đọc sách nhà giả kim

Nguyên tác: The Alchemist

Số chương: 17

Bạn đang xem: đọc sách nhà giả kim

Nhóm đọc/download: 0 / 1

Số đợt đọc/download: 99884 / 12396

Cập nhật: 2019-03-18 02:39:45 +0700

Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem vấn đề ebook

Chương 1-8

Nhà luyện linh đan nỗ lực lấy cuốn sách tuy nhiên một người nhập đoàn lữ khách đem theo đuổi. Quyển sách vẫn cũ và long gáy tuy nhiên ông vẫn nắm vững thương hiệu người sáng tác : Oscar Wilde. Mở đi ra hiểu, ông thấy với cùng một mẩu chuyện về hoa thủy tiên. Dĩ nhiên, ông ko kỳ lạ gì truyền thuyết về chàng Narziss xinh trai, ngày ngày soi mặt mũi bên trên hồ nước nước nhằm tự động ngắm nhìn vẻ đẹp của tôi. Chàng say sưa chủ yếu bản thân cho tới nỗi một ngày bại nghiêng quá trớn, trượt xuống hồ nước và chết trôi. Thế là kể từ điểm bại đâm chồi lên một nhành hoa đẹp mắt, có tên chàng Narziss nọ. Nhưng Oscar Wilde ko kết giục mẩu chuyện như vậy tuy nhiên kể rằng sau khoản thời gian chàng bị tiêu diệt, những nường tiên nhập rừng hình thành, thấy hồ nước nước ngọt bại giờ vẫn trở thành một váy lầy lội đậm vì như thế nước đôi mắt.

“Vì sao em khóc ?” – những nường tiên chất vấn.

“Vì em tiếc thương chàng Narziss”, hồ nước nước đáp.

“Phải rồi. Các chị chẳng kinh ngạc tí nào là. Và tuy rằng toàn bộ tất cả chúng ta đều theo đuổi xua đuổi chàng tuy nhiên chỉ bản thân em được ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt hảo ấy”.

“Chàng xinh trai cho tới thế ư ?”, hồ nước nước ngờ ngạc chất vấn.

“Còn ai biết điều này rõ ràng rộng lớn là em chứ ?” – những nường tiên kinh ngạc – “ngày nào là tuy nhiên chàng chẳng cúi người soi bản thân bên trên mặt mũi hồ”.

Nghe thế, hồ nước nước lạng lẽ hồi lâu rồi mới mẻ đáp : “Đúng là em khóc chàng Narziss, tuy nhiên em ko lúc nào nhằm ý rằng chàng đẹp mắt trai cho tới thế. Em khóc chàng vì như thế từng đợt chàng soi người bên trên mặt mũi hồ nước thì em mới mẻ thấy được vẻ đẹp của chủ yếu em hiện thị rõ ràng nhập hai con mắt chàng”.

“Quả là 1 trong mẩu chuyện tuyệt vời”, mái ấm luyện linh đan thưa.

o O o

1

Khi cậu chăn chiên Santiago xua được đàn chiên về cho tới ngôi nhà thời thánh cổ và hoang phí truất phế thì trời vẫn sẩm tối. Ngôi nhà thời thánh này đã biết thành sập cái kể từ khá lâu rồi và điểm xưa bại là chống thay cho áo lễ ni lừng lững một cây dâu tằm to tát tướng tá. Cậu ra quyết định ngủ qua quýt tối bên trên đấy. Thế là cậu lùa lũ chiên qua quýt sườn cửa ngõ vẫn hư đốn sợ hãi rồi chắn lại vì như thế vài ba thanh mộc nhằm tối cho tới lũ vật ngoài chui đi ra. Tuy vùng này không tồn tại chó sói vẫn với tối một con cái chiên chui ra bên ngoài khiến cho ngày sau cậu thất lạc một ngày dài đi kiếm. Rồi cậu trải áo khóa ngoài bên trên nền khu đất, ngả sườn lưng và sử dụng cuốn sách đang được hiểu ngầm dở thực hiện gối. Trước khi ngủ, cậu tự động nhủ sau đây cần thám thính những sách dày rộng lớn nhằm vừa phải rất có thể nắm vững lâu, vừa phải rất có thể dùng để làm gối chất lượng rộng lớn. Khi cậu tỉnh giấc thì trời còn tối om. Nhìn lên trời cao, cậu thấy sao lấp lánh lung linh trong số những xà ngang. “Mình còn mong muốn ngủ tiếp mà”, cậu âm thầm suy nghĩ.

