cải trang thành nữ phụ ác độc ta được các nam chính sủng

Nhận đi ra người nam nhi trước mặt mũi nghe đâu biết bản thân, Sở Yến lừ đừ rãi chớp mắt: "Chú là ai?"

Nụ mỉm cười bên trên mặt mũi người nam nhi nhạt nhẽo dần dần, tuy nhiên ánh nhìn vẫn tập luyện trung: "Chú là... các bạn của u con cháu."

Bạn đang xem: cải trang thành nữ phụ ác độc ta được các nam chính sủng

Sở Yến cau mi, tâm lý một chút: "Nhưng con cháu trước đó chưa từng bắt gặp chú."

"Khi chú và u con cháu thân quen nhau, con cháu còn ko thành lập." Người nam nhi đơn giản và giản dị phân tích và lý giải.

"Cháu biết, con cháu biết!" Hưu Hưu giơ bàn tay nhỏ bé bỏng cho tới gần: "Chú là chú của anh ý Tiểu Yến!"

Cô suy nghĩ cho tới chú Hàn từng bắt gặp ở cơ sở y tế, cũng chính là các bạn của u. Vậy các bạn của u anh Tiểu Yến là chú của anh ý Tiểu Yến.

Đôi đôi mắt Hưu Hưu sáng sủa bừng, đẫy mong ngóng nom người nam nhi, mong chờ review coi điều phát biểu của tớ là trúng hoặc sai.

"Ồ, đứa bạn nhỏ, con cháu phát biểu trúng đấy." Người nam nhi mỉm mỉm cười.

"Hai đứa đang khiến gì ở đây?"

Sở Hàn Lan vạc hiện tại nhì đứa trẻ con thất lạc thì dẫn theo đuổi nhì bảo đảm đi kiếm, vẻ mặt mũi trang nghiêm.

Hưu Hưu giơ tay lên vẫy chào: "Cha~"

Sở Hàn Lan nhẹ dịu vỗ đầu cô: "Không nên phụ thân đang được bảo con cái ko được chạy ltinh tinh 1 mình sao?"

Hưu Hưu ôm đầu: "Nhưng sở hữu anh Tiểu Yến ở trên đây mà?"

"Hai đứa còn nhỏ, lỡ bắt gặp nên gian nguy thì nên thực hiện thế nào?" Khuôn mặt mũi của Sở Hàn Lan vẫn trang nghiêm.

Hưu Hưu vỗ ngực, vẻ mặt mũi phóng khoáng nói: "Con rất có thể bảo đảm anh Tiểu Yến!"

Tuy còn nhỏ tuy nhiên lại sở hữu hoàn hảo rất rộng, Sở Hàn Lan cảm nhận thấy buồn cười: "Bảo vệ? Đợi con cái rộng lớn tăng nhì mươi năm nữa rồi phát biểu lên đường."

Nghe Hưu Hưu thề thốt son Fe bảo đảm bản thân, Sở Yến ko ngoài suy nghĩ cho tới một vừa hai phải rồi cô bé bỏng ko chút vì thế dự chạy về phía con cái chó rộng lớn, trong tâm như sở hữu sóng ngầm: "Cha, ko nên lỗi của Hưu Hưu, là con cái đem em ấy ra phía bên ngoài đi dạo."

Thấy thái chừng của nam nhi so với Hưu Hưu đang được khác trước đây, đường nét mặt mũi Sở Hàn Lan trở thành chất lượng tốt hơn: "Lần sau ra phía bên ngoài nghịch ngợm ghi nhớ phát biểu cho những người nhập căn nhà, biết chưa?"

"Con biết rồi ạ.". truyện xuyên nhanh

Nhìn thấy nhì đứa trẻ con ngoan ngoãn ngoãn gật đầu, Sở Hàn Lan gửi sự xem xét sang trọng người loại phụ vương ở trên đây, nhập đôi mắt sở hữu chút tìm hiểu hỏi: "Anh là?"

Người nam nhi đem tay đi ra và nói: "Chào sếp Sở, tôi là Trình Tấn tới từ Công ty vệ sĩ Gia Hoà."

Trong đầu Sở Hàn Lan mò mẫm tìm kiếm vấn đề về doanh nghiệp lớn vệ sĩ Gia Hòa, điềm đạm hợp tác anh ta: "Xin kính chào, con cái tôi có gây ra phiền toái gì mang lại anh không?"

Trình Tấn rung lắc đầu: "Không, là yếu tố của tôi. Vừa rồi con cái chó của tôi bị tuột chão xích, nam nhi của anh ý nghe đâu bị đe nẹt hoảng hồn."

Sở Hàn Lan biết Sở Yến rụt rè nên cúi đầu đánh giá an ủi: "Con không vấn đề gì chứ?"

Sở Yến rung lắc đầu, ghi nhớ lại mùng thể hiện tại một vừa hai phải rồi của tớ sở hữu chút xấu xí hổ: "Không sao ạ, thiệt đi ra con cái ko hoảng hồn chó." Giọng phát biểu của cậu tao ngày càng trầm nhượng bộ như trong cả phiên bản thân thuộc cũng ko thể thuyết phục được bản thân.

Người nam nhi liếc nom Sở Yến lượt cuối rồi phát biểu với Sở Hàn Lan: "Tôi còn tồn tại việc nên thực hiện, ko làm phiền sếp Sở nữa, tôi lên đường trước."

Sở Hàn Lan gật đầu, ko phát biểu tăng gì nữa.

Hưu Hưu vẫy tay với Samoyed: "Tạm biệt các bạn chó nha ~"

Con chó thực sự đang được nom lại và vẫy đuôi trước lúc theo đuổi căn nhà.

