cảnh mạc vũ

Chương 4: Bắt gian dối

Buổi tối hôm bại liệt, Cảnh Mạc Vũ ko về căn nhà ăn cơm trắng tối, nửa tối anh vẫn ko về. Đến tờ lù mù sáng sủa ngày ngày tiếp theo, tôi cũng ko thấy bóng hình anh.

Bạn đang xem: cảnh mạc vũ

Tôi tương đối lo ngại không yên tâm, ko biết muộn như thế rồi anh còn rất có thể lên đường đâu, liệu với nên anh 1 mình đứng vô tối tối, nhằm cơn gió máy lạnh lẽo thực hiện buốt giá chỉ ngược tim?

Tôi không thích quấy nhiễu Cảnh Mạc Vũ, khiến cho anh phiền óc tăng. Tôi gọi năng lượng điện mang lại tài xế của anh: “Chú Mã, anh trai cháu… À, Cảnh Mạc Vũ đang được ở đâu ạ?”

Từ trước đến giờ, chú Mã không đủ can đảm vô lễ với tôi, tôi căn vặn gì chú đáp nấy. Tuy nhiên, tôi không đủ can đảm xác lập vô lời nói của chú ấy với từng nào phần thiệt, từng nào phần giả: “Cậu ấy… thể trạng của cậu ấy đặc biệt tệ nên bảo tôi đem cậu ấy cho tới ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang ở Dương Sơn. Tôi nghĩ về tối ni chắc chắn cậu ấy qua loa tối ở bại liệt.”

“Dương Sơn? Anh ấy với biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang ở Dương Sơn sao?”

“Vâng ạ, cậu ấy mua sắm kể từ bao nhiêu năm vừa qua.”

Như vậy cũng chất lượng, Cảnh Mạc Vũ lần một điểm yên ổn tĩnh nhằm triệu tập tâm trí. Qua một tối, chắc chắn anh tiếp tục nghĩ về thông xuyên suốt. Chúng tôi mặc dù sao vẫn là kẻ một căn nhà, thân phụ con cái đâu nên là quân địch. Nhưng ngay lập tức tiếp sau đó, tôi đùng một cái nghĩ về cho tới một yếu tố quan tiền trọng: “Anh ấy chỉ mất 1 mình hoặc sao?”

“Tôi ko thấy vô biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang với người không giống.” Câu vấn đáp của chú ấy Mã có vẻ như mơ hồ nước.

“Vâng, con cháu rõ ràng rồi.”

Sau Lúc buông điện thoại cảm ứng thông minh, tôi cuộn người bên trên nệm, mặc dù che tấm chăn dày tuy nhiên tôi vẫn đặc biệt lạnh lẽo. Ánh sáng sủa buổi ban mai lù mù mờ xuyên thẳng qua rèm cửa ngõ color gạo, ko thể thực hiện căn chống sáng sủa tăng mặc dù chỉ một ít.

Không biết rạng đông ở ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Dương Sơn liệu rất có thể khiến cho một người giảm sút cô độc?

Cuối nằm trong, tôi ko kìm giữ nổi ngờ vực trong tâm, tôi cố gắng máy địa hình, tìm về số điện thoại cảm ứng thông minh thân thuộc. Phân vân một khi, tôi đưa ra quyết định thay đổi trở thành số điện thoại cảm ứng thông minh của Tề Lâm. Vì ko chắc chắn rằng anh tớ ngủ hoặc thức nên tôi nhắn tin nhắn: “Anh ngủ chưa?”

Tề Lâm nhanh gọn gọi năng lượng điện mang lại tôi, đầu máy mặt mày anh tớ đặc biệt tiếng ồn, ngược ngược căn chống tĩnh mịch của tôi: “Ngôn Ngôn, ngày tân thơm tuy nhiên em còn tồn tại thời hạn quan hoài cho tới anh, ngược thực khiến cho anh vừa phải mừng vừa phải hồi hộp vượt lên đấy.”

Tôi hít một tương đối, nỗ lực ức hiếp sự tức bực mong muốn giẫm mang lại anh tớ một phát: “Tề Lâm, anh rất có thể chung tôi một việc không?”

“Giúp gì cơ?”

“Anh chung tôi khảo sát coi cô nàng xuất hiện ở lễ cưới là ai? Còn nữa, anh chung tôi lần hiểu coi, bạn đang sinh sống vô ngôi biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Dương Sơn?”

“Cảnh gia căn nhà em ăm ắp người, khảo sát việc cỏn con cái thế này dễ dàng như trở lòng bàn tay, sao nên nhờ anh chung đỡ?”