Cậu lại vừa phải mơ niềm mơ ước nó hệt từ thời điểm cách đó một tuần và đợt này cũng tỉnh giấc thân thích giấc mơ. Cậu ngồi dậy, nốc một hớp vang rồi sử dụng loại hèo của những người chăn chiên thức tỉnh từng con cái một. Càng ngày cậu càng với cảm nghĩ là lũ vật nằm trong thức dậy một lượt với bản thân như thể với cùng một sự hòa điệu thần túng thân thích đời cậu và những loài vật kể từ nhị trong năm này theo đuổi cậu, ni trên đây mai bại, thám thính thực phẩm và đồ uống. “Chúng vẫn vượt lên trước quen thuộc với bản thân nên biết luôn luôn cả giờ giấc của mình”, cậu suy nghĩ. Nhưng sau đó 1 khi suy ngẫm cậu lại thấy rất có thể ngược lại lắm, rằng cậu vẫn quen thuộc với giờ giấc của bọn chiên. Một vài ba con cái ko Chịu dậy ngay lập tức. Cậu lấy hèo thức tỉnh, gọi thương hiệu từng con cái một. Cậu luôn luôn trực tiếp với cảm nghĩ lũ chiên nắm rõ những gì bản thân thưa. Cho nên song khi cậu hiểu mang đến bọn chúng nghe vài ba đoạn trong mỗi cuốn sách tuy nhiên cậu đặc biệt quan trọng mến, hoặc cậu triết lí về cuộc sống thường ngày đơn độc và nụ cười của những người chăn chiên, Hoặc là bình phẩm về những tin cậy mới mẻ hiểu rằng điểm những thành phố Hồ Chí Minh cậu thông thường trải qua. Nhưng kể từ nhị thời nay cậu hầu hết chỉ nói đến một chủ đề : cô đàn bà của một mái ấm buôn ở cái thành phố Hồ Chí Minh nhỏ tuy nhiên tứ ngày nữa cậu và lũ chiên sẽ tới. Năm ngoái là đợt thứ nhất cậu cho tới mái ấm người thương lái này, công ty một cửa hàng vải vóc vóc. Ông tao yêu cầu cần xén lông chiên ngay lập tức trước cửa hàng nhằm tránh bị lừa lọc. Lần bại một người quen thuộc vẫn reviews với cậu cửa hàng này và giờ trên đây cậu lại dẫn bọn chiên cho tới bại.

2

“Tôi mong muốn buôn bán lông cừu”, đợt bại cậu vẫn thưa với ông mái ấm buôn bại như vậy. Cửa tiệm đang được chan chứa người tiêu dùng nên ông tao đòi hỏi chàng chăn chiên đợi cho tới xế trưa. Thế là cậu ngồi ngay lập tức xuống phương pháp trước cửa ngõ hiệu, lôi nhập bị đi ra một cuốn sách. “Mình ko biết là chăn chiên tuy nhiên cũng nắm vững sách đấy”, một giọng đàn bà chứa chấp lên ngay lập tức cạnh cậu. Đúng là 1 trong cô nàng khu đất Andalusia (Andalusia : vùng phía nam giới Tây Ban Nha, sát Đại Tây Dương và Địa Trung Hải), với mái đầu đen sạm lâu năm và hai con mắt phảng phất đường nét người Mauren (Người Mauren (tiếng Anh : Moor) : một sắc dân du mục ở Bắc Phi, vẫn đô hộ Tây Ban Nha kể từ thế kỉ VIII cho tới thế kỉ XV) xâm lăng xưa bại. “Bởi vì như thế tương tự chiên còn dạy dỗ tôi hiểu rằng nhiều điều rộng lớn là sách vở”, cậu đáp. Hai người chuyện trò tíu tít xuyên suốt rộng lớn nhị giờ. Cô gái cho biết thêm bản thân là loài người công ty tiệm bại và kể về cuộc sống thường ngày đơn điệu, ngày nào là như ngày nấy ở bại. Về phần bản thân, cậu chăn chiên kể về cảnh quan vùng Andalusia và về những tin cậy mới mẻ kỳ lạ ở những điểm cậu vẫn trải qua. Cậu lấy thực hiện vui mừng sướng vì như thế với người lắng tai chuyện bản thân.

“Anh học tập xem sách thế nào ?”, cô mong muốn biết.

