chuyện xưa không muốn người biết

Edit: Ong MD

Beta: Vô Phương

Bạn đang xem: chuyện xưa không muốn người biết

Mộ phần của Trần Minh Sinh được đặt điều bên trên quê nhà của cô ấy.

Anh ham muốn được chôn đựng ở trên đây.

Mẹ của Trần Minh Sinh ý thức tạm bợ, hoặc nói cách khác là sau cuối quý khách cũng ý thức được bà bị tinh thần. Bà bị tiến hành viện điều chăm sóc.

Lễ tang của Trần Minh Sinh tự group công an tổ chức triển khai.

Dương Chiêu tài xế cho tới cửa ngõ mái ấm tang lễ tuy nhiên ko nhập. Lễ truy điệu rất rất đơn giản và giản dị, chú Từ gọi những member nhập group công an quen thuộc biết Trần Minh Sinh cho tới, cũng chỉ ở mức chục bao nhiêu người.

Trong tang lễ, Văn Lỗi gọi Smartphone mang đến Dương Chiêu, cô ko bắt máy.

Chú Từ trình bày, coi như không còn.

Văn Lỗi ham muốn đem toàn cỗ bong tiết kiệm chi phí của Trần Minh Sinh mang đến cô, chú Từ ngăn lại.

“Cậu đem mang đến cô tớ hữu ích lợi gì, cậu đem không còn mang đến cô tớ, về sau u Trần Minh Sinh nên làm thế nào, về sau chưng gái chỉ từ một thân thích 1 mình biết sinh sống thế này.”

Văn Lỗi phân bua: “Đây là của anh ý Sinh níu lại mang đến chị — lưu giữ mang đến Dương Chiêu.”

Chú Từ dứt khoát: “Ngay cả lễ tang cũng ko cho tới thì còn lưu giữ vật gì.”

Cuối nằm trong, bọn họ đem toàn cỗ chi phí tiết kiệm chi phí của Trần Minh Sinh mang đến u anh, và contact một người bà con cái xa vời của Trần Minh Sinh canh ty bọn họ che chở bà.

Lễ tang của Trần Minh Sinh tự group công an canh ty chi phí tổ chức triển khai. Tro cốt của anh ý được chôn bên trên sườn núi. tụi bọn họ lựa chọn 1 địa điểm thuận tiện nhằm đơn giản dễ dàng viếng thăm.

Tất cả tất cả đều được bố trí thỏa xứng đáng.

Chú Từ và Văn Lỗi về Côn Minh, kế tiếp việc làm của mình.

Dương Cẩm Thiên đến lớp ĐH.

Dương Chiêu về Mỹ.

Có điều hàng năm vào trong ngày bại liệt, cô đều quay về điểm trên đây.

Mỗi thứ tự cho tới thăm hỏi anh, Dương Chiêu đều trình bày một câu—

“Trần Minh Sinh, thanh lịch năm em sẽ không còn cho tới nữa.”

Nhưng vào trong ngày bại liệt năm tiếp theo, cô vẫn cho tới.

Cô đem bám theo rất rất không nhiều đồ gia dụng, chỉ tồn tại một bó hoa bách thích hợp và một vỏ hộp dung dịch.

Cô cho tới thăm hỏi anh cũng tương đối nhanh chóng, chỉ bú mớm bao nhiêu điếu dung dịch, trình bày bao nhiêu câu rồi tách lên đường.

Có nhiều lúc, Dương Chiêu cảm nhận thấy thiệt vi diệu.

Đội công an lựa chọn 1 tấm hình Trần Minh Sinh lúc còn rất rất trẻ con, khoác đồng phục. Lần thứ nhất nhận ra tấm hình này, cô chợt nở nụ mỉm cười, cô trình bày với anh: “Không thể tưởng tượng được anh khoác cỗ đồng phục đó lại rất đẹp trai cho tới vậy.”

Cô về bên.

Trở về bên trên tuyến đường cũ, cô lại về bên.

Năm loại nhất, năm loại nhì, năm loại ba…

Tấm hình họa đang được khá cũ.

