn hắn, góc nhìn chợt loé nhập phút chốc tuy nhiên quay về thông thường không tồn tại ai phát hiện.Bà nhìn khuôn mặt mày u ám của Mặc Long và Lý Quý cũng dần dần đoán đi ra phần nào là.Lý Quý thấy Liễu phu nhân cũng cúi đầu hành lễ:- Sư Nương !!Bà chỉ gật đầu ko trình bày gì.bất ngờ bất giác Lý Quý ngước mặt mày lêsắc mặt mày của Liễu phu nhân với chút kỳ kỳ lạ.Bàta khi nào là mái đầu cũng búi cao rất là cẩn trọng, còn khuôn mặt mày khi nào thì cũng ửng hồng.Lý Quý hoặc lén nhìn bà nên rất rõ ràng.Nhưng thời điểm hôm nay....tóc tai bà lại sở hữu chút rối, mặt mày xanh lè rộng lớn từng Lúc.Hắn góc nhìn khẽ động, xem qua thấy góc nhìn bà nhìn Mặc Long.........với chút sát khí.Lý Quý bộp chộp vàng giật thột, ngay lập tức cúi gằm mặt mày xuống như ko thấy gì.Hắn thời điểm hiện tại tin yêu chắc chắn rằng, Liễu phu nhân với gì bại....ko thông thường.Chỉ nghe thấy giờ Liễu phu nhân.- Huynh cũng chớ trách cứ Lý Nhi, hắn vốn liếng cũng không tồn tại lỗi gì, Lý nhi sinh đi ra vốn liếng tiếp tục không tồn tại linh căn, biết làm thế nào được.Liễu phu nhân nhìn về phía của Mặc Long với chút yên ủi.- Sư muội…Mặc Long nhìn Liễu Phu nhân rồi ngước lên trời thở nhiều năm, khuôn mặt mày ko thể bao phủ vệt nổi tâm sự.Liễu phu nhân khẽ khích lệ.- Huynh cũng ko cần thiết phiền lòng, muội tiếp tục chiếu cố Lý nhi, huynh cứ yên lặng tâm chuồn Bạch Thành.

Xem thêm: dụ hôn vô tận tương tư

.

Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn