đọc khó dỗ dành

Chương 71: Cắn
Kết đốc đợt sau cuối, ngoài hành lang cửa số giờ mưa rơi nhượng bộ như đã và đang tạm dừng.
Ôn Dĩ Phàm áp mặt mũi vô иgự¢ Tang Diên, nhị tay vẫn ôm chặt anh ko buông. Cô sở hữu cảm hứng từ đầu đến chân bản thân kể từ bên trên xuống bên dưới đều không thể một ít mức độ lực này, những giọt mồ hôi rời khỏi quý khách, đặc biệt không dễ chịu.
Chỉ cảm nhận thấy vừa vặn giá buốt vừa vặn buồn ngủ, lại vừa vặn mệt nhọc.
Ở trường hợp như thế.

Ôn Dĩ Phàm vẫn nhìn thấy được, Tang Diên cố gắng remote đang được bịa đặt kề bên lên, bấm tắt máy điều tiết cút.
Cô tức thời ngấc đầu, trong cổ họng khá khàn: "Sao anh lại tắt?"
"Lát nữa rồi há." Trên trán Tang Diên vẫn lấm tấm những giọt mồ hôi, góc nhìn trầm lặng, khuôn mặt mũi vẫn tồn tại đem bám theo chút dụς ∀ọηg còn sót lại: "Ra những giọt mồ hôi, e em bị cảm ổm."
Nhìn anh giằng teo lăn chiêng lộn cả nửa bữa tối, nhưng mà tầm dáng coi vẫn quan trọng sở hữu niềm tin, thể trạng của Ôn Dĩ Phàm khá khó khăn mô tả. Cô tự động chất vấn, rồi gọi anh một tiếng: "Tang Diên."
"Ừ?" Tang Diên kéo ăn mặc quần áo kề bên lên, đang được mong muốn khoác vô mang lại cô.


Ôn Dĩ Phàm chậm chạp rãi thỉnh cầu: "Anh hoàn toàn có thể tắm mang lại em không?"
". . ."
Lần trước nghe cô rằng như thế, là khi cô nốc say cho tới không thể tươi tỉnh. Tang Diên rũ đôi mắt coi cô thường xuyên thường xuyên, qua chuyện nhị giây sau mới mẻ mỉm cười lên: "Ôn Sương Hàng, em ko ngượng sao?"
Mới vừa vặn rồi khi tắt đèn cũng đâu sở hữu thấy anh ngượng gì.
Ôn Dĩ Phàm lặng lẽ suy nghĩ.
Nghĩ cho tới chuyện tự động bản thân cút tắm, Ôn Dĩ Phàm thà rằng cứ thẳng ngủ luôn luôn. Nhưng cô thiệt sự ko Chịu nổi cảm hứng dính víu này, nên giương đôi mắt coi anh: "Nhưng em ko cút nổi nữa."
Tang Diên miễn chống coi cô chú ý, như đợi coi cô còn có thể nói rằng rời khỏi loại dạng gì nữa.
Cảm thấy nguyên nhân này còn ko vừa sức thuyết phục.
Ôn Dĩ Phàm lại vấp ngã sung: "Hơn nữa em tự động tắm tiếp tục ᴆụng cho tới chỗ bị thương."
"Ôn Sương Hàng, em thực sự chúa thực hiện nũng." Tang Diên tùy ý tròng quần vô, rồi ôm cô lên, cút về phía căn nhà vệ sinh: "Lớn rồi mà còn phải cần sở hữu người tắm hùn nữa."

Bạn đang xem: đọc khó dỗ dành

". . ." Ôn Dĩ Phàm ko nhịn được rằng, "Còn ko cần là bên trên anh —— "
Cô đùng một cái kịp phản xạ, tức thời lặng bặt, ko mặt mũi mũi này nhưng mà rằng tiếp nữa.
Tang Diên cười: "Không cần là bên trên anh loại gì? Nói mang lại xong xuôi."
Ôn Dĩ Phàm không nói.
Vào chống dọn dẹp, Tang Diên liếc cô một vòng, cảm hứng công chúa thực hiện nũng phía trên trong cả đứng cũng không thích đứng. Anh dứt khoát kéo một chiếc khăn lông, trải lên bể tắm rửa, rồi ôm cô đặt lên trên.
Tang Diên cố gắng khăn lông của Ôn Dĩ Phàm, xả nước giá buốt, rồi thư thả vệ sinh bản thân mang lại cô.
Ôn Dĩ Phàm được anh đáp ứng cảm nhận thấy đặc biệt tự do, mí đôi mắt như mong muốn bám vô nhau. Cô cố ngăn chặn cơn buồn ngủ, coi vô mặt mũi anh, lầu bầu nói: "Tang Diên, trước đó liệu có phải là anh đãtừng thực hiện qua chuyện nghề nghiệp này không?"
". . ." Tang Diên giơ tay lên Ϧóþ mặt mũi cô, "Nói đồ vật gi vậy."
"Vừa rồi em thiệt sự thấy là," Ôn Dĩ Phàm cảm nhận thấy tôi cũng nên review một ít, cô tâm trí, rồi chầm chậm chạp tâm sự cảm nhận: "em là khách hàng cho tới \'chơi\'."
"Không cần là vì thế em rằng anh đáp ứng ko cho tới chi chuẩn chỉnh thu lệ phí sao," Tang Diên bĩu môi, cà lơ phân phất rằng, "Nên cho dù sao anh cũng cần đẩy mạnh một ít, còn nếu như không thất nghiệp thì thực hiện thế nào?"


". . ."
"Còn nữa, " Tang Diên lời nói không nhiều ý nhiều, "Anh đấy là đợt thứ nhất tiếp khách hàng."
Ôn Dĩ Phàm nhẹ nhõm chớp chớp đôi mắt.
"Đời này, " Tang Diên nâng mi, sử dụng đầu ngón tay cọ vô khóe đôi mắt vẫn tồn tại khá đỏ loét của cô ý, lại cúi đầu thơm cô, "Cũng chỉ tồn tại một người khách hàng là em thôi."
***
Ra ngoài chống tắm, Tang Diên lấy một cỗ ăn mặc quần áo kể từ vô valy, khoác vô mang lại Ôn Dĩ Phàm. Anh bịa đặt cô lên một chiếc nệm, rồi sau này lại tiếp cận trước bàn, như lấy gì ở ê, trị rời khỏi giờ động thiệt nhỏ.
Ôn Dĩ Phàm nhỏ giọng nói: "Anh cút ngủ sớm một ít cút."
Sau này cũng ko quản lí anh, cô ngẫu nhiên đâm vào thực hiện tổ vô chăn.
Mấy thời điểm hôm nay vì thế trận tranh giành cãi tiếng ồn với Tang Diên mà mỗi khi trong nhà Ôn Dĩ Phàm ko thể ngủ được. Lúc này niềm tin cô tiếp tục thả lỏng, cơn buồn ngủ khôn cùng mạnh mẽ kéo cho tới cuốn lấy cô.
Vào tích tắc này, khát vọng độc nhất của Ôn Dĩ Phàm là ngủ.

Xem thêm: quán cơm tùy hưu

Nhưng cô vừa vặn mới mẻ nhắm đôi mắt, chăn cũng còn ko ở giá buốt, tức thì tiếp sau đó tiếp tục sở hữu cảm hứng bản thân bị người tao bắt rời khỏi.
Ôn Dĩ Phàm cố mức độ há đôi mắt rời khỏi.
Chỉ thấy Tang Diên lại tóm lấy vạt áo của cô ý, kéo lên bên trên.
". . ."
Ôn Dĩ Phàm hồi hộp.
Cô thiệt sự ko biết, Tang Diên lấy ở đâu rời khỏi nhiều tinh anh lực như thế.
Không cần là chúng ta vừa vặn mới mẻ tắm xong xuôi sao! ! !
"Tang Diên, " Ôn Dĩ Phàm uyển gửi rằng, "Anh sở hữu biết lúc này là bao nhiêu giờ rồi không?"