“Trong ngôi trường học tập, như quý khách khác”, cậu đáp. “Nhưng nếu như anh xem sách được thì sao anh chỉ trở thành một người chăn chiên thông thường thôi ?”. Cậu hồi hộp vì như thế tin cậy chắc chắn là cô tiếp tục thiếu hiểu biết nổi cậu. Để rời né vấn đáp, cậu kế tiếp kể về hành trình dài của tôi và hai con mắt nhỏ phảng phất đôi mắt người Mauren của cô nàng khi tròn xoe xoe, khi nheo lại vì như thế quá bất ngờ. Thời gian ngoan trôi qua quýt, còn cậu âm thầm ước ngày hôm ấy chớ lúc nào kết thúc, hoặc là tía cô cứ kế tiếp nhằm cậu hóng tăng phụ thân ngày nữa. Cậu thấy một cảm xúc mới lạ trước đó chưa từng nghe biết : này là ước mơ được sinh sống ổn định tấp tểnh một điểm. Có cô nàng này lân cận thì không có gì ngày nào là là nhàm ngán nữa. Nhưng rồi ông mái ấm buôn cho tới, bảo xén mang đến lông tứ con cái chiên, trả chi phí ngay lập tức rồi bảo cậu thanh lịch năm quay về.

3

Bây giờ chỉ từ với tứ ngày lối nữa là cho tới thành phố Hồ Chí Minh bại. Cậu nao nức tuy nhiên lòng lại phấp phỏng : biết đâu cô nàng vẫn quên cậu lâu rồi. Thiếu gì người chăn chiên trải qua đấy nhằm buôn bán lông chiên. “Chẳng cần”, cậu thưa to tát với bọn chiên, “Bề gì tao cũng quen thuộc khối đàn bà ở bao thành phố Hồ Chí Minh khác”. Nhưng nhập rạm tâm cậu biết bản thân ko thể chẳng cần thiết, vì như thế rằng bất kể người chăn chiên, người thủy thủ hoặc người khách hàng thương ni trên đây mai bại nào là cũng đều có ở nơi nào đó một kẻ tạo nên chúng ta quên thất lạc thú vui mừng được tự tại giang hồ nước chuồn nằm trong trời cuối khu đất.

Xem thêm: dụ hôn vô tận tương tư

4

Trời hửng sáng sủa. Cậu chăn chiên lùa lũ vật chuồn về phía mặt mũi trời đâm chồi. ‘Loài vật chẳng lúc nào cần tự động ra quyết định về bất kể chuyện gì’, cậu suy nghĩ. ‘Có lẽ nên là tuy nhiên bọn chúng vấn vít với mình’. Nhu cầu có một không hai của lũ chiên là ăn và nốc. Bao lâu còn dẫn bọn chúng cho tới được những đồng cỏ mượt tuy nhiên của vùng Andalusia thì bọn chúng vẫn mãi là những người dân bạn tri kỷ thiết, mặc dù cho một ngày như từng ngày với những giờ tẻ nhạt nhẽo trôi qua quýt kể từ khi hừng nhộn nhịp cho tới khi mặt mũi trời lặn, mặc dù cho bọn chúng ko hề hiểu một cuốn sách nhập cuộc sống thường ngày ngắn ngủi ngủi và ko lúc nào nắm vững giờ người tao kháo nhau về những chuyện mới mẻ kỳ lạ ở điểm này điểm nọ. Được mang đến ăn và mang đến nốc là bọn chúng ưng ý. Với bọn chúng thì thế là đầy đủ. Đổi lại, bọn chúng là những người dân chúng ta sát cánh đồng hành đem đến nụ cười, góp sức nhiều len và thỉnh phảng phất cả thịt nữa. ‘Nếu ngẫu nhiên bản thân trở thành một kẻ hung tàn, làm thịt không còn con cái này cho tới thành viên khác thì cứng cáp khi cả lũ bị tiêu diệt ngay sát không còn rồi bọn chúng mới mẻ biết’, cậu âm thầm suy nghĩ. ‘Vì bọn chúng loà quáng tin cậy nhập bản thân, chứ không hề tin cậy ở bạn dạng năng của bọn chúng nữa. Chỉ cũng chính vì bản thân là người dẫn bọn chúng cho tới những đồng thảm cỏ và mối cung cấp nước non.’ Cậu chợt kinh ngạc trước những tâm trí này của chủ yếu bản thân. Có lẽ ngôi nhà thời thánh cổ này cùng theo với cây dâu tằm bị yêu tinh ám rồi chăng. Dù sao chuồn nữa thì cũng bên trên nhị loại này tuy nhiên cậu mơ niềm mơ ước bại tăng đợt loại nhị và không có căn cứ bực bội với những người dân chúng ta sát cánh đồng hành trung thành với chủ của tôi.Cậu nốc một ngụm vang sót lại của chiều ngày hôm trước và kéo áo khóa ngoài sát bản thân rộng lớn.

