có một tổng tài yêu em cuồng si

Ông quản lí lí đứng cạnh Nguyệt Vy một hồi thì cảm nhận được điện thoại cảm ứng kể từ ai ê, ko biết người vô điện thoại cảm ứng rằng gì, mặt mày ông tao tái mét xanh rì, läp phụ thân thi công bắp, tuồng như mái ấm gia đình sở hữu việc cần thiết xẩy ra.

Thế rồi, ông tao luống ca luýnh quýnh rằng với Nguyệt Vy vài ba câu rồi chạy tất tả cút thất lạc.

Bạn đang xem: có một tổng tài yêu em cuồng si

Nguyệt Vy liếc mắt nom bám theo, trong thâm tâm ko ngoài đồng cảm, vừa vặn nãy nghe thấy ông tao rằng "mẹ tôi, u tôi làm thế nào cơ"

có lẽ vẫn sở hữu chuyện ko hoặc xẩy ra với bà ấy.

Mẹ! Ừ.

Cũng lâu rồi nhỉ.

Cô ngước đôi mắt nom lên khung trời, mi đôi mắt nhập nhòe ánh nước xanh ngắt.

Không biết bao lâu rồi cô ko được gặp gỡ u, ko nhận ra, ko quay trở lại thăm hỏi bà ấy.

Nguyệt Vy vẫn ghi nhớ như in khoảng thời gian ngắn đôi mắt u cô đôi mắt nhòa lệ nom cô ngây ngốc bám theo anh Thiệu Khiêm, dặn dò tìm hiểu cô đầy đủ loại, cô rằng cô tiếp tục quay trở lại, ấy vậy nhưng mà ngay sát phụ thân mon trôi qua quýt vẫn ko một phiên trở lại gặp gỡ u.

Bỗng dưng thấy trong cổ họng ngùi ngùi cho tới kỳ lạ, viền đôi mắt rét lên, đang được khi Nguyệt Vy ngậm ngùi buồn buồn phiền thì kể từ đâu vang lên một giọng nữ giới xa xăm lạ: "Trần Nguyệt Vy?! Là cô sao?"

Người rằng dường như đang được đặc biệt sửng sốt tới cả tiếng nói cũng ko cất giấu được hóa học chứa chấp sự bất thần, quá bất ngờ.

Nguyệt Vy vừa vặn ngước mặt mày lên vẫn nhận ra nhì người phụ nữ giới xa xăm kỳ lạ, một người phụ nữ giới trung niên thoạt nom sang trọng và quý phái sang chảnh, bà tao nheo thất lạc nom cô tương tự đang được tìm hiểu xét điều gì.

Còn cô nàng ở kề bên lại cực kỳ xinh đẹp nhất, làn tóc đen sì nhiều năm tiếp xúc với eo, cô tao khoác cái váy black color, phía bên ngoài khoác một cái ao len nằm trong màu sắc mỏng mảnh manh, trời giá buốt là thể tuy nhiên lại ăn diện đặc biệt phong phanh.

Nhìn lại bản thân cô ko ngoài ngao ngán.

Hải Thiên lại quấn kín cô như 1 bao chuyên chở, chớ rằng là giá buốt cô rét chuẩn bị vạc oi rồi.

Cô gái trẻ em cứ nom Nguyệt Vy chú ý, hai con mắt thâm nám thúy hiện nay rõ ràng địch ý, cô tao cù thanh lịch rằng với những người ở kề bên tiếng nói hằn học tập hàm chứa chấp tức giận: "Bác, cô tao đó là Nguyệt Vy, người quấn lấy anh Hải Thiên lâu nay"

Quấn lấy? Nguyệt Vy ngớ người, cô ngây ngây ngô ngô hỏi: "Hai người biết tôi sao?"

Kỳ kỳ lạ, sao cô chẳng thấy tuyệt hảo gì.

Nghe thấy thắc mắc ngờ nghệch của cô ý, khuôn mồm cô nàng nhếch lên một nụ cười cợt khinh thường miệt: "Cô lại bày trò gì đây?"