Nghe người nam nhi bại phát biểu kết thúc, Sở Hàn Lan cảm nhận thấy bản thân cần được phát biểu yếu tố này một đợt nữa.

"Sau này sẽ không được tùy tiện rời khỏi ngoài nếu như không tồn tại người rộng lớn theo đuổi. Hôm ni như ý bắt gặp được một chú chó ngoan ngoãn, lỡ như lượt sau bắt gặp nên một chú chó dữ thì thực hiện sao?"

Hưu Hưu ưỡn ngực nói: "Hưu Hưu ko hoảng hồn. Hưu Hưu là kẻ vượt trội nhất."

Sở Hàn Lan nghẹn họng, tại vì sao trước đó anh không sở hữu và nhận đi ra đứa nhỏ này vẫn còn tồn tại tố hóa học ngang bướng nhỉ?

Bây giờ ko thể ko cay nghiệt tương khắc phê bình, Sở Hàn Lan cau mi nói: "Hưu Hưu, phụ thân đang được trang nghiêm rỉ tai này với con cái đấy, trái đất phía bên ngoài gian nguy rộng lớn con cái suy nghĩ, ko thể ko xem xét được, con cái hiểu không?"

Hưu Hưu cẩn trọng liếc nom Sở Hàn Lan, thấy phụ thân thiệt sự sở hữu chút tức phẫn nộ, vội vã vàng gật đầu: "Hưu Hưu hiểu ạ, về sau con cái chắc chắn sẽ không còn chạy ltinh tinh nữa."

Sở Yến hoảng hồn ​​hãi rớt vào trầm đem khan hiếm thấy, lên đường được một khi mới mẻ ngấc đầu lên chất vấn Sở Hàn Lan: "Cha, phụ thân ko biết chú một vừa hai phải rồi sao?"

"Hôm ni là lượt trước tiên bắt gặp, sao vậy?"

Sở Yến cau mi nói: "Nhưng chú ấy phát biểu chú ấy và u con cái là các bạn. Chú ấy còn nhìn thấy con cái nữa."

Người phát biểu vô tình, người nghe hữu ý, Sở Hàn Lan sửng oi, chất vấn lại: "Chính chú bại phát biểu mang lại con cái là thân quen u con cái sao?"

Sở Yến gật đầu: "Vâng."

Sở Hàn Lan trầm dìm tâm lý, anh sở hữu tuyệt vời với Gia Hoà, cũng từng nghe nói tới Trình Tấn, nghe phát biểu người này vô cùng sở hữu năng lượng, chỉ trong khoảng bao nhiêu năm đang được xây cất Gia Hoà trở thành một trong mỗi doanh nghiệp lớn vệ sĩ phổ biến nhập toàn quốc.

Nhưng anh ko biết người đó lại thân quen Tôn Ngữ Hoà.

Không thể phân tích và lý giải được tại vì sao, Sở Hàn Lan lại theo đuổi phiên bản năng liếc nom Sở Yến.

Anh từng cho rằng đường nét mặt mũi của Sở Yến kha khá tương tự với Tôn Ngữ Hoà, tuy nhiên thời điểm hôm nay Lúc bắt gặp người nam nhi này...

Đôi đôi mắt anh khá nheo lại suy nghĩ, khi mặt mũi anh tao không tồn tại xúc cảm cũng nom khá ngược ngạo, khá tương tự Sở Yến...

Trong lòng Sở Hàn Lan thì thầm đo lường và tính toán, nhắn tin nhắn mang lại trợ lý của tớ.

[Kiểm tra coi, Trình Tấn của của doanh nghiệp lớn vệ sĩ Gia Hoà và căn nhà bọn họ Tôn sở hữu quan hệ gì.]

Sau Lúc Tôn Ngữ Hoà tắt hơi, Sở Hàn Lan thực sự đang được đánh giá tính danh phụ thân ruột của Sở Yến. Nhưng thông tin luôn luôn là Tôn Ngữ Hoà trước đó chưa từng sở hữu mối quan hệ tình yêu với ai, thậm chí còn cũng không tồn tại một người các bạn không giống giới nào là thân thuộc thiết với cô ấy.

Đứa trẻ con này tương tự như kể từ bên trên trời rớt xuống.

Nhưng làm thế nào rất có thể được.

Chỉ là Tôn Ngữ Hoà đã thử rất tuyệt việc lưu giữ kín và lấp liếm kín với quý khách.

Tin tức cho tới nhanh gọn lẹ.

Ngày bữa sau, Hạ Đình đặt điều report khảo sát lên bàn.

Sở Hàn Lan lật đi ra gọi.

Đôi đôi mắt anh tạm dừng Lúc lướt qua quýt một quãng.

Trình Tấn được căn nhà bọn họ Tôn mướn thực hiện vệ sĩ mươi năm trước đó, nhậm chức nhập phụ vương năm.

Nếu vậy thì từng chuyện dường như đã rõ rệt.

Nhà bọn họ Tôn là 1 trong gia tộc rộng lớn nổi tiếng ở thế kỷ trước, tuy rằng của nả của gia tộc đang được thay cho thay đổi kể từ lâu theo đuổi thời hạn, tuy nhiên tư tưởng lâu đời của vị thế giai cấp cho hàng đầu vẫn lấn sâu vào nền tảng.

Khi bại Trình Tấn đơn giản vệ sĩ, nếu như với tư cơ hội này mà tương hỗ với Tôn Ngữ Hoà, chắc chắn có khả năng sẽ bị quý khách nhập căn nhà bọn họ Tôn phản đối.

Vì vậy, cả nhì cũng muốn như vậy nào thì cũng chỉ rất có thể tương hỗ dấm dúi.

Sở Hàn Lan đóng góp làm hồ sơ lại.

Anh ko quan hoài chuyện gì đang được xẩy ra thân thuộc Tôn Ngữ Hoà và Trình Tấn, tuy nhiên yếu tố này tương quan cho tới Sở Yến.

Nếu Trình Tấn thiệt sự là phụ thân ruột của Sở Yến, anh tao sở hữu biết chuyện này không?

Sở Hàn Lan nheo đôi mắt, cảm nhận thấy chắc chắn nên bắt gặp Trình Tấn.

*

"Hưu Hưu, tối ni bản thân tổ chức triển khai tiệc sinh nhật trong nhà, cậu chắc chắn nên cho tới nha."

Hưu Hưu nhận lấy tấm thiệp hồng đáng yêu, sử dụng bàn tay nhỏ bé bỏng lật há tấm thiệp, vô nằm trong tò mò: "Đây là đồ vật gi vậy? Mùi thơm nức quá!"

Anh Anh ngượng ngùng cười: "Đây là thiệp chào, u phát biểu nên đem tính năng này cho mình thân thuộc của tớ, chào chúng ta cho tới dự tiệc sinh nhật."

Cô bé bỏng ôm Hưu Hưu, thì thì thầm nhập tai: "Cậu là bạn tri kỷ nhất của tớ, nên bản thân tiếp tục đích thân thuộc đem mang lại cậu bại."

Hưu Hưu mò mẫm tìm kiếm nhập đầu những hình hình ảnh tương quan cho tới sinh nhật.

Có bánh, nến, u và bà nước ngoài tiếp tục hát mang lại cô nghe, quý khách thường rất sung sướng.

"Vậy anh Tiểu Chấp và anh Tiểu Yến cũng rất có thể cho tới dự sinh nhật chứ?" Hưu Hưu kỳ vọng rằng bọn họ cũng rất có thể hạnh phúc.

"Đương nhiên rồi!" Anh Anh mỉm cười nói: "Mình tiếp tục dẫn quý khách lên đường ăn bánh quy vì thế dì thực hiện, ngon lắm!"

Hưu Hưu gật đầu và giơ đôi bàn tay nhỏ bé bỏng của tớ lên một cơ hội hào hứng: "Thích quá đi~"

Sau Lúc Anh Anh tách lên đường, cô bé bỏng ton ton chạy cho tới vị trí dì Vương, giơ thiệp chào đem mang lại bà ấy xem: "Dì ơi, thời điểm hôm nay là sinh nhật của Anh Anh, cậu ấy chào con cháu lên đường."

Dì Vương đặt điều việc làm nhập tay xuống, mỉm mỉm cười hỏi: "Vậy con cháu mong muốn tặng kim cương sinh nhật gì mang lại Anh Anh?"

Quà sinh nhật?

Hưu Hưu khá hé mồm đi ra, tâm lý hồi lâu cũng ko suy nghĩ đi ra cơ hội nào là, chỉ rất có thể nom dì Vương cầu cứu: "Làm sao bây giờ? Hưu Hưu ko biết nên tặng kim cương sinh nhật gì cả."

Dì Vương thể hiện ý tưởng: "Hưu Hưu, vẽ một hình ảnh tặng Anh Anh đi?"

Vẽ tranh?

Hưu Hưu vô cùng thích!

"Cháu lên đường vẽ ngay lập tức đây!" Hưu Hưu phát biểu kết thúc tức thì tách lên đường, vội vã vàng chạy về chống.

Lo lắng còn nếu không nhằm ý là cô bé bỏng tiếp tục lại trở nên bản thân trở thành một con cái mèo nhỏ, dì Vương đưa ra quyết định theo đuổi để ý.

Cô bé bỏng vô cùng quý trọng phần quà sinh nhật này và ở trườn bên trên khu đất rộng lớn nửa giờ đồng hồ mới mẻ hoàn thành xong.

Trên giấy tờ vẽ của cô ấy bé bỏng vô nằm trong eo hẹp, đường nét vẽ non nớt nhượng bộ như mong muốn vẽ toàn bộ những loài vật nhưng mà cô bé bỏng từng thấy.

Cún con cái, rắn con cái, rùa và một trong những ko thể phân tích và lý giải được cũng không một ai rất có thể nhìn thấy.

Cuối nằm trong, sau thời điểm vẽ kết thúc đường nét sau cuối, Hưu Hưu nom siêu phẩm của tớ, mỉm cười ko khép mồm, còn tự động tiến công giá: "Tranh của Hưu Hưu đẹp nhất thiệt đấy~"

Vẻ mặt mũi sở hữu chút tự động tuyến bại khiến cho dì Vương ở ở kề bên nhảy mỉm cười trở thành giờ đồng hồ.

Hưu Hưu ngấc đầu lên: "Dì, dì mỉm cười đồ vật gi vậy?"

"Bởi vì thế dì cũng mến tranh giành của Hưu Hưu."

"Thật không?" Đôi đôi mắt Hưu Hưu càng sáng sủa lên, hạnh phúc đến mức độ nhảy mỉm cười.

"Ôi! Nhìn bàn tay dơ của con cháu kìa!" Dì Vương nhanh gọn lẹ vệ sinh tinh khiết bàn tay bám đẫy tô màu sắc sặc sỡ của cô ấy bé bỏng.

Nhưng rốt cuộc thì đang được quá muộn, khuôn mặt mũi tròn trịa cũng trở thành bám màu sắc.

Cô bé bỏng vẫn chưa chắc chắn gì, mày mặt vẫn hớn hở không ngừng nghỉ.