“Anh test trình bày coi.” Anh tớ rõ rệt biết rồi còn căn vặn. Bây giờ, ai tuy nhiên chẳng biết người bắt thực quyền ở Cảnh gia là Cảnh Mạc Vũ, ai dám ăn no rảnh rỗi lên đường chung tôi khảo sát anh? Dù với người Chịu đựng chung tôi lên đường chăng nữa, thông tin chắc chắn rằng tiếp tục cất cánh cho tới tai anh ngay lập tức ngay tức khắc.

“Rốt cuộc anh với quyết định chung ko thì bảo?”

“Giúp, tất yếu là chung rồi. Em cứ ở bại liệt đợi tin tưởng đi!”

“Được!” Cuối nằm trong tôi trình bày thêm 1 câu: “Cám ơn anh!”

“Em cám ơn trong tâm là được rồi.”

Tôi đang được quyết định trình bày “tạm biệt”, Tề Lâm đột ngột lên tiếng: “Em 1 mình lưu giữ căn chống trống trải với nên cô độc lắm ko. Hay là anh cho tới với em nhé.”

“Nếu anh ko kiêng dè thân phụ tôi tấn công gãy chân thì cho tới trên đây đi!”

“Được.”

Từ khi Tề Lâm trình bày “được” rồi ngược quyết húi điện thoại cảm ứng thông minh, mí đôi mắt tôi không ngừng nghỉ rung rinh rung rinh.

Về lý tuy nhiên trình bày, tuy rằng Tề Lâm ko uy tín, tuy nhiên anh tớ chắc chắn ko cho tới nỗi nhân khi ông chồng tôi ko ở trong nhà, nửa tối lần vô chống tôi. Anh tớ ko nên ko biết tính thân phụ tôi. Nhỡ bị thân phụ tôi trị hiện nay, tấn công gãy chân anh tớ còn được xem là nể mặt mày Tề gia. phẳng phiu ko, ông với tài năng băm vằm anh tớ ấy chứ.

Thế tuy nhiên, từ xưa đến giờ Tề Lâm ko khi nào hành vi theo đòi lẽ thông thường tình.

Tôi đang được ôm chăn suy tư, hành lang cửa số đùng một cái phổ biến động nhẹ nhõm. Tôi tò mò và hiếu kỳ liếc mắt qua loa bên kia, thấy một bóng đen ngòm động che ở phía đằng sau tấm rèm cửa ngõ color gạo. Vài giây sau, Tề Lâm trèo qua loa hành lang cửa số vô phía bên trong. Anh tớ nở nụ mỉm cười sáng ngời như ánh mặt mày trời. “Ngôn Ngôn, em bảo anh cho tới là anh cho tới ngay lập tức. Dù với bị thân phụ em tấn công gãy chân, anh cũng cho tới với em.”

Tôi vội vã vàng nhảy xuống nệm, huyệt thái dương rung rinh giật nhức nhức: “Tôi… tôi bảo anh đến thời điểm nào?”

“Vừa rồi em chẳng trình bày qua loa điện thoại cảm ứng thông minh là gì?”

“Tôi đâu có…” Tôi phản bác bỏ một cơ hội yếu hèn ớt. Được rồi, tôi quá nhận, câu kể từ chối của tôi ko rõ rệt, xứng đáng lẽ tôi nên nói: Nếu anh ko kiêng dè bị tôi tấn công gãy chân thì cho tới trên đây đi!

Tề Lâm phủi lớp bụi bên trên người, tiện tay dỡ áo khoác bên ngoài ngoài. Mùi rượu, dung dịch lá xen lộn hương thơm nước hoa thanh nữ xộc vô mũi tôi, tôi bịt mũi lùi lại hâu phương bao nhiêu bước: “Anh lại lên đường vỏ hộp tối ăn nghịch tặc trác táng nên không?”

“Ờ, người phụ phái nữ anh yêu thương lấy người con trai không giống, anh ko lên đường vỏ hộp tối mượn rượu giải phiền còn rất có thể lên đường đâu?” Từ ngữ khí tùy tiện của Tề Lâm, tôi ko hề nghe rời khỏi anh tớ cần thiết mượn rượu giải phiền. Nhưng điều trình bày của anh ấy tớ khiến cho tôi không ít cảm nhận thấy áy náy.

“Anh vẫn muốn tợp ly trà giải rượu không?”

“Cũng được, em ghi nhớ vứt mật ong nhiều một ít.”

