độc sủng mình em

"Chồng à! Em sôi bụng quá".
"Bảo bối ngoan ngoãn, chớ kinh hoảng, sở hữu cần nhóc con cái lại đá em, thằng này hỏng dám thực hiện phu nhân anh nhức, đợi anh về anh tiếp tục giáo dục mang lại nó một trận".
Hắn ở đầu chạc mặt mày bại liệt tuy vậy sở hữu chút phiền lòng vẫn không ngừng nghỉ trấn an cô.

Đêm bại liệt, mưa dông tố sấm rền, hắn phiền lòng kể từ doanh nghiệp lớn về cho tới mái ấm vẫn thấy cô phía trên ghế salon làm tóc ôm bụng nhức nhối.
"Bảo bối" hắn nhức lòng kinh hoảng hãi chạy cho tới ôm cô.
"Bảo bối! Đừng kinh hoảng, anh về rồi trên đây, anh tiếp tục ngay tức khắc trả em cho tới dịch viện".
Hắn hít nhẹ nhõm lên trán cô, tiếp sau đó ngay tức khắc bế cô lên xe pháo.
[……]
<span "="">
Bệnh viện.
Sau sát bao nhiêu giờ đồng hồ đồng hồ thời trang trôi qua quýt, hắn ở ngoài cửa ngõ không ngừng nghỉ phiền lòng, ở đầu cuối đã và đang nghe thấy giờ đồng hồ con trẻ con cái khóc \'oe, oe, oe\' vang lên vô chống.
Cửa chống sinh hé rời khỏi, chưng sĩ sung sướng ôm bên trên tay đứa con trẻ tiến bộ về vị trí hắn.
"Chúc mừng anh, phu nhân anh vẫn hạ sinh thành công xuất sắc, đứa nhỏ nhắn là một trong những đứa nhỏ nhắn trai, nặng nề 3.2 kg".
Hắn hí hửng mừng xúc động, chưng sĩ tưởng hắn ham muốn nhỏ nhắn đứa nhỏ nhắn nên ngay tắp lự ham muốn trao đứa
bé mang lại hắn, tuy nhiên thiệt ko ngờ người con trai lại thẳng lướt qua quýt đứa nhỏ, cút trực tiếp vô vào chống sinh.
Bác sĩ: "..."
[…]
Trong chống sinh, cô tỉnh dậy, chứa chấp giọng mệt rũ rời.
"Con đâu?"
Hắn tóm chặt tay cô, rung lắc đầu, cô hốt hoảng.

Bạn đang xem: độc sủng mình em

Xem thêm: tinh sinh y dong

"Con bản thân, con cái bản thân đâu?"
Vẫn khuôn mặt tái ngắt nhợt, hắn ngồi lặng nom cô như người rơi rụng hồn.
Sảy bầu sao? Cô ôm bụng nước đôi mắt chực hóng rơi xuống.
Lúc này người con trai mới mẻ hoàng hồn hốt hoảng ôm cô vô lòng.
"Bảo bối chớ khóc, con cái bản thân không vấn đề gì, anh nhằm chưng sĩ ôm nó cút rồi! Nó dám thực hiện em nhức, anh đang được trừng trị nhẹ nhõm nó một chút!".
"...."
[……]
Thời gian ngoan ngấm thoắt trôi qua quýt, tính cho tới hiện nay đã là tía mon sau, thiên thần của cô ấy và hắn đã và đang tròn trặn tía mon.
Trên ghế salon làm tóc, hắn một tay ôm con cái, một tay đang được nỗ lực loại tã lập cút lập lại.
"Vợ à! Cái tã này thay cho như nào?"

"Anh tra mạng cút, em cũng chuẩn bị về rồi". Giọng cô kể từ vô điện thoại cảm ứng vọng vô.
"Ờ, nhanh chóng lên một chút ít nha, ko anh lại kinh hoảng con cái nó ị rời khỏi quần".
Lời hắn vừa phải dứt, đùng một phát ngay tắp lự cảm biến được một xúc cảm nống rét mướt nằm trong lúc nào cũng ẩm ướt rơi xuống dưới đùi bản thân. Cùng khi bại liệt là một trong những mùi hương thum thủm bốc lên.
Thân thể hắn phút chốc cứng đờ, khuôn mặt hắn ngay tắp lự thất sắc.
Mẹ kiếp! Cái mùi hương gì thế này, sao lại thúi cho tới như vậy? Hắn thực sự ham muốn ói quá cút rơi rụng.
Qua một khi sau, chỉ thấy khuôn mặt hắn mếu máo, cỗ dạng thực sự ham muốn khóc.
"Vợ ơi! Huhu, con cái nó ị vô người anh rồi, huhuhu anh kinh hoảng quá, phu nhân, em mau về đi".