dị thế điền viên

Nguyên Đông bị ôm cho tới sửng oi, tim đập loàn nhịp, nhỏ giọng nói: “Tiểu chỉ bảo, ngươi làm những gì thế, mau thả rời khỏi, cảnh giác ko người không giống nhìn thấy!”
Nguyên Đông mồm thưa buông rời khỏi, tuy nhiên lại ko giãy giụa sụa. Lâm chỉ bảo người sử dụng mức độ ôm chặt Nguyên Đông, đằm thắm thể xúc tiếp rất rất sát, còn nghe được cả giờ tim đập của đối phương.
Ôm ấp ấm cúng, thời không giống này, hau đứa đều thấy thỏa mãn nhu cầu kỳ kỳ lạ.
Tuy nhiên, Lâm chỉ bảo cũng chỉ dám rộng lớn mật nhập nháy đôi mắt, rất rất nhanh chóng tiếp tục buông tay, nó còn bận tâm thanh danh của Nguyên Đông.
Thời điểm buông tay, Lâm chỉ bảo vẫn ghi nhớ cho tới vừa vặn rồi Nguyên Đông dữ thế chủ động hít nó, trong tâm địa nó khẽ đọi g, góc nhìn rơi xuống bờ môi Nguyên Đông. Nó nhanh gọn lẹ cúi đầu, người sử dụng mức độ hít lên tê liệt, tiếp sau đó nói: “Đông Nhi, tao về đây!”

Dứt điều, Lâm chỉ bảo buông tay, hạnh phúc kể từ Nguyên gia trở về căn nhà.
Nguyên Đông nhìn theo phía Lâm chỉ bảo tách chuồn, Lâm chỉ bảo tiếp tục nhanh gọn lẹ khuất núi nhập mùng tối, chỉ với giờ bước đi hạnh phúc vang lên, nhập mùng tối yên ổn tĩnh càng tăng rõ rệt, mặc dù vậy giờ bước đi cũng nhanh gọn lẹ nhỏ dần dần. Nguyên Đông sờ bờ môi bị hít, nở nụ cười cợt, xoay người chuồn nhập vào căn nhà.
“Uông ~” Đang ở úp sấp mặt mũi cửa ngõ rộng lớn, Hoàng Mao nghe giờ bước đi, ngửi được hương thơm khá không xa lạ, nó biết là Lâm chỉ bảo tiếp tục về, sung sướng mừng đứng lên, loại đuôi phảy qua loa phẩy lại, nhào cho tới trước mặt mũi Lâm chỉ bảo, dụi nguồn vào иgự¢ nó.
Lâm chỉ bảo mới nhất vừa vặn về cho tới căn nhà, đã biết thành Hoàng Mao nhào nhập vào иgự¢.
Lâm chỉ bảo ôm đầu chó xoa loàn một trận, vỗ vỗ lên đầu Hoàng Mao: “Được rồi, đi dạo đi”.


Hoàng Mao nghe vậy, nối tiếp ở úp ấp ngay lập tức cạnh cửa ngõ, nhắm đôi mắt ngủ, lỗ tai dựng trực tiếp, thời thời tương khắc khắc nghe ngóng động tĩnh xung xung quanh.
Lâm chỉ bảo mua sắm cửa ngõ, nhận ra nhập căn nhà và chống ca ca vẫn còn đấy sáng sủa đèn, có lẽ rằng là nghe thấy giờ động, Lâm Ngọc khoác tăng áo nằm trong Chu Trạch rời khỏi.
“Là Tiểu chỉ bảo tiếp tục về à?”
“Ca, là tao, tao tiếp tục về.”
“Không nên chuồn tặng thiết bị sao, sai lại về muộn vậy? Ngươi còn ko về, bọn chúng tiếp tục đi kiếm đây”. Lâm Ngọc tiếp tục quen thuộc quan hoài đệ đệ.
“Lúc tiếp cận tê liệt vừa vặn khi tao bắt gặp Nguyên đại ca, hắn cứ mách bảo tao vào trong nhà ăn cơm trắng, tiếp sau đó phụ vương u Nguyên Dống cũng rời khỏi, cho nên vì thế tao ở lại khoảnh khắc. Lúc ăn cơm trắng, chúng ta ham muốn tao kể lại chuyện Huyện lão gia xử án, tao còn fake tiwefn đồng Huyện lão gia tiếp tục thưởng cho tới Nguyên Đông. Hai vị ca ca Nguyên gia rất rất mến chi phí đồng lia, cho nên vì thế cứ rỉ tai, thực hiện trễ thời hạn, khà khà…” Lâm chỉ bảo giản dị và đơn giản kể lại.
Lâm Ngọc nghe vậy, biết nâng người Nguyên gia rất rất yêu thương quý Lâm chỉ bảo, hắn cũng sung sướng mừng tháy cho tới đệ đệ căn nhà bản thân.
“Trở về là chất lượng rồi, nhanh chóng gội cọ rồi chuồn ngủ chuồn. Trong nồi đem nước rét, lấy cho tới dìm chân chuồn, tao về phòng”.
“Ca, tao biết rồi, ngươi và Chu đại ca chuồn ngủ chuồn.” Lâm chỉ bảo tự động bản thân chuồn lấy nước dìm chân.
Lúc chiều sau thời điểm Lâm chỉ bảo tách căn nhà, Chu Trạch và Lâm Ngọc ăn cơm trắng hoàn thành, nghỉ dưỡng khoảnh khắc, tiếp sau đó nhị người rời khỏi Sảnh tấn công nhị cỗ quyền, một cỗ quyền tập luyện đằm thắm thể, một cỗ là quyền pháp dựa trên sách Thường Bình đánh dấu.