Tôi ngây người, một khi mới mẻ thức tỉnh. Cảnh Mạc Vũ từng đợt tợp rượu say về căn nhà, tôi đều trộn mang lại anh ly trà giải rượu. Lần nào là anh cũng bổ sung cập nhật một câu: “Em ghi nhớ để nhiều mật ong một ít.” Tôi rón rón rén trở xuống nhà bếp, nhanh gọn trộn một ly trà giải rượu rồi mang đi về chống. Người nào là bại liệt đặc biệt bất ngờ phía trên nệm của tôi, che chăn của tôi và nghịch tặc Tablet của tôi, cơ hồ nước ko rõ ràng ông căn nhà của căn chống này là ai.

“Cám ơn em!” Tề Lâm nhận ly trà tợp một ngụm, lim dim thưởng thức: “Không tệ, Cảnh thiếu thốn ngược nhiên ko dối trá, vị tuyệt lắm.”

“Vậy sao?” Cảnh Mạc Vũ nhịn nhường như ko khi nào biểu dương trước mặt mày tôi: “Anh ấy còn trình bày gì với anh?”

“Tất nhiên là trình bày em chất lượng rồi, anh tớ chỉ hận ko thể tưng bốc em lên tận mây xanh lơ, thực hiện anh một ngày dài mong muốn cưới em về căn nhà, nhằm nâng niu như 1 phái nữ thần. Kết quả…” Tề Lâm bĩu môi: “Nhân khi anh lên đường quốc tế theo đòi xua niềm mơ ước thẩm mỹ, anh tớ ngay lập tức cưới em. Cưới đoạn, nhằm em 1 mình đơn độc ôm căn chống trống trải.”

Tôi lặng lẽ ngồi xuống cái ghế cạnh bên giường: “Cũng ko thể trách cứ anh ấy, anh ấy bị xay buộc.”

“Rốt cuộc tiếp tục xẩy ra chuyện gì?” Tề Lâm truy vấn trực tiếp thừng.

Quen Tề Lâm kể từ nhỏ, tôi vượt lên hiểu tính cách của anh ấy tớ. Nửa tối nửa hôm anh tớ nguy hiểm cho tới căn nhà tôi, tất yếu ko nên quyết định yêu quý vụng về trộm với tôi. Anh tớ mong muốn biết một đáp án, đáp án khiến cho anh tớ rất có thể yên ổn tâm kể từ vứt tình thân, nối tiếp cuộc sống đời thường phong lưu của anh ấy tớ.

Tôi thở lâu năm một tương đối, ánh nhìn trở thành xa xôi xăm: “Chúng tôi…đã lên giường…thật đấy…Tối hôm bại liệt anh ấy tợp thật nhiều rượu…”

Một cảm hứng lạnh lẽo buốt vô tận cốt tủy, tôi bất giác ôm chặt phiên bản đằm thắm. Tôi không thích trình bày tiếp, tuy nhiên trí tuệ vô ý thức ghi nhớ cho tới tối say sưa loàn bại liệt, ghi nhớ cho tới câu giá rét như băng tuyết: “Ngày mai đi làm việc giấy tờ thủ tục kết duyên.”

“Ngôn Ngôn…” Đến Lúc ngón tay ấm cúng lướt qua loa khóe đôi mắt tôi, tôi mới mẻ trị hiện nay cảnh vật trước đôi mắt như bi sương loà che phủ. Đôi đôi mắt hoa khơi chán ghét của Tề Lâm qua loa làn nước đôi mắt nom đặc biệt thâm nám tình: “Cuộc sinh sống này còn có thiệt là cuộc sống đời thường em ước muốn hoặc không?”

Tôi từng căn vặn phiên bản đằm thắm câu tương tự động vô số đợt, trên đây liệu có phải là cuộc hôn nhân gia đình tôi ước muốn? Tôi với hối hận hận Lúc gả mang lại Cảnh Mạc Vũ? Nếu tôi với thời cơ lựa chọn lại một đợt, liệu tối hôm bại liệt tôi với kịch liệt phản kháng?

Tôi không tồn tại đáp án. Ít nhất thời điểm hiện tại, tôi vẫn ko thể vấn đáp.

“Ngôn Ngôn, đấy là một sai lầm đáng tiếc. Anh tớ ko yêu thương em, em chớ nối tiếp nhún thâm thúy nữa.”