Dương Cẩm Thiên chất lượng tốt nghiệp ĐH rất rất tiện lợi, cậu đua đậu phân tích sinh, khan hiếm Lúc với ngày nghỉ ngơi ngay lập tức về mái ấm một chuyến.

Để chúc mừng cậu, Dương Chiêu cất cánh vội vàng kể từ Mỹ về.

Dương Cẩm Thiên đang được trọn vẹn trưởng thành và cứng cáp, kết quả của cậu nổi trội tài, tiềm năng rõ nét.

Mấy ngày Dương Chiêu về bên, Dương Cẩm Thiên tài xế đem cô đi mọi nơi.

Đó là năm loại tư.

Mùa hè năm bại liệt, ngồi nhập xe cộ của Dương Cẩm Thiên, Dương Chiêu tự nhiên lưu giữ cho tới một chuyện —

Cô quên tổn thất ngày giỗ trong năm này.

Đến khi cô vội vã vàng chạy cho tới mới mẻ phân phát hiện tại tấm hình họa bại liệt vẫn nó như cũ.

Cô đang được rộng lớn tía mươi tuy nhiên anh vẫn vậy.

Nụ mỉm cười của anh ý ko hiện tại rõ ràng, đường nét mặt mày vẫn thản nhiên, cô chạy gấp rút nên thở hào hển, tuy nhiên vóc dáng của anh ý vẫn ko hề thay cho thay đổi.

Tại khoảnh tự khắc bại liệt, Dương Chiêu tá hỏa.

Cô chậm rãi rãi bước tới trước mộ anh, trước lúc tách ngoài bại liệt, cô lần người quản ngại mộ. Cô chất vấn chưng ấy, bao nhiêu trong năm này với ai cho tới viếng mộ anh ko.

Người quản ngại mộ đánh giá một thời gian rồi nói: “Không, chỉ mất bản thân cô.”

Dương Chiêu gật đầu, tách lên đường.

Sau Lúc tách ngoài trên đây, Dương Cẩm Thiên phiền lòng coi cô. Dương Chiêu coi cậu mỉm cười mỉm cười, trình bày không vấn đề gì.

Hôm bại liệt không khí khá oi bức, Dương Cẩm Thiên đem cô cho tới một tiệm kem.

Lúc ăn kem, Dương Chiêu nhận ra Dương Cẩm Thiên ham muốn trình bày gì bại liệt tuy nhiên lại thôi, cô chất vấn cậu: “Có chuyện gì?”

“Không, không tồn tại gì.” Dương Cẩm Thiên chối cất cánh.

Dương Chiêu hất cằm: “Có chuyện gì, mau trình bày lên đường.”

Dương Cẩm Thiên nhếch mồm, dấm dúi coi Dương Chiêu, tiếp sau đó nói: “Chị, là, là như vọc —”

Dương Chiêu lạng lẽ nghe cậu trình bày kết thúc, mỉm mỉm cười chất vấn lại: “Ba u chị bảo em cho tới cổ động giục chị lập mái ấm gia đình nên không?”

Dương Cẩm Thiên gắn chính: “Không nên cổ động giục, là khuyên nhủ nhưng mà.”

Dương Chiêu ‘à’ một giờ.

“Chị ơi…”

Dương Chiêu nói: “Có gì ham muốn trình bày thì trình bày luôn luôn lên đường.”

Dương Cẩm Thiên ngập ngừng: “Lần này em lần chị còn một chuyện nữa.”

Dương Chiêu hỏi: “Chuyện gì?”

Dương Cẩm Thiên lấy Smartphone rời khỏi, bấm bấm một khi rồi mang đi mang đến Dương Chiêu coi.

Trên màn hình hiển thị là hình họa của một người con trai, khoảng chừng tía bao nhiêu tuổi hạc, ăn diện loại thư sinh, treo kính white, mỉm cười vô nằm trong êm ả dịu dàng.

“Ai vậy?”

“Chị cảm nhận thấy thế nào?” Dương Cẩm Thiên chất vấn.

Dương Chiêu coi cậu, hiểu rời khỏi ngay lập tức.

“Muốn tự động lần anh rể sao?”