"Ừ? Ba giờ." Đại khái là nghe được ý tứ của cô ý vô lời nói rằng, Tang Diên coi cô một chiếc, động tác bên trên tay vẫn không ngừng nghỉ lại: "Nghĩ gì vậy, em cứ ngủ cút."
Ôn Dĩ Phàm ko biết anh mong muốn làm những gì.

Nhìn anh một khi, tuy nhiên cũng ko so đọ nằm trong anh, cô cứ khoác anh làm những gì thì thực hiện.
Cô buồn ngủ cho tới nỗi chỉ việc nhắm nhị đôi mắt lại là hoàn toàn có thể rớt vào giấc mộng.
Đang khi mơ mơ mòng màng, Ôn Dĩ Phàm hoàn toàn có thể cảm biến được Tang Diên kéo áo cô đến tới địa điểm xương quai xanh rớt, đèn bàn kề bên cũng trở nên anh há lên. Không biết qua chuyện bao lâu, cô nghe được anh kéo dãn dài giọng, tự động nhâm nhẩm một mình: "Làm sao bây giờ? Cắn nát nhừ rồi."
". . ."
"Chắc bôi dung dịch là được."
Giấc ngủ này, Ôn Dĩ Phàm ngủ cho tới ko biết trời trăng gì, chỉ cảm nhận thấy như đang được ngủ bù lại mang lại những ngày vừa vặn rồi, từng mệt rũ rời đều xua tan rộng lớn phân nửa.
Ôn Dĩ Phàm chậm chạp rãi há đôi mắt rời khỏi, cảm nhận thấy từ đầu đến chân đều mệt mỏi, tuy nhiên cảm hứng không dễ chịu thân mật nhị chân tiếp tục giảm sút thật nhiều. Cô thông thoáng ngấc đầu, chỉ thấy bản thân đang trong Ⱡồ₦g иgự¢ của Tang Diên.
Không biết anh tiếp tục tỉnh dậy được bao lâu rồi, thời điểm này một tay bao phủ lấy cô, một tay không giống lạnh lùng nghịch tặc điện thoại cảm ứng thông minh, như đang được ɢɨết thời hạn.
Nhận thấy động tác của cô ý, Tang Diên cúi đầu coi cô: "Tỉnh rồi?"
Ôn Dĩ Phàm vô thức hỏi: "Mấy giờ rồi anh?"
Tang Diên: "Bốn giờ."
". . ." Như không đủ can đảm tin tưởng vô tai bản thân, Ôn Dĩ Phàm há lớn đôi mắt, một khi sau mới mẻ thốt lên: "Bốn giờ chiều? Anh ko đói bụng sao? Sao anh ko gọi em dậy?"
"Sao lại ko gọi? Cô nương này bị thức tỉnh là lại nổi xung lên, anh gọi em tía đợt thì em trị hỏa với anh cho tới chục đợt." Tang Diên buông điện thoại cảm ứng thông minh xuống: "Nhanh cút tắm rửa, tiếp sau đó ra đi ngoài ăn cơm trắng."
Nghe anh rằng như thế, Ôn Dĩ Phàm lưu giữ lại, nghe đâu khi cô nửa tỉnh nửa chết mệt sở hữu bị anh gọi dậy bao nhiêu đợt. Cô khá hồi hộp, nghe lời nói trườn dậy, vào trong nhà dọn dẹp.
Cầm bàn chải lên, Ôn Dĩ Phàm nặn kem tiến công răng. Vừa tiến công răng, cô vừa vặn ngấc đầu coi bản thân vô gương, đùng một cái xem xét cho tới điểm xương quai xanh rớt của tôi bị một mảng rộng lớn vết thơm bao quấn, bên trên cổ cũng có thể có vài ba vết.
". . ."
Ôn Dĩ Phàm coi chú ý một khi lâu, rồi kiên trì nối tiếp tiến công răng.
Mới vừa vặn tắm rửa sạch sẽ sẻ, thời điểm này, Tang Diên cũng vô chống dọn dẹp.