Bà ấy đem Hưu Hưu lên đường tắm, tiếp sau đó mang 1 cỗ váy xinh, ngay gần cho tới giờ, dì Vương sẵn sàng đem cô bé bỏng cho tới căn nhà bọn họ Văn.

Hưu Hưu vẫn ghi nhớ nên gọi cả anh Tiểu Yến và anh Tiểu Chấp.

Lúc một vừa hai phải tấp tểnh đẩy cửa ngõ chống Tạ Chấp, Sở Yến một vừa hai phải khi kể từ nhập chống bản thân rời khỏi.

"Mày đang khiến gì thế?"

Hưu Hưu trở về vẫy tay: "Anh Tiểu Yến, anh sở hữu cho tới sinh nhật trong nhà Anh Anh không?"

"Là tham gia tiệc sinh nhật nhằm chúc mừng sinh nhật." Sở Yến sửa lại điều phát biểu kỳ quái quỷ của cô ấy bé bỏng.

Hưu Hưu ko nghe thấy sở hữu gì khác lạ, chỉ gật đầu nói: "Ừ, ừ, anh Tiểu Yến, anh cũng muốn lên đường không?"

Sở Yến khá nâng cằm lên, tương tự đang được phát biểu điều gì vô cùng tự động hào: "Tất nhiên nên lên đường rồi, năm nào là tao cũng nhập cuộc tiệc sinh nhật Anh Anh."

Hưu Hưu lấy thiệp chào nhưng mà Anh Anh đem mang lại, nhỏ giọng khoe: "Hưu Hưu mong muốn lên đường. Anh Anh phát biểu em là bạn tri kỷ nhất của cậu ấy~"

Sở Yến cau mi, cảm xúc như tôi đã thất bại.

Nhưng con cái nhóc này bị sao vậy? Tại sao này lại nghịch ngợm thân thuộc với quý khách như vậy? Nó không tồn tại phương pháp gì cả, hừ.

Sở Yến nhếch môi, lại liếc nom cửa nhà chống Tạ Chấp, hỏi: "Mày sắp tới đây thực hiện gì?"

Hưu Hưu quay đầu sang một bên nói: "Để anh Tiểu Chấp lên đường nằm trong em bại. Anh Anh phát biểu tất cả chúng ta rất có thể đi dạo cùng với nhau."

Sở Yến mỉm cười giá buốt nói: "Cậu tao ko lên đường đâu."

"Tại sao?"

"Bởi vì thế không tồn tại ai nghịch ngợm nằm trong cậu tao, cũng không tồn tại người quan hoài cho tới cậu tao."

Hưu Hưu rung lắc đầu: "Không đâu, Hưu Hưu rất có thể nghịch ngợm với anh ấy, còn tồn tại Anh Anh nữa."

Sở Yến mất mặt kiên nhẫn: "Dù sao cậu tao cũng sẽ không còn lên đường, mi chớ gọi nữa, theo đuổi tao." Cậu tao phát biểu kết thúc đang được tấp tểnh kéo Hưu Hưu xuống lầu.

"Không, ko," Hưu Hưu vùng vằng như mong muốn bay ngoài tay của Sở Yến: "Em và Anh Anh đang được phát biểu rồi, nên dẫn anh Tiểu Chấp cho tới bại."

Nói kết thúc, cô bé bỏng thân thuộc xuất hiện chống Tạ Chấp rồi lao vào.

"Mày, mi thiệt sự là..." Sở Yến giậm chân: "Hừ, tức bị tiêu diệt mất!"

Rốt cuộc ai sẽ là anh ruột?

Sở Yến khó chịu trở lại lan can và vấp nên Tôn Giai đang được tăng trưởng lầu.

Cậu tao sửng oi một chút: "Dì Tôn."

Tôn Giai rõ rệt đang được nghe thấy cuộc chat chit một vừa hai phải rồi thân thuộc Sở Yến và Hưu Hưu.

Cô tao liếc nom cửa ngõ chống Tạ Chấp, nhập đôi mắt sở hữu chút ngờ vực hoặc: "Tiểu Yến, nghe đâu con cháu và Hưu Hưu vô cùng thân thuộc thiết nên không?"

Sở Yến ghi nhớ lại điều dì Tôn từng phát biểu với bản thân, tiếp sau đó gãi gãi đầu, ngây ngô nói: "Cháu chỉ cảm nhận thấy Hưu Hưu khá ngốc nghếch, cũng ko tâm lý thâm thúy xa cách như thế."

Vẻ mặt mũi Tôn Giai thông thoáng chốc thay cho thay đổi, tuy nhiên vô cùng thời gian nhanh lại Phục hồi thông thường, mỉm mỉm cười nói: "Có thể dì Tôn tâm lý rất nhiều, toàn bộ là cũng chính vì dì quá quan hoài Tiểu Yến, hoảng hồn con cháu có khả năng sẽ bị bắt nạt."

Sở Yến rung lắc đầu: "Không sao đâu, con cháu biết dì Tôn thực hiện vậy là vì thế mong muốn chất lượng tốt mang lại con cháu nhưng mà thôi."

Tôn Giai vẫn lưu giữ nụ mỉm cười bên trên môi: "Bây giờ con cháu cho tới căn nhà Anh Anh nên không? Cháu cũng muốn dì Tôn lên đường nằm trong không?"

"Không đâu dì Tôn, con cháu tự răn đàng cho tới bại." Sở Yến vẫy tay kính chào, tức thì trở lại lầu.

Tôn Giai âm u nom bóng sống lưng Sở Yến.

Bên bại, Tạ Chấp đặt điều quy mô máy cất cánh lên bàn, kể từ chối điều ý kiến đề nghị của Hưu Hưu nhưng mà ko ngước đôi mắt lên.