Mặt Dương Cẩm Thiên lúng túng: “Đâu với, đó là giáo viên chỉ dẫn phân tích sinh của em, xuất sắc lắm bại liệt. Thầy ấy, thầy ấy…”

“Thầy ấy thực hiện sao?”

Dương Cẩm Thiên nói: “Thầy vẫn tồn tại đơn thân, vô tình thấy hình của chị ấy, nên chất vấn thăm hỏi em tình hình của chị ấy. Chị, chị có… với hào hứng không?”

Dương Chiêu nhíu ngươi.

Dương Cẩm Thiên lại tiếp: “Tính tình thầy ấy rất tuyệt, hiền đức lành lặn. Chị biết ko, thầy ấy là thần tượng của biết bao phái nữ sinh đấy.”

Dương Cẩm Thiên trình bày tía lia một hồi, Dương Chiêu tự nhiên nói: “Chị quên.”

Dương Cẩm Thiên sửng sốt: “Cái gì?”

“Năm ni, chị quên…” Dương Chiêu coi xe pháo nhộn nhịp bên phía ngoài hành lang cửa số. Cô ko nhằm ý Dương Cẩm Thiên với hiểu hay là không, thản nhiên nói: “Lúc chị cho tới thì phân phát hiện tại anh ấy vẫn không thay đổi đường nét mặt mày ấy, cỗ dạng ấy, ko chút thay cho thay đổi.”

Dương Cẩm Thiên trầm khoác.

Dương Chiêu trình bày tiếp: “Em biết ko, khoảnh tự khắc bại liệt chị với cảm xúc, anh ấy đang được mong chờ.”

“Chờ cái gì?”

Chờ toàn cầu này trọn vẹn quên khuấy anh.

Dương Chiêu ko vấn đáp.

“Chị, từng chuyện đang được qua quýt rồi.” Dương Cẩm Thiên trình bày, “Chị nên che chở phiên bản thân thích bản thân, toàn bộ những chuyện này sẽ không là gì cả. Chỉ là chị tự động dồn bản thân nhập ngõ cụt nhưng mà thôi.”

Dương Chiêu coi ly kem trước mặt mày, Dương Cẩm Thiên trình bày tiếp: “Chị, giờ thầy em cũng ở trên đây, chị ham muốn bắt gặp thầy ấy không?”

Dương Chiêu lạng lẽ thiệt lâu, mới mẻ vấn đáp nhập vô thức: “… Ừ.”

Bên ngoài, cây cỏ xanh tươi, cỏ nẩy xanh lơ mướt.

Dương Chiêu cảm nhận thấy toàn bộ tất cả đều là vô tình.

Cô vô tình lưu giữ lại, vô tình lưu giữ nhung, vô tình xem sét bản thân luyến tiếc anh.

Ngày ngày tiếp theo, Dương Cẩm Thiên cho tới mái ấm Dương Chiêu lần cô.

Cuối nằm trong, Dương Chiêu cũng thâu tóm về căn hộ cao cấp này cho dù cô hiếm khi dùng, cô đem khóa xe mang đến Dương Cẩm Thiên nhằm lúc nào thuận tiện cậu tiếp tục rẽ qua quýt thăm hỏi nom canh ty.

Dương Cẩm Thiên đẩy cửa ngõ chống rời khỏi.

“Chị, em sẵn sàng kết thúc không còn rồi. Em trình bày chị nghe nè, thầy em thực hiện em hài hước ngay gần bị tiêu diệt, cứ như ông tơ tình đầu ấy, thầy ấy stress ham muốn bị tiêu diệt luôn luôn.”

Xem thêm: hệt như hàn quang gặp nắng gắt hanul

Trong chống vô nằm trong yên lặng ắng.

Dương Cẩm Thiên: “Chị —?”

Không với ai vấn đáp.

Dương Cẩm Thiên ko trình bày gì nữa, căn hộ cao cấp ngay tắp lự trở thành yên bình. Cậu mơ hồ nước nghe thấy giờ nước chảy.

Dương Cẩm Thiên nhập buồng nghỉ của Dương Chiêu, nhập toilet, giờ nước chảy càng to hơn nữa.

Dương Cẩm Thiên chậm rãi rãi bước qua quýt, kể từ từ đẩy cửa ngõ rời khỏi —

“Chị?”