Cậu biết chỉ không nhiều giờ nữa, khi mặt mũi trời đứng bóng thì tiếp tục vượt lên trước rét, ko lùa chiên chuồn bên trên đồng cỏ được nữa. Lúc bại toàn nước Tây Ban Nha tiếp tục ngủ giấc trưa hè. Nóng cho tới tận chiều, thế tuy nhiên cậu vẫn cần ân xá theo đuổi người cái áo khóa ngoài. Nhưng mỗi lúc chuẩn bị lạu bạu về cái áo nặng nề như cùm bại thì cậu lai thấy hàm ân nó vì như thế nhờ nó tuy nhiên sáng sủa đi ra cậu không xẩy ra rét run rẩy người. ‘Mình luôn luôn trực tiếp cần chống khi khí hậu giở bệnh bất thường’, cậu suy nghĩ và thấy sung sướng có thêm cái áo khóa ngoài nặng nề. Cái áo, na ná cuộc sống cậu, ý nghĩa của chính nó. Sau 2 năm rong ruổi, cậu biết tường tận từng thành phố Hồ Chí Minh vùng Andalusia và cả mục tiêu của đời bản thân, này là : chuồn du hành. Cậu tấp tểnh đợt này tiếp tục lý giải mang đến cô nàng biết vì như thế sao tuy nhiên cậu, một y chăn chiên thông thường, lại biết hiểu. Tính đến năm chục sáu tuổi hạc cậu còn theo đuổi học tập nhập một chủng viện. Cha u cậu ao ước cậu tiếp tục trở nên linh mục; được như vậy thì từng mái ấm gia đình dân cày thông thường như mái ấm gia đình cậu tiếp tục cực kỳ kiêu hãnh. Vì chủ yếu những người dân dân cày này đến giờ cũng chỉ sinh sống nhờ ăn và nốc, chẳng không giống gì bọn chiên của cậu. Thế là cậu được học tập giờ Latinh, giờ Tây Ban Nha và thần học tập.

Nhưng kể từ nhỏ cậu vẫn ước mơ chuồn nằm trong từng trái đất bát ngát và điều này so với cậu cần thiết rộng lớn là biết về Chúa và tội lỗi của loại người. Rồi vào trong 1 buổi xế trưa, nhân thời cơ về mái ấm thăm hỏi thân phụ u, cậu thu không còn can đảm và mạnh mẽ thưa với tía rằng bản thân không thích trở nên linh mục, tuy nhiên mong muốn được chuồn trên đây bại.

5

“Từ tứ phường trời thiên hạ đã đi đến điểm trên đây rồi, con cái ạ”, đợt ấy tía cậu thưa. “Họ cho tới nhằm thám thính sự mới mẻ kỳ lạ, tuy nhiên rồi thì chúng ta vẫn mãi là chủ yếu chúng ta. Họ trèo lên cồn nhằm coi trở thành quách rồi nhận định rằng vượt lên trước khứ hoặc ho rộng lớn thời điểm hiện tại. Dù tóc chúng ta vàng hoặc domain authority chúng ta ngăm, thưa công cộng chúng ta cũng tương tự dân thành phố Hồ Chí Minh này cả thôi”. “Nhưng con cái chưa chắc chắn những trở thành quách ở nước nhà họ”, cậu đáp. “Khi vẫn quen thuộc phong thổ và phụ phái đẹp vùng này rồi thì các người nam nhi nọ bảo rằng chúng ta mong muốn vĩnh viễn ở lại đây”, ông tía thưa tiếp. “Con cũng khá mong muốn biết về phụ phái đẹp và nước nhà của họ”, cậu thú nhận. “Vì thiệt đi ra chúng ta với hề ở lại trên đây mãi đâu”. “Họ quá chi phí, quá bạc con cái ạ”, ông tía đáp. “Còn vùng tôi chỉ với người chăn chiên mới mẻ cần ni trên đây mai bại thôi”. “Thế thì con cái tiếp tục thực hiện kẻ chăn cừu”. Ông tía ko thưa gì nữa cả. Hôm sau ông mang đến cậu một ví tiền đựng phụ thân đồng xu tiền vàng cổ Tây Ban Nha. “Bố vô tình nhìn thấy nhập ruộng mái ấm tao từ thời điểm cách đó lâu rồi. Lẽ đi ra là chi phí khiến cho con cái được trao vào trong nhà thờ đấy. Con lấy tuy nhiên mua sắm một đàn chiên, rồi lượn mọi chỗ từng vùng cho tới khi con cái hiểu đi ra rằng thôn mạc, trở thành quách vùng bản thân tuyệt hảo nhất, phụ phái đẹp vùng bản thân xinh đẹp tuyệt vời nhất.” Rồi ông ban phúc chúc lành lặn mang đến cậu. Cậu hiểu thấy nhập đôi mắt tía cũng chủ yếu niềm ước mơ được phiêu du. Nó vẫn sinh sống mãi nhập ông sau hàng trăm năm thám thính cơ hội quên khuấy qua quýt những toan lo sao mang đến có thêm cái ăn, cái nốc hằng ngày và một vùng nương thân thích.