Ôn Dĩ Phàm coi anh.
Tang Diên nghe đâu tiếp tục tắm rửa kể từ sớm, thời điểm này chỉ cút vô cọ tay. Chú ý cho tới góc nhìn của cô ý, anh quay đầu sang một bên coi cô, góc nhìn kể từ từ hạ xuống, rồi tiếp sau đó chậm chạp rãi nói: "Nhìn anh thực hiện gì?"
"Chỗ này còn có dấu tích, áo ko bao phủ được." Ôn Dĩ Phàm ko tin tưởng anh ko phát hiện ra, vẫn đảm bảo chất lượng bụng chỉ chỉ ngón tay vô cổ, nhắc nhở, "Em ko thể này ra đi ngoài được."
"Ồ." Tang Diên coi chú ý vô địa điểm cô chỉ, rồi rút khăn giấy má rời khỏi vệ sinh tay: "Em đang xuất hiện ý trách móc anh sao?"
". . ."
Ôn Dĩ Phàm chỉ mong muốn nhắc nhở anh một ít.
Như vậy về sau anh hoàn toàn có thể xem xét rộng lớn, chớ thơm xong để lại dấu tích ở những điểm này nữa. Như thế này nhưng mà anh ngay lập tức biểu lộ như thể, cô là dạng người vừa vặn ngủ xong xuôi là trở mặt mũi vậy.
Sau ê, Tang Diên bao phủ lấy cô, lại một lần tiếp nữa đặt lên trên bể tắm rửa. anh khá khí khom người, xích lại ngay sát một ít, nối tiếp coi dấu tích bên trên cổ cô, nghiền ngẫm nói: "Vậy làm thế nào bây giờ?"
Ôn Dĩ Phàm cố thực hiện rời khỏi vẻ trấn tĩnh: "Để lát nữa em coi xem —— "
"Hôn cũng thơm rồi, thế nào mà còn phải thu sau tính bong phía trên." Giọng Tang Diên trầm thấp, tay anh bịa đặt sau gáy cô, tỉnh bơ đẩy về phía mình: "Nhưng cũng khá được, trái đất anh vốn liếng đặc biệt vô tư."
". . ."
"Có mong muốn như thế không?"
Ôn Dĩ Phàm ngấc đầu, đối lập với hầu kết của anh ý. Trái ngược với cô, bên trên người anh không tồn tại chút dấu tích này, coi white trẻo thật sạch.
"Ừ?"
Tang Diên nối tiếp ấn cô, từng chút từng chút đẩy về phía bản thân, khẽ mỉm cười.
"Bây giờ em cũng thơm anh trở nên vết như thế cút."
***
Hai người thay cho ăn mặc quần áo không giống, sau này cũng ko dây dính nữa.
Ra ngoài chống.
Ôn Dĩ Phàm lặng lẽ quan sát về phía Tang Diên, xem xét cho tới vết thơm phía bên phải hầu kết của anh ý, lưu giữ lại chuyện vừa vặn xẩy ra ở vô Tolet. Cô chột dạ dời đôi mắt, dữ thế chủ động hỏi: "Anh mong muốn ăn gì?"
"Không cần trước đó em học tập ở phía trên sao?" Tang Diên lười biếng nói chung nhác rằng, "Em đề cử cút."
"Em đề cử sao?" Ôn Dĩ Phàm chợt lưu giữ cho tới chuyện gì ê, mỉm cười nói: "Lúc học tập ĐH em đặc biệt mến một tiệm cơm trắng mới đây. Thức ăn thật tuyệt vời, và lại rẻ mạt, nên em đặc biệt hoặc cho tới ăn."
Tang Diên ừ một tiếng: "Vậy thì ăn điểm ê cút."
Ra ngoài hotel, Ôn Dĩ Phàm nắm tay anh, dẫn lối.
