có lẽ anh chưa từng yêu truyện

                                    
                                              

-Lăng Vũ Minh. Anh ko thể thực hiện như vậy được. Anh yêu thương em mà!

Giọng trình bày trộn giờ đồng hồ nức nở của phái đẹp vang lên nhập không gian. Một cô nàng đứng bại liệt. Nhưng ko hẳn là đứng, đôi bàn chân của cô ấy ấy đang được lập cập run và tựa hồ nước như cô chuẩn bị khuỵu xuống trọn vẹn.

Bạn đang xem: có lẽ anh chưa từng yêu truyện

Cô gái ấy, người đàn bà ko xinh rất đẹp nghiêng nước nghiêng trở nên, tuy nhiên đem vẻ thánh thiện và diệu dàng. Cái mũi không hề nhỏ, ngươi mỏng dính, hai con mắt một mí hẹp nhiều năm khi nào thì cũng phủ một tầng sương với sản phẩm mi cong dày. Cô gái ấy, được yêu thương quí với cá tính hòa đồng, thân thiện thiện và tấm lòng mênh mông. Cô gái ấy, là kẻ anh yêu thương. Cô gái ấy, luôn luôn ở trong tầm tay bảo đảm của anh ấy. Cô gái ấy, sinh sống cuộc sống đời thường nhưng mà vạn người mơ.

Cô gái ấy, không có ai ngờ được lại sở hữu ngày nên đứng trên đây, cầu xin xin xỏ tình thương yêu kể từ anh.

-Tôi xin xỏ lỗi. Nhưng tôi trước đó chưa từng yêu thương em. Tôi chỉ coi em như 1 số vật dụng đùa thôi. Chơi hoàn thành..... thì vứt.

Anh trình bày, giọng hững hờ như chẳng chú tâm. Nhưng chỉ những ai tinh ma ý, mới nhất nghe được sự khổ cực nhập tiếng nói cách trở của anh ấy.

-Không nên vì vậy. Minh, tất cả chúng ta ko thể chia ly được. Em từ chối.

-Đi chuồn, chỉ Ngọc. Tôi đang được trình bày là chia ly, thì đó là chia ly. Chúng tao không thể gì nhằm trình bày nữa

Xem thêm: vụng trộm k thể giấu

Cánh tay anh nảy giờ nâng lấy toàn thân ko tại vị của cô ấy, chần chờ một hồi rồi buông đi ra. Và cô, vốn liếng dường như không thể tại vị, té hẳn xuống nền xi-măng.

Anh vứt đi, nhằm lại cô ở bại liệt với nhị sản phẩm nước đôi mắt lăn chiêng nhiều năm. Cô khóc, kéo theo đuổi cả cảnh vật xung xung quanh cũng chính thức thắm đượm nỗi sầu. Trời mưa, từng giọt nước mưa rơi ngày 1 nhiều, khiến cho toàn thân nhức yếu hèn của cô ấy trở thành lờ mờ nhạt nhẽo.Cô nhức vượt lên trước. Cô đau tới nỗi ko thể đứng lên được nữa. Nỗi nhức và sự lạnh lẽo giá chỉ kể từ trái khoáy tim cô làm cho khung hình cô không thể cảm nhận thấy được nước mưa lạnh lẽo.

Cuộc đời của cô ấy, tưởng chừng đang được vượt lên trước tuyệt vời và hoàn hảo nhất. Cô biết phiên bản thân thiện ko xinh rất đẹp, cũng ko xuất thân thiện phú quý, cũng chẳng lanh lợi tinh tế. Nhưng cô trước đó chưa từng tự động ti, vì như thế cô biết cô còn tồn tại anh. Anh đem kệ cô đơn thuần cô nàng tầm, lại yêu thương cô nhiệt tình. Trong phút chốc, cô ngay tắp lự trở thành Cô bé nhỏ Lọ Lem. Trong phút chốc, cô đạt được toàn bộ, và giờ trên đây, toàn bộ của cô ấy đang được trọn vẹn bặt tăm. Đau đớn nhất, là tình thương yêu của anh ấy, loại tình thương yêu nhưng mà cô luôn luôn cho rằng đồ sộ rộng lớn, cao quý và vĩnh cửu, hóa đi ra lại trước đó chưa từng tồn bên trên.

Trong cơn vô vọng, cô ngất chuồn thân thiện trời mưa.

Từ phía xa xôi xa xôi, một người tiến bộ lại phía cô. Người bại liệt nâng cô đang được ngất chuồn nhập trong vòng sảnh với cái lấp. Người bại liệt lặng lẽ coi cô ấy một chút ít, rồi vứt đi. Người bại liệt, đang dần khóc. Người bại liệt, đó là tôi.

Xem thêm: thập niên 80 mẹ kế nuôi con hằng ngày

~~~

Tôi, cực kỳ xinh rất đẹp. Tôi, là vị phái nữ học tập trưởng luôn luôn được từng tình nhân mến. Tôi, tè thư căn nhà nhiều. Tôi, lanh lợi xuất bọn chúng. Tôi, luôn luôn tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhập đôi mắt toàn bộ người xem. Tôi, yêu thương Lăng Vũ Minh, yêu thương nhiều lắm.

Nhưng chàng trai bại liệt, ko một lượt coi tôi là kẻ đàn bà anh hoàn toàn có thể yêu thương. Anh cũng sinh đi ra nhập mái ấm gia đình phú quý như tôi. Anh cũng là 1 học viên lấy được lòng nghề giáo, là 1 học tập trưởng như tôi. Anh, cũng tương đối tuyệt vời và hoàn hảo nhất.