Mùa hè năm bại liệt, Dương Chiêu tự động sát trong nhà bản thân.

Cô tự động hạn chế cổ tay, tổn thất ngày tiết rất nhiều.

Lúc cô bị tiêu diệt rất rất thật sạch sẽ. Cô ở trong nhà tắm, thậm chí là còn ko nhằm ngày tiết bám rời khỏi bên phía ngoài.

Dáng vẻ của cô ấy rất rất thanh thoả. Dương Cẩm Thiên cảm nhận thấy, sở dĩ cậu ko phân phát điên là vì như thế coi Dương Chiêu ko hề nhức nhối. Cô thiệt sự, thực sự thanh thoả.

Báo địa hạt ham muốn đem tin yêu tuy nhiên bị người thân bọn họ Dương lần người ngăn lại không còn.

Cô bị tiêu diệt Tức là nỗi nhức đang được lên tới mức tột đỉnh, bọn họ không thích những người dân không giống gây phiền hà cô nữa.

Ngoại trừ Dương Cẩm Thiên, không một ai biết vì như thế sao Dương Chiêu tự động sát. Rất nhiều người quy kết là vì như thế cô bám theo xua nghệ thuật và thẩm mỹ rất rất đoan. Chỉ với Dương Cẩm Thiên biết ko nên như vậy.

Cậu là kẻ thứ nhất phân phát hiện tại tử thi của cô ấy, khi báo công an, cậu nhận ra một tờ giấy má biên chép đang được ngỏ bên trên mặt mày bàn nhập thư chống của cô ấy. Trên bại liệt, Dương Chiêu viết lách một quãng khá lộn xộn, cũng rất khác phong thái thông thường ngày của cô ấy, nhưng mà giống như tiện tay nghệch ngoạc —

Tôi từng với cùng 1 khoảng chừng thời gian

Trong khoảng chừng thời hạn đó

Tôi hoàn toàn có thể người sử dụng toàn bộ vốn liếng kể từ bần hàn nàn của tôi nhằm mô tả từng giây, từng phút

Tôi hoàn toàn có thể người sử dụng hết sạch linh hồn của tôi nhằm ghi tự khắc từng chi tiết

Nhưng khoảng chừng thời hạn này vô nằm trong cụt ngủi

Tựa như 1 mẩu chuyện xưa cũ vừa phải với khúc đi dạo đầu đang được kết cổ động nhập yên lặng lặng

Tôi đang được tốn thật nhiều thời hạn nhằm nỗ lực ngỏ rời khỏi mẩu chuyện mới

Nhưng tôi đang không trở nên công

Tôi chính thức kinh hãi cảm xúc khi sử dụng lời nói “Rất nhiều năm trôi qua” nhằm tưởng tượng về sinh mệnh

Cho nên gắng gượng gạo lâu vì vậy sau cuối tôi cũng ra quyết định buông tay

Cho cho dù mẩu chuyện thời xưa ấy ngốc nghếch, vô vị cũng nên với kết thúc

Bây giờ, tôi rất rất phấn khởi mừng

Bời vì như thế mẩu chuyện thời xưa không một ai biết ấy

Cuối nằm trong đang được kết cổ động đầy đủ vẹn.

(* Tựa gốc của truyện là “Chuyện xưa không thích ai biết đến”)

Bên cạnh tờ giấy má còn tồn tại một miếng giấy má nhỏ, Dương Cẩm Thiên gom không còn toàn bộ mang theo.

Cậu ko biết thực hiện vì vậy là đích hoặc sai, cậu không thích ai nhận ra những loại này, ngẫu nhiên ai ai cũng ko được.

Trong lễ tang của Dương Chiêu, phụ thân u cô cố rất là kìm nén bi thương vẫn ko thể thản nhiên như lúc trước. Dương Cẩm Thiên đột cảm nhận thấy hận, hận anh, hận cô, cũng hận chủ yếu bản thân.

Cậu vẫn ở ở bên cạnh phụ thân u Dương Chiêu, từng chuyện nhập lễ tang đều tự Tiết Miểu nhằm ý bố trí.