Tôi kiên quyết định nhấp lên xuống đầu: “Không, ko nên anh ấy ko yêu thương tôi. Anh ấy đơn thuần ko thể gật đầu thực sự, tôi kể từ em gái trở thành bà xã anh ấy. Anh ấy cần thiết thời hạn thích nghi.”

“Em nghĩ về anh tớ cần thiết thời hạn bao lâu? Một năm, 2 năm, năm năm, sáu năm, hoặc chục, nhì mươi năm?”

“Bất kể bao lâu, tôi cũng tiếp tục đợi anh ấy.”

Tề Lâm nom tôi như nom một người bị bệnh không còn thuốc chữa trị, ánh nhìn anh tớ ăm ắp vẻ bất lực: “Trên toàn cầu này còn biết nhiều người con trai chất lượng. Tại sao em cứ nhất mực yêu thương anh trai của mình?”

“Dù có không ít con trai chất lượng mà đến mức nào là lên đường chăng nữa, vô đôi mắt tôi cũng chỉ trông thấy 1 mình anh ấy.”

Bên ngoài cửa ngõ đùng một cái phổ biến bước đi nhè nhẹ nhõm, lại đùng một cái mất tích. Tôi còn ko xác lập liệu tôi với nên nghe thiếu sót, giờ khóa cửa ngõ xoay tròn trĩnh vang lên vô không gian tĩnh mịch. Tôi vội vã vàng vùng lên, quyết định ngăn ko ở cửa ngõ, không mong muốn tôi chậm rì rì một bước. Cánh cửa ngõ hé toang, Cảnh Mạc Vũ xuất hiện nay ở cửa ngõ chống. Tôi thấy rõ ràng anh nín thở ngay gần nửa phút mới mẻ lấy lại thở thông thường.

“Em…” Tôi đặc biệt mong muốn lý giải, tuy nhiên giờ đây tiếp tục rộng lớn thân phụ giờ sáng sủa, một người con trai yêu thương thì thầm tôi nhiều năm phía trên nệm của tôi. Tình huống này nên lý giải ra sao?

Cảnh Mạc Vũ nhẹ dịu lên đường vô chống, nhẹ dịu khép cửa ngõ, khóe mồm anh cong lên: “Đây đó là “bắt gian dối ngay lập tức bên trên giường” vô truyền thuyết đích không?”

Tôi cúi đầu nom cỗ váy ngủ bên trên người, lại con quay sang trọng nom Tề Lâm ăn mặc quần áo ko chỉnh tề. Tôi nuốt nước bọt: “Nếu em trình bày anh tớ đi qua, không tồn tại việc gì làm ra vô trên đây lần em ôn lại chuyện cũ, liệu anh với tin tưởng không?”

Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một chiếc, anh kéo rèm để ý hành lang cửa số hé toang, rồi lại giơ tay nom đồng hồ: “Cậu tớ vừa đẹp đi qua, leo hành lang cửa số vô chống em ôn lại chuyện cũ vô khi thân phụ giờ rưỡi sáng?”

“Ờ, phiên phiến là vậy.” Tôi túm tóc, mặt dày mày dạn gật đầu.

Cảnh Mạc Vũ có lẽ rằng đoán rời khỏi, tấn công bị tiêu diệt tôi cũng ko Chịu đựng quá nhận, anh con quay sang trọng nom Tề Lâm đang được leo xuống gường đem áo khoác bên ngoài một cơ hội thoải mái: “Tề thiếu thốn, giờ đây cậu tiếp tục trình bày đoạn chuyện cũ chưa? Cậu quyết định tự động bản thân rời khỏi về, hoặc nhằm tôi bảo người tiễn biệt cậu?”

Giọng trình bày anh trộn lộn ý mỉm cười, tuy nhiên khiến cho tôi sởi tua ốc.

Tề Lâm cũng bất giác toát những giọt mồ hôi lạnh: “Không cần thiết phiền toái, tôi tự động lên đường là được rồi.”

Tề Lâm vẫy tay với tôi: “Bye!”, rồi trèo lên hành lang cửa số nhảy xuống khu đất. Tôi vội vã chạy cho tới mặt mày hành lang cửa số ngó nghiêng. Xác quyết định anh tớ tiếp khu đất tin cậy, không xẩy ra thương ở đâu, còn gửi tôi một chiếc thơm gió máy, tôi mới mẻ yên ổn tâm tạm dừng hoạt động buột.

Lúc xoay đầu, tôi vô tình va vấp nên ánh nhìn Cảnh Mạc Vũ. Ánh đôi mắt của anh ấy vẫn điềm nhiên như không tồn tại chuyện gì xẩy ra, tuy nhiên tôi nhịn nhường như bắt được một ngọn lửa. Chỉ với điều, ngọn lửa bại liệt nhanh gọn được lấp liếm kín vô tuỳ nhi thâm thúy bú của anh ấy.