"Anh ko lên đường."

Hưu Hưu không thể tinh được, tiếp sau đó nhẹ dịu bắt lấy góc áo của Tạ Chấp, nũng nịu nói: "Đi lên đường nhưng mà, lên đường thôi, lên đường sinh nhật sung sướng lắm mà~"

Tạ Chấp rung lắc đầu, vẫn thổ lộ nhì chữ: "Không lên đường."

Trên thực tiễn, cậu một vừa hai phải mới mẻ nghe được cuộc chat chit thân thuộc Sở Yến và Hưu Hưu ở ngoài cửa ngõ.

Sở Yến phát biểu trúng, không một ai mong muốn nghịch ngợm với cậu, cũng không một ai mong muốn quan hoài cho tới cậu.

Xem thêm: trọng sinh kim chủ lão công không dễ chiều

Những đứa trẻ con này xuất thân thuộc kể từ mái ấm gia đình phong phú, nhượng bộ như Lúc sinh đi ra đang được sở hữu ý thức về vị thế và phẩm cấp cho. Cậu vẫn ghi nhớ cho tới ánh nhìn kỳ kỳ lạ của những đứa trẻ con bại vào trong ngày sinh nhật của Sở Yến Lúc lượt trước tiên cậu cho tới căn nhà bọn họ Sở.

Hưu Hưu sở hữu chút tuyệt vọng sau thời điểm bị kể từ chối không còn lượt này cho tới lượt khác: "Nhưng Hưu Hưu mong muốn lên đường nằm trong anh Tiểu Chấp."

Tạ Chấp giới hạn việc đang khiến, liếc nom, sau cuối vẫn mím môi: "Em tự động lên đường lên đường."

Sẽ sở hữu không ít người sẵn sàng nghịch ngợm nằm trong cô bé bỏng.

Thấy Tạ Chấp thiệt sự không thích, Hưu Hưu cúi đầu thu tay lại: "Được rồi, Hưu Hưu tiếp tục lên đường 1 mình, Hưu Hưu ko đơn độc đâu."

Cô bé bỏng một vừa hai phải phát biểu một vừa hai phải sụt sịt, nom thiệt xứng đáng thương.

Đáng tiếc Tạ Chấp thiệt sự là kẻ rắn rỏi, tuy rằng sở hữu chút cảm động vẫn bất biến thái chừng.

Hưu Hưu lên đường một bước xoay người phụ vương lượt, mím môi lên đường thoát khỏi chống Tạ Chấp.

Dì Vương rời khỏi ngoài, bên trên tay nuốm một vỏ hộp kim cương, bắt gặp vẻ mặt mũi tuyệt vọng của Hưu Hưu, nghi vấn hỏi: "Hưu Hưu làm thế nào vậy? Ai bắt nạt cháu?"

Hưu Hưu rung lắc đầu: "Không sở hữu ạ, đơn giản anh Tiểu Chấp không thích lên đường dự sinh nhật Anh Anh thôi."

Dì Vương sờ đầu cô bé bỏng và nói: "Hưu Hưu, con cháu thiệt sự mong muốn lên đường nằm trong anh Tiểu Chấp sao?"

"Anh Tiểu Yến và con cháu đều lên đường rồi. Anh Tiểu Chấp trong nhà 1 mình thì ngán lắm." Hưu Hưu nhíu mi.

Dì Vương vốn liếng tưởng rằng đứa nhỏ này chỉ mến náo sức nóng, ko ngờ thực đi ra lại đang tiếp tục suy nghĩ cho tới Tạ Chấp.

"Được rồi, dì tiếp tục lên đường rỉ tai với anh Tiểu Chấp, Hưu Hưu đợi ở trên đây nhé." Dì Vương nhẹ dịu mỉm cười.

Hưu Hưu gật đầu và hồi hộp nom dì Vương đẩy cửa ngõ lao vào.

Một khi sau, dì Vương rời khỏi, Tạ Chấp cũng theo đuổi.

Sau Lúc bắt gặp Tạ Chấp, ánh nhìn đùng một phát sáng sủa lên: "Anh Tiểu Chấp, anh chấp nhận lên đường rồi?"

Tạ Chấp khẽ gật đầu: "Ừm."

Hưu Hưu hạnh phúc bước cho tới bắt lấy tay cậu: "Tốt quá, tiệc sinh nhật tiếp tục vô cùng sung sướng, anh chắc chắn tiếp tục mến."

Trên mặt mũi Tạ Chấp không tồn tại xúc cảm nào là, cậu lên đường ở kề bên Hưu Hưu ko phát biểu một điều.

Nhà bọn họ Văn chỉ tồn tại một cô đàn bà là Văn Anh được mọi người thương yêu thương nên từng thời điểm sinh nhật đều sẽ tiến hành tổ chức triển khai một cơ hội sôi sục.

Vừa lao vào cổng, những nhành hoa và bóng cất cánh trẻ con con cái đã và đang được bày từng lối lên đường, giờ đồng hồ tiếng ồn đặc thù của trẻ con con cái tràn ngập từng kho bãi cỏ, nghe vô nằm trong sung sướng tươi tỉnh.

Cả lối đi, Hưu Hưu phát biểu không ngừng nghỉ ——

"Wow, đẹp nhất quá~"

"Nhiều người quá!"

"Anh Tiểu Chấp, này là gì vậy?"

Tạ Chấp thỉnh phảng phất vấn đáp, luôn luôn dự phòng cô bé bỏng vấp váp nên vật gì bên dưới chân, cảm xúc mệt rũ rời đang được lâu ko thấy.