6

Chân trời đỏ gay ối, mặt mũi trời dần dần lên. Cậu chăn chiên ghi nhớ cho tới đợt nói chuyện với tía và cảm nhận thấy sung sướng; kể từ bại đến giờ cậu vẫn qua không ít trở thành quách và quen thuộc biết nhiều phụ phái đẹp tuy nhiên không tồn tại ai tựa như cô nàng cậu tiếp tục hội ngộ nhập không nhiều ngày cho tới. Cậu có thêm cái áo khóa ngoài, một cuốn sách tuy nhiên cậu rất có thể thay đổi lấy một quyển không giống và một đàn chiên. Nhưng cái đó là thường ngày cậu đều tiến hành được ước mơ của tôi : chuồn từng bại trên đây. Khi nào là ngán vùng Andalusia bát ngát, cậu rất có thể buôn bán bọn chiên nhằm trở nên thủy thủ. Rồi khi ngán biển cả cả, cậu rất có thể thăm hỏi thú từng thành phố Hồ Chí Minh, thích nghi với bao phụ phái đẹp và demo từng phương phương pháp để đạt niềm hạnh phúc. “Mình thiệt thiếu hiểu biết nổi làm thế nào người tao rất có thể nhìn thấy Chúa nhập lớp học tập mang đến bọn chúng sinh được”, cậu suy nghĩ trong khi ngắm nhìn và thưởng thức mặt mũi trời lên. Vì cậu luôn luôn thám thính những tuyến đường mới mẻ nhằm chuồn nếu như ĐK được chấp nhận, nên mặc dù vẫn rất nhiều lần tương hỗ vùng này tuy nhiên trước đó cậu trước đó chưa từng nhập ngôi nhà thời thánh hoang phí tàn nọ. Thế giới bát ngát vô nằm trong tận; fake demo cứ khiến cho bọn chiên dẫn chuồn thì có lẽ rằng cậu sẽ vẫn trừng trị hiện nay được rất nhiều điều hoặc ho nữa.

“Chúng không sở hữu và nhận đi ra rằng ngày ngày bọn chúng chuồn lối mới mẻ. Chúng ko biết đồng cỏ không giống nhau và tứ mùa thay cho thay đổi, vì như thế bọn chúng chỉ hồi hộp với từng chuyện ăn và nốc. Nhưng biết đâu loài người cũng nó như thế”, cậu suy nghĩ. “Ngay chủ yếu tôi cũng ko suy nghĩ cho tới cô nàng nào là không giống kể từ khi quen thuộc đàn bà công ty tiệm vải vóc nọ.” Cậu nom trời và ước chừng sẽ tới Tarifa trước thân thích trưa. Tại đấy cậu rất có thể thay đổi cuốn sách lấy quyển dầy rộng lớn, mua sắm chan chứa bình rượu nho, cạo râu, rời tóc. Cậu tấp tểnh sẵn sàng mang đến bảnh nhằm chuồn bắt gặp cô nàng chứ không thích vướng mắc rằng biết đâu một y chăn chiên không giống với cùng một bọn chiên to hơn đã đi đến bại trước cậu và chất vấn cưới nường rồi. “Chỉ lúc nào với kĩ năng tiến hành được niềm mơ ước thì cuộc sống thường ngày mới mẻ xứng đáng sống”, cậu Để ý đến trong khi nom trời đợt nữa và rảo bước.

Cậu chợt ghi nhớ đi ra rằng ở Tarifa với cùng một bà già nua giải đoán được mơ mị. Mà tối trong ngày hôm qua cậu lại mơ nó như đợt trước.

7

Bà lão dẫn khách hàng nhập chống nhập của mái nhà, ngăn với phòng tiếp khách vì như thế tấm rèm thực hiện vì như thế những dải nylon sặc sỡ. Tại đấy với một chiếc bàn, nhị cái ghế và một hình Chúa Jesu. Bà lão ngồi rồi bảo cậu ngồi theo đuổi. Xong, bà bắt lấy nhị bàn tay cậu, khẽ lầm bầm hiểu kinh. Nghe như kinh của những người Zigeuner (Zigeuner : (tiếng Anh : gypspy) một sắc dân “du cư”, gốc kể từ chặn Độ, thanh lịch châu Âu kể từ thế kỉ XV). Trong cuộc hành trình dài cậu từng bắt gặp vô số người Zigeuner rồi; chúng ta cũng lượn mọi chỗ này điểm không giống tuy rằng ko chăn chiên như cậu. Người tao nói rằng dân Zigeuner chuyên nghiệp lừa lọc. Người tao còn thưa tăng rằng chúng ta liên minh với yêu tinh quỷ, rằng chúng ta cướp trẻ em thơ, bắt bọn chúng thực hiện bầy tớ trong những khu vực lều tối tăm của mình. Thuở nhỏ cậu cực kỳ hoảng bị người Zigeuner bắt cóc, trở thành đi ra khi bà lão bắt tay thì nỗi hoảng xưa lại ùa đến. “Nhưng bà tao treo hình Chúa Jesu bên trên tường mà”, cậu thám thính cơ hội tự động trấn an. Cậu không thích tay bản thân run rẩy lên nhằm bà lão không sở hữu và nhận đi ra được rằng bản thân đang được hoảng. Cậu âm thầm hiểu kinh lậy Cha. “Lạ thật”, bà lão thưa, đôi mắt vẫn nom siêng chắm đôi tay cậu; rồi yên ổn bặt. Cậu càng tăng hồi hộp. Bà lão nhận ra tay cậu đột nhiên run rẩy lên. Cậu vội vã rụt tay về.

“Tôi cho tới trên đây ko cần nhằm nhờ coi chỉ tay”, cậu thưa và ăn năn đã đi đến vùng này.

Trong một khoảnh tương khắc cậu suy nghĩ chất lượng hơn hết nên trả chi phí rồi chuồn trực tiếp. Đúng là cậu vẫn vượt lên trước cần thiết hóa niềm mơ ước của tôi.

“Cậu cho tới trên đây vì như thế mong muốn thám thính hiểu về giấc mơ”, bà lão đáp. “Mà mơ là ngữ điệu của Chúa. Nếu người thưa vì như thế ngữ điệu trần gian thì tao giải đoán được. Nhưng nếu như người thưa vì như thế ngữ điệu của tâm trạng thì chỉ bản thân cậu rất có thể nắm vững thôi. Tuy thế tao cũng demo coi sao”. “Lại một tiếp mọn”, cậu chăn chiên suy nghĩ. Tuy thế cậu mong muốn demo một đợt coi sao. Chẳng gì người chăn chiên cũng liều gàn ứng phó với chó sói và thô hạn, vì vậy tuy nhiên nghề nghiệp này mới mẻ hào hứng.

“Tôi ở mơ nhị đợt liên tiếp”, cậu thưa. “Mơ thấy bản thân và bọn chiên đang được bên trên đồng cỏ, chợt một đứa trẻ em ko biết kể từ đâu cho tới, nghịch tặc với bọn chiên. Đúng đi ra tôi ko mến với ai gây phiền hà lũ chiên của tôi vì như thế bọn chúng vốn liếng hoảng người kỳ lạ. Nhưng trẻ em con cái luôn luôn đùa giỡn với bọn chúng được tuy nhiên ko thực hiện bọn chúng hoảng. Tôi thiếu hiểu biết vì sao. Do đâu tuy nhiên chiên hiểu rằng tuổi thọ của những người nhỉ ?”.

“Vào chuyện chủ yếu chuồn thôi”, bà lão ngắt lời nói. “Ta còn một chiếc nồi to tát đang được bịa bên trên nhà bếp rất cần phải nom chừng. Hơn nữa cậu chỉ mất chút chi phí gày gò thì ko thể thực hiện tao mất không ít thời giờ được.” “Đứa trẻ em nghịch tặc với bọn chiên một lúc”, cậu ngượng nghịu kể tiếp. “Rồi chợt nó bắt tay tôi dẫn theo Kim Tự Tháp mặt mũi Ai Cập.” Cậu hóng một ít nhằm hóng phản xạ của bà lão tuy nhiên bà chẳng thưa gì. “Rồi ở Kim Tự Tháp mặt mũi Ai Cập”, cậu nhấn mạnh vấn đề sáu chữ sau nhằm bà lão rõ ràng, “đứa nhỏ bé thưa với tôi : “nếu anh cho tới trên đây thì anh tiếp tục nhìn thấy một kho báu chôn lấp liếm kín, không có ai biết.” Rồi khi nó tấp tểnh chỉ mang đến tôi điểm đúng chuẩn của kho báu thì tôi tỉnh giấc. Cả nhị đợt đều nó như thế.” Bà lão lạng lẽ thêm 1 khi rồi lại nỗ lực lấy nhị bàn tay cậu chăn chiên, chú ý nom. “Bây giờ tao ko yêu cầu cậu chút thù hằn lao nào là hết”, bà lão thưa. “Nhưng tao mong muốn được thừa hưởng 1 phần chục kho báu khi cậu nhìn thấy nó.” Cậu chăn chiên cười cợt vui mừng mến. Nhờ một kho báu nhập mơ tuy nhiên cậu tiết kiệm ngân sách và chi phí đươc chút chi phí gày gò hiện nay với. Đúng là 1 trong bà lão Zigeuner với không giống, ngờ nghệch rất là.