Vốn tưởng rằng tiếp tục đặc biệt đơn giản và dễ dàng, tuy nhiên Ôn Dĩ Phàm tách ngoài thành phố Hồ Chí Minh này và được vài ba năm rồi, không dừng lại ở đó nhiều siêu thị ngay sát này đã sang trọng nhượng xây lại, tuyến phố cũng vừa mới được sữa chữa trị, thay cho thay đổi thật nhiều.
Cho nên tuy vậy chống này Ôn Dĩ Phàm từng trải qua cả trăm đợt, tuy nhiên thời điểm này vẫn khá u ám và đen tối.
Một lối đi về phía đằng trước, tiếp cận điểm uỷ thác lộ.
Ôn Dĩ Phàm khá lăn tăn, sau cuối vẫn phụ thuộc cảm hứng rẽ sang trọng phía bên phải.
Lúc này, ở hâu phương Tang Diên đùng một cái lên tiếng: "Đi khuyết điểm."
". . ." Ôn Dĩ Phàm xoay đầu, "A?"
"Lúc cho tới anh phát hiện ra mới đây sở hữu một tiệm cơm trắng, ko biết sở hữu cần là nơi em rằng ko." Tang Diên nâng cằm về phía ngược lại, nông cạn rằng, "Đi mặt mũi ê cút."
"Phải không?" Ôn Dĩ Phàm vốn liếng cũng ko chắc chắn là, bị anh rằng một ít tiếp tục giao động, lại cút ngược về phía anh chỉ: "Vậy thì cút mặt mũi này cút. Lâu quá tuyệt vời rồi em ko cho tới phía trên, nên cũng ko lưu giữ lối."
Đi trực tiếp bám theo tuyến phố này, lại vượt lên vài ba ngõ ngách, nhị người tìm kiếm ra tiệm cơm trắng nằm trong một ngõ hẻm nhỏ. Mặt tài chính tiệm coi đặc biệt lâu đời, khả năng chiếu sáng khá mù mờ, tô điểm cũng khá tẻ nhạt nhẽo.
Nhưng coi phía bên trong thực hiện ăn dường như rất tuyệt.
Bây giờ tiếp tục ngay sát năm giờ rưỡi, phía bên trong tiếp tục sở hữu vô số SV ngồi.
Tìm một số chỗ ngồi xuống.
Chủ quán là 1 trong những bác bỏ gái trung niên, tầm dáng tươi tắn mỉm cười nhân từ hòa. Vừa thấy sở hữu khách hàng ngay lập tức tiếp cận, hỏi: "Bạn học tập, mong muốn ăn gì?"
Rất thời gian nhanh, bà căn nhà xem xét cho tới Ôn Dĩ Phàm, tương tự như vẫn tồn tại lưu giữ cô, lên giờ xin chào hỏi: "Này, tiếp tục lâu ko bắt gặp. Tốt nghiệp nhiều năm như thế, còn cho tới cỗ vũ tiệm của bác bỏ sao?"
Ôn Dĩ Phàm cũng gật đầu cười: "Dạ, sẵn thời điểm con cháu rẽ cho tới."
Vừa rằng, Ôn Dĩ Phàm vừa vặn chỉ ngón tay lên menu bên trên tường, chất vấn anh mong muốn ăn khoản gì.
Tang Diên tản mạn nói: "Em gọi là được rồi."
Nghe giờ, bà căn nhà quan sát về phía Tang Diên, để ý anh một khi, rồi sung sướng hỏi: "Soái ca, trước đó ko cần cậu cũng cho tới phía trên ăn rồi sao?"
Tang Diên ngấc đầu.
Ôn Dĩ Phàm ngây ra: "Không sở hữu, anh ấy là đợt thứ nhất cho tới phía trên."
"A." Bà căn nhà cũng không thực sự nhằm ý, "Tôi sở hữu cảm hứng cậu khá quen thuộc đôi mắt, dĩ nhiên tôi lưu giữ khuyết điểm."
Tang Diên khẽ gật đầu, ko rằng gì.
Gọi khoản xong xuôi, nhị người lại câu được câu chăng thủ thỉ một khi.
Tang Diên ý tứ ko rõ rệt hỏi: "Còn nhức không?"
". . ."