“Bọn em quả tình chẳng với gì cả?” Tôi lý giải một cơ hội yếu hèn ớt.

“Tất nhiên tôi biết, còn nếu như không tôi sẽ không còn đơn giản và dễ dàng thả cậu tớ lên đường như vậy?”

“Hả?” Tâm trạng vốn liếng âm u của tôi vì thế một lời nói đem hương thơm dung dịch nổ của Cảnh Mạc Vũ trở thành tươi tắn sáng sủa hẳn. Tôi tiến thủ lại ngay gần anh một bước, ngấc đầu mỉm mỉm cười, nháy đôi mắt với anh: “Nếu bọn em thiệt sự với gì bại liệt, anh tiếp tục xử lý anh ấy ra sao? Hai anh chẳng nên là đồng minh hoặc sao?”

Xem thêm: vụng trộm k thể giấu

“Chắc em cũng hiểu tác phong của tôi, người vô nghĩa thì tôi bất nhân.”

“Vậy sao?” Tôi mến chủ đề này, nên lại gần anh tăng một ít. Tôi nom chằm chằm vô đôi mắt Cảnh Mạc Vũ: “Vậy thay đổi lại là anh thì sao? Nếu tối ni anh lên đường bắt gặp người đàn bà không giống, em nên xử sự với cô tớ thế nào?”

Cảnh Mạc Vũ ko tránh mặt ánh nhìn của tôi, khóe mồm anh nhếch lên: “Tôi là con trai, thỉnh phảng phất bắt gặp cơ hội mua sắm mừng rỡ cũng chẳng nên chuyện to tướng tát.”

“Chắc anh quên rồi, anh là kẻ con trai của em. Cảnh An Ngôn này vô cùng ko được cho phép người con trai của em bất trung, một đợt cũng ko được. Không tin tưởng, anh cứ test đi!”

Tôi trị hiện nay, càng trình bày tôi càng hùng hổ. Rõ ràng tôi mới mẻ là kẻ lấp liếm con trai ở vô chống khi nửa tối gà gáy, vậy tuy nhiên tôi dám ngang nhiên khiêu khích Cảnh Mạc Vũ. Làm phụ phái nữ như tôi, cũng có thể có chi phí loại đấy chứ?

Trước sự khiêu khích mang ý nghĩa uy hiếp của tôi, Cảnh Mạc Vũ chỉ nhếch mồm mỉm cười, như chẳng thèm bận tâm, cũng tương tự dung túng một đứa con trẻ thiếu hiểu biết nhiều đạo lý bên trên đời: “Đợi đến thời điểm em với khả năng bắt gian dối tôi phía trên nệm rồi tính sau!”

Tôi thiệt sự ko ước tôi với khả năng đó…

Trời tiếp tục sáng sủa kể từ khi nào là ko hoặc, tia nắng sớm mai quan trọng đặc biệt ấm cúng, chiếu tận vô lòng người.

Cảnh Mạc Vũ hòn đảo đôi mắt một vòng để ý sự thay cho thay đổi của căn chống. Ánh đôi mắt anh vô tình tạm dừng ở ly trà giải rượu tợp dở bên trên tủ đầu nệm. Anh cố gắng lên để ý kỹ lưỡng rồi nhẹ dịu đem lên mũi ngửi. Sau bại liệt, Cảnh Mạc Vũ chau mi, xuất hiện buột, ném cái ly ra phía bên ngoài ko một ít lưỡng lự.

Một giây sau, bên dưới truyền lên giờ ly vỡ tan tành.

Đó là cái ly dạ quang đãng tôi mua sắm ở tận nước Pháp xa xôi xôi tuy nhiên tôi mến nhất

“Anh… sao anh ném vỡ ly của em?”

“Tôi ko mến.” Cảnh Mạc Vũ điềm nhiên vấn đáp.

Giời! Tôi hít một tương đối thâm thúy, thì thầm oán thù trách cứ trong tâm.

Người con trai này mặt mày nào thì cũng chất lượng, đơn thuần kể từ nhỏ với cùng một thói thân quen thiếu thẩm mỹ. Đã là loại của anh ấy, bất kể anh với mến hay là không, anh đều ko cho tất cả những người không giống động vô. Tưởng cho tới Lúc anh cứng cáp, không ít cũng thay cho thay đổi thói thân quen bại liệt, ko ngờ càng ngày càng gớm ghê rộng lớn. Đến cái ly bị người không giống hấp thụ nước, anh cũng ko Chịu đựng nổi.

