cô vợ song sinh đáng yêu của tổng tài vân sinh

Đêm cho tới.

Bầu trời sáng sủa bừng.

Bạn đang xem: cô vợ song sinh đáng yêu của tổng tài vân sinh

Vầng trăng sáng sủa, tròn trặn vòng vạnh treo cao bên trên khung trời tối.

Vân Tử Lăng ngồi bên trên cái ghế nhiều năm ở phía bên ngoài ban công, cô cuộn tròn trặn bản thân lại, nhìn ánh trăng rồi ngẩn người.

Đám cưới thời điểm ngày hôm nay là chục lăm, cô quí lắm.

Tết Trung thu tức là Tết đoàn viên.

Ngay cả ánh trăng, cũng chính là khoảnh xung khắc đẹp tuyệt vời nhất.

Trước trên đây, cứ cho tới rằm mon Giêng, u cô lại tự động tay thực hiện bánh trung thu cho tới cô ăn.

Hơn nữa, còn là một mùi vị của hoa quế.

Cô quay đầu sang một bên, nhìn vô cái bàn vô ngôi nhà, các chiếc bánh trung thu thời thượng được bịa đặt bùng cháy đẫy sắc color.

Mấy dòng sản phẩm bánh ngọt này đều vì thế người kinh doanh của Hoắc Hình ảnh Quân trả cho tới, từng một vỏ hộp đều sở hữu giá bán vô nằm trong vướng đỏ tía.

Nhưng nhưng mà, cô thậm chí là còn không tồn tại hào hứng nhằm phanh nó rời khỏi.

Gió phía bên ngoài thổi mạnh rộng lớn một chút ít.

Cô cuộn bản thân chặt rộng lớn một chút ít.

Đúng thời điểm hiện tại, ô cửa phanh rời khỏi.

Một bóng dáng thon dài rộng lớn xuất hiện tại.

Người con trai nhanh gọn bước qua loa, nhặt chăn bên trên chóng rồi tiếp cận.

“Anh đang được phát biểu từng nào chuyến rồi, bữa tối chớ hóng dông bên trên ban công!” Hoắc Hình ảnh Quân ngay thức thì người sử dụng chăn quấn chặt lấy cô, tiếp sau đó ngồi ở ở bên cạnh ôm cô vô lòng.

Vân Tử Lăng nhìn anh, mỉm cười cợt căn vặn, “Chị tớ sao rồi?”

Hoắc Hình ảnh Quân nhìn ánh nhìn của cô ý, trong tim đem theo đuổi một chút ít thấp thỏm nói: “Anh vứt em lại, ko cần khiến cho em tức giẫn dữ sao?”

“Không đem.” Vân Tử Lăng cười cợt nhạt nhẽo. “Cho mặc dù chị tớ là kẻ ngoài, nếu như đang được ngất xỉu vô ăn hỏi của tất cả chúng ta thì với tư cơ hội là kẻ công ty trì cũng cần nên căn vặn thăm hỏi qua loa, huống chi, chị tớ cũng ko tính là kẻ ngoài.”

Hoắc Hình ảnh Quân si miệt mài nhìn vô đôi mắt cô, nói: “Yên tâm, anh biết bản thân đang khiến gì, tiếp tục không tồn tại chuyến sau đâu.”

Vân Tử Lăng nhẹ dịu tựa vô lòng hắn, thanh âm vẫn thản nhiên như dông. “Thật rời khỏi không tồn tại gì đâu, em hiểu nhưng mà, em hiểu không còn nhưng mà, Hi Vân so với anh nhưng mà phát biểu là một trong những loại tồn bên trên rất rất quánh biệt…”

Hoắc Hình ảnh Quân ko phát biểu gì, tuy nhiên lực chừng ôm vai cô rõ nét càng ngày càng tăng.

“Em đem nghe Nhã Linh phát biểu, Hi Vân với anh là thanh mai trúc mã, nhì người cùng mọi người trong nhà rộng lớn chục năm, loại tình thương này mặc dù không tồn tại tình thương yêu, tuy nhiên cũng có thể có tình thân thuộc, huống chi, u anh kể từ nhỏ đang được phát biểu với anh, cô ấy là vị hít thê của anh ý, anh so với cô ấy, hẳn là tiếp tục không phải như cơ hội đối đãi với em gái.”