Là căn nhà tiệc nhỏ, Văn Anh ngoan ngoãn ngoãn đứng thân thuộc phụ thân u nhằm đón nhận khách hàng.

Cô nhóc đang diện một cái váy công chúa white color sữa, tóc được uốn nắn xoăn và xõa bên trên vai, bên trên đầu sở hữu team một cái vương vãi miện trộn lê.

Nhìn thấy Hưu Hưu, cô nhóc hưng phấn chạy tới: "Hưu Hưu, cậu cho tới rồi!"

Ánh đôi mắt Hưu Hưu rớt vào cái vương vãi miện bên trên đỉnh đầu, ko thể nom đồ vật gi không giống nữa, hai con mắt sáng sủa ngời: "Anh Anh, cậu xinh quá~" Sáng lấp lánh lung linh là đẹp nhất nhất~

Anh Anh bắt tay cô bé bỏng rồi nói: "Hưu Hưu, cậu cũng khá dễ thương."

Mẹ Văn Anh theo đuổi đàn bà tiếp cận, cúi người mỉm cười hỏi: "Chào Hưu Hưu nhé, Anh Anh thông thường xuyên nhắc cho tới con cháu bại."

Hưu Hưu ngượng ngùng trốn ở sau sống lưng Tạ Chấp: "Chào dì ạ~"

Mẹ của Anh Anh sở hữu cá tính nhân từ lành lặn, cũng tò mò mẫm lúc nghe đàn bà nhắc tới người bạn tri kỷ kiêu dũng của tớ vài ba lượt, tuy nhiên giờ đây Lúc bắt gặp cô bé bỏng, hóa đi ra bại là 1 trong cô bé bỏng đáng yêu nhút nhát, dường như nhỏ rộng lớn Anh Anh, một đứa trẻ con khiến cho từng người dân có tuyệt vời chất lượng tốt.

Cô ấy mỉm mỉm cười êm ả hơn: "Ngoan quá."

Sau bại, cô ấy vỗ nhẹ nhõm nhập sống lưng đàn bà và nói: "Anh Anh, đem các bạn con cái đi dạo với những người dân các bạn không giống lên đường. Mẹ ở trên đây tiếp đón khách."

Anh Anh vốn liếng mong muốn nghịch ngợm đang được lâu, giờ đây bắt gặp Hưu Hưu, cô nhóc nhịn ko được nữa, kéo Hưu Hưu chạy sang trọng một phía.

Hưu Hưu bắt gặp Sở Yến, kể từ xa cách thì hô to: "Anh Tiểu Yến~"

Sở Yến ở thân thuộc một đám trẻ con con cái, sao vây xung quanh trăng sáng sủa tương tự như một vị vua nhỏ.

Cậu tao trở về sau thời điểm nghe thấy giờ đồng hồ gọi của Hưu Hưu, tuy nhiên bắt gặp Tạ Chấp thì cau mi.

Cậu tao ko thể tin yêu nổi hỏi: "Tạ Chấp, cậu thiệt sự cho tới trên đây à?" Cậu ko khi nào xuất hiện tại trong đợt như thế.

Tạ Chấp liếc đôi mắt nom tuy nhiên ko vấn đáp.

Sở Yến bị phớt lờ, bĩu môi, như bị câm.

Hưu Hưu kiêu ngạo hất cằm về phía Sở Yến: "Em đang được phát biểu anh Tiểu Chấp tiếp tục cho tới mà~"

Sở Yến càng không dễ chịu nom cỗ dạng tí xíu kiêu ngạo của cô ấy bé bỏng, tức phẫn nộ nói: "Vậy mi nghịch ngợm với anh Tiểu Chấp của mi đi!"

Cậu tao nom qua 1 bên: "Anh Anh, em mong muốn nghịch ngợm với anh hoặc nghịch ngợm với Tạ Chấp?"

Anh Anh bắt tay Hưu Hưu ko buông ra: "Em nghịch ngợm nằm trong Hưu Hưu thôi!"

Đây ko nên là ý phát biểu nghịch ngợm nằm trong Tạ Chấp sao? Sở Yến buồn chán, khó chịu nom bọn họ rồi bảo những đứa trẻ con không giống chạy đi dạo.

Nhưng Anh Anh là căn nhà tiệc, mặc dầu Sở Yến rất có thể gọi đồng chí của tớ ra sao, cũng đều có một trong những đứa mong muốn theo đuổi Văn Anh.

Đây là lượt trước tiên không ít người bắt gặp Hưu Hưu, trong tâm vô nằm trong tò mò mẫm.

"Em là con cái của ai?"

"Tại sao trước đó chưa từng bắt gặp em trước đây?"

"Em thương hiệu là gì?"

Bị quý khách vây xung quanh thăm nom, Hưu Hưu gần như là choáng ngợp, ngờ ngạc giới thiệu: "Em thương hiệu là Hưu Hưu, em cũng ko biết tại vì sao trước đó quý khách trước đó chưa từng bắt gặp em."

Một số đứa to hơn thấy cô bé bỏng đáng yêu nên đem tay véo song má phúng phính của cô ấy bé bỏng.

Bàn tay của đứa trẻ con ko nhẹ nhõm cũng ko nặng trĩu, bên trên vùng bị nhéo nhanh gọn lẹ xuất hiện tại một vết đỏ lòe.

Hưu Hưu không dễ chịu xoa xoa má.

Tạ Chấp cau mi, ôm Hưu Hưu ở hâu phương, giá buốt lùng nói: "Không được động tay động chân."

Anh Anh cũng rộng lớn giờ đồng hồ mắng: "Không được nhéo má Hưu Hưu!" Trước giờ cô nhóc trước đó chưa từng nhéo nữa đó!

Đứa trẻ con nhéo má Hưu Hưu thứu tự bị nhì người hù đe nẹt, lùi lại hâu phương chỗ đông người.

Vì là tiệc sinh nhật của trẻ nhỏ nên cơ hội tô điểm vô cùng trẻ em, tương tự một thiên đàng nhỏ nhập mơ.

Đột nhiên một giờ đồng hồ nhạc vang lên, con cái gấu nâu to lớn rộng lớn ở thân thuộc kho bãi cỏ chính thức phun khủng hoảng bong bóng kể từ mũi đi ra, chẳng bao nhiêu chốc bọn chúng sải ra từng ngóc ngóc.

Những khủng hoảng bong bóng nhập xuyên suốt như trộn lê đang được chảy tràn sắc tố sặc sỡ bên dưới ánh hoàng thơm, tương tự như một mẩu chuyện cổ tích.

Bọn trẻ con hào hứng chạy xoay quanh xua theo đuổi khủng hoảng bong bóng, nhượng bộ như nó rất mến mùng bất thần này.

Lần trước tiên Hưu Hưu bắt gặp cảnh như thế, không thể tinh được đứng ngây đi ra, vươn cánh tay chụt chịt mong muốn vấp nhập, đầu ngón tay một vừa hai phải vấp nhập, khủng hoảng bong bóng nhập xuyên suốt "bụp" một giờ đồng hồ rồi mất tích.

"Wow~"

Hưu Hưu yêu thích cho tới nỗi nhập đôi mắt tràn trề ý mỉm cười, trong tâm hạnh phúc vô nằm trong.

Một khủng hoảng bong bóng không giống lửng lơ trước đôi mắt cô, và cô há mồm gặm nó ——

"Không thể ăn."

Tạ Chấp bế cô sang trọng một phía như đương đầu với quân địch, trong tâm suy nghĩ dì Vương phát biểu trúng, nếu như không tồn tại người nom, một giây sau cô bé bỏng này rất có thể tiếp tục thực hiện đi ra điều gì bại vô cùng kỳ kỳ lạ.

Hưu Hưu chớp đôi mắt, sau thời điểm bắt gặp vẻ mặt mũi trang nghiêm của Tạ Chấp, mới mẻ nhìn thấy nghe đâu bản thân lại thực hiện sai điều gì, cô bé bỏng rung lắc đầu: "Em, em ko ăn đâu."

Anh Anh hỏi: "Hưu Hưu, cậu sở hữu đói không? Mình dẫn cậu lên đường ăn kẹo và bánh quy nhé?"

"Được!" Nghe cho tới món ăn, Hưu Hưu ngẫu nhiên quên mất mặt trò nghịch ngợm khủng hoảng bong bóng hài hước.

Bên bại đám nhỏ theo đuổi Sở Yến đang dần hỏi: "Cô bé bỏng này là ai? Tại sao lại lên đường nằm trong Tạ Chấp?" hầu hết người nhập số bọn họ từng bắt gặp Tạ Chấp, tuy nhiên đó là lượt trước tiên bắt gặp Hưu Hưu.

Sở Yến nghịch ngợm trò Transformers nhập tay, đơn giản và giản dị trả lời: "Em gái tôi."

"Cậu sở hữu em gái à, sao trước đó trước đó chưa từng gặp?" Có người chất vấn.

Sở Yến mất mặt kiên trì liếc một cái: "Cậu ko nên thần tiên, sở hữu thật nhiều chuyện cậu ko biết đâu, chất vấn không còn tính năng này cho tới cái bại, ko thấy phiền à?"

Khuôn mặt mũi của cậu bé bỏng bị mắng cứng đờ, không đành lòng gặm môi.

Cậu tao xoay đầu lại bắt gặp Tạ Chấp đứng 1 mình cơ hội bại ko xa cách, nheo đôi mắt lại.

Cha chỉ phát biểu ko thể gây lộn với Sở Yến, tuy nhiên cũng ko phát biểu ko thể làm cái gi Tạ Chấp, còn nếu không bắt nạt được Sở Yến thì tiếp tục bắt nạt Tạ Chấp nhằm xả cơn tức này.

Cậu tao đi ra mệnh lệnh cho 1 vài ba người các bạn thông thường nghịch ngợm nằm trong và sở hữu người đem mang lại cậu tao cái tinh chỉnh và điều khiển máy cất cánh kể từ xa cách.

Cầm tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa cách lên, cậu tao tinh chỉnh và điều khiển máy cất cánh thiên về phía Tạ Chấp.

Không ngờ thao tác lại khá đúng đắn, máy cất cánh đâm trực tiếp nhập gáy Tạ Chấp.

Dù đơn giản thành phầm bởi vì vật liệu bằng nhựa tuy nhiên phần đầu của dòng sản phẩm cất cánh tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa cách lại vô cùng sắc và nhọn.

Tạ Chấp bị đâm nhập nên loạng choạng, đem tay vấp nhập vị trí nhức rồi trở về với vẻ mặt mũi cay nghiệt nghị.

Mấy cậu bại còn đang được sung sướng mừng vì thế trò đùa của tớ đang được thành công xuất sắc thì bắt gặp Tạ Chấp nom sang trọng, bọn họ vờ vịt van lỗi: "Ồ, van lỗi Tạ Chấp, chúng tôi trượt tay!"

Cậu đứng vị trí số 1 nhướng mi ngạo nghễ, thao tác tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa cách nhằm lấy lại máy cất cánh.

Không ngờ, máy cất cánh đã trở nên ai bại giẫm lên, tan nhừ trọn vẹn.

Cậu tao ko thể tin yêu được nom hành vi của Tạ Chấp, sửng oi nhì giây rồi tức phẫn nộ hét lên: "Tạ Chấp, sao mi dám! Đền máy cất cánh đây!"

Trong đôi mắt Tạ Chấp giá buốt lùng: "Những loại ko cần thiết thì nên vứt nhập thùng rác rến, chớ vứt bừa kho bãi."

Cậu nhóc bại tức phẫn nộ đến mức độ gọi tăng nhì người các bạn của tớ và lao về phía Tạ Chấp.

"Rất ngon trúng không?"

Nhìn thấy Hưu Hưu gặm một miếng bánh quy nhỏ, Anh Anh đẫy mong ngóng nom cô.

Hưu Hưu khẽ gật: "Ngon lắm."

Cô bé bỏng tiêu hóa lành lặn, một tay lấy một miếng: "Mình mong muốn mang lại anh Tiểu Chấp nếm thử!"

Nói kết thúc lại ton ton chạy lên đường.

Nhưng chẳng bao lâu bước đi của cô ấy bé bỏng đùng một phát tạm dừng.

Cảnh tượng trước đôi mắt khiến cho cô bé bỏng choáng ngợp.

Mấy người đang được bắt nạt Tạ Chấp, bọn họ xô đẩy, quát lác mắng Tạ Chấp, vẻ mặt mũi đẫy ác ý, Tạ Chấp bị vây ở thân thuộc, nom vô nằm trong xứng đáng thương.

Hưu Hưu tức giận: "Không được bắt nạt anh Tiểu Chấp!"

Cô bé bỏng phồng má chạy cho tới.

Những người bại đương nhiên nghe được giờ đồng hồ của Hưu Hưu, tuy nhiên bọn họ ko hề quý trọng, đơn giản trẻ em, rất có thể làm cái gi chứ?

Tạ Chấp cũng xoay đầu lại, nhíu mi quát: "Đừng cho tới đây!"

Nhưng cô bé bỏng ko nghe, như con cái nghé con cái lao cho tới và sử dụng rất là đâm sầm nhập cậu bé bỏng tối đa.

Cậu tao loạng choạng và trượt xuống khu đất với vẻ mặt mũi ko thể tin yêu được.

Cậu tao, cậu tao thiệt sự bị đứa trẻ em tiến công trượt sao?

Trán Hưu Hưu đỏ lòe bừng, nhức nhối khiến cho cô rơi nước đôi mắt.

Ôi, nhức quá...

Nhưng cho dù vậy, cô bé bỏng vẫn luôn nhớ bản thân nên bảo đảm Tạ Chấp nên giơ quả đấm lên tiến công nhì người còn sót lại.

"Không được bắt nạt người không giống, thiết bị xấu xí xa!"

Mặt bánh bao còn đang được rơi nước đôi mắt, tuy nhiên quả đấm lại vung đi ra mạnh rộng lớn ngẫu nhiên ai.

Những thương hiệu nhóc này dù cho có ngược ngạo cho tới đâu cũng không đủ can đảm tiến công một cô bé bỏng nên trốn vị trí này vị trí bại chỉ nhằm không trở nên tiến công.

"Đau quá!"

"Dừng lại, giới hạn lại!"

Ai rất có thể ngờ rằng một cô bé bỏng lại rất có thể khoẻ như thế, sở hữu cậu bé bỏng ko Chịu đựng nổi nên trở về đẩy cô bé bỏng.

Hưu Hưu đứng ko vững vàng, bị đẩy ngồi xuống khu đất.

"Hưu Hưu!"

Tạ Chấp vùng thoát khỏi tay cậu tao, quỳ xuống hứng Hưu Hưu vùng dậy.

Sở Yến đứng ở ở kề bên nom, tuy nhiên Lúc Hưu Hưu chạy cho tới, lại vì thế dự sở hữu nên tăng trưởng hỗ trợ hay là không.

Hiện bên trên cậu tao bắt gặp những người dân bại thế và lại dám tiến công Hưu Hưu, lửa trong tâm đùng một phát bùng lên, tức phẫn nộ nói: "Sao dám tiến công em gái của tôi?"

Ngay Lúc cậu tao nhập cuộc, tình hình vốn liếng đang được nguội lên đường một chút ít lại bùng lên, thậm chí còn còn trở thành mệt mỏi rộng lớn và ko thể trấn áp được đối với trước đó.

Các bậc bố mẹ nhập phòng tiếp khách sau cuối cũng nhận ra sở hữu chuyện gì này đã xẩy ra ở phía bên ngoài và muộn mằn cho tới giải cứu giúp...

Khi cho tới xinh tươi biết bao, khi về căn nhà lại nhếch nhác thế bại.

Trong phòng tiếp khách căn nhà bọn họ Sở, phụ vương cái đầu củ cà rốt nhỏ đứng trở thành một mặt hàng, tóc tai rối tung, ăn mặc quần áo xộc xệch.

Giống như phụ vương ngược cà tím bị bám sương, đầu cúi xuống.

Sở Hàn Lan ấn lên cái trán đang được teo lắc của tớ, hít một khá thiệt sâu: "Nói lên đường, đang được xẩy ra chuyện gì?"

- ------------------

Xem thêm: nhật truyện full

Tác fake sở hữu chuyện mong muốn nói:

Sở Hàn Lan: Ai mong muốn sở hữu con cái thì cho tới lấy đi!

Đã cho tới chương tiên tiến nhất rồi!
Xin sung sướng lòng trở về sau nhằm gọi chương tiếp theo sau, hoặc test gọi những truyện không giống nằm trong chuyên mục bên dưới trong những khi đợi đợi!