Quan trọng nhất, này là ly của tôi.

Thấy tôi nom anh vì thế ánh nhìn bi lụy vô hạn, Cảnh Mạc Vũ cúi xuống rút khăn giấy tờ vệ sinh nước bám bên trên tay: “Tôi tiếp tục bảo người lên đường Pháp mua sắm mang lại em một cỗ. Không còn sớm nữa, em mau tắm rửa mũi rồi xuống bên dưới căn nhà nằm trong thân phụ bữa sớm.”

“…Ờ, thảo nào là mới mẻ sáng sủa sớm anh đùng một cái về căn nhà, em còn tưởng anh cố ý trở lại trên đây nhằm bắt gian dối.”

“Tôi ko nên là thân phụ, ko thực hiện những chuyện vô vị như thế.”

“…” Nhắc cho tới chủ đề này, tôi lén để ý sắc mặt mày Cảnh Mạc Vũ, căn vặn thăm hỏi dò: “Anh còn giận dỗi thân phụ không?”

“Giận thì sao chứ? Tôi rất có thể hạn chế đứt mối quan hệ với thân phụ sao?”

“Anh và thân phụ tiếp tục hạn chế đứt rồi.” Tôi với lòng chất lượng sửa lại lời nói của anh ấy, thay đổi lại là giờ thở lâu năm của anh ấy.

Cảnh Mạc Vũ kéo tay tôi, nhẹ dịu cố gắng vô vết bầm tím bên trên tay tôi, ngữ khí nhẹ nhõm hẳn đi: “Tôi tránh việc nghi ngại em… Tôi van lỗi. Buổi tối hôm bại liệt, tôi đã trải chuyện vượt lên xứng đáng.”

“Anh ghi nhớ rời khỏi rồi à?” Tôi lại căn vặn thăm hỏi tìm hiểu.

“Nhớ một trong những.”

“Chi tiết nào?”

Cảnh Mạc Vũ nom tôi, lòng đôi mắt anh lóe lên ý mỉm cười như với như không: “Em kỳ vọng tôi ghi nhớ cụ thể nào?”

“Ờ…” Tôi cố nặn rời khỏi nụ mỉm cười cứng nhắc, rút tay về: “Không còn sớm nữa, đợi em thay cho ăn mặc quần áo, rồi tất cả chúng ta nằm trong xuống căn nhà.”

***

Hiếm với cơ hội Cảnh Mạc Vũ trầm trồ hiếu hạnh. Tuy anh mất tích suốt cả đêm tuy nhiên cũng biết lối sáng sủa sớm tiếp tục lần về, nằm trong thân phụ con cái tôi bữa sớm. Tôi tất yếu ngoan ngoãn ngoãn phối phù hợp với anh, nỗ lực che lấp liếm diện mạo mệt rũ rời vì thế suốt cả đêm ko ngủ, nhập vai bà xã ông chồng ân ân ái ái ngọt ngào và lắng đọng.

Nói một câu thiệt lòng, tài năng thao diễn xuất của Cảnh Mạc Vũ vô cùng rất có thể giành cử giải Kim Tượng[1] của Hồng Kông. Anh tiếp tục đẩy mạnh trí tưởng tượng vô cùng đa dạng, tạo thành hình tượng một ông ông chồng kiểu mẫu mực. Trong khi ăn cơm trắng, anh không chỉ là dữ thế chủ động chuyện trò với tôi, mà còn phải cố ý hỏi: “Đêm qua loa, em ngủ ko ngon à? Sao sắc mặt mày thông thường thế?”

[1] Trao Giải năng lượng điện hình ảnh phổ biến nhất của Hồng Kông, một trong mỗi phần thưởng năng lượng điện hình ảnh đáng tin tưởng của Đông Á. Được lập rời khỏi năm 1982, phần thưởng được trao vô mon Tư từng năm nhằm ghi nhận những góp sức chất lượng bên trên từng nghành nghề dịch vụ của ngành công nghiệp năng lượng điện hình ảnh Hoa ngữ như đạo thao diễn, thao diễn xuất, kịch phiên bản và con quay phim…

Tôi nở nụ mỉm cười ngọt ngào: “Em ngủ với ngon ko, anh biết còn gì?”