“Tử Lăng!”

“Anh hãy nghe em nói!” Vân Tử Lăng thấy anh đem chút lo ngại, ngay lập tức tất tả vàng phanh mồm, “Anh nghe em phát biểu kết thúc trước đang được.”

Hoắc Hình ảnh Quân ko phát biểu nữa, vẫn ôm chặt lấy cô.

Vân Tử Lăng nép vô vòng đeo tay anh, đôi mắt lại ngước lên nhìn ánh trăng cơ, giọng cô nhàn hạ nhạt nhẽo vang lên: “Em ko ghen ghét, cũng ko quan hoài. Đó là vượt lên khứ của anh ý. Ai rồi cũng sẽ sở hữu được những chuyện đang được qua loa, thậm chí là em còn rất rất hàm ân cô ấy, cũng chính vì cô ấy đã hỗ trợ anh trở thành chất lượng tốt như thế, nhưng mà em lại tựa như một thương hiệu trộm, mang đi người con trai đang được cho tới cô ấy toàn bộ hy vọng…”

“Không cần, ko cần như vậy!” Hoắc Hình ảnh Quân oi ruột.

Bàn tay của Vân Tử Lăng phủ lên môi anh, cô nhìn hai con mắt rạm thúy của những người con trai này, “Hi Vân đang được cứu vớt mạng anh, cô ấy không những là ân nhân của anh ý, nhưng mà còn là một của tất cả chúng ta, tất cả chúng ta nợ cô ấy, cả đời này cần đối đãi chất lượng tốt với phụ huynh cô ấy nhằm báo đáp, về phần kiếp sau…” Cô cười cợt. “Cứ theo đuổi lời nói u anh phát biểu, người đang được bị tiêu diệt rồi thì không hề đồ vật gi nữa, chuyện ma mãnh quỷ ở kiếp sau như thế, vẫn chính là chớ phát biểu nữa.”

“Tử Lăng à…” Hoắc Hình ảnh Quân đem chút nghẹn ngào, vô tiếng nói đem chút khàn khàn.

Vân Tử Lăng vuốt nhẹ nhõm nhì má của anh ý, nhìn ánh nhìn đem chút ửng đỏ tía của những người con trai “Hôm ni, khi chị tớ ngất xỉu, anh tất tả vàng chạy qua loa là cũng chính vì lầm tưởng chị tớ là Hi Vân, em tin yêu là cảnh sáu năm trước đó cô ấy cứu vớt anh, anh ko khi nào quên được, thế cho nên khi chị tớ ngất xỉu, anh tưởng cô ấy là Hi Vân, nên mong muốn cứu vớt chị tớ trước, anh mong muốn bù đắp điếm lại, cần không?

Hoắc Hình ảnh Quân giật thột, anh vẫn biết, cô mang trong mình 1 sự cứng cáp ko thuộc sở hữu những cô nàng nằm trong tuổi tác.

Nhưng lại ko ngờ, tâm tư nguyện vọng vô sáng sủa như vậy của cô ý, vẫn hoàn toàn có thể đoán được những điều này.

Hôm ni, thực sự anh đang được tưởng cô là Hi Vân.

Anh ko khi nào hoàn toàn có thể quên được khoảnh xung khắc Hi Vân gặp gỡ tai nạn thương tâm, làm thế nào nhưng mà cô ấy đang được hoàn toàn có thể lao về phía anh.

Xe của mình đâm vào một trong những con xe chuyên chở chở sản phẩm phần bên trước.

Thanh thép nhiều năm cơ trượt ngoài xe tải lớn phần bên trước.

Cô ấy gần như là ko chút vì thế dự nhưng mà lao về phía anh.

Thanh thép xuyên qua loa cửa ngõ kính, cắm trực tiếp vô sườn lưng cô…

Máu của cô ý ấy kể từ khóe mồm phun lên phía trên mặt anh, nhuộm đỏ tía hai con mắt anh…

Hôm ni, ánh nhìn vô vọng cơ của cô ý tớ, tầm dáng trượt xuống thiệt mạnh kia…

Khiến cho tới anh thiệt sự hốt hoảng, ko kiểm soát được bản thân nhưng mà phì lên.