“Được thôi, bà giải đoán đi”, cậu đáp. “Trước bại cậu cần thề bồi tiếp tục trả tao một trong những phần chục kho báu là chi phí công mang đến điều tao chuẩn bị giải đoán.” Cậu thề bồi và bà lão đòi hỏi cậu tái diễn lời nói thề bồi trước hình Chúa. “Đây là 1 trong niềm mơ ước nằm trong ngữ điệu thế gian”, bà lão thưa, “do bại tao rất có thể giải đoán được. Nhưng việc giải đoán này cực kỳ khó khăn. Thành đi ra tao được thừa hưởng 1 phần kho báu của cậu cũng xứng đáng thôi. Ý nghĩa nó như vậy này : cậu hãy tiếp cận Kim Tự Tháp Ai Cập. Tuy tao trước đó chưa từng nghe nói đến việc cái tháp bại lúc nào tuy nhiên một khi đứa trẻ em vẫn dẫn đường mang đến cậu thì chắc chắn cần với. Cậu tiếp tục nhìn thấy ở đấy cái kho báu khiến cho cậu nhiều to tát.” Cậu chăn chiên sửng oi rồi tuyệt vọng. Nếu chỉ mất thế thì cậu chẳng cần thiết thất lạc công sắp tới làm cái gi. Song dẫu sao cậu cũng không phải trả gì không còn. “Nếu chỉ để hiểu với từng ấy thì đúng ra tôi ko cần thiết thất lạc thì giờ như vậy này”, cậu thưa. “Chính vì vậy tuy nhiên tao vẫn thưa rồi, rằng đó là một niềm mơ ước khó lường. Những việc tưởng như đơn giản và giản dị nhập cuộc sống thường ngày thì thiệt đi ra là những việc rất là khác người, chỉ những bậc trí fake mới mẻ hiểu rõ sâu xa nổi. Ta ko cần là bậc trí fake nên cần sử dụng cách tiếp, ví dụ điển hình cần coi chỉ tay”.

“Thế tôi cần cho tới Ai Cập bằng phương pháp nào là trên đây ?”

“Ta chỉ rất có thể giải đoán mơ thôi chứ không cần biết cần làm thế nào nhằm đổi mới bọn chúng trung thực được. Chính vì vậy tuy nhiên tao cần sinh sống dựa vào thù hằn lao khách hàng trả.” “Còn nếu như tôi ko lúc nào cho tới đươc Ai Cập thì sao ?”

“Thì tao ko được trả thù hằn lao. Không cần là đợt thứ nhất đâu.” Rồi bà lão ko thưa gì mặt khác tuy nhiên chỉ bảo cậu về chuồn vì như thế bà vẫn thất lạc rất nhiều thì giờ mang đến cậu rồi.

8

Xem thêm: mối tình đầu của siêu sao

Cậu chăn chiên tuyệt vọng đi ra về và nhất quyết ko lúc nào tin cậy nhập mơ mị nữa. Rồi cậu chợt ghi nhớ còn cần giải quyết và xử lý một vài ba việc : mua sắm thực phẩm, thay đổi sách lấy một quyển dầy rộng lớn. Sau bại cậu ra bên ngoài kho bãi chợ, ngồi bên trên ghế dài hương thụ rượu nho mới tậu. Hôm ấy trời cực kỳ rét và chẳng hiểu sao vang lại thực hiện cậu phấn chấn. Lũ chiên được gửi gắm bảo vệ cảnh giác điểm chuồng của một người chúng ta cậu mới mẻ quen thuộc ở lối nhập thành phố Hồ Chí Minh. Cậu quen thuộc biết nhiều đứa ở vùng này. Cậu mến chuồn nhiều cũng vì vậy. Luôn luôn luôn kết được chúng ta mới mẻ tuy nhiên ko cần thiết thất lạc hoàn hảo thì giờ nhằm sinh sống mặt mũi chúng ta. Nếu khi nào thì cũng chỉ quen thuộc một số trong những người thôi, như ở ngôi trường đạo, thì chúng ta tiếp tục trở nên một trong những phần ko thể tách rời ngoài cuộc sống bản thân. Khi vẫn như vậy thì chúng ta mong muốn thay cho thay đổi cuộc sống bản thân. Rồi khi tao không thích thay cho thay đổi như chúng ta mong muốn thì chúng ta tiếp tục tuyệt vọng. Vì nghe đâu người nào cũng tưởng bản thân biết rất rõ ràng người không giống cần sinh sống thế nào mang đến trúng, trong những khi lại loà lù mù về cuộc sống thường ngày của chủ yếu bạn dạng thân thích bản thân. Giống như bà lão giải mơ bại ko đổi mới nổi niềm mơ ước trở thành thực tế vậy. Cậu mong muốn hóng cho tới khi mặt mũi trời xuống thấp nữa mới mẻ dẫn đàn chiên chuồn tiếp. Chỉ còn rộng lớn phụ thân ngày nữa là cậu tiếp tục hội ngộ cô đàn bà ở trong nhà buôn nọ. Cậu chính thức hiểu cuốn sách mới mẻ có được của linh mục trở thành Tarifa. Sách dầy lắm và ngay lập tức trang đầu vẫn nói đến một đám tang tuy nhiên thương hiệu những anh hùng phức tạp vượt lên trước. Nếu một ngày nào là bại bản thân viết lách sách, cậu suy nghĩ, bản thân tiếp tục chỉ mang đến anh hùng này xuất hiện nay tiếp anh hùng không giống nhằm người hiểu ngoài rối trí.