Cảnh Mạc Vũ thanh nhã đem cái ly sứ lên mồm, sương nước khiến cho nụ mỉm cười bên trên khóe mồm anh trở thành mơ hồ: “Lát nữa ăn cơm trắng đoạn em hãy ngủ bù lên đường. Tối ni, sau khoản thời gian tiếp khách hàng, anh chắc chắn tiếp tục về sớm… tâm sự với em”.

Tôi nghiến răng, nối tiếp đóng góp kịch: “Được, em đợi anh!”

Ba tôi ngồi ở cạnh bên vừa phải mỉm cười ngoác mồm vừa phải đem ánh nhìn nghiền thưởng và yên ổn tâm sung sướng về phía tôi.

Sau bữa sáng sủa, Cảnh Mạc Vũ đi làm việc như thông thường lệ. Trước Lúc tách ngoài căn nhà, anh đùng một cái ghi nhớ rời khỏi điều gì bại liệt, con quay sang trọng nhắn vú Ngọc: “Vú Ngọc, ga trải nệm và vỏ chăn vô chống con cháu dơ rồi, lát nữa vú ghi nhớ lấy vất không còn rời khỏi thùng rác rưởi. Cả vỏ gối cũng loại bỏ đi.”

Vú Ngọc ngây người, nom tôi vì thế ánh nhìn dò xét.

Bộ loại nệm tân thơm là vì tôi đích đằm thắm kiến thiết. Từ vật liệu vải vóc cho tới sắc tố, hình họa, tôi ném ra thật nhiều sức lực lao động và tận tâm. Để mang lại đồng hóa, tôi còn quan trọng đặc biệt thay cho cả rèm cửa ngõ.

Vậy tuy nhiên anh trình bày vứt là vứt.

Tôi vùng lên, quyết định giành cãi với Cảnh Mạc Vũ. Nhưng tôi đùng một cái ghi nhớ rời khỏi, Tề Lâm từng ngồi bên trên nệm của tôi vô sáng sủa sớm ngày thời điểm ngày hôm nay.

Tôi ngay lập tức tỉnh ngộ, mỉm mỉm cười gật đầu với vú Ngọc: “Anh ấy bảo vứt thì vú cứ vứt không còn rời khỏi thùng rác rưởi lên đường. Để con cháu gọi người thực hiện mang lại con cháu một cỗ hắn y như vậy.”

“Được ạ.”

Vú Ngọc vâng dạ. Sau Lúc tiễn biệt đại thiếu thốn gia căn nhà bọn họ Cảnh đi làm việc, vú Ngọc về chống sẵn sàng dọn dẹp bộ đồ quần áo nệm của tôi. Tôi vội vã ngăn bà: “Vú Ngọc, chỉ bị dơ một ít thôi. Vú cố gắng rời khỏi mặt hàng nhằm người tớ giặt thô, ủi bằng là được rồi.”

“Nhưng vừa phải rồi thiếu thốn gia, à ko, cậu căn nhà nói…”

“Không sao đâu. Nếu anh ấy căn vặn, vú cứ trình bày là mới tậu.”

Vú Ngọc hồ nước ngờ lên đường dọn dẹp loại. Ba tôi vẫn ngồi yên ổn một vị trí, ông nở nụ mỉm cười đặc biệt lù mù ám, mồm lẩm bẩm: “Hừm, rất có thể dơ mà đến mức nào…”

Nụ mỉm cười của thân phụ tôi khiến cho tôi ko nuốt trôi món ăn. Tôi ngáp lâu năm nhì loại, viện cớ chuồn về buồng ngủ bù.

***

Cảnh Mạc Vũ vô niềm mơ ước của tôi luôn luôn tạm dừng ở trong thời điểm mon xinh xắn nhất.

Một giờ chiều trời mưa phơ phất, Cảnh Mạc Vũ cố gắng cái dù vô xuyên suốt, đứng đợi ở cổng ngôi trường cấp cho thân phụ của tôi. Gió thổi phân tử mưa tạt ngang qua thực hiện ẩm ướt áo khoác bên ngoài của anh ấy, tuy nhiên anh ko hề bận tâm, anh ôm chặt cái áo khoác bên ngoài lông vũ color hồng của tôi vô lòng.

Tôi chạy không còn tốc lực về phía anh như nhập cuộc cuộc đua chạy một trăm mét. Nước dơ bên trên lối tưới lên song vớ White vượt lên đầu gối của tôi, tuy nhiên tôi vẫn ko hề phát hiện.

