cha tôi là chiến thần

Chương 17: 17: Cậu Giang Ra Mặt

Sau khi nghe tới Hinh Nhi phân tích và lý giải, Lương Nhã Trân và Lâm Minh Tâm mới mẻ biết hóa rời khỏi phiên bản thân mật tiếp tục trách cứ lầm Dương Tiêu.
Không cần Dương Tiêu rời khỏi tay sinh sự, nhưng mà tự phụ vương con cái Trương Văn Phú Hà Đông quá đáng!
Lâm Minh Tâm tức khắc cảm nhận thấy tương đối hổ xấu hổ, trách cứ phiên bản thân mật ban nãy còn mong muốn Vương Hải Phong tiếp tục giáo dục Dương Tiêu một trận.
Lúc này khoản bánh tiramisu được đem lên, Hinh Nhi ngồi một phía ăn đĩa bánh một cơ hội ngon miệng, khuôn mặt tràn ngập vẻ niềm hạnh phúc.
“Này, ừm, vừa phải nãy vì sao Vương Hải Phong lại chung anh thế?”
Lâm Minh Tâm ko kìm nén được sự tò mò mẫm nên tiếp tục đựng giờ chất vấn.
Dương Tiêu mỉm cười mỉm: “Chẳng biết nữa, có lẽ rằng tự anh tao cắm rứt lương bổng tâm thôi.”
Bốn chữ “cắn rứt lương bổng tâm” bay rời khỏi kể từ mồm Dương Tiêu, cả Lâm Minh Tâm và Lương Nhã Trân đều tương đối đỏ chót đôi mắt, cảm nhận thấy hổ xấu hổ.
Hai người chúng ta còn lăm le thủ đoạn nhằm Vương Hải Phong bắt nạt Dương Tiêu một trận.
Kết trái ngược Vương Hải Phong còn biết cắm rứt lương bổng tâm, nhì cô vẫn còn đó ôm một bụng xấu xí.
...
Ở một phía không giống, sau thời điểm Trương Văn Phú Hà Đông thoát ra khỏi nhà hàng quán ăn, mặt mũi mũi ông tao hằm hằm nhìn rất đáng để kinh khủng, tiếp sau đó ông tao lên đường trực tiếp cho tới văn chống thao tác làm việc của buổi đấu giá chỉ.
Hôm ni ông tao cho tới phía trên nhập cuộc buổi đấu giá chỉ đơn thuần phụ, mục tiêu đó là cho tới bàn một thương vụ làm ăn thực hiện ăn rộng lớn với cậu Giang.
Kết trái ngược còn ko trao đổi được gì tiếp tục xẩy ra chuyện như thế.
Ông tao nuốt ko trôi viên tức này!
Sau khi xác nhận thân mật phận xong xuôi, ông tao lao vào chống thao tác làm việc của buổi đấu giá chỉ.