Người con trai yên lặng, lực chừng vòng đeo tay càng siết chặt thực hiện cho tới Vân Tử Lăng đem chút nhức.

Phản ứng như thế đang được xác nhận tư duy của cô ý.

Ánh đôi mắt đem chút nhức lòng, cô cũng biết loại cảm hứng này khổ cực ra sao.

Cũng tựa như cô, đang được 1 năm rồi, tuy nhiên cô vẫn thông thường mơ thấy chú Mạnh Thiên Tùng.

Cô luôn luôn tự động trách cứ bản thân, còn nếu không cần vì thế cô, có lẽ rằng chú Mạnh sẽ không còn bị tiêu diệt.

Loại tự động trách cứ này, bất kể lúc nào tối khuya yên ổn tĩnh kéo cho tới lại đặc biệt quan trọng tra tấn cô.

Chưa kể, từng chuyến cho tới nghĩa trang thăm hỏi chú Mạnh.

Cho nên, mới nhất hoàn toàn có thể biết, hoàn toàn có thể hiểu anh.

Hôm ni, người khiến cho anh luôn luôn tràn ngập áy náy đang được xuất hiện tại, mặc dù ko cần là cô ấy.

Tuy nhiên, khuôn mặt mũi cơ ngược thực khiến cho người tớ cần hốt hoảng.

“Anh xin xỏ lỗi …” Hoắc Hình ảnh Quân ôm chặt lấy cô, vùi nguồn vào cổ cô. “Sáu năm trước đó … Sáu năm trước…”

Anh nghẹn ngào.

“Anh bắt gặp cô ấy…Tận đôi mắt bắt gặp cô ấy vì thế cứu vớt anh, tấm kính xuyên thép đang được xuyên qua loa khung người cô ấy…”

Cơ thể anh lập cập rẩy không ngừng nghỉ. “Mặc mặc dù anh không tồn tại thực sự yêu thương cô ấy, tuy nhiên mà… anh lại ko ghét bỏ cô ấy, thậm chí là anh đang được thân quen với việc tồn bên trên của cô ý ấy, thân quen với việc xuất hiện tại hằng ngày của cô ý ấy, và thân quen với việc cô ấy luôn luôn nhiều chuyện anh ko biết mệt mỏi mỏi… Tính cơ hội của cô ý ấy vẫn luôn luôn linh hoạt, mặc dù thỉnh phảng phất vờ vịt u sầu, cho tới thời gian thanh thép xuyên qua loa khung người cô ấy… Lần trước tiên anh bắt gặp nỗi phiền thương chân chủ yếu ánh lên kể từ hai con mắt của cô ý ấy.”

Cơ thể của Vân Tử Lăng cũng lập cập nhẹ nhõm cũng chính vì lời nói phát biểu của anh ý.

Cô ko biết chuyện gì đang được xẩy ra sáu năm trước đó.

Nhưng giờ đây, nghe được lời nói kể của những người con trai, cô chỉ cảm nhận thấy vô lồng ngực nhói nhức.

Hi Vân yêu thương anh.

Xem thêm: truyen tong giam doc xin nhe mot chut

Thậm chí, yêu thương đến tới tận lòng lòng

Nếu ko, sẽ không còn vì thế thời gian nguy khốn như thế nhưng mà ngay thức thì bản năng đem ĐK đảm bảo an toàn anh.

“Anh xin xỏ lỗi, thời điểm ngày hôm nay, xin xỏ lỗi…”

Trên đàng về bên, anh vẫn luôn luôn tự động trách cứ chủ yếu bản thân.

Tự trách cứ bản thân tránh việc vứt cô lại, thấu hiểu người cơ ko cần là Hi Vân, tuy nhiên anh vẫn tiếp tục nhất thiết mong muốn trả cô ấy cho tới khám đa khoa.

Hai tay Vân Tử Lăng ôm chặt lấy anh, “Không cần thiết phát biểu xin xỏ lỗi em, em ko tức giẫn dữ đâu, thiệt cơ, không tồn tại mà!”

Hoắc Hình ảnh Quân buông cô rời khỏi, nhìn người phụ phái đẹp mưu trí hiểu rõ sâu xa lòng người này trong tầm tay bản thân, anh vô nằm trong nhức lòng.