Bởi vì thế xung lực quá nặng, tôi ko đúng lúc hạn chế vận tốc, suýt nữa đâm vô đằm thắm cây du già nua ở cạnh bên Cảnh Mạc Vũ. May tuy nhiên anh đúng lúc giơ tay kéo tôi lại, nhằm tôi té vô lòng anh như ước nguyện.

“Anh, anh tới từ khi nào là vậy? Đợi em lâu chưa?” Tôi cố ý chứa chấp giọng phàn nàn thưa, tuy nhiên khóe đôi mắt ko thể che lấp liếm ý cười: “Thầy căn nhà nhiệm lớp em chán ghét vượt lên lên đường. Tan học tập rồi thầy ấy vẫn không ngừng nghỉ lài nhài, thực hiện người tớ luýnh quýnh bị tiêu diệt lên đường được”.

“Anh cũng vừa phải cho tới, mới mẻ đợi năm phút thôi.” Cảnh Mạc Vũ dỡ thân phụ lô bên trên vai tôi, đem áo lông vũ lên trên người tôi. Sau bại liệt, anh ôm tôi bên dưới cái ô: “Đã nhắn em từng nào đợt rồi, những ngày trời mưa thì hãy nhớ là đem dù. Em toàn ko nghe, lại bắt anh cho tới ngôi trường đón em.”

Tôi thì thầm đắc ý trong tâm. Tôi sẽ không còn khi nào trình bày mang lại anh biết, là tôi cố ý ko đem dù. Làm vậy, tôi mới mẻ rất có thể lối đường kính trắng chủ yếu chính gọi điện thoại cảm ứng thông minh kêu anh cho tới cổng ngôi trường đợi tôi tan học tập. Tôi cũng không thích trình bày mang lại anh biết, từng đợt trông thấy anh ở cổng ngôi trường đợi tôi, cánh cổng Fe âm u như cổng căn nhà tù của ngôi trường cấp cho thân phụ ngay tức khắc trở thành bậc thang lên thiên lối, được chứa đựng một tầng khả năng chiếu sáng hư đốn ảo.

Tôi đang sẵn có niềm mơ ước đẹp mắt cho tới nỗi chảy nước rãi, chàng trai ko kiêng dè thiên hạ đại loàn Tề Lâm lại gọi điện thoại cảm ứng thông minh. Tôi mơ mơ tưởng màng, tay lần điện thoại cảm ứng thông minh trong lúc đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

“Alo! Xin chào!” Tôi chứa chấp giọng ngái ngủ.

Thanh âm của Tề thiếu thốn quan trọng đặc biệt tỉnh táo: “Ngôn Ngôn, giờ đây là bao nhiêu giờ rồi, em vẫn tồn tại ngủ sao?

“Anh còn dám gọi điện thoại cảm ứng thông minh đến? Anh ko kiêng dè ông chồng tôi xử lý anh?”

“Hừ, chỉ e anh tớ đang được vô nằm trong mong muốn anh rất có thể hấp dẫn em. Như vậy, anh tớ tiếp tục danh chủ yếu ngôn thuận nằm trong em ly thơm, Phục hồi tự tại cá thể.”

Tôi ngẫm nghĩ về, cũng ko loại trừ tài năng này, thể trạng sung sướng đã có được nhờ niềm mơ ước đẹp mắt vơi lên đường một nửa: “Nếu anh mong muốn gọi năng lượng điện cho tới tạo nên phiền toái mang lại tôi, van anh hãy đợi cho tới Lúc tôi tỉnh dậy, giờ đây tôi buồn ngủ bị tiêu diệt lên đường được.”

“Ờ, vậy thì em cứ ngủ lên đường. Khi nào là tỉnh dậy anh tiếp tục trình bày mang lại em biết, người phụ phái nữ sinh sống ở biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Dương Sơn là ai?”

“Gì hả?” Tôi ngồi nhảy dậy: “Anh ấy nuôi thanh nữ ở biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Dương Sơn thiệt sao?”

“Đã nuôi thân phụ trong năm này rồi, em còn ngủ nổi không?”

Nếu giờ đây nối tiếp lên đường ngủ, tôi ko nên là phụ nữ: “Anh đang được ở đâu? Tôi tiếp tục đi tìm kiếm anh ngay lập tức.”

Xem thêm: mối tình đầu của siêu sao

“Anh đang được tợp coffe ở Hội Hiên.”

“Tôi sẽ tới ngay lập tức.”

Tôi nhanh gọn thay cho ăn mặc quần áo, ngồi xe pháo cho tới trực tiếp câu lạc cỗ cá nhân Hội Hiên.