Nguyệt Vy cảm nhận thấy cô nàng này tuồng như ko ưa gì cô, thì thầm ko cho tới phụ thân câu vẫn vặn vẹo đầy đủ loại.

Cô không thích chuốc lấy phiền toái, bèn lách người mong muốn cút tuy nhiên làm những gì sở hữu chuyện đơn giản dễ dàng vì vậy.

Cố tay ngay tức thì bị tích lại, cô nàng lôi mạnh Nguyệt Vy về sau, suýt nữa thì thực hiện Nguyệt Vy té dập mặt mày.

"Nhanh vì vậy vẫn quên tôi rồi sao.

Trần Nguyệt Vy, cô chớ tưởng vờ vĩnh vịt là qua quýt chuyện"

Cô tao gần như là nghiến răng nghiến lợi nhưng mà rằng.

"Cô là ai, tôi ko biết?"

Nguyệt Vy giãy giụa dụa mong muốn gạc tay Mỹ Nhi đi ra tuy nhiên cố thế nào thì cũng ko được, móng tay cô tao còn cố ý đâm vô domain authority thịt cô, trời giá buốt loại nhức càng tăng kinh người.

Nguyệt Vy ko nhịn được nhưng mà than vãn nhẹ nhàng một giờ đồng hồ, thời điểm hiện nay người phụ nữ giới trung niên ở kề bên mới mẻ lên giờ đồng hồ, giọng bà tao rảnh rỗi nhạt: "Mỹ Nhi, con cái thả tay con cái nhỏ bé đi ra, tất cả chúng ta thì thầm đàng hoàng"

Giọng điệu bà tao ko như đang thương xót cô nhưng mà đó là ngán ghét bỏ tình cảnh lôi mách bảo kéo trước đôi mắt.

Mỹ Nhi tấm tức đi ra mặt mày, dường như ko thỏa mãn hả dạ, còn cố ý bấm thẳng cánh Nguyệt Vy một chiếc rồi mới mẻ hả dạ buông đi ra.

Cổ tay Nguyệt Vy ê rần, tấy đỏ ửng.

Cô ngước hai con mắt nom nhì người phụ nữ giới trước đôi mắt, thở phì phò nói: "Các người là ai, tôi thực sự xa lạ bao nhiêu người."

Người phụ nữ giới trung niên ở kề bên thâm nám Đánh Giá Nguyệt Vy, nom một lượt từ trên đầu cho tới chân, Nguyệt Vy bị ánh mắt của bà tao thực hiện mang lại điếng người, không dễ chịu mà đến mức chỉ mong muốn loại bỏ.

Nhưng loại cô Mỹ Nhi ê ngăn ngang trước mặt mày cô, ko mang lại cút.

Cô tấm tức kêu lên: "Tránh đi ra, tôi ko biết bao nhiêu người"

Cao Minh Uyên nom Nguyệt Vy một chiếc, ánh nhìn trộn chút lãnh đạm xa xăm cách: "Tôi là u của Hải Thiên.

Bây giờ thì cô biết tôi là ai rồi chứ?"

Mỹ Nhi ở kề bên phụ họa tăng, tiếng nói láo nháo ý cười cợt giễu cợt: "Không ngờ ngày hôm nay lại gặp gỡ cô ở phía trên.

Thật thực sự ý trời nhưng mà.

Bác ấy tìm hiểu cô bao nhiêu ngày hôm nay ko thấy, giờ đây là cô tự động bản thân tìm hiểu cho tới.

Xem thêm: vụng trộm k thể giấu

Trần Nguyệt Vy đang đi tới khi tất cả chúng ta phân tích từng chuyện rồi"

Nói rõ ràng chuyện gì? Nguyệt Vy sửng sốt nom bà Minh Uyên, người phụ nữ giới sang trọng và quý phái này là u của Hải Thiên sao.

Mẹ Hải Thiên tại vì sao lại tìm hiểu cô? Bãi đỗ xe pháo xẩy ra chút chuyện, nên rộng lớn nhì mươi phút sau Hải Thiên mới mẻ cù quay về.

Chiếc Lamborgini ngừng ngay lập tức trước cổng nhà hàng quán ăn, ánh sáng của đèn ngũ sắc kể từ đài phun nước chiếu lên mui xe pháo hoa tăng sự sang trọng và quý phái đẳng cấp và sang trọng quý phái thú vị từng ánh mắt.

Nhưng đến thời điểm thân mật hình họa người con trai bên trên xe pháo bước xuống, cảnh vật như lu lờ mờ, tới cả con xe sang trọng và quý phái cũng trở nên bức nên cho việc phóng khoáng đẹp nhất đề bức người của Hải Thiên.

Hải Thiên tớn tác nom xung quanh, lồng ngực phập phồng liên tục: "Nguyệt Vy, Vy.."

Hắn gọi thương hiệu cô rất rộng lớn, thanh âm tiếng nói vang vọng từng không khí, khuôn mặt mày tá hỏa cực kỳ.

Hẳn ngay tức thì rút điện thoại cảm ứng đi ra, cố trẫn tĩnh bạn dạng thân mật bản thân nên thiệt điềm đạm, rằng tiếp tục không tồn tại chuyện gì xẩy ra, Nguyệt Vy sẽ không còn quăng quật trốn.

Hản nhấn thời gian nhanh một sản phẩm số, đầu chạc mặt mày ê nhanh gọn lẹ truyên nhằm giọng con trai.

Hải Thiên ko đợi ông tao lên giờ đồng hồ vẫn gắt lên: "Tôi bảo ông nom chừng Nguyệt Vy tuy nhiên người đâu rồi? Ông ở đâu bằng đi ra phía trên ngay lập tức mang lại tôi?"

Người quản lí lí bị tiếng nói tức giận của Hải Thiên thực hiện mang lại kinh hoàng hãi, qua quýt điện thoại cảm ứng cũng rất có thể cảm biến được khớp hàm của ông tao đang được run rẩy rẩy: "Dương tổng, nài anh giảm bớt tức giận, u tôi đang được cung cấp cứu vớt vô cơ sở y tế nên tôi tất tả cút trước, còn nhờ đáp ứng ra phía bên ngoài trông chừng cô ấy...

Tôi nài lỗi, Dương tổng, ngài rộng lớn lượng bỏ dở mang lại tôi.

Trước...

trước nhà hàng quán ăn sở hữu lắp ráp camera, rất có thể cô Nguyệt Vy chỉ đi loanh quanh đâu đó, ngài rất có thể xem xét lại camera.

Tôi ngay tức thì cử nhân viên dẫn ngài cho tới chống an toàn."

Hải Thiên chẳng thèm nghe ông tao rằng không còn vẫn tất tả vàng ngắt máy.

Trời tối ko một ánh sao, bóng trăng đơn cái một mình 1 mình, thời tiết càng ngày càng giá buốt, sương rơi ướt át,ướt đẫm áo ai sơ-mi, Hải Thiên choáng choàng chạy vô nhà hàng quán ăn, khá thở gấp rút bám theo từng nhịp thở.

Hắn thiệt sự lo ngại cho tới vạc điên lên rồi.

Hắn ko nên áy náy Nguyệt Vy quăng quật trốn nhưng mà áy náy cô cút 1 mình tiếp tục xẩy ra chuyện ko hoặc.

Trí ghi nhớ của cô ý vẫn phục sinh 1/2, trí tuệ vẫn như 1 người thông thường tuy nhiên rằng cút rằng lại cô vẫn chỉ là 1 cô nàng chân yếu đuối tay mượt nếu như bị kẻ xấu xí hãm kinh hoàng hoặc sở hữu điều gì nguy hiểm xẩy ra, hản thiệt sự không đủ can đảm hình người sử dụng thành quả.

Hải Thiên làm thế nào hiểu rằng rằng, Nguyệt Vy cất cánh giờ đang được ở nằm trong u hắn và Trương Mỹ Nhi.