Tập trung hiểu một khi cậu mới mẻ thấy hoặc vì như thế truyện viết lách về một đám tang bên trên tuyết Trắng vẫn đem về mang đến cậu một cảm xúc tươi tắn non bên dưới cái nắng và nóng trưa nóng bức này. Cậu đang được mải miết mải hiểu thì một ông già nua cho tới ngồi cạnh và bắt chuyện. “Họ thực hiện nào đấy ?” ông già nua chất vấn, tay chỉ những người dân di chuyển tất bật bên trên kho bãi chợ. “Làm việc”, cậu đáp cụt ngủn công ty ý đã cho chúng ta biết bản thân đang được say sưa hiểu. Nhưng thiệt đi ra cậu đang được suy nghĩ cho tới việc tiếp tục xén lông chiên trước đôi mắt cô đàn bà công ty tiệm nhằm cô thấy cậu xuất sắc giang, thực hiện được rất nhiều việc rất khó tí nào là. Cậu vẫn rất nhiều lần tưởng tượng cảnh ấy và đợt nào là cô nàng cũng sửng oi khi cậu lý giải mang đến cô hiểu được cần xén lông chiên kể từ sau cho tới trước. Cậu cũng ráng ghi nhớ vài ba phụ thân giai thoại nhằm rất có thể vừa phải thực hiện vừa phải kể cô nghe. Phần rộng lớn những giai thoại này cậu hiểu nhập bao nhiêu cuốn sách nào là bại tuy nhiên lại mong muốn kể như thể chủ yếu tôi đã tận mắt chứng kiến. Đàng nào là thì cô cũng ko biết thực hư đốn được vì như thế cô ko biết hiểu. Nhưng ông già nua ko Chịu buông. Ông kêu rằng mệt nhọc, khát và xin xỏ một hớp vang. Cậu trả ông chai rượu, hy vọng rồi sẽ tiến hành nhằm yên lặng. Nhưng ông già nua cứ chắc chắn bắt chuyện. Ông chất vấn cậu đang được hiểu nào đấy. Cậu mong muốn trầm trồ bất trang nhã và thay đổi thanh lịch ghế không giống vượt lên trước tuy nhiên tía cậu vẫn dạy dỗ cần kính trọng người già lão. Thành đi ra cậu trả cuốn sách mang đến ông, vì như thế nhị lí bởi : một là cậu ko nắm vững trúng thương hiệu sách, nhị là nếu như ông già nua ko biết hiểu thì có lẽ rằng ông tiếp tục xấu xa hổ và tự động thanh lịch ngồi ghế không giống. “Hừm…”, ông già nua ậm ừ rồi săm soi nom cuốn sách như thể nó là 1 trong vật kỳ lạ. “Quyển này tuy rằng là 1 trong kiệt tác rộng lớn tuy nhiên cực kỳ nhàm chán”.

Cậu chăn chiên sửng oi. Không chỉ ông già nua biết chữ mà còn phải vẫn hiểu cuốn sách bại rồi nữa. Nếu thực sự nhàm ngán như ông già nua thưa thì còn kịp nhằm thay đổi lấy quyển không giống. “Nó cũng nói đến và một yếu tố như từng cuốn sách không giống thôi”, ông già nua thưa tiếp. “Rằng loài người không tồn tại kĩ năng lựa lựa chọn lấy vận mệnh của tôi. Và kết giục rằng người nào cũng tin cậy nhập cái điều bịp bợm nhất thế gian”.