Trong chống, cậu mọi người chúng ta Giang – Giang Nhất Phàm diện một cỗ vest Trắng của Prada phiên phiên bản số lượng giới hạn toàn thế giới, một tay nâng ly rượu chát, tay sót lại dùng PC bố trí những việc làm lát nữa tiếp tục ra mắt nhập buổi đấu giá chỉ.
Vừa xoay đầu lại tiếp tục nhìn thấy mặt mũi Trương Văn Phú Hà Đông sưng lên ko không giống gì đầu heo, anh tao suýt nữa tiếp tục phun rượu chát nhập mồm ra bên ngoài.
“Mẹ nó, giám đốc Trương, ông té nhập bể cầu đấy à?”
“Cậu Giang, cậu chắc chắn cần chung tôi chuyện này.”
Sau khi nghe tới xong xuôi mẩu truyện được tăng mắm dặm muối bột của Trương Văn Phú Hà Đông, Giang Nhất Phàm trầm dìm xoa cằm, khóe môi tương đối cong lên.
“Tôi chỉ mất ý tốt nhắc nhở giá chỉ của cái bánh kem, thế nhưng mà anh tao lại rời khỏi tay tiến công tôi.
Còn cả cái người thương hiệu Vương Hải Phong nữa, nhì kẻ cơ và một giuộc cùng nhau, nằm trong rời khỏi tay với tôi.”
Trương Văn Phú Hà Đông chịu đựng từng nào tấm tức đều thổ lộ không còn, cứ như thể nhập chuyện này còn có từng ông tao là kẻ bắt gặp nàn.
“Tôi biết rồi.” Giang Nhất Phàm đứng lên ngoài ghế ngồi.
Trương Văn Phú Hà Đông mừng khấp khởi nhập lòng: “Cậu Giang, chỉ việc cậu đồng ý rời khỏi mặt mũi chung tôi thì chuyến liên minh này doanh nghiệp Shop chúng tôi gật đầu tăng ưu đãi mang đến mặt mũi cậu.”
Giang Nhất Phàm gật đầu, tiếp sau đó nhanh gọn nhấn bao nhiêu nút bên trên PC, thưa nhập micro.
“Điều động 1 phần thân phụ đảm bảo an toàn của trụ sở vui chơi giải trí Thiên Phong cho tới phía trên mang đến tôi.”
Nói xong xuôi, Giang Nhất Phàm hùng hùng hổ hổ bước ra bên ngoài chống thao tác làm việc, Trương Văn Phú Hà Đông theo gót sau, trong thâm tâm tràn trề kỳ vọng.
Khi Giang Nhất Phàm xuất hiện tại ở đại sảnh nhập cỗ vest Trắng tinh nghịch ngay lập tức nhanh gọn phát triển thành tiềm năng khiến cho toàn bộ những người dân xuất hiện đều cần dõi theo gót.
Trong sảnh, nhì team đảm bảo an toàn hé lối mang đến anh tao.
Anh tao thời gian nhanh nhẹn đựng bước, theo gót sau sống lưng là Trương Văn Phú Hà Đông và trợ lý, góc nhìn lộ vẻ bất cần thiết, ko nhằm ai nhập đôi mắt, cao cao bên trên thượng vô nằm trong.
“Oa, cậu Giang Nhất Phàm căn nhà chúng ta Giang rời khỏi rồi kìa!”
“Không hổ là 1 trong trong mỗi người tổ chức triển khai buổi đấu giá chỉ thời điểm hôm nay, khí hóa học này sẽ không tầm thông thường chút nào!”
Nghe những tiếng ca tụng bay bướm ấy, cho tới Trương Văn Phú Hà Đông theo gót sau cũng cảm nhận thấy sức khỏe được tạo thêm vội vàng bội!
“Cậu Giang, cậu thưa coi vì sao Vương Hải Phong lại đối đầu với bọn chúng ta?”
Giang Nhất Phàm mỉm cười kiêu ngạo: “Vương Hải Phong là cái đinh gì chứ, căn nhà chúng ta Trần ko tụt xuống bớt tuy nhiên căn nhà chúng ta Vương thì chuẩn bị rồi đó.
Người tôi quan hoài là kẻ không giống cơ.”
“Gì cơ?” Trương Văn Phú Hà Đông đem tương đối tò mò mẫm tuy nhiên Giang Nhất Phàm ko thưa gì, ông tao cũng ko tiện truy chất vấn.
Vài phút sau, Hinh Nhi ăn no rồi, khi Dương Tiêu và bao nhiêu người đang được sẵn sàng tách lên đường, đùng một cái rộng lớn chục con người đảm bảo an toàn nhảy vào vây hãm cả nhà hàng quán ăn.
“Có, đem chuyện gì thế?”
“Xảy rời khỏi chuyện gì sao?”
Tất cả những người dân xuất hiện nhập nhà hàng quán ăn đều kinh khủng hãi nhìn rời khỏi bên phía ngoài.
Vương Hải Phong còn chưa kịp tách lên đường, thời điểm hiện nay trái ngược tim anh tao chùng xuống, một dự cảm ko lành lặn ùa tới.
Bảo vệ hé một tuyến đường, có một giây sau, một người con trai khoác vest Trắng, ánh nhìn kinh hoàng lao vào thời gian nhanh như thương hiệu phun.
“Giang Nhất Phàm!” Vương Hải Phong quá bất ngờ kêu lên.
Hơi thở của người xem nhập nhà hàng quán ăn tức khắc đều trở thành tới tấp.
Không ngờ nhà hàng quán ăn nhỏ nhỏ xíu đó lại được cậu Vương và cậu Giang – nhì thay mặt của ban tổ chức triển khai buổi đấu giá chỉ rẽ thăm hỏi.
Giang Nhất Phàm vừa phải lao vào nhà hàng quán ăn ngay lập tức buông một câu như rời khỏi mệnh lệnh.
“Xin lỗi, Giang Nhất Phàm tôi đem việc riêng biệt cần thiết xử lý, nếu như rất có thể nài mời mọc người xem kết hợp ra bên ngoài, nài cảm ơn.”
Ngừng lại một ít, Giang Nhất Phàm thưa nốt nửa vế sau.
“Nhưng nếu mà một phút nữa vẫn đang còn đứa ở lại phía trên, tôi tiếp tục coi người này đó là đối tượng người dùng cần thiết xử lý!”
Lời vừa phải dứt, toàn bộ người xem đều như bị búa Fe đập nhập ngực, nhanh gọn tản lên đường.
Một lát sau nhập nhà hàng quán ăn chỉ với lại group người Dương Tiêu và Vương Hải Phong.
Lúc bấy giờ Trương Văn Phú Hà Đông ngông nghênh lên đường nhập, cặp đôi mắt hòn đảo một lượt xung quanh Dương Tiêu và Vương Hải Phong, vẻ mặt mũi vô nằm trong đắc ý.
Lương Nhã Trân chau mi, chuyến này toi rồi, thiệt sự sinh sự rộng lớn rồi.
Vốn suy nghĩ Vương Hải Phong ko làm những gì Dương Tiêu thì từng chuyện tiếp tục kết giục, nào ngờ thân mật lối lại xuất hiện tại tăng Giang Nhất Phàm, dường như anh tao ham muốn rời khỏi mặt mũi thay cho mang đến giám đốc Trương.
Thôi xong xuôi, chuyện này không tồn tại kết quả cuối cùng rồi.
“Anh Giang, anh...” Nói rời khỏi câu này, giọng Vương Hải Phong tương đối thiếu hụt mạnh mẽ và tự tin.
“Nghe thưa anh vô cùng mến rời khỏi mặt mũi thay cho người khác?”
Giang Nhất Phàm liếc mắt quan sát về phía Vương Hải Phong.
Vương Hải Phong ko ngờ cho tới chuyện Giang Nhất Phàm tiếp tục rời khỏi mặt mũi thay cho Trương Văn Phú Hà Đông, quá bất ngờ ngẩn rời khỏi.
Mặc cho dù căn nhà chúng ta Vương cũng có thể có vị thế ở Giang Thành tuy nhiên đối chiếu với căn nhà chúng ta Giang thì chẳng là gì cả.
Thậm chí anh tao còn quan sát về phía Dương Tiêu như đang được cầu cứu vãn, tuy nhiên tiếc rằng Dương Tiêu từ trên đầu chí cuối trước đó chưa từng nhìn nhập anh tao.