Bàn tay to lớn của anh ý nhẹ dịu chạm vô gò má cô, nhì đôi mắt đỏ tía hoe, tiếng nói trầm khàn “Dù đem chuyện gì xẩy ra thì cũng chớ tách xa vời anh, dành được hoặc không?”

Tay Vân Tử Lăng tóm lấy phần cổ áo anh rồi kéo anh về phía bản thân, một nụ hít rơi bên trên môi anh.

Hoắc Hình ảnh Quân ko rỉ tai, cứ nhìn cô chằm chằm như vậy.

Vân Tử Lăng cũng ngước nhìn anh.

Anh như thế, ánh nhìn tràn trề tự động trách cứ, tràn trề xin xỏ lỗi, tràn trề hối hận hận, tràn trề bi thương.

Trong một khoảnh xung khắc, nhìn anh như vậy này, một cảm hứng đau xót ko thể phân tích và lý giải được kéo lên mũi cô.

Trong đôi mắt cô, như thể bị miệt mài hoặc vị hai con mắt của cát, chỉ cảm nhận thấy một chút ít rét lên.

“Hoắc Hình ảnh Quân, thiệt rời khỏi em không tồn tại hiền lành như thế đâu, thiệt sự, thậm chí là, em cũng có thể có chút cường bạo, em từng mong muốn thịt Tử Diễm buông bỏ giẫn dữ cho tới u, tuy nhiên tiếp sau đó xẩy ra nhiều chuyện như thế cho tới Lúc chị tớ diệt dung, toàn bộ nỗi oán thù hận vô em nhường nhịn như đã và đang được buông xuống!”

Vừa phát biểu, cô vừa vặn hít một khá thiệt thâm thúy “Thật rời khỏi em không thích thực sự thực hiện tổn hại chị tớ, cũng chính vì, nước ngoài trừ chị tớ rời khỏi, bên trên đời này em đang được không hề huyết mủ với ai nữa rồi…”

Đôi đôi mắt cô trở thành cay xè, những giọt nước đôi mắt trộn lê vòng kể từ hốc đôi mắt cô. “Lần này, chị tớ rất rất như thể với Hi Vân, mục tiêu là …”

Cô cười cợt gian khổ ko phát biểu gì.

Nhưng nhưng mà, mục tiêu ko cần thiết phát biểu cũng biết.

“Hoắc Hình ảnh Quân, em mong muốn phát biểu với anh rằng nếu như chị tớ thực sự thay cho thay đổi, em tiếp tục sẵn sàng bỏ dở, tuy nhiên nếu như chị tớ còn mong muốn thực hiện tổn hại em, vậy thì em cũng ko cần là một trong những con cái rán chỉ đợi bị thực hiện thịt!” Ánh đôi mắt cô đặc biệt quan trọng kiên ấn định.

Hoắc Hình ảnh Quân ngay thức thì ôm siết lấy cô, siết chặt lấy.

“Anh sẽ không còn nhằm cô tớ thực hiện tổn hại em, vô cùng không!”

Vân Tử Lăng ko phát biểu gì, ánh nhìn lại sở hữu chút buồn phiền.

Cô quan sát về phía ánh trăng sáng sủa, và thời điểm ngày hôm nay trăng đem chút tròn trặn khuyết nhỉ.

Chỉ kỳ vọng là kẻ thì ko cần thiết tròn trặn khuyết…

Ngày bữa sau.

Tối qua loa nhì người chúng ta đều sở hữu những tâm sự riêng biệt.

Mãi cho tới ngay gần sáng sủa mới nhất ngủ.

Lần này, nhì người đang được ngủ thì bất ngờ tỉnh lại.

Kiểm tra thời hạn thì thấy đang được chục một giờ sáng sủa.

Vân Tử Lăng mong muốn tách chóng tuy nhiên Hoắc Hình ảnh Quân đang được vòng đeo tay ôm cô ko cho tới mong muốn “ngủ một giấc”

“Hôm ni anh ko cho tới doanh nghiệp à?” Vân Tử Lăng nhìn anh căn vặn.

“Ở với em.” Anh cười cợt. “Chúng tớ cút tận hưởng tuần tuần trăng mật được không?”

Vân Tử Lăng ngẩn người rời khỏi, tận hưởng tuần trăng mật?

“Cốc, ly, ly.” Cửa đột ngột vang lên giờ đồng hồ gõ.