Trước lễ tang, Tiết Miểu già cả lên đường thật nhiều đối với khi Dương Cẩm Thiên nhận ra anh trước bại liệt.

Sự già lão này xuất phát điểm từ tâm tư, già cả kể từ nhập ra bên ngoài.

Tối hôm bại liệt, Dương Cẩm Thiên chạy xe cộ kể từ mái ấm cho tới một ngôi mộ ở ngoài thành phố.

Nơi này, ngân sách có vẻ như rẻ rúng rộng lớn đối với nội thành của thành phố. Dương Cẩm Thiên ngừng xe cộ, nhập vào quần thể mộ.

Cậu chất vấn người quản ngại mộ, tìm kiếm ra mộ của Trần Minh Sinh.

Lúc cho tới bại liệt, cậu chợt cảm nhận thấy khá hài hước.

Sao cậu hoàn toàn có thể cho tới viếng anh tớ chứ.

Đến khi Dương Cẩm Thiên nhận ra hình của Trần Minh Sinh, rốt viên cậu cũng nắm vững, Dương Chiêu trình bày vĩnh viễn không bao giờ thay đổi là với ý gì.

Bức hình này đang được rất rất cũ, rất rất cũ rồi, cũ mà đến mức cậu nghĩ về đó là một góc trọn vẹn bị quên khuấy.

“Anh còn lưu giữ tôi không?” Dương Cẩm Thiên chất vấn.

Người công an bên trên bức hình lẳng lặng coi cậu.

“Tôi hận anh.”Dương Cẩm Thiên thản nhiên trình bày.

“Nhưng tôi càng hận phiên bản thân thích bản thân.” Giọng Dương Cẩm Thiên ko nhanh chóng ko chậm rãi, góc nhìn cậu vô hồn vì như thế khóc rất nhiều.

“Tôi đang được tâm trí thật nhiều điều. Nếu trước khi tôi nghe chị ấy thêm 1 thứ tự, bớt một thứ tự đi dạo. Nếu tôi ko chọc cho tới anh, nếu như chị của tôi vĩnh viễn ko biết anh thì thiệt chất lượng tốt biết bao.”

“Anh biết ko, ngày anh bị tiêu diệt, chị tôi về bên chỉ trình bày với tôi một câu. Chị ấy nói: ‘Là chị, là chị đã nâng anh ấy cho tới bại liệt.’ Tôi không hiểu biết như vậy với ý gì, anh biết không?”

Đất trời đều lạng lẽ, chỉ mất Dương Cẩm Thiên tự động trình bày với bản thân.

“Hôm ni, tôi cho tới là ham muốn trình bày mang đến anh biết, kể từ ni về sau, thực sự không hề ai cho tới thăm hỏi anh nữa đâu.”

Nói kết thúc, cậu xoay người loại bỏ.

Nhưng lên đường được vài ba bước, cậu nghỉ chân, tiếp sau đó con quay quay về thiệt nhanh chóng.

“Tôi hận anh!” Dương Cẩm Thiên khá khích động, “Tôi hận anh, cả đời tôi cũng ko buông bỏ mang đến anh. Anh đang được cướp chị tôi, anh đã từng gì vậy chứ—”

Dương Cẩm Thiên ôm mặt mày, vì như thế gắng mức độ nên từ đầu đến chân cậu run rẩy lên.

Cuối nằm trong, cậu vội vàng rút nhập bâu áo rời khỏi một loại, nó rơi luôn luôn nhập khe hở của bia mộ bằng đá tạc hoa cương. Đó là 1 tấm hình, vừa phải rơi xuống ngay lập tức cất cánh một vòng, nhét chặt vào một trong những góc bia mộ.

Dưới ánh trăng, hình hình họa bại liệt rất rất mơ hồ nước. Tuy mơ hồ nước tuy nhiên hoàn toàn có thể coi rời khỏi, bại liệt là 1 tấm hình, nước hình ko đường nét lắm, thông thoáng coi như thể giơ máy chụp đại, thậm chí là còn khá nhòe.

“Trước trên đây, chị tôi thông thường xuyên coi tấm hình này, tôi tiếp tục đem xuống bên dưới mang đến anh.” Dương Cẩm Thiên gằn giọng, “Còn những loại không giống, chớ hòng, tôi sẽ không còn mang đến anh bất kể cái gì cả.”