Ôn Dĩ Phàm ngẩn người, rồi tức thời nhìn thấy ý anh.
Cô ko được ngẫu nhiên cúi đầu xuống: "Vẫn ổn định."
Vào thời điểm này, lại một lần tiếp nữa ăn năn hận là chủ yếu bản thân ngày qua tiếp tục khiêu khích anh.
Không lâu sau, Tang Diên nhận một cuộc điện thoại cảm ứng thông minh, hình như thể người cùng cơ quan gọi cho tới. Anh vẫn ngồi bên trên điểm, lười biếng nói chung nhác nghe máy, tuy nhiên tiếng nói đối với ngày thông thường dường như tráng lệ rộng lớn.
Ôn Dĩ Phàm ko gây phiền hà anh, tuy nhiên cũng không tồn tại chuyện gì thực hiện, nên há Weibo lướt coi.
Qua thiệt lâu.
Tang Diên kết đốc năng lượng điện thoại: "Em đang được coi gì vậy?"
Ôn Dĩ Phàm vừa đẹp đang được phát âm cho tới mục truyện mỉm cười bên trên Weibo, đưa tới cho anh xem: "Anh phát âm điều này cút, hài hước lắm."
Tang Diên nhận lấy điện thoại cảm ứng thông minh, vô quy trình này, đầu ngón tay vô ý ᴆụng cần mục "Bài viết". Anh rũ đôi mắt, coi vô mục nội dung bài viết của Ôn Dĩ Phàm bên trên Weibo, xem xét thấy một chủ thể, mặt mũi anh lắc lắc, vô thức nhấp vào.
Liền phát hiện ra nhị nội dung bài viết Ôn Dĩ Phàm phát triển Weibo trước khi.
Tang Diên vừa vặn coi vừa vặn nhướng ngươi.
Bài viết lách loại nhất được trang chủ Weibo vấn đáp "Nhận được", tuy nhiên nội dung bài viết sau không sở hữu và nhận được câu vấn đáp này.
Trông khá xứng đáng thương.
【 Tài khoản giấu quanh tên: Làm sao nhằm bám theo xua đuổi người nhưng mà bản thân từng đắc tội? 】
Tang Diên trầm dìm vô giây lát, rồi tiếp sau đó chầm chậm chạp gõ vài ba chữ.
Bấm trị.
Ngồi ở đối lập Ôn Dĩ Phàm xem xét cho tới động tác của anh ý.
Thấy anh tương tự như còn đang được gõ chữ, cô khá ngẩn người, tuy nhiên lại cảm nhận thấy vô điện thoại cảm ứng thông minh của tôi cũng không tồn tại gì cần giấu quanh diếm cả. Cô khá buồn chán, hỏi: "Anh gõ chữ sao?"
Tang Diên cong môi, trúng lý thích hợp tình ừ một giờ, rồi fake điện thoại cảm ứng thông minh trả mang lại cô.
Ôn Dĩ Phàm rũ đôi mắt coi, tức thời phát hiện ra skin nói chuyện riêng biệt bên trên Wei ê.
". . ."
Trong nháy đôi mắt, Ôn Dĩ Phàm lưu giữ lại những lời nói cô trị trước ê. Cô khá lúng túng, chỉ kịp phát hiện ra Tang Diên sở hữu trị chữ "Đã", nên vô thức nhận định rằng là "Đã bám theo xua đuổi được."
Cô tức thời lùi rời khỏi.
Vừa vặn đồ ăn vô thời điểm này cũng dọn lên.
Ôn Dĩ Phàm thở phào thoải mái, lại đùng một cái cảm nhận thấy sở hữu gì ko trúng.
Thừa thời điểm Tang Diên đang được sụp đổ nước, Ôn Dĩ Phàm lại cố gắng điện thoại cảm ứng thông minh lên, há Weibo.
Giao diện vừa vặn rồi vẫn tồn tại ko tắt.
Ôn Dĩ Phàm liếc đôi mắt phát hiện ra, câu Tang Diên trị đó là.
【 Đã ngủ nằm trong.】
". . ."