Chuyện này đối với nguy khốn nhưng mà hẳn nghĩ về cho tới sở hữu lúc còn kinh hãi rộng lớn tất tả trăm phiên.

Ngọn đèn nhu hòa chiếu xuống mặt mày bàn bóng nhoáng, ánh sáng của đèn trộn lê in sâu sắc bên trên mặt mày gương.

Ba người phụ nữ giới vô 1 căn chống, viên diện chia thành nhì phe, một phía là Mỹ Nhi và bà Minh Uyên, một phía là Nguyệt Vy.

Không khí đặc biệt mệt mỏi, vắng lặng mà đến mức gần như là chỉ nghe thấy giờ đồng hồ thay đổi của đối phương.

Cao Minh Uyên nhấp một ngụm trà, rảnh rỗi nhã tiếp lời: "Những gì tôi vừa vặn rằng cô hiểu cả chứ? Bây giờ cho dù mong muốn cho dù ko, cô cũng nên tách xa xăm đàn ông tôi, khoan nói đến việc việc thân mật thế của cô ý sở hữu hài hòa hay là không nhưng mà căn bạn dạng lúc này nếu như cô là lá ngọc cành vàng cút nữa cũng ko thể trở nên con cái dâu của Dương gia.

Bởi vì như thế Mỹ Nhi nó vẫn có bầu con cái của Hải Thiên, vậy cho nên bằng phương pháp nào là ê bình lặng và nhẹ dịu nhất tôi mong muốn cô đi ra cút càng cấp tốc càng đảm bảo chất lượng."

Mỹ Nhi nom chằm chằm Nguyệt Vy, thấy thần sắc cô đang được tái mét xanh rì lợt lạt, nhì vai run rẩy lên như người bị tiêu diệt cóng, trong thâm tâm càng tăng hả hê: "Cô nghe rõ ràng rồi chứ.

Trần Nguyệt Vy, cô nghĩ về nhưng mà coi, toàn bộ sự tình ngày ngày hôm nay là vì ai.

Nếu như ngày ê, cô nghe tiếng tôi tách cút sớm một chút ít sở hữu nên đảm bảo chất lượng ko, một mực quấn lấy anh Hải Thiên làm những gì.

Cô Nguyệt Vy thân mật mến, vốn liếng dĩ cô sở hữu thế sinh sống một cuộc sống nhẹ dịu rộng lớn tuy nhiên toàn bộ đều vì thế cô lựa chọn"

Nguyệt Vy ôm chặt lấy đâu bản thân, nhì đôi mắt nhắm tịt lại, cô cắm môi thống cay đắng nhảy đi ra những giờ đồng hồ rên rỉ.

Đầu nhức, đặc biệt nhức.

Dương gia? Mỹ Nhi! Có bầu Từng hình hình họa thân thuộc như đoạn phim cũ nát nhừ hiện thị lên, chạy loàn liên tiếp vô đầu cô.

Mỹ Nhi và Hải Thiên vấn vít bên trên nệm, khuôn mặt mày cô tao vặn vẹo cho tới đến kinh hãi, khóe mồm Hải Thiên cay độc rít Làm sao, hả, sở hữu nên đặc biệt tức tức giận đặc biệt điên tiết ko, vậy thì chia ly cút, chia ly đi"

Đầu cô nhức như búa bửa, các giọt mồ hôi rịn chan chứa bên trên trán.

Từng kí ức lẹo nổi nhau ùa về, cô bị trói lên nệm, Hả Thiên rằng gì ê vẻ mặt mày cực kỳ tàn nhẫn, hắn nghiền cô ký vô đụn sách vở ê.

Xem thêm: nô lệ câm truyện tranh full

Anh Chu Thiệu Khiêm quay trở lại.

xô xát, tấn công đập, cô bị Hải Thiên quất mạnh vô tường, ngày tiết tươi tắn phun đi ra.

Rất nhiều, thật nhiều toàn bộ đều tương quan cho tới Mỹ Nhi và Hải Thiên.