Bạn đang xem: dị thế điền viên

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Hiên bên trên Lâm chỉ bảo tấn công rất rất thông thuộc, động tác tấn công rời khỏi rất rất xài chuẩn chỉnh, chỉ thiếu hụt không nhiều khí lực.
Trên trán Lâm Ngọc sập những giọt mồ hôi, thực hiện ẩm ướt cả tóc, tóc thực hiện hắn ngứa, lại ghi nhớ cho tới tiếp tục bao nhiêu ngày ko gội đầu, ham muốn nấu nướng nước gội đầu. Chu Trạch group lửa nấu nướng nước, gom hắn gội.
Tóc Lâm Ngọc rất rất lâu năm, ham muốn vệ sinh thô rất khó. Chu Trạch đứng sau sống lưng hắn, nhấc lên từng sợi, chi tiết người sử dụng khăn vệ sinh thô.
Lâm Ngọc xõa tóc đứng nhập Sảnh, nhìn khung trời tối đen thui, nhíu ngươi, chính vì giờ này nhưng mà Lâm chỉ bảo vẫn ko về.
“Chu đại ca, sai Tiểu chỉ bảo chuồn lâu vậy còn ko về?”
“Đoán chừng là đánh dấu Nguyên gia, ngóng chút nữa coi sao, lát nữa nhưng mà ko thấy nó về, tao tiếp tục đi kiếm. Tóc ngươi còn ngươi, nhập Sảnh bão táp lạnh lẽo, nhập vào căn nhà ngóng đi”. Chu Trạch khuyên răn Lâm Ngọc trở nhập vào căn nhà.
Lâm Ngọc phiền lòng cho tới Lâm chỉ bảo cả ban đêm, thời điểm hiện nay thấy Lâm chỉ bảo về, cũng yên ổn tâm, nằm trong Chu Trạch trở về chống.
“Vừa nãy nghe ú tứ Lâm chỉ bảo, thời điểm hiện tại Nguyên gia hẳn rất rất lý tưởng với nó”.
“Tiểu chỉ bảo là hài tử chất lượng vì vậy, bất ngờ là khiến cho tình nhân mến, lúc này nó là tè nhân vật của thôn tất cả chúng ta đây”. Chu Trạch cười cợt thưa.
“Đúng nha, Tiểu chỉ bảo sao lại lanh lợi, thông minh thế tê liệt chứ, lá gan liền cũng thật to, thế nhưng mà dám bắt Lưu lão tứ”. Lâm Ngọc cảm thán, hắn ko khi nào nghĩ về, đệ đệ căn nhà bản thân tiếp tục cứng cáp nhanh chóng như vậy.


“Lúc trước ko nên tao tiếp tục thưa sao, Tiểu chỉ bảo rất rất lợi kinh hồn, ngươi còn ko tin yêu, thời điểm hiện tại tiếp tục tin yêu chưa? Ngươu cứ yên ổn tâm chuồn, trong tương lai Tiểu chỉ bảo sẽ vẫn lợi kinh hồn rộng lớn, càng đem chi phí đồ”.
Nghe Chu Trạch xác định như vậy, trong tâm địa Lâm Ngọc có hứng.
“Chu đại ca, thời điểm hiện tại tao tiếp tục tin yêu, tao càng tin yêu tưởng trong tương lai Tiểu chỉ bảo chắc chắn đem chi phí thiết bị. Nếu phụ vương u biết Tiểu chỉ bảo tiến bộ cỗ vì vậy, chắc chắn tiếp tục sung sướng vẻ”.