“Cậu công ty, cô công ty, ông công ty bảo cô cậu xuống lầu sẵn sàng ăn cơm trắng trưa ạ.” Đây là giọng của thím Trương.

Vân Tử Lăng tất tả đẩy anh rời khỏi. “Mau vực dậy, u anh vừa vặn về bên, nếu như cứ chây lười biếng ngủ một giấc như thế thì thiệt sự ko chất lượng tốt.”

Hoắc Hình ảnh Quân mỉm cười cợt, ôm siết lấy cô đơn giản không thích cho tới cô tách cút.

Hai người bám lấy nhau phía trên chóng một hồi lâu, thời gian xuống lầu thì đang được chục một giờ phụ vương mươi.

Hoắc Hình ảnh Quân nâng cô, mỉm cười cợt chi phí trặc tiếp cận chống ăn.

Tuy nhiên, nụ cười cợt chợt tắt Lúc anh bắt gặp ai cơ.

Tử Diễm ngồi cơ, ở bên cạnh cô tớ là phụ thân u của Hi Vân.

Một cảnh như thế, mặc dù nhìn thế này, cũng tương tự một quang cảnh không xa lạ của không ít năm trước…

“Tử Diễm, Tử Diễm à…” Đôi đôi mắt sưng đỏ tía của u Hi Vân cứ thiên về Tử Diễm, nhìn cô tớ chằm chằm.

Quá như thể, ngược thực như thể nhau như đúc.

“Mẹ à, u chớ khóc nhưng mà.” Tử Diễm tất tả vàng vệ sinh nước đôi mắt cho tới bà.

Sau Lúc dùng ngược tim của Hi Vân, cô tớ phát triển thành phụ nữ nuôi của phụ huynh Hi Vân.

Hiện giờ, cô tớ không những đem ngược tim của Hi Vân, nhưng mà cũng có thể có khuôn mặt mũi của Hi Vân, khi gọi càng trôi chảy rộng lớn.

“Con gái ngoan ngoãn, phụ nữ ngoan…” Ba của Hi Vân cũng rơi nước đôi mắt.

“Giờ là bao nhiêu giờ rồi, còn biết tách chóng nữa hả?” Khúc Tịnh Kỳ liếc nhìn Vân Tử Lăng, ánh nhìn tràn trề coi thường thông thường với mai mỉa.

“Tử Lăng cho tới ngồi cút, cứ khoác kệ u con cái.” Hoắc Chấn Vũ rất rất quí cô, sai nam nhi nâng cô ngồi xuống.

“Bố, u.” Vân Tử Lăng vẫn tiếp tục như trước đó lễ quy tắc kêu một giờ đồng hồ.

Khúc Tịnh Kỳ ko quan hoài cô nhưng mà chỉ quan sát về phía cô phụ nữ của tôi. “Nhã Linh, con cái nhìn chằm chằm Tử Diễm thực hiện dòng sản phẩm gì?”

Hoắc Nhã Linh chống nhì tay, nhìn để ý Tử Diễm, tiếp sau đó cô tớ nhíu ngươi “Người này, người này cũng vượt lên như thể rồi?”

“Nhã Linh à ~~” Đột nhiên, Tử Diễm nhìn cô tớ, cười cợt nhẹ nhõm rồi đựng giờ đồng hồ gọi.

Mà một giờ đồng hồ gọi này, khiến cho Hoắc Nhã Linh ngẩn người rời khỏi, gần như là là bản năng đem ĐK kêu lên một giờ đồng hồ “Chị Hi Vân…”

Nghe vậy, Vân Tử Lăng đem chút hoảng kinh sợ, dòng sản phẩm này còn có từng nào như thể, trong cả Nhã Linh cũng ko thể tránh khỏi nhưng mà nhận sai?

Xem thêm: hợp đồng hôn nhân với tổng tài ác ma

Hoắc Hình ảnh Quân cũng chính vì cơ hội xưng hô này của Hoắc Nhã Linh, sắc mặt mũi tự nhiên trầm xuống.

Trong ánh nhìn thâm thúy thẳm chứa đựng một cơn thịnh nộ mơ hồ nước.

Anh quan sát về phía Vân Tử Diễm, tiếng nói giá buốt như băng. “Đừng học theo cô ấy!”