Đó là 1 tranh ảnh hoàn hảo, không mong muốn camera địa hình ko thể trình diện đầy đủ vẹn cụ thể đa dạng và phong phú và sắc thái của chính nó, chỉ thấy một vùng tối tăm. Dương Cẩm Thiên cũng coi tranh ảnh này thật nhiều thứ tự, cậu coi nó là vì như thế ko biết vì sao Dương Chiêu lại dành riêng không còn nỗi lòng mang đến nó vì vậy.

Cậu cảm biến nghệ thuật và thẩm mỹ không tốt, trước đó coi mãi vẫn ko thấy điều gì kỳ kỳ lạ.

Nhưng thời điểm ngày hôm nay, đứng cơ hội cánh bia mộ nhỏ nhỏ nhắn bại liệt, cậu tự nhiên xem xét cho tới một điểm nhưng mà trước đó ko hề nhằm ý.

Ở một góc tươi sáng của tấm hình, với cùng 1 vùng white color mơ hồ nước.

Nó rất rất mơ hồ nước, tương tự ở một điểm vô nằm trong xa xôi.

Dương Cẩm Thiên rung lắc đầu, ko coi nữa.

“Tôi ko biết này là đâu.” Cậu thản nhiên nói: “Có lẽ anh biết.”

Cậu lên đường từng bước ra bên ngoài, sau cuối, cậu xoay đầu lại coi.

Khuôn mặt mày Trần Minh Sinh vẫn chính là đường nét điềm tĩnh muôn thuở. Mái tóc cụt nhỏ gọn, góc nhìn trầm lặng, khuôn mặt mày đoan chủ yếu. Dương Cẩm Thiên coi anh, cậu cảm nhận thấy tương tự anh đang được thủ thỉ.

Anh trình bày cám ơn cậu.

Dương Cẩm Thiên tách lên đường.

Cậu ngồi hút thuốc lá bên trên sườn núi bên phía ngoài quần thể mộ.

Bình thông thường cậu hiếm khi hút thuốc lá, tuy nhiên thời điểm này cậu ko thể Chịu đựng nổi. Cậu cần thiết làn sương dung dịch nồng đậm bại liệt ngăn ngừa sự nặng nhọc nhập lồng ngực.

Triền núi rất rất cao, cậu coi hàng ngàn ánh đèn sáng trước đôi mắt, trong tâm trở thành trống trải trống rỗng.

Gió thổi qua quýt, cậu quay đầu sang một bên tách luồng cát những vết bụi.

Vừa quay đầu sang một bên, cậu thấy nhập khe hở mặt mày triền núi với cùng 1 đóa hoa nhỏ nhắn.

Đóa hoa ấy lung lúc lắc như chuẩn bị ụp nhập bão, tuy nhiên cho dù nó lung lúc lắc thế nào thì cũng ko hề gục té.

Dương Cẩm Thiên tự nhiên khóc rộng lớn trở nên giờ.

Cậu bị một nỗi bi thương to tướng rộng lớn chứa đựng.

Nhưng cậu ko biết nguyên do.

Vì ko biết nguyên do nên cậu càng thêm thắt khổ đau.

Cậu mơ hồ nước cảm nhận thấy, cậu ko biết thật nhiều chuyện, và cậu cũng vĩnh viễn ko thể hiểu rằng.

Dương Cẩm Thiên đem tay vệ sinh nước đôi mắt bên trên mặt mày.

Theo bàn tay cậu, một miếng giấy má nhỏ tung lên, cuốn cất cánh bám theo bão.

Chữ viết lách bên trên miếng giấy má như dragon cất cánh phượng múa, hình như thể người viết lách rất rất vội vàng.

Có lẽ bão phát âm được nội dung bên trên tờ giấy má nên càng thổi mạnh rộng lớn để mang nó ra đi rộng lớn.

Xem thêm: nhân sinh như mộng

Trên miếng giấy má chỉ mất vỏn vẹn bảy chữ ——

【 Trần Minh Sinh, em cho tới lần anh. 】

Hết truyện