Bạn đang xem: cha tôi là chiến thần

Xem thêm: vi phu từng là ngạo thiên

“Không biết thời điểm hôm nay giám đốc Trương cho tới là hứa tôi bàn việc gì?”
Giang Nhất Phàm giá tiền lùng hừ một giờ, tiếp sau đó thưa.
“Giám đốc Trương là khách quý đến chơi nhà của Giang Nhất Phàm tôi.
Trước mặt mũi rất nhiều người anh lại tiến công khách quý đến chơi nhà của tôi, chẳng không giống gì tát nhập mặt mũi Giang Nhất Phàm tôi! Anh thưa coi, giờ cần xử lý như nào?”
Lời vừa phải dứt, mặt mũi Vương Hải Phong xanh rớt lét, hé mồm nhưng mà ko biết cần thưa gì mới mẻ ổn định.
“Tự tát nhập mặt mũi bản thân thân phụ mươi cái!”
Giang Nhất Phàm rời khỏi mệnh lệnh.
Vương Hải Phong hãi kinh nhìn Giang Nhất Phàm.
Anh tao ko ngờ lão Giang Nhất Phàm này trở mặt mũi là trở mặt mũi tức thì được.
Nhưng buổi đấu giá chỉ thời điểm hôm nay bên trên danh nghĩa cũng chính là thân phụ căn nhà Vương, Giang, Lục hợp tác nằm trong tổ chức triển khai, vậy nhưng mà anh tao lại ko lưu giữ chút sĩ diện nào là cho tất cả những người thay mặt căn nhà chúng ta Vương?
“Anh ham muốn tự động bản thân tiến công hoặc nhằm tôi thực hiện thay cho đây?” Giọng thưa của Giang Nhất Phàm càng tăng giá rét.
Mặt Vương Hải Phong Trắng bệch, sau cuối vẫn cần gật đầu, trở về phía góc tường tự động tát nhập mặt mũi bản thân, giờ “bốp bốp” không ngừng nghỉ vang lên.
Giang Nhất Phàm tảo người thưa với Trương Văn Phú: “Giám đốc Trương, ban nãy còn tồn tại ai tiến công anh nữa?”
Trương Văn Phú Hà Đông mỉm cười khẩy, chỉ tay về phía Dương Tiêu: “Chính là kẻ này.”
Giang Nhất Phàm nở nụ mỉm cười giá rét đặt chân vào trước bàn Dương Tiêu, nhìn qua loa một lượt rồi mỉm cười nhạt: “Lương Nhã Trân, trái ngược nhiên là cô.
Tôi vừa phải mới mẻ có được tin yêu, Lương Nhã Trân căn nhà chúng ta Lương khi cho tới phía trên mang theo cùng theo với một người con trai, người này còn xung đột với những người không giống bên trên nhà hàng quán ăn.”.

Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn