chạy khỏi học viện sắc tình

Uyển Sa khom người quỳ phía trên nệm, ngón tay cầm chặt gối, chịu đựng đựng sự vấp va mạnh mẽ hâu phương sống lưng, nhì bầu vú như thể nhì con cái thỏ White nảy lên.

Khi cô cúi đầu rất có thể bắt gặp thân thiện nhì chân ko thể khép lại, cửa mình không tồn tại lông và mềm mại và mượt mà với 1 cây côn thịt màu sắc domain authority kinh hãi cắm vô, lút cán vô lút cán rời khỏi, hóa học lỏng vô xuyên suốt chảy rời khỏi kể từ điểm giao phó phù hợp.

Bạn đang xem: chạy khỏi học viện sắc tình

Bên bên dưới khôn cùng trướng, rõ rệt cảm xúc được một trong những phần của anh ấy ở trong khung hình của cô ý, rất nhiều lần đâm sâu sắc vô khiến cho cô đau xót.

Phó Nhất Hành lưu giữ chặt eo thon của cô ý, lấp sau sống lưng rời khỏi mức độ đẩy về phần bên trước, bừa bến bãi rời khỏi vô huyệt thịt hẹp độ ẩm lạnh lẽo.

Từ tầm đôi mắt của anh ấy coi, hoa môi bị đâm mà đến mức không ngừng mở rộng, tương tự như chiếc miệng nhỏ tham lam ăn khi đóng góp khi phanh, nuốt nhả dương vật thô nhiều năm của anh ấy.

Sau khi cắm rời khỏi rút vô vào khung hình cô liên tiếp, anh từ từ thăm hỏi tìm hiểu dò rời khỏi hiên chạy dọc độ ẩm lạnh lẽo, bất thần đả kích mạnh vô điểm trên cao trào.

Uyển Sa bị đâm mang lại trượt về phần bên trước, đầu dụi lên cái gối mượt, thích thú ùa đến như thủy triều khiến cho từng chân lông bên trên khung hình đều bị không ngừng mở rộng và run rẩy rẩy, mạnh mẽ và tự tin mút lấy dị vật phía bên trong.

Phó Nhất Hành cảm nhận thấy vô huyệt thịt mút chặt, sung sướng khàn khàn rít lên, nhường nhịn như côn thịt lại phình to tướng thêm thắt mong muốn nở rộ, anh cù mặt mũi Uyển Sa lại đối lập với bản thân.

Hai chân của cô ý bị vác bên trên vai anh, quá nhận các mùa vấp va phía bên trong, nghe giờ anh thở tất tả, lại cắm vô vị trí sâu sắc nhất, từng loại hóa học lỏng lạnh lẽo phỏng phun rời khỏi.

Lần ở đầu cuối hiệu quả của anh ấy khôn cùng mạnh mẽ, phảng phất như mong muốn cặp chặt cô vô vào khung hình của anh ấy vậy.

Đầu óc của Uyển Sa trống rỗng trống rỗng, sững sờ coi chằm chằm lên xà nhà thở hào hển, tích điện toàn thân thiện như đã trở nên thiêu nhóm không còn vậy.

Rõ ràng là chỉ mất bản thân anh xuất lực vì sao cô lại mệt rũ rời như thế?

Phó Nhất Hành vùi nguồn vào cỗ ngực của cô ý, tinh xảo gặm đầu vú, sau khoản thời gian côn thịt phân phát tiết hoàn thành vẫn còn đó chôn phía bên trong khung hình cô.

Hạ thể truyền cho tới cảm xúc vướng víu, toàn bộ đều là hóa học lỏng của nhì người chúng ta. Uyển Sa không dễ chịu vặn vẹo, thì thầm: “Kết giục rồi, khuôn mẫu ê... Anh rất có thể lấy nó rời khỏi không?"

Phó Nhất Hành mỉm cười khẽ, thổi khí lạnh lẽo mặt mũi tai: “Có thể."

Uyển Sa khá ngứa tai, cảm nhận thấy côn thịt lừ đừ rãi rút thoát ra khỏi khung hình khiến cho tinh khí bị tắc lại tức thì trào rời khỏi cửa ngõ huyệt, không hiểu nhiều sao lại sở hữu cảm xúc trống rỗng rổng.

Giữa đùi tràn trề tinh khí, càng thêm thắt quánh sánh rồi.

Cô vô cùng mong muốn cút vô chống tắm, tuy nhiên quả thực vượt lên mệt rũ rời, bên dưới bị chọc thủng một vừa hai phải đau xót lại nhức nhối, không hề mức độ lực làm cái gi không giống.

"Mệt mỏi vượt lên." Cô lấp đôi mắt, buồn ngủ.

Phó Nhất Hành tràn trề tích điện còn rất có thể thực hiện thêm thắt vài ba phiên, bắt gặp cô mỏi mệt mỏi, anh khẽ tạm dừng, mấp máy môi mỏng mảnh, ở xuống kề bên nhằm ôm cô nhão nhoẹt vô vào ngực.

Cô thiệt sự vượt lên mệt rũ rời cho tới nỗi ko lâu sau ngủ thiếp cút.

Sáng sớm ngày bữa sau, Uyển Sa bị ngứa nhưng mà tỉnh dậy, một vừa hai phải phanh đôi mắt rời khỏi vẫn bắt gặp chăn white color phù lên, với người phía bên trong đang được khẽ gặm đầu vú của cô ý.

"Dậy rồi?" Giọng thưa trầm khàn sexy nóng bỏng của anh ấy phân phát rời khỏi kể từ vô chăn khiến cho cô khẽ rung rinh động.

Uyển Sa ngửi thấy khá thở nguy nan, vội vàng vứt chạy, cô một vừa hai phải chui thoát ra khỏi nệm, chân một vừa hai phải vấp xuống mặt mũi khu đất, đã trở nên một lực mạnh mẽ và tự tin kéo lại.

"Trên người em các giọt mồ hôi nhiều lắm, chớ thực hiện được không?"

"A, vẫn mong muốn em vì vậy."

"A a... Ừm... A..."

Tấm chăn tuyết White tương tự như sóng hải dương dặt dìu lên tăng và giảm xuống, phía bên trong truyền cho tới giờ rên rỉ kéo dãn dài, khung hình dũng cảm vấp vấp, cả cái nệm đều rung rinh trả.

Mãi dây dính cho tới chục giờ, Phó Nhất Hành vừa lòng mới nhất buông ân xá mang lại cô, xốc lên chăn trèo xuống nệm.

Uyển Sa cuộn tròn trặn ở vô chăn, vén lên một góc chăn, liếc về phía Phó Nhất Hành đang diện ăn mặc quần áo.

Phó Nhất Hành trực tiếp sống lưng khoác lên áo sơ-mi White bên trên người, căng tay đen ngòm trôi chảy download nút áo, từng khuôn mẫu lên đến mức phần cổ áo, lấp lại xương quai xanh rớt sexy nóng bỏng.

Thật khó khăn nhằm tưởng tượng rằng coi anh có vẻ như giá tiền lùng kiêu ngạo, vô dục vô cầu, lại trọn vẹn khác lạ phía trên nệm.

Phó Nhất Hành cù mặt mũi, buông đôi mắt giá tiền lùng coi cô.

Trái tim Uyển Sa khá chùn xuống, chui về ổ chăn kế tiếp ngủ, cảm nhận thấy với bàn tay lướt qua quýt chăn, nhẹ dịu xoa đầu cô rồi vô cùng nhanh chóng tách cút.

Xem thêm: thập niên 60 gây dựng lại gia đình hằng ngày nuôi con

Nghe giờ bước đi của anh ấy, tiếp sau đó ô cửa phanh rời khỏi và đóng góp lại.

Đây rất có thể là tư tưởng đột biến sau khoản thời gian mối liên hệ hoàn thành. Nếu ko cần là một trong cặp bà xã ông chồng thì sẽ sở hữu chút xấu xí hổ khi đương đầu với anh.

Sau khi cô bị giầy vò đa số thời hạn trong thời gian ngày, toàn thân thiện Uyển Sa như bị nghiền nát nhừ, ở gục bên trên nệm không thích dịch chuyển, cô ngủ trực tiếp cho tới đích thân thiện trưa mới nhất dậy tắm cọ, hoa môi thân thiện đùi bị đâm mà đến mức sưng đỏ lòm, chảy rời khỏi tinh khí white color.

Không chỉ mất vì vậy, domain authority thịt còn chứa đựng vì thế vết gặm, nhất là nhì đầu vú sưng lên đỏ lòm sẫm.

Thật tàn ác tương tự như mong muốn nuốt tươi cô vậy.

Uyển Sa bước thoát ra khỏi chống tắm, phân phát hiện tại một xoong cháo bắp bên trên bếp từ kể từ.

Anh thông thường xuyên trở lại trọ tại trường vô cùng muộn, cô rất có thể thỏa sức tự tin nhận định rằng, đấy là anh quan trọng đặc biệt nấu nướng mang lại cô?

Uyển Sa múc một chén, thổi nguội rồi ăn một cơ hội ngon lành: “Chà, ngon quá!"

Sau khi ăn hoàn thành, Uyển Sa ra phía bên ngoài thay đổi không gian, thân thiện nhì chân đánh dấu cảm xúc nhức nhối nhưng mà ko thể khép lại, tương tự như con cái cua cút loạng choạng xuống lầu.

Vào thời điểm hiện nay, điểm trọ tại trường vẫn thưa thớt. Cô ngồi 1 mình ở khu đất nền trống rỗng, đung đưa nhẹ nhõm bên trên ghế chao.

Trong đầu suy nghĩ cho tới tối qua quýt, khuôn mặt anh chú ý coi cô, body cường tráng quấn lấy cô, hung khí ê từng chút một cắm vô rút rời khỏi thiệt sâu sắc, hành vi lại xấu xí và cám dụ dỗ.

Giữa nhì chân ko ngoài với phần lúc nào cũng ẩm ướt.

Bỗng ghế chao hoạt động, đỉnh đầu truyền cho tới giờ mỉm cười rõ rệt.

Uyển Sa bị đưa lên ko trung, không thể tinh được một hồi, xoay đầu quan sát về hâu phương và nhìn thấy một khuôn mặt mũi tuấn tú đang được tươi tỉnh mỉm cười.

"Trì Phong, là anh sao?"

Trì Phong ngồi vô ghế chao kề bên cô, nửa mỉm cười nửa ko hỏi: “Sao vậy, thấy tuyệt vọng là anh à?"

Uyển Sa rung lắc đầu: “Em cứ tưởng là chúng ta nằm trong chống."

Trì Phong nheo đôi mắt lại, liếc coi vết thơm đỏ lòm bên dưới cổ, thu lại ý mỉm cười, tiếng nói ngược lại giá tiền lẽo: “Xem rời khỏi đã trở nên hắn nhanh chóng chân trước rồi."

Uyển Sa ko nghe rõ rệt lời nói hắn thưa, phân phát hiện tại khi hắn ko mỉm cười lại coi vô cùng như thể anh trai, ko ngoài hỏi: “Anh với biết một người thương hiệu là..."

"Người em mong muốn căn vặn thương hiệu là Uyển Nghị nhỉ?" Trì Phong xen vô lời nói cô, bên trên mặt mũi Phục hồi nụ mỉm cười vô sáng sủa.

Uyển Sa sững người: “Sao anh biết?"

"Em với nằm trong chúng ta với anh tao, phụ thuộc điểm quan trọng đặc biệt này tiện đoán thôi." Trì Phong nhướng ngươi,”Anh đoán đích rồi cần không? Hẳn em là em gái của anh ấy tao.”

Uyển Sa rũ đôi mắt xuống, gật đầu: “Vâng, anh ấy là anh trai của em, vẫn thất lạc một năm rồi.”

Trì Phong rung lắc lư ghế chao, thản nhiên nói: “Xem rời khỏi mối liên hệ nhì người rất hay, vì thế anh tao nhưng mà cho tới ngôi trường học tập này."

Uyển Sa cúi đầu coi đụn cát, mũi chân nghiền nghiền, tiếng nói trầm thấp.

"Ngay cả là bằng hữu nằm trong thân phụ không giống u, anh trai vẫn xử sự với em rất hay. Nhưng u em vốn liếng với trở thành loài kiến với anh ấy, thông thường xuyên thưa xấu xí trước mặt mũi thân phụ em. Bốn năm vừa qua anh ấy vẫn xẩy ra một trường hợp bất ngờ, đã trở nên thân phụ u gửi cho tới ngôi trường học tập này, từ trên đầu vốn liếng dĩ chúng ta vẫn khoác kệ anh ấy sinh sống bị tiêu diệt rời khỏi sao."

Trì Phong thì thầm: “Hóa rời khỏi là vì vậy."

Uyển Sa thở dài: “Em cũng ko biết lúc này anh ấy đang được ở đâu."

Trì Phong nhặt lên một nhánh cây, vẽ một vòng tròn trặn bên trên cát: “Anh với nhìn qua phiên bản loại vô tủ sách, đấy là quần đảo của tất cả chúng ta. Trường học tập chỉ chiếm khoảng chừng một trong những phần tía diện tích S của quần đảo."

Uyển Sa coi chằm chằm vòng tròn trặn bên trên cát, có vẻ như đăm chiêu: “Hòn hòn đảo rộng lớn vì vậy sao? Còn nơi khác là điểm nào?

Xem thêm: kẻ vô lại của gia đình bá tước

Trì Phong vẽ thêm nữa vòng tròn: “Ngôi ngôi trường được bảo phủ vì thế rừng vẹn toàn sinh, phía bên trong có tương đối nhiều rắn rết và thú dữ, từng với một trong những học viên tổ chức triển khai thám hiểm, không mong muốn là một trong cút ko quay trở lại."

Uyển Sa hít một khá giá tiền.

Trì Phong đứng lên, di lòng giầy xóa cút hình trụ, xoay người trước lúc tách cút nhằm lại nụ mỉm cười túng bấn hiểm: “Em với tin cậy ko, anh trai em vẫn còn đó phía trên quần